Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Giang Ninh thấy Lý thị không còn trở ngại gì, ra khỏi phòng liền ghé sát tai Chu thị dặn nhỏ: “Đêm nay trong nhà chỉ còn mấy người các ngươi, phải cảnh giác hơn. Có chuyện gì thì gọi nhà bên cạnh sang giúp, hoặc cho người qua Thôn Đông tìm ta. Ta về trước đây.”
Chu thị gật đầu lia lịa: “Ân ân, đại tẩu, ta biết rồi! Các ngươi trên đường cũng phải cẩn thận đó.”
Lần đầu tiên, Chu thị thấy luyến tiếc khi để Giang Ninh rời đi.
Sáng hôm sau, trời còn chưa kịp sáng, Dương Lão Tam cùng Dương lão đầu đã trở về.
Chu thị và Lý thị cùng lúc chạy ra cửa, sốt ruột hỏi: “Thế nào? Lão Nhị ra sao rồi?”
Dương lão đầu mặt mỏi mệt, ngồi phịch xuống bậc cửa, thở dài: “Mạng thì giữ được… nhưng đáng tiếc là cái chân không xong rồi! Sau này e rằng cũng giống Dương Dũng, chẳng làm được việc nặng.”
Lý thị như bị sét đánh, ngã ngồi phịch xuống đất, bật khóc: “Tại sao lại ra nông nỗi này! Lão Nhị sao khổ thế! Phú Quý còn nhỏ, nhà nó phải sống sao đây…”
Đúng lúc ấy, thôn trưởng cùng mấy hán tử mặt nặng trịch bước vào. Thấy Lý thị khóc lóc như vậy, bọn họ cũng ngại mở miệng.
Dương lão đầu ra hiệu cho Lý thị nín, bà mới miễn cưỡng kìm lại.
Thôn trưởng chậm rãi nói: “Dương Giang à, chuyện của Dương Đấu ta đều đã rõ. Dù cái chân hỏng thật, nhưng còn sống là may mắn. Mao Nhị Lực đối với thôn ta là mối uy h**p lớn, lần này Dương Đấu coi như lập công. Sau này việc đồng áng của nhà hắn, ta sẽ sắp xếp thôn dân phụ giúp. Cơ bản cũng không thành vấn đề gì.”
Lý thị nghe vậy, mừng rỡ ngẩng đầu nhìn thôn trưởng, nước mắt cũng ngừng rơi.
Thôn trưởng lại đổi giọng: “Nhưng ta vẫn phải nói rõ ngọn nguồn. Ta đã hỏi Mao Đại Lực, là Tiền thị đi trước tìm bọn họ, nhờ khiêng đồ về. Không biết Tiền thị nghĩ thế nào mà lại vì chuyện đó, chạy đến nhà ta trộm chìa khóa.
Huynh đệ họ Mao là hạng người nguy hiểm, đâu dễ đối phó? Cuối cùng, Tiền thị bị Mao Nhị Lực bắt Phú Quý uy h**p, rồi lại tới nhà ta cướp chìa khóa. Và thế là mới xảy ra một loạt chuyện về sau.”
Nghe xong, Dương Đại Đầu và Lý thị tức đến run người, vợ chồng già đứng giữa sân chửi Tiền thị một trận như sấm.
Lý thị vốn đã quyết bắt Dương Lão Nhị hưu Tiền thị, nhưng giờ chân Dương Lão Nhị đã tàn, bà cũng chẳng mở miệng nhắc nữa. Ngoài việc cuồng nộ mắng chửi, bà thật sự chẳng làm được gì Tiền thị.
Thôn trưởng và mấy người đi cùng cũng tiện thể mắng Tiền thị một trận, liệt kê đủ loại ác hạnh của nàng ta.
…
Thôn Tây bên này
Tiền thị vừa nghe tin Dương Đấu bị phế chân thì như cảm giác trời sập, ngồi giữa sân vừa khóc vừa la lối om sòm.
Dương Đại Nha và Dương Nhị Nha sợ hãi trốn trong phòng không dám ló mặt ra. Hôm nay, hai chị em trưa mới từ núi về, hoàn toàn không hay biết trong nhà xảy ra đại sự. Giờ thấy cha nương như thế, lòng cả hai thấp thỏm bất an.
Dương Nhị Nha nhớ Tiền thị thương Dương Phú Quý nhất, bèn chạy đi lay đệ đệ dậy. Không ngờ gọi thế nào cũng không tỉnh. Lúc này nàng mới hoảng hốt, hét toáng lên: “Nương! Đệ đệ xảy ra chuyện rồi!”
Tiền thị bị tiếng hét dọa sợ, cuống cuồng lao vào buồng, s* s**ng trên người Dương Phú Quý mấy lượt, phát hiện trán nóng như lửa đốt, liền bật khóc òa.
May mà Dương Đại Nha còn bình tĩnh hơn, lập tức chạy đi gọi thôn dân gần đó tới giúp.
Nhà Dương Đấu bên kia lại thêm một phen binh hoang mã loạn.
Nhà cũ bên này, người còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nhận tin Dương Phú Quý sốt cao. Lần này, Lý thị không dám ngất nữa, vừa khóc vừa chạy sang Thôn Tây.
Tới nơi, bà phát hiện trong nhà chỉ còn Dương Nhị Nha và Dương Đấu.
Bà vội hỏi: “Nương con và đệ đệ đâu?”
“Nương với đại tỷ đưa đệ đệ lên trấn tìm đại phu rồi.” Vừa thấy Lý thị, Dương Nhị Nha như tìm được chỗ dựa, òa khóc nức nở.
Lý thị trong lòng rối bời, không kịp dỗ cháu gái, lập tức chạy vào xem Dương Đấu.
Nghe tiếng động, Dương Đấu chậm rãi mở mắt.
Lý thị thở phào: “Lão Nhị, đừng lo. Ta đã bảo Lão Tam lên trấn xem tình hình, Phú Quý sẽ không sao đâu.”
Dương Đấu khẽ gật, rồi nói: “Nương, con muốn đi tiểu.”
Từ sáng tới giờ về nhà, Tiền thị chỉ khóc và làm loạn, chẳng đoái hoài gì đến hắn ta. Biết con trai ốm, hắn ta cũng sốt ruột, nhưng Tiền thị chẳng buồn lại gần nói một câu. Trong nhà chỉ có con gái nhỏ, hắn ta ngại để nó hầu hạ, đành nhịn đến giờ.
Lý thị nghe vậy vội vàng đỡ hắn ta.
Buổi chiều, Chu thị mới dẫn con sang Thôn Đông.
Giang Ninh thấy nàng ấy đến liền kéo ngồi xuống, tiện tay đưa cho Dương Tới Quý một viên kẹo: “Sao thế?”
Chu thị nhịn cả đường, giờ thấy Giang Ninh liền trút hết một hơi, kể hết mọi chuyện. Giọng nàng ấy run run: “Trước kia, Nhị tẩu có hỗn láo ta cũng nhịn, nàng coi ta không ra gì ta cũng chịu. Dù sao đều là người một nhà, cùng lắm bà bà xử cả hai mấy chục trượng. Ta vụng ăn vụng nói, cãi nhau cũng không thắng, lại chẳng thích đôi co.
Nhưng lần này thì không nhịn nổi nữa! Ngươi biết không, hóa ra mọi chuyện đều từ Nhị tẩu mà ra. Cha Phú Quý là bị nàng liên lụy! Còn bà bà, hôm qua ngất xỉu vậy mà Nhị tẩu không sang xem một lần. Hôm nay còn truyền tin Phú Quý sốt cao, giờ cha mẹ và cha nó vẫn đang chạy đi lo.
Người một nhà, có chuyện đương nhiên phải phụ giúp. Ta không trách, nhưng Nhị tẩu quá vô phúc! Gây họa xong, chẳng buồn tỏ vẻ gì, để cả nhà vì bọn họ mà quay như chong chóng!”
Chu thị vốn không phải người thích so đo, vậy mà giờ tức đến mức này, đủ thấy Tiền thị quá đáng cỡ nào.
Dương Tam Thiết nghe xong không nhịn được, lầm bầm: “May mà chúng ta đã đoạn hẳn quan hệ với họ. Không thì có cái thân thích này, chắc là xui tám đời!”
Giang Ninh trừng hắn: “Học ở đâu ra cái giọng đó? Nói bậy!”
Dương Tam Thiết vội cười mỉa: “Học Trương thẩm đấy. Hôm nọ bà ấy sang Thôn Tây mắng Thúy Hoa bà bà, ta nghe rõ mà.”
Giang Ninh mới nhớ tới chuyện Thúy Hoa thẩm làm mai cho Dương Hiếu, chỉ biết cạn lời: “Sau này đừng học mấy thứ đó.”
Nàng lo mấy đứa nhỏ bị dạy hư, nhất là Dương Tam Thiết — thằng bé vốn thông minh nhưng hơi láu cá. Nếu dạy tốt, tương lai chắc chắn có tiền đồ; dạy không khéo, e thành phần bất hảo. Nghĩ đến đây, Giang Ninh thấy gánh nặng trên vai như nặng hơn.
Chu thị lại oán: “Đại tẩu mắng Tam Thiết làm gì! Nó ngoan lắm. Ai, ta chỉ là thấy ấm ức quá nên qua đây ngồi chút. Tiện thể muốn lên Thanh Phong sơn xem, cũng không biết Nhị tẩu giấu giếm gì trên đó, thà liều mạng chọc lão hổ còn hơn gọi chúng ta một tiếng.”
Giang Ninh bật cười, kéo theo cả Dương Tam Thiết và Liễu Diệp cũng vui lây, nhưng ba người đều không nói gì thêm.
Nàng bảo Chu thị: “Trên Thanh Phong sơn giờ thôn dân ít lui tới, lại đang mùa quả dại chín. Ta với ngươi lên hái ít về. Tới Quý thì ở nhà chơi với Tứ Trang.”
Nói rồi, Giang Ninh quay sang Liễu Diệp: “Ngươi kiểm lại đồ trong nhà đi, hôm kia chúng ta xuất phát.”
Chu thị nghe vậy, vẻ mặt đầy nghi hoặc.