Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 64: Người nhà của Đại Kiều

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Tạ Ngọc Thành từ chiếc xe ngựa thứ nhất bước xuống, vội vã vòng ra phía sau, cẩn thận đỡ một lão giả xuống: “Lão sư, ngài đi chậm thôi.”

Chung Bác Hãn khoát tay: “Không sao.”

Ngay sau lưng ông là một trung niên nam tử bước xuống. “Ngọc Thành, đây là nơi Đại Kiều ở sao?”

Chung Vanh ngước nhìn những căn nhà gạch trên sườn núi, trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.

Từ chiếc xe ngựa thứ ba, một phụ nhân dung mạo xinh đẹp bước xuống. Nàng vừa khóc vừa được nha hoàn đỡ, tiến lại gần Chung Vanh: “Phu quân, Đại Kiều đâu?”

Theo ánh mắt của Chung Vanh, Phạm thị rốt cuộc ngẩng đầu, nhìn thấy căn nhà giữa lưng chừng núi. Nàng loạng choạng muốn chạy lên, nhưng mới đi được hai bước đã trẹo chân.

Đổng Trạch vội nói: “Chung phu nhân, trong thôn không giống trong thành, ngài đi chậm một chút.”

Phạm thị thất thần gật đầu cảm ơn, nhưng nỗi nóng ruột muốn gặp nữ nhi lại càng thêm cồn cào.

Người trong thôn nghe tin liền kéo tới đứng từ xa nhìn chằm chằm, thỉnh thoảng còn ghé tai nhau thì thầm bàn tán.

Cuộc náo nhiệt này, Giang Ninh dù không muốn nghe cũng không tránh khỏi. Nàng mở cửa bước ra, đi thẳng tới trước mặt Tạ Ngọc Thành: “Gặp qua huyện lệnh đại nhân.”

“Giang nương tử không cần đa lễ. Đại Kiều đâu? Nàng ở đâu?” Tạ Ngọc Thành biết người nhà Chung gia đang sốt ruột, liền hỏi thẳng.

Giang Ninh chỉ vào sân: “Đều ở trong phòng, mời mọi người theo ta lên.”

Phạm thị nhìn kỹ Giang Ninh, thấy nàng ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ, lời lẽ ôn hòa lễ độ, trong lòng cũng yên tâm được một nửa.

Đoàn người bước vào sân, trông thấy nhà gạch vôi quét phẳng phiu thì ai nấy đều hơi kinh ngạc.

Bọn họ vốn nghĩ rằng quãng thời gian này chắc hẳn Đại Kiều phải chịu nhiều khổ cực, nhưng giờ xem ra, tình hình dường như không phải vậy.

Đến khi nhìn thấy Đại Kiều sạch sẽ, trắng trẻo hơn trước, cả nhà Chung gia mới hoàn toàn an lòng.

Phạm thị lao tới ôm chặt con gái, khóc nức nở: “Cục cưng của nương… con có bị sao không? Còn nhận ra nương không?”

Đại Kiều ban đầu còn sững sờ, nhìn Phạm thị vài giây rồi bỗng “oa” một tiếng khóc lớn, nhào tới ôm chặt cổ nàng.

Thế là Phạm thị càng khóc dữ hơn.

Chung Bác Hãn và Chung Vanh – hai vị đại lão gia – đứng bên cạnh cũng không kìm được, lặng lẽ rơi lệ.

Mãi đến khi Giang Ninh từ phòng bếp bưng ra trà nóng và canh, Phạm thị mới ngừng khóc, nhưng vẫn ôm chặt Đại Kiều trong lòng, nhất quyết không buông.

Giang Ninh khẽ nói: “Chư vị lão gia, phu nhân, trước vào nhà ngồi đã. Có gì từ từ nói.”

Chung gia xác nhận Đại Kiều bình an vô sự mới dần trấn định lại. Sau khi ngồi xuống, Chung Bác Hãn nhìn quanh sân, khen ngợi: “Viện này tốt quá! Quả là một chốn khác biệt.”

“A cha, con xem tường kia trát giống như vôi, nhưng lại không trắng bằng vôi thường.” Chung Vanh đi theo Tạ Ngọc Thành xem xét khắp lượt, còn ra ngoài ngó qua mái nhà, miệng liên tục tán thưởng.

Giang Ninh bật cười: “Đều là người trong nhà tự tay làm, mong các vị quý nhân chớ chê cười.”

“Không đâu! Viện này thật sự rất tốt. Lần này nhờ có Giang tỷ tỷ, nếu không, Đại Kiều nhà ta không biết phải chịu bao nhiêu khổ!” Phạm thị nói, mắt lại đỏ hoe, như thể sắp khóc lần nữa.

Giang Ninh vội khiêm tốn lắc đầu: “Không dám nhận công đâu. Hôm ấy, đổi lại là ai khác cũng sẽ thu nhận Đại Kiều thôi. Chẳng qua khi đó nhà ta còn nghèo, cũng coi như ủy khuất cho con bé.”

Nàng kể sơ qua tình hình trong nhà. Những điều này, dù nàng không nói, Chung gia tra ra cũng chẳng khó.

“Cho nên nó theo ta, tuy không phải lúc nào cũng sung túc, nhưng chúng ta có gì ăn đều không bao giờ thiếu phần nó.”

Thấy Phạm thị lại muốn rơi lệ, Đại Kiều liền chen vào: “Nương, Giang đại nương đối xử với con rất tốt! Đồ ăn của đại nương thơm lắm! Con còn được ăn cá, cả hải sản nữa!”

Mọi người đều sửng sốt.

Giang Ninh mỉm cười giải thích: “Không phải nhà ta có điều kiện gì đâu, chỉ là vừa khéo gặp dịp, nên thời gian qua tuy chỗ ở đơn sơ, nhưng con bé cũng không ăn ít đâu.”

“Nhìn ra rồi! Con bé này trước kia ở nhà bị nuông chiều quá mức, ăn uống kén chọn, nhiều thứ không chịu ăn. Không ngờ ở đây lại trắng trẻo, khỏe mạnh hơn hẳn!” Chung Bác Hãn vừa lòng nhìn tiểu cháu gái, thấy nó không còn kiêu căng như trước, dường như cũng hiểu chuyện hơn nhiều.

Dù vậy, Phạm thị và Chung Vanh vẫn thương con không nguôi.

Tạ Ngọc Thành cười nói: “Cũng may bây giờ con bé khỏe mạnh. Lão sư, Vanh đại ca, tẩu phu nhân, mọi người có thể yên tâm. Vậy tối nay chúng ta trở về huyện nha nghỉ tạm, mai sẽ phái người đưa các vị về phủ thành, được chứ?”

“Vất vả cho các vị.”

Chung Bác Hãn gật đầu, rồi nói tiếp: “Lần này nhờ cả vào Giang nương tử. A Vanh, các ngươi nhất định phải cảm tạ cho phải.”

“A cha yên tâm, con hiểu.” Phạm thị đứng dậy, trịnh trọng hành lễ, sau đó giao Đại Kiều cho thị nữ bên cạnh, rồi ra hiệu cho hạ nhân khiêng vào mấy rương đồ.

Giang Ninh lập tức xua tay: “Phu nhân, cái này thì tuyệt đối không thể. Đại Kiều ở nhà chúng ta lâu như vậy, đã sớm coi như người một nhà. Chỉ cần con bé bình an, mọi việc thuận lợi là ta mãn nguyện rồi. Mấy thứ này xin các vị mang về.”

Nói rồi, nàng thậm chí không buồn nhìn qua xem trong rương có gì – đó là cách giữ lấy lòng kiêu hãnh của nàng.

Phạm thị nhìn vậy, càng thêm kính trọng: “Hảo tỷ tỷ, tuy các ngươi không cầu báo đáp, nhưng chúng ta không thể không tỏ lòng cảm kích. Ngươi nhận lấy, coi như cho chúng ta yên tâm. Tương lai, nếu có dịp vào phủ thành, hãy mang theo ngọc bội này đến Chung phủ tìm ta, nhớ nhé.”

Chung Vanh cũng nói: “Ý của phu nhân cũng là ý của tại hạ. Giang nương tử giúp Đại Kiều tức là giúp cả nhà ta. Ân tình này nhất định sẽ báo đáp. Sau này nếu gặp chuyện khó khăn, cứ đến Chung phủ tìm.”

“Đúng vậy, ân nhỏ cũng phải báo đền, huống hồ ân lớn thế này.” Chung Bác Hãn dứt khoát nói.

Giang Ninh thấy vậy không tiện từ chối nữa, đành xoay người vào nhà lấy một túi hạt dưa, đưa cho hạ nhân Chung gia: “Đại Kiều thích món này lắm. Tiếc là mùa đã qua, trong nhà chỉ còn chừng này, các vị mang cả đi cho con bé.”

Nghe là món Đại Kiều thích, Chung gia lập tức nhận.

Đại Kiều đỏ mắt, đưa tay đòi Giang Ninh bế.

Giang Ninh vội ôm lấy.

“Đại nương, sau này người có thể đến phủ thành thăm con không?” Đại Kiều nhìn nàng đầy mong mỏi.

Giang Ninh thấy lòng chùng xuống, cố nén cảm xúc, gật đầu thật mạnh: “Nếu có cơ hội, đại nương nhất định sẽ đến thăm con, mang theo đồ con thích, được chứ?”

“Vậy chúng ta nói định rồi, không được lừa con!” Đại Kiều chìa ngón út ra.

Đó là trò “ước pháp tam chương” Giang Ninh đã dạy.

Giang Ninh mỉm cười, cùng nàng ngoéo tay.

Đại Kiều lúc này mới mãn nguyện, quay lại ôm chặt lấy Phạm thị.

Sau đó, Chung gia lên xe ngựa rời đi. Tạ Ngọc Thành thì ở lại, dẫn sư gia vào thôn.

Thôn trưởng nghe tin, lập tức chạy tới nghênh đón, cung kính đưa Tạ Ngọc Thành và mọi người vào từ đường.

Tạ Ngọc Thành vừa quan sát hai gian nhà mới xây, vừa hỏi: “Huynh đệ họ Mao ngoài việc hại Tiền thị bị thương và phóng hỏa thiêu từ đường, còn làm chuyện gì khác không?”

Thôn trưởng lắc đầu: “Lão nhân biết chỉ có hai việc ấy, còn lại không rõ.”

“Các ngươi nói huynh đệ họ Mao vốn là kẻ đào tẩu, vậy tại sao lại quay về?” Đổng Trạch hỏi đúng mấu chốt.

Trước Tiếp