Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Hai mẹ con tới trấn thì đã xế chiều. Mặt ai cũng đỏ vì nắng, nhưng chẳng nghỉ ngơi, liền mang cá thẳng tới nhà An Vĩnh Lương. Không ngờ Giang Ninh đi nhanh như vậy, An Vĩnh Lương vừa thấy liền mời vào nhà, rót ngay ly nước đường.
Giang Ninh chỉ vào đám cá trích: “Ngươi xem cần bao nhiêu, số còn lại ta mang tới khách đ**m Núi Lớn.”
“Vĩnh Lương, ta mang cho ngươi ít đồ ăn… Ủa! Nhà đang có khách à?”
Mã thị vừa vào cửa đã tiến thẳng vào nhà chính. Ánh mắt đảo qua Giang Ninh và Dương Tam Thiết, cuối cùng dừng ở đám cá: “A! Đây là cá mua sao? Vừa hay mấy hôm nay bà nội ngươi ăn uống kém, ta mang một con về cho bà nấu canh.”
Vừa nói, bà ta đã định thò tay lấy.
Dương Tam Thiết lập tức lao tới che chắn mấy thùng cá: “Đại nương phải đưa tiền mới được lấy cá.”
Mặt Mã thị sầm xuống, quay sang An Vĩnh Lương: “Sao hả? Bà nội ngươi ăn một con cá cũng không được à? Ngươi là do bà nuôi lớn, chẳng lẽ lại vô ơn thế?”
Hồ thị – bà nương của An Vĩnh Lương – đang ở cữ, từ ngoài bước vào, nói: “Nếu bà nội muốn ăn, Vĩnh Lương nhất định sẽ chuẩn bị mang qua, không cần đại bá mẫu bận tâm.”
Rồi quay sang Giang Ninh: “Vất vả đại nương một chuyến, nhưng mấy hôm nay nhà ta chưa bán hàng, không có đủ tiền mua nhiều, chỉ đủ mua một con cá thôi.”
Giang Ninh lập tức hiểu chuyện, mỉm cười nói: “Chuyện này dễ mà. Đại bá mẫu chẳng phải đang ở đây sao! Nếu lão thái thái muốn uống canh cá, nhờ đại bá mẫu mua giúp một con là được, trưởng bối chắc chắn sẽ hiểu hoàn cảnh khó khăn của các ngươi.”
Mã thị liếc Giang Ninh đầy tức giận: “Liên quan gì tới ngươi!”
Nói xong, bà ta lại trừng Hồ thị: “Sinh con rồi mà còn nghèo kiết xác! Bà nội Vĩnh Lương ăn một con cá cũng không xong, thật là mất mặt!”
Mã thị hùng hổ ra sân, còn không quên xách luôn túi đồ ăn mình mang tới.
Hồ thị đuổi ra cửa, nói to: “Đại bá mẫu, ngài hiếu thuận nhất, nhớ mang tiền tới mua cá nhé, đại nương sẽ chờ!”
Cửa đối diện mở ra, một phụ nhân nhìn theo bóng Mã thị vừa đi vừa thắc mắc, rồi quay sang Hồ thị: “Lạ thật, Mã thị đó vắt cổ chày ra nước mà nay lại mua cá cho bà nội ngươi sao?”
Hồ thị ngượng ngùng:
“Ta cũng không biết. Ta mới sinh, sữa ít, Vĩnh Lương đã hẹn với đại nương mua cá. Ai ngờ đại bá mẫu đột nhiên tới, vừa vào liền nói bà nội muốn ăn cá, còn định vớt luôn, nhưng chưa trả tiền nên người ta không cho.”
Phụ nhân nghe xong liền thở phào: “May mà chưa trả tiền, chứ với tính Mã thị, chắc chắn bà ta sẽ mang hết đi! Đúng rồi, cá còn bán không?”
“Còn chứ!” Hồ thị nghiêng người để phụ nhân nhìn thấy Giang Ninh trong nhà chính.
Phụ nhân lập tức chạy vào, thấy cá trích vẫn tươi sống thì mừng rỡ, liền trả giá. Hai bên cò kè mặc cả hồi lâu, cuối cùng một con cá trích bán được mười văn.
Khi phụ nhân đi rồi, Hồ thị cũng mua nốt số cá trích còn lại với giá tương tự. Chỉ có mấy con cá chép là họ không lấy.
Số cá còn lại, Giang Ninh mang đến khách đ**m Núi Lớn, lần này không lấy tiền mà đổi thẳng lấy thịt.
Dương Tam Thiết nhìn khối thịt trong sọt, mắt sáng rỡ, trên đường về cứ lo thịt rơi ra ngoài, che chở cẩn thận đến mức không chịu nhìn đường. Vì thế, hắn bị một tiểu ăn mày từ ngôi miếu đổ nát lao ra va phải...
Tiểu ăn mày trông chỉ chừng năm, sáu tuổi, thấp hơn Dương Tam Thiết một cái đầu. Cả người lem luốc, trên người còn dính vết máu, hai bàn tay nhỏ lấm lem bùn đất lẫn máu khô, hoàn toàn không nhìn ra dáng dấp ban đầu.
Giang Ninh vốn định quát mắng vì bị đụng, nhưng nhìn bộ dạng đứa bé thì lập tức nghẹn lời. Nàng vừa định nói “không sao” thì từ trong miếu đổ nát vang lên tiếng động. Tiểu ăn mày lập tức chui tọt vào bụi cỏ, nấp kín.
Hai gã hán tử hùng hổ đi về phía Giang Ninh: “Này, đại nương, có thấy một thằng nhóc ăn mày không?”
Giang Ninh theo bản năng kéo Dương Tam Thiết sát vào mình, lắc đầu, rồi giả bộ tức giận mắng con: “Bảo đi đứng cho cẩn thận mà không nghe, ngã một cái biết đau chưa!”
Dương Tam Thiết lập tức phối hợp, òa khóc nức nở.
“Khóc khóc khóc! Chỉ biết khóc! Về nhà xem cha ngươi đánh cho một trận! Áo quần sạch sẽ cũng làm dơ, để rồi bà nội ông nội lại trách ta, đúng là sao kiếp này phải trả nợ!” Giang Ninh vừa mắng vừa kéo con đi, diễn y như thật.
Hai mẹ con không thèm để ý tới hai gã hán tử, cứ thế tiếp tục bước. Dương Tam Thiết định ngừng khóc thì Giang Ninh liếc mắt ra hiệu.
Thằng bé lập tức hiểu ý, yếu ớt nói: “Nương, ta biết sai rồi…”
“Biết sai thì có ích gì! Về ta cũng bị bà nội mắng một trận cho xem…” Giang Ninh tăng nhanh bước chân.
Dương Tam Thiết phải chạy lúp xúp mới kịp theo.
Hai gã hán tử dừng lại quan sát một lúc, chắc rằng hai mẹ con không thấy tiểu ăn mày mới quay đi.
Vào tới thôn, cả hai vẫn giữ bộ mặt nghiêm. Về đến nhà, Giang Ninh kéo Dương Tam Thiết vào: “Thay quần áo mau!”
Trong phòng, thằng bé vẫn còn sợ, hạ giọng hỏi: “Nương, ta suýt tè ra quần! Hai người đó là kẻ xấu sao?”
Giang Ninh trầm giọng: “Ta không biết, nhưng chắc chắn không phải người tốt.”
“Tiểu đệ đệ đó thật đáng thương…” Dương Tam Thiết nhớ lại bộ dạng đứa bé, lòng không nỡ.
Giang Ninh nghiêm túc: “Tam Thiết, con có thể lương thiện, có thể tốt bụng, nhưng phải nhớ, khi con giúp người, tuyệt đối không được khiến nhà mình gặp nguy hiểm. Đứa bé đó đáng thương thật, nhưng con đâu đánh lại được hai gã hán tử kia, thậm chí còn có thể gặp nguy. Lúc đó biết làm sao?”
Dương Tam Thiết chưa từng nghĩ tới điều này, rối rắm hồi lâu mới cắn môi nhận lỗi: “Nương, ta hiểu rồi. Sau này con sẽ không tùy tiện giúp người.”
Giang Ninh xoa đầu con, mỉm cười hiền hậu: “Nhớ kỹ là được, nương không trách con.”
Hai mẹ con không nhắc lại chuyện này nữa.
Trời nóng, thịt để lâu sẽ hỏng. Những ngày qua bọn trẻ đều làm việc vất vả, Giang Ninh cũng muốn khao chúng một bữa. Nàng quyết định làm thịt kho, dùng hết gia vị trong không gian cất giữ.
Thịt ba chỉ được cắt khúc, chần qua nước sôi, rồi cho vào nồi phi hành gừng tỏi cho dậy mùi. Thịt săn lại thì đổ nước, thêm bát giác, lá nguyệt quế, quế chi, hồi hương và nước tương, đun sôi rồi hạ nhỏ lửa hầm liu riu.
Ở trấn Núi Lớn không ai ăn nước tương, Giang Ninh cũng không chắc thời đại này đã có hay chưa. Nhưng nhờ mùi hương liệu mới lạ, bọn trẻ chưa từng ăn qua nên chắc chắn sẽ không nghi ngờ.
Mùi thịt lan khắp sân, thậm chí dưới chân núi cũng ngửi thấy. May là trời đã sẩm tối, mọi người trong thôn đều về nhà, dù có ngửi được cũng chẳng ai tới hỏi.
Khi thịt kho xong, Giang Ninh tận dụng nước kho để đảo rau dại.
Dương Tam Thiết nhìn chằm chằm nồi thịt, ánh mắt mong chờ: “Nương, có phải mang cho ông bà nội không?”