Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Điền Phong khó khăn lắm mới trấn an được Hoàng thị. Nhìn bóng đêm bên ngoài dày đặc, hắn khẽ cắn môi: “Nương, cô cô sở dĩ ép chúng ta giao khế đất cùng khế ước chắc chắn là để trả nợ. Chỉ cần con mượn được tiền, nàng sẽ không còn bức bách nữa.”
Hoàng thị lắc đầu liên tục: “Hài tử, con quá ngây thơ rồi. Dù con thật sự mượn được tiền, cô cô con cũng sẽ không bỏ qua khế đất với khế ước. Lúc trước năm mươi lượng mà cha con để lại, chẳng phải đã rơi vào tay nàng hết rồi sao?
Con phải nhớ, hai mẹ con ta không nợ nàng gì cả. Về sau nếu có cơ hội, nhất định phải thay nương đòi lại công đạo, nếu không nương chết cũng không nhắm mắt!”
Điền Phong nghe mà hồn vía lên mây: “Nương, đừng nói linh tinh. Con nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho nương. Nương cứ từ từ, con ra ngoài xem thế nào. Nếu thật sự không được… chúng ta sẽ lặng lẽ rời khỏi Tiền gia trang.”
Hoàng thị cười tự giễu: “Rời khỏi Tiền gia trang thì đi đâu? Nương vốn là kẻ không thể xuất đầu lộ diện. Một khi cô cô con đi nha môn tố giác, ta chẳng phải cũng là đường chết sao? Hài tử… xin lỗi con…”
Trong mắt Hoàng thị ánh lệ chớp lóe, như thể đã hạ quyết tâm gì đó. Ánh mắt nàng nhìn Điền Phong tràn đầy luyến tiếc.
Điền Phong hoảng sợ, nắm chặt tay nàng: “Nương, chúng ta còn hy vọng, chắc chắn còn có cách. Con sẽ đi tìm biểu ca. Hắn còn trông chờ con giúp, nhất định sẽ đồng ý.”
Nói rồi, hắn không quay đầu lại, chạy thẳng ra khỏi phòng chất củi.
Chỉ chốc lát sau, tiền viện vang lên tiếng quát giận dữ của Tiền Văn: “Ngươi là cái thá gì! Một đứa nghiệt chủng mà cũng dám mặc cả với ta? Điền Phong, ta nói cho ngươi biết — ngày mai nếu không giao khế ước cùng khế đất, ta sẽ đưa nương ngươi lên nha môn! Lúc đó, ta xem ngươi còn dám uy h**p ta thế nào!”
“Biểu ca, ta không có ý đó, ta…” Điền Phong vội vàng giải thích.
Nhưng Tiền Văn hoàn toàn không nghe, còn tiện tay đánh hắn một trận để hả giận.
Chẳng mấy chốc, trong nhà vang lên tiếng Điền thị quát mắng, cùng tiếng chửi rủa của người Tiền gia. Điền Phong trở thành bao cát cho mọi người trút giận.
Đợi bọn họ mắng mỏi, đánh mệt, mới thả cho hắn trở lại phòng chất củi.
Hắn che gương mặt bầm tím, mở cửa bước vào, nhưng dưới ánh trăng lại thấy giường gỗ trống trơn, không còn một bóng người. Tim hắn thắt lại, ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy Hoàng thị treo lơ lửng trên xà nhà.
Điền Phong gào lên bi thống: “Nương! Nương… Có người không! Cứu mạng a!”
Điền Phong hoảng loạn ôm chặt Hoàng thị, mãi đến khi Tiền lão nhân chạy tới mới cùng hợp lực gỡ nàng xuống.
Nhưng Hoàng thị đã không còn hơi thở. Nhìn vào đôi mắt mở to vô thần kia, Tiền lão nhân bị dọa đến chân run, lảo đảo chạy về tiền viện.
“Xong rồi… xong rồi… Hoàng thị treo cổ tự sát rồi!” Ông ta ôm ngực, mặt trắng bệch, hướng Trần thị run rẩy báo tin.
Trần thị cũng giật mình đến bật dậy, vội vàng mặc quần áo rồi chạy ra hậu viện. Tận mắt thấy Hoàng thị chết không nhắm mắt, sắc mặt bà ta tái mét, lập tức quay người về tiền viện, đập cửa nhị phòng “rầm rầm”: “Lão nhị, đừng giả chết! Ngươi tẩu tử tự sát rồi!”
Điền thị mặt âm trầm, đẩy cửa bước ra, nhanh chân đi thẳng đến hậu viện. Thấy Điền Phong quỳ bên thi thể Hoàng thị mà gào khóc thảm thiết, nàng ta lạnh giọng: “Lập tức đem thi thể nương ngươi đi chôn, không được để ai biết! Trừ phi ngươi muốn để nương ngươi chết rồi còn bị người ta chỉ trỏ!”
Hoàng thị đã chết thì sao? Chỉ cần Điền Phong còn để ý, Điền thị vẫn có đủ cách để ép buộc hắn. Chỉ có thể nói Hoàng thị quá ngu, chết cũng là uổng mạng!
Trong lòng Điền Phong, hận ý dâng trào đến mức như muốn hóa thành thực chất. Hắn siết chặt nắm tay, hận không thể một đao giết sạch đám Tiền gia, nhưng cuối cùng vẫn còn chút lý trí, không làm liều.
Sáng hôm sau, Dương Nhị Đản định chở xe bò từ Cao gia trở về Dung Thụ thôn kéo đồ. Vừa đến cổng Tiền gia trang, hắn thấy một thiếu niên đang cố sức kéo tấm ván gỗ buộc kín một bó chiếu, bên trong hình như có thứ gì.
Thấy người kia trạc tuổi mình, Dương Nhị Đản tò mò tiến lại: “Hắc! Có cần giúp một tay không?”
Điền Phong như cái xác không hồn, hai tay chân trầy xước chảy máu nhưng vẫn lầm lũi bước, coi như không nghe thấy gì.
Dương Nhị Đản thấy vậy không hỏi nữa, điều khiển xe bò đi qua. Nhưng đi được một đoạn, hắn lại quay đầu nhìn, vừa lúc thấy gương mặt trắng bệch, chết lặng của Điền Phong, trong lòng dấy lên lo lắng.
Hắn dừng xe, nhảy xuống: “Ngươi gặp chuyện gì khó khăn sao?”
Ánh mắt lướt qua bó chiếu, vừa vặn nhìn thấy một mớ tóc đen lộ ra. Trong lòng hắn khẽ động, ánh mắt trở nên mềm đi: “Ngươi… muốn mai táng người thân sao?”
Lần này, Điền Phong khẽ ngẩng lên nhìn Dương Nhị Đản, giọng khàn đặc: “Ngươi… có thể cho ta vay tiền mua quan tài không?”
Dương Nhị Đản gật đầu không chút do dự: “Ngươi chờ ở đây, ta vào thành mua cho. Ngươi định chôn ở đâu?”
“Chôn ở đâu…” Ánh mắt Điền Phong mờ mịt. Mẫu tử hắn vốn không phải người Tiền gia trang nên không thể chôn ở đó. Ở Điền gia thôn, ngoài vài thân tộc độc ác thì chỉ còn thôn trưởng có thể giúp. Nhưng vì thân phận đặc biệt của nương, dân làng chắc chắn sẽ không đồng ý cho táng trong thôn. Vậy hắn còn có thể đưa bà đi đâu?
Thấy hắn trầm mặc, Dương Nhị Đản chợt thấy chua xót, liền nói: “Ngươi ở đây chờ ta, ta đi mua quan tài rồi tính tiếp.”
Nói xong, Dương Nhị Đản điều khiển xe bò vào thành. Trên người chỉ có hơn ngàn văn, tiền vừa kết toán từ lô tài liệu hôm qua. Quan tài loại tốt phải mấy chục lượng, loại hạng khá cũng vài lượng bạc. Chỉ loại rẻ vài trăm văn mới có sẵn.
Tiền chỉ đủ mua loại bình thường, hắn liền trả luôn. Thuận tiện, mua thêm hương nến, tiền giấy, rồi kéo xe rời khỏi thành.
Điền Phong vốn không tin một người xa lạ sẽ giúp mình, nên vẫn tiếp tục kéo bó chiếu đi. May mắn hắn đi chậm, nên Dương Nhị Đản đuổi kịp.
“Ngươi thật không có chút tin tưởng nào à? Ta mua về cho ngươi rồi!” Dương Nhị Đản vừa nói vừa dừng xe.
Nhìn thấy quan tài đặt phía sau xe, Điền Phong trợn mắt: “Ngươi… thật sự giúp ta mua?”
“Chứ còn gì nữa?”
Dương Nhị Đản xuống xe, mở nắp quan tài: “Ngươi xem có dùng được không?”
Lúc này Điền Phong mới buông tấm ván gỗ, tháo dây thừng, mở bó chiếu ra…