Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Thấy Dương lão nhị bộ dạng như người mất hết ý chí, Lý thị lập tức chạy ra ngoài, truy hỏi hai đứa cháu gái. Dưới sự chỉ điểm và xác nhận của chúng, bà gom hết những thứ Tiền thị đã đem đi cầm: một giường chăn bông, hai bộ quần áo mùa đông, một cái áo tơi, ba mươi cân lương thực.
Người ta hay nói “toạc nhà ra cũng là bạc triệu”, một cái chén mẻ cũng thành bảo bối. Trong mắt Lý thị, từng ấy đồ đã là một khoản khổng lồ, đủ để xoay chuyển nhiều việc. Bà tức đến muốn hộc máu, nghiến răng hỏi tiếp:
“Tiền thị đem nhiều thứ như vậy đi cầm để làm gì? Nói mau!”
Dương Đại Nha ấp úng, mắt láo liên. Ngược lại, Dương Nhị Nha nói thẳng không chút do dự: “Nương đem đổi tiền đưa cho bà ngoại. Nương mỗi năm đều lén dành dụm tiền cho bà ngoại, nói là để biểu ca đi học. Sau này biểu ca có tiền đồ sẽ không quên chúng ta.”
Đầu óc Lý thị “oanh” một tiếng, trời đất như đảo lộn, chân đứng không vững.
Giang Ninh và Chu thị sợ hãi, vội vàng chạy tới đỡ bà.
Lý thị dần bình tĩnh lại, quay sang hỏi vào trong phòng Dương lão nhị: “Lão nhị, ngươi có biết chuyện Tiền thị làm không?”
Trong phòng im lặng. Lý thị lập tức hiểu, Dương lão nhị là người đồng ý.
Lần này, Lý thị không biết phải đối mặt thế nào với hai con dâu. Trước khi phân gia, tài sản trong nhà đều là của chung. Việc nhị phòng làm chẳng khác nào lấy tiền chung của cả nhà đi nuôi Tiền gia. Vậy bà còn biết ăn nói ra sao với nhà lão đại và nhà lão tam?
Càng nghĩ càng tức, Lý thị đột nhiên xông vào phòng, vừa đánh vừa mắng Dương lão nhị: “Lão nương ngậm đắng nuốt cay nuôi các ngươi lớn, đại ca ngươi vì cái nhà này mà đi khắp nơi mưu sinh. Hắn có thể ở đâu cũng chẳng tốt, thậm chí đối với bà nương mình cũng không tốt, nhưng duy nhất là chưa từng tệ với đệ đệ!
Ngươi lớn lên, cưới được vợ đều là nhờ đại ca. Cả ruộng đất trong nhà, nói nghiêm ra, một nửa là do đại ca ngươi bỏ tiền mua.
Còn lão tam, từ khi ngươi cưới con hồ ly Tiền thị về, phần lớn việc trong nhà đều đè lên vai hắn. Ngươi làm nhiều chút là Tiền thị có ý kiến, lão tam đành cắn răng chịu. Bao nhiêu năm ấm ức, ngươi không biết sao?
Kết quả, ngươi lại cùng Tiền thị hợp nhau tính toán tiền bạc của cả nhà! Ngươi còn là người sao?”
Dương lão nhị mặc cho Lý thị đánh mắng, vừa khóc vừa tự đập đầu: “Ta không ra gì… ta không ra gì… Ta xin lỗi cha mẹ, xin lỗi đại ca, đại tẩu, tam đệ, tam đệ muội… ta không phải người… ta không phải người…”
Thấy hắn ta suy sụp đến vậy, Lý thị cũng gào khóc theo.
Thấy Dương lão nhị đã như người mất hồn, Giang Ninh trong lòng cũng chẳng thoải mái. Từ khi xuyên tới đây, nàng chưa từng chịu khổ mệt, lại còn chỉnh nhị phòng thảm hại không ít. Giờ bọn họ thành ra thế này, nàng cũng không nỡ so đo nữa, liền đưa mắt ra hiệu cho Chu thị.
Chu thị hiểu ý, bước vào nhà khuyên nhủ Lý thị.
Giang Ninh quay sang dặn hai chị em Dương Đại Nha: “Dựa vào thái độ của nhà ngoại các ngươi, cho dù biểu ca có thật sự phát đạt, các ngươi cũng chẳng được hưởng gì. Ngược lại, khéo còn rước thêm rắc rối. Sau này phải nhớ kỹ, đừng để Tiền gia lừa nữa. Ta còn ít nguyên liệu, theo ta về lấy, để bà nội các ngươi may cho hai bộ quần áo.”
Nói xong, nàng xoay người ra sân, không ngoảnh lại.
Hai chị em sững sờ nhìn nhau, rồi vội chạy theo. Đây là lần đầu tiên chúng bước vào nhà Giang Ninh. Nhìn căn nhà ngói sáng sủa rộng rãi, trong mắt không giấu nổi vẻ hâm mộ. Nhất là khi thấy nền nhà còn sạch hơn cả giày của mình, cả hai càng không dám bước vào.
Dương Tiểu Nha nghe tiếng liền chạy ra. Thấy là Dương Đại Nha và Dương Nhị Nha, nụ cười lập tức cứng lại, rồi la lớn: “Tam ca, Tứ ca, mau ra đây!”
Dương Tam Thiết và Dương Tứ Trang vừa nghe liền chạy tới, ánh mắt như hổ rình mồi.
“Sao lại là các ngươi? Muốn đánh nhau nữa hả?” Dương Tam Thiết hằm hằm nhìn, hận cũ thù mới dồn lại, xắn tay áo chuẩn bị lao vào.
Giang Ninh vừa từ trong nhà bưng nguyên liệu ra, liền quát: “Dương Tam Thiết, ngươi ngứa da rồi sao?”
Thấy nương lên tiếng, Dương Tam Thiết lập tức hạ tay áo, cười nịnh: “Nương, nguyên liệu này để làm gì vậy?”
Giang Ninh không đáp, chỉ đặt rổ nguyên liệu vào tay Dương Đại Nha: “Trong này có nguyên liệu và hai bộ quần áo cho ông bà nội các ngươi. Đưa cho bà nội, bảo bà may. Trời không còn sớm, mau về đi.”
“Cảm ơn đại bá nương!” Hai chị em đồng thanh, giọng rõ ràng vang.
Dương Tam Thiết cùng hai đứa em há hốc mồm, tưởng mình nghe nhầm.
Giang Ninh khoát tay: “Đi đi.”
Khi hai chị em vừa rời khỏi, ba đứa nhỏ nhà nàng lập tức vây lại hóng chuyện.
“Nương, hôm nay mặt trời mọc hướng tây à? Dương Đại Nha và Dương Nhị Nha mà cũng cảm ơn nương, đúng là mở mang tầm mắt!” Dương Tam Thiết khoa trương khen.
Giang Ninh cười mắng, vỗ nhẹ đầu nó, rồi kể lại chuyện vừa xảy ra ở Thôn Tây.
Dương Tiểu Nha nghe xong thở dài: “Đại Nha, Nhị Nha với Phú Quý thật đáng thương. May là con là con của nương, không phải của nhị bá nương!”
Dương Tam Thiết và Dương Tứ Trang đồng loạt gật đầu đồng tình.
Giang Ninh bật cười: “Thôi, chuyện bên kia không liên quan nhiều đến nhà mình. Các ngươi xem, nhà ta dù phòng đã dựng xong nhưng lều tranh vẫn chưa san bằng. Nhiều ngày nay rảnh rỗi, đi giúp nương một việc. Lên núi dạo, gặp cây hoa quế, cây đào, cây hồng… thì mang về trồng thành một hàng ở phía tây.
Nương còn tính thuê thợ đá làm cối xay và cối giã, đặt trong sân. Sau này làm ăn sẽ dùng thường xuyên. Lại trồng mấy cây hoa quế trong vườn, lát gạch toàn bộ nền sân. Mùa hè nóng quá, còn có chỗ trải chiếu ngủ ngoài trời.”
Trước đây, nàng từng định trồng thảm cỏ và hoa trong sân, nhưng nghĩ đến chuyện muỗi nhiều thì đành bỏ ý định. Lát gạch thì lại là việc lớn, không muốn làm chậm trễ công việc của Dương Nhị Đản, nên dự tính tự mình lo dần.
Mẹ con mấy người khoác sọt ra khỏi nhà. Mùa thu trên núi đúng là kho tàng thiên nhiên: hồng dại, gai đỏ, táo dại, kiwi dại, hạt dẻ rừng, sơn trà, nấm, kê dại… màu nào cũng có, đỏ, vàng, tím, xanh.
Người trong thôn thường hái hồng dại, kiwi dại; còn táo gai thì thi thoảng hái về ăn chơi, có chút ngọt cho đỡ thèm. Hạt dẻ rừng và sơn trà cũng có người nhặt, vì luộc lên có thể thay cơm, nhưng tốn công bóc, nên số lượng ít. Trừ khi trong nhà thật sự chẳng còn gì ăn mới tích trữ nhiều để qua đông.
Trong mắt Giang Ninh, cách làm đó đúng là… phí của trời, khiến nàng không thể nào chịu nổi.