Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 54: Xem đối tượng

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

“Chính là muốn hỏi thăm ngươi về một cô nương,”

Trương thị nói, “Ta cũng không rõ tên, bà mối bảo nhà nàng trên có hai huynh đệ, cha tên An Cao Lâm, nghe nói còn ăn cơm quan gia. Hai huynh đệ một người tên An Vĩnh Nhân, một người tên An Vĩnh Trung, trong đó một đứa học ở học đường, một đứa làm tiểu nhị ở quán ăn.”

Gì Hoa nghe xong, chẳng khác nào chữ hâm mộ sắp hiện thẳng lên mặt, điều kiện như vậy, ở nông thôn tìm đâu ra! Giang Ninh thì lại nhíu mày, trong lòng hơi nghi: Tốt như thế, sao bà mối lại đem ra gả ở quê?

Trương thị vừa dứt lời, Hồ thị đã bị chính nước miếng của mình làm sặc, ho sặc sụa, đôi mắt vốn dài hẹp trợn tròn như hai đồng xu. Mãi một lúc lâu mới hoàn hồn, nàng ấy khô khốc hỏi: “Bà mối… có nói thêm gì không? Tỷ như tướng mạo hay tính tình của cô nương ấy?”

“Có chứ!”

Trương thị lập tức hào hứng, “Bà mối nói cô nương ấy tính tình nhu thuận, biết làm việc, tướng mạo thì đẹp ai cũng biết, giọng nói còn ngọt hơn đào kép, mông thì tròn trịa, sinh con trai dễ như trở bàn tay!”

“Phụt!”

Giang Ninh không kịp nhịn, phun cả ngụm trà ra ngoài. “Bà mối này đúng là một cái miệng thần thánh — cóc mà khen thành thiên nga được luôn!”

Hồ thị liên tục gật đầu: “Có phải đâu! Ta chỉ nghe nói bà mối nói ra câu nào là bảy phần hư ba phần thực, nhưng cũng không thể thêu dệt quá đà như thế! Thật không giấu gì các ngươi, vừa rồi các ngươi thấy phụ nhân ở ngoài kia chính là đại bá mẫu của tướng công ta, chồng nàng là An Cao Lâm, có hai con trai một con gái. Nếu ta đoán không nhầm thì cô nương các ngươi muốn hỏi… chính là đường muội của tướng công ta.”

“Tê—!” Trương thị và Gì Hoa đồng loạt hít mạnh một hơi.

“Trùng hợp vậy luôn?” Hai chị em dâu nhìn nhau, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa hoang mang.

Trương thị thấy phản ứng của Hồ thị thì trong lòng bỗng “lộp bộp” một tiếng, mơ hồ cảm thấy chẳng lành: “An nương tử, có chuyện thì cứ nói thẳng, ta chịu được!”

Hồ thị ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Các ngươi đều là bằng hữu của Giang đại nương, nàng từng giúp ta một phen, ta không thể nhắm mắt mà hại các ngươi. Nói thật nhé… đường muội tướng công ta, đúng là… khó mà nói hết trong một câu!”

Nàng ấy hắng giọng, bắt đầu kể: “Trước tiên nói về nhà họ. Đại bá của tướng công ta là người đổ dạ hương, nói trắng ra là làm nghề ăn cơm quan gia, nhưng cái nghề này cực chẳng đã, người bình thường chịu không nổi. Kiếm được đồng nào cũng là mồ hôi nước mắt.

Nhà ấy hai người con trai: lão đại An Vĩnh Trung làm tiểu nhị ở quán ăn; lão nhị An Vĩnh Nhân học ở học đường. Nói là đọc sách cũng đã năm năm, nhưng nghe đâu Tam Tự Kinh còn chưa thuộc nổi, rõ ràng không phải loại có năng khiếu. Có điều, đại bá mẫu bên nhà mẹ đẻ lại có họ hàng học hành thành đạt, nên cứ nhất quyết bắt lão nhị phải tiếp tục đi học.

Hừ, cái đó chẳng khác nào cái động không đáy, ngày nào cũng rót tiền vào, cuối cùng ngay cả những ngày tháng tạm yên cũng bị bòn đến khó sống…”

Lão tam chính là cô nương các ngươi muốn hỏi thăm đó! Ai da… ta lén nói cho các ngươi biết, nhưng nhớ đừng rò rỉ ra ngoài. Con bé ấy được mẫu thân truyền cho không ít, nhưng toàn tật xấu! Miệng lưỡi sắc như dao, ngang ngược vô lý, tuổi còn nhỏ đã có thể đứng ngay đầu hẻm cãi tay đôi với đám phụ nhân.

Việc đứng đắn thì không làm một, việc hoang đường lại làm chẳng ít. Thường xuyên gây chuyện, để người khác phải dọn hậu quả. Cũng chẳng phải là giỏi giang gì cho cam! Về tướng mạo… haiz, sáu phần giống y như đại bá mẫu của ta, các ngươi tự tưởng tượng đi.”

Gì Hoa nuốt nước miếng, ấp úng: “Nghe không thấy giống người quen lắm…”

Giang Ninh liếc nàng ấy: “Há, không quen á? Rõ ràng là cái bộ mặt chanh chua, chẳng khác gì Tiền thị!”

“Phụt!” Trương thị vốn đang cau có, nghe vậy bật cười.

Giang Ninh khoát tay: “Ta nói thật đấy! Nếu Tiền thị già thêm chút nữa, bảo đảm hai người đó có thể kết nghĩa hoa tỷ muội!”

“Ha ha ha…” Mấy người cười ra cả nước mắt.

Hồ thị lại nói tiếp: “Còn giọng nói của nó à… để ta bắt chước cho các ngươi nghe.”

Nói rồi, nàng bẻ cong cổ tay, dựng ngón tay hoa lan, nhéo giọng the thé: “Đường ca~ đường tẩu~ các ngươi lại làm món gì ngon thế? Sao chưa mang cho nãi nãi chút nào? Nãi nãi thèm lắm rồi! Ủa, đây là gì? Đường ca mới mua à? Ta thích lắm, đưa ta đi nha!”

Trương thị đập bàn cái rầm: “Trời đất! Cái này mà không phải cướp trắng thì là gì!”

Hồ thị gật đầu lia lịa: “Đại bá mẫu là loại người thế nào, Giang đại nương cũng rõ. Lần trước nàng tới đưa cá trích, đại bá mẫu suýt nữa giật ngay trên tay. May mà Giang đại nương lanh trí nói là còn chưa trả tiền, phải trả tiền mới lấy. Thế là không được ăn chực, bà ấy về nhà mắng chúng ta suốt hai ngày, hàng xóm đều nghe rõ mồn một!

Còn cái câu mông tròn dễ sinh con trai ấy à, ta thấy ai ăn béo lên thì mông chẳng tròn. Thời buổi này, trừ khi nhà giàu, không thì chỉ có một kiểu nữa mới dưỡng được trắng trẻo mập mạp — các ngươi tự hiểu.”

Trương thị tức đến sắp nổ tung: “Con mụ Thúy Hoa thẩm đó, đúng là đồ ruột đen! Dám hố ta như vậy!”

“Thúy Hoa thẩm? Ai thế?”

Gì Hoa ngơ ngác, “Toàn người một nhà, sao ta chưa từng nghe?”

Trương thị hừ mạnh: “Chính là bà chị họ xa bên chồng, gả sang Cây Tùng thôn Dương Liễu ấy!”

Gì Hoa hoa mắt chóng mặt: “Đại tẩu sao còn qua lại với người bên Cây Tùng thôn?”

Trương thị bực mình: “Người đó ở ngay Thôn Tây nhà mình! Là biểu thất thẩm của Dương Quân đó! Ngươi đúng là chẳng biết gì cả!”

Giang Ninh cố nhịn cười, nhanh chóng kéo câu chuyện sang hướng khác: “An nương tử, hôm nay nhờ ngươi mà bọn ta mới thoát, chứ không chắc nhìn cô nương kia xong là bị lừa gạt mất!”

Thời buổi này, chỉ cần con gái tròn trịa một chút đã bị xem là có phúc khí. Mà con gái Mã thị lại béo tốt, nếu ăn mặc tươm tất một chút, chỉ sợ Trương thị xúc động mà nhận lời ngay, đợi “gạo nấu thành cơm” thì có hối cũng muộn.

Ba người thanh toán tiền, xách nguyên liệu ra về. Giang Ninh mua nhiều quá nên phải nhờ Trương thị và Gì Hoa chia ra xách giúp.

Vừa bước ra tới chợ, ngang qua quán ăn, cả ba lại đụng Mã thị. Bên cạnh bà ta là một cô nương chừng mười tám, cao khoảng mét rưỡi, nặng tầm hơn trăm cân, so với người cùng tuổi thì đúng là… đẫy đà.

Mã thị vươn cổ nhìn lom lom, Trương thị hoảng hốt bụm mặt, lôi Giang Ninh chạy vội. Khi đi ngang, Mã thị còn trừng mắt một cái sắc lẹm.

Ra đến xa, Trương thị mới thở phào, vừa tức vừa xấu hổ: “Không hiểu nổi mấy người này! Không được, ta phải đi nói cho ra nhẽ với Thúy Hoa thẩm, bà ta còn đang cầm của ta một bao đường mạch nha đấy!”

Trong khi đó, Mã thị đứng đợi mãi, chờ hoài chẳng thấy ai tới xem mắt. Vốn tính khí đã không tốt, chỉ chốc lát sau đã chửi ầm lên, khiến quá nửa khách trong quán bỏ đi.

An Phương Phương lắc lư cái eo như thùng phuy, nhăn mặt hỏi: “Nương, người đâu rồi? Người xem mắt đâu rồi?”

Trước Tiếp