Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Liễu Diệp vành mắt đỏ hoe. Từ ngày nàng gả vào Dương gia, lòng lúc nào cũng thấp thỏm lo âu. Trước kia cha mẹ chồng không đàng hoàng, nàng chỉ biết trông cậy vào Dương Đại Đầu. Có thể nói, hắn chính là bầu trời của nàng. Khi đó, bất cứ chuyện gì nàng cũng muốn cùng Dương Đại Đầu bàn bạc, cùng nhau đối mặt.
Giờ bà bà đã thay đổi, nàng cũng có người tâm phúc mới, lòng tạm yên để ở nhà. Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng nỡ để Dương Đại Đầu lâu dài xa nhà, mỗi người một nơi.
Dương Đại Đầu vội an ủi: “Nương tử, ngươi yên tâm. Ta mỗi tháng sẽ về nhà một chuyến. Ở bên đó ta chỉ làm bếp, không đi ra ngoài, cũng không tiếp xúc với người lạ, tuyệt đối không gặp nguy hiểm.”
Liễu Diệp liên tục gật đầu.
Hai người tâm sự một hồi rồi mới trở lại sân tiếp tục làm việc.
Hôm sau, trời vừa hửng sáng, Giang Ninh cùng Dương Đại Đầu đã xuất phát. Đến lạch ngòi, họ thấy Dương Hán đã chờ sẵn, thu hoạch dường như cũng không ít. Hắn ta đưa hai mẹ con đến bến Ngụy Giang, tận mắt trông họ lên thuyền cá rồi mới quay về.
Khi tới Lâm Giang khách đ**m, trời đã gần trưa.
Hoa chưởng quầy trông thấy họ, mắt sáng rỡ. Ông ta vốn chưa rõ tay nghề của Dương Đại Đầu sâu cạn thế nào, nên liền bảo hắn làm lại hết những món đã dạy để nếm thử.
Dương Đại Đầu tuy khẩn trương nhưng không lộ vẻ luống cuống, cứ theo đúng lời Giang Ninh chỉ bảo mà làm. Tốc độ tuy chưa bằng nàng, nhưng hương vị, cách nêm nếm đều ổn. Hoa chưởng quầy nếm thử xong liền gõ bàn quyết định giữ hắn lại, trả lương tháng 1.200 văn, bao ăn ở, cuối tháng được nghỉ hai ngày.
Hai bếp sư phó ban đầu còn tỏ vẻ chướng mắt Giang Ninh và Dương Đại Đầu, nhưng sau khi ăn thử món của hắn thì im lặng hẳn. Tô sư phó từ Tô Châu phủ tới còn khách khí mời hắn nếm thử điểm tâm mình làm.
Vị sư phó bản địa trước kia từng được Giang Ninh góp ý, nhận thấy tay nghề mình quả thật được cải thiện, nên cũng không làm bộ làm tịch. Giang Ninh ở bếp sau nửa ngày, thấy hai vị sư phó này cũng khá dễ ở chung nên yên tâm.
Sáng hôm sau, nàng khởi hành trở về.
Đúng lúc phiên chợ lớn, Lý thị mang theo số trứng gà mình chắt chiu, Chu thị gùi một sọt rau, mẹ chồng nàng dâu hai người từ lão phòng đi ra, tới đầu thôn thì gặp nhóm phụ nhân khác. Lý thị vẫn cứ kiễng chân, hết nhìn đông lại ngó tây.
Tống a bà bên cạnh tò mò hỏi: “Tìm ai thế?”
Lý thị thu hồi tầm mắt, đáp: “Ta xem thử con dâu cả nhà ta có ở đây không.”
“Di! Sao lại chỉ nhìn con dâu cả? Không ngó qua nhị con dâu một chút?” Tống a bà lập tức bày ra bộ dạng hóng chuyện.
Nhắc đến Tiền thị, Lý thị liền thấy không thoải mái. Trước đó, mọi người đều nói Tiền thị mang thai, bà còn tưởng trong nhà sắp thêm nhân khẩu, đang mừng rỡ trong lòng. Ai ngờ lại là ăn bậy làm hỏng bụng!
Đúng là kẻ vừa lười vừa gây rối, nói dối chẳng chớp mắt. Hôm nay họp chợ, Lý thị dứt khoát bắt Tiền thị ở nhà, không cho ra ngoài kẻo lại mất mặt.
Tống a bà thấy sắc mặt Lý thị không tốt, liền đoán Tiền thị chắc lại gây chuyện. Bà ghé sát tai Lý thị, hạ giọng nói: “Ngươi nghe tin này chưa?”
“Tin gì?” Lý thị nhíu mày, vẻ mờ mịt.
Tống a bà ra chiều ngạc nhiên: “Ngươi không biết thật sao? Bọn làm đồng ở Thôn Đông bảo đã mấy hôm nay không thấy thằng Đại Đầu nhà ngươi xuống ruộng! Trong đất toàn là cháu dâu và mấy đứa nhỏ nhà ngươi làm. Thằng Đại tôn tử kia rốt cuộc sao rồi?”
“Ngươi nghe ai nói?” Lý thị cau mày, giọng đầy nghiêm nghị.
Bên cạnh, Chu thị cũng hoảng hốt: “Tống đại nương, chuyện này không thể nói đùa đâu!”
Với dân quê, ruộng đồng chính là mạng sống. Đại phòng không có nhà riêng, cả nhà đều dựa vào mảnh đất mà sống. Dương Đại Đầu tuyệt đối không thể mặc kệ, vậy mà mấy hôm liền chẳng thấy bóng dáng, nhất định là có chuyện lớn!
Hơn nữa, Giang Ninh lần này cũng không đi họp chợ, khiến Lý thị và Chu thị càng thêm bất an. Mẹ chồng nàng dâu liếc nhau một cái.
Chu thị vội nói: “Nương, đưa trứng gà cho con, con mang lên trấn bán. Nương mau chạy sang Thôn Đông xem thế nào.”
“Được, ta phải đi ngay! Đồ để con bán, nhớ đừng bán rẻ!” Lý thị vừa gấp vừa lo, lại sợ Chu thị làm hỏng việc, hận không thể phân thân thành hai người.
Dưới lời bảo đảm liên tục của Chu thị, bà mới vội vã hướng về phía Thôn Đông. Chạy một mạch tới ruộng, bà quả nhiên thấy Liễu Diệp đang làm việc. Sắc mặt Lý thị tái đi, vội xông tới: “Đại Đầu đâu? Sao nó không ở ruộng?”
“Bà nội? Sao ngài lại tới đây?” Liễu Diệp lau mồ hôi, ngạc nhiên nhìn dáng vẻ hùng hổ của Lý thị.
“Còn bà bà ngươi đâu? Có gây chuyện gì không?”
“Không đâu ạ, mẹ chồng con đang ở nhà.” Liễu Diệp vội vàng giải thích cho Giang Ninh.
Lý thị vẫn không tin, lập tức leo lên sườn núi. Chưa vào sân đã thấy Giang Ninh và Dương Nhị Đản bận rộn vô cùng, mùi tanh nồng từ trong viện xộc ra, suýt khiến bà ngạt thở. “Lão đại gia! Ngươi đang làm cái gì vậy?”
Giang Ninh ngẩng đầu, thấy Lý thị thì hơi bất ngờ nhưng vẫn lại gần: “Ta đang mở hàu đây! Nương tới có việc gì? Vào nhà ngồi đã.”
Vừa bước lên một bước, Lý thị đã bị mùi tanh xua lùi mấy bước, vội bịt mũi: “Ra xa chút nói chuyện!”
Bà nhanh chóng lùi xuống sườn núi, tới dưới gốc đa mới thấy đỡ hơn.
Giang Ninh cũng đi theo: “Nương, rốt cuộc có chuyện gì?”
Lý thị cau mày, nghiêm giọng: “Ngươi còn hỏi? Nói thật cho ta biết! Đại Đầu mấy ngày nay rốt cuộc đi đâu? Đừng hòng lừa ta!”
Giang Ninh khẽ nhíu mày, giọng có phần châm chọc: “Kỳ lạ thật! Nương chưa tới Thôn Đông sao lại biết Đại Đầu mấy hôm nay không ở? Chẳng lẽ trong thôn có người quan tâm nhà ta vậy sao? Thế mà chẳng ai đem cho chúng ta miếng đồ tiếp tế, chỉ biết ngồi sau lưng xì xào.”
Lý thị trừng mắt: “Bớt quanh co! Đại Đầu làm gì mà biến mất nhiều ngày? Đứa nhỏ ngoan như thế, đừng để ngươi hại hỏng!”
“Mấy lời này oan cho ta lắm! Đó là con ta, sao ta nỡ hại? Ngươi tưởng ta giống Tiền thị, ngay cả con cũng đem ra lợi dụng à?” Giang Ninh hừ nhẹ, tiện thể mỉa luôn Tiền thị.
Thấy Lý thị tỏ ý muốn hỏi đến cùng, Giang Ninh đành nói thật: “Đúng là Đại Đầu không ở nhà, nó đi kiếm tiền.”
“Kiếm tiền? Nó kiếm nổi bao nhiêu?” Lý thị tức tới mức giọng cao thêm mấy phần.
“Ta nói thật, nó đi Tùng Khê trấn.”
“Tùng Khê trấn?” Lý thị ngẩn ra, cố nhớ, hình như quả có một nơi như vậy, nhưng chỗ đó cách đây rất xa, sao Đại Đầu lại đi tận đó?
Giang Ninh liền giải thích: “Nương đừng quên nhà mẹ đẻ ta làm nghề gì. Từ nhỏ ta lớn lên trên sông nước, tự nhiên cũng biết đôi chút. Lần trước túng quá, ta dẫn Đại Đầu về hỏi thăm bên ngoại, tình cờ biết ở Tùng Khê trấn người ta chủ yếu ăn hải sản. Ta vừa hay biết làm vài món, nên được một chưởng quầy để mắt, mời ta làm đầu bếp.
Nhưng ta là góa phụ, sao tiện đi xa thế, nên bàn bạc, để ta dạy Đại Đầu nấu ăn. Nó ở lại đó làm, mỗi tháng kiếm hơn trăm văn đấy.”