Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 113: Tin vỉa hè

Trước Tiếp

Edit: Trứng ốp la

Đổng sư gia hơi khựng lại, tựa hồ không hiểu sao Giang Ninh lại đổi chủ đề nhanh như thế.

Giang Ninh điềm nhiên giải thích: “Tiểu phụ nhân vừa mới đưa hai tiểu nhi trong nhà đi Ma Phổ cầu học, tự nhiên sẽ chú ý mấy tin tức kiểu này. Dĩ nhiên… đây không phải trọng điểm, còn có vài nguyên do khác, nhưng hiện tại không tiện nói.”

Đổng Trạch trầm ngâm: “Năm nay huyện ta đồng sinh dự thi cũng không ít. Lớn tuổi nhất hơn năm mươi, nhỏ nhất… như Tiền Văn ở Tiền gia trang, mới mười mấy tuổi mà đã là hạt giống hiếm. Huyện thái gia rất xem trọng.”

“Ồ? Huyện thái gia cũng biết Tiền Văn?” Giang Ninh hơi nhíu mày, dáng vẻ vừa khó hiểu vừa như có gì lấn cấn.

Phản ứng này khiến ba người Đổng Trạch lập tức thấy lòng “lộp bộp”, bản năng mách bảo là có chuyện.

“Giang nương tử, ngươi cũng biết Tiền Văn?” Ngưu Dễ Võ nhướng mày, càng cảm thấy nàng không đơn giản.

Giang Ninh khẽ cười khổ: “Các ngươi nếu từng hỏi thăm về ta hẳn biết, nhà ta và Tiền gia cũng có chút dây mơ rễ má. Nói thật, chuyện hai tiểu nhân trong nhà được vào học đường cũng có dính dáng tới Tiền Văn. Ta tự nhiên biết hắn. Chỉ là… mạo muội hỏi một câu, Đổng sư gia có thực sự hiểu rõ tài học của Tiền Văn không?”

“Giang nương tử muốn nói gì?” Đổng Trạch lập tức nghiêm mặt, giọng mang theo ý dò xét.

Giang Ninh khẽ thở dài, nói chậm rãi: “Ta cũng chỉ nghe tin vỉa hè, không rõ thật giả. Các ngươi hẳn biết bên cạnh Tiền Văn có một thư đồng chứ? Vì trấn trên An gia đại phòng có quan hệ với Tiền gia, còn ta lại hay qua lại với An gia nhị phòng mua đồ, nên vô tình nghe được không ít chuyện.

Nghe nói thư đồng kia vốn là biểu đệ của Tiền Văn, từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh, là hạt giống tốt của việc đọc sách. Nhưng ở Tiền gia thì không được ưa, đặc biệt là Tiền Văn – chướng mắt vô cùng, song đi đâu cũng phải lôi theo.

Sau khi thư đồng ấy… mất tích, Tiền gia huy động không ít người tìm kiếm, thậm chí phát động hơn nửa dân Tiền gia trang, còn tìm tới tận thôn ta.

Ta nghe đồn tài học của Tiền Văn có phần ‘hơi nước’. Dĩ nhiên, đây chỉ là lời đồn – huyện thí, phủ thí đều phải dựa vào thực lực, không thể giả được. Nhưng…”

“Nhưng cái gì? Giang nương tử, ngươi nói chuyện có thể đừng ngắt quãng như thế không? Thật muốn giết người vì sốt ruột đó!” Cao Dũng nhịn không được chen lời.

Giang Ninh nhún vai, buông tay: “Cũng không có gì to tát, chỉ là hôm đó cùng người Tiền gia xung đột, ta vô tình nghe thấy họ nói thầm cái gì… ‘đòi tiền mua khảo đề’.”

“Giang nương tử! Ngươi biết mình đang nói cái gì không?” Đổng Trạch nghiến răng, ánh mắt cảnh cáo như muốn đục thủng nàng.

Giang Ninh vẫn giữ bộ dáng vô tội: “Ôi chao, Đổng sư gia, tiểu phụ nhân nhát gan lắm, đừng dọa ta! Ta cũng chỉ là tin vỉa hè thôi. Nói thật, ta thấy chuyện này rất vớ vẩn, nhưng đoạn thời gian đó Tiền gia chẳng khác gì chó điên, bám riết lấy Dương Đấu, còn không tiếc dùng hòa li uy h**p để moi tiền. Thật sự rất kỳ quái.

Rồi sau đó còn gióng trống khua chiêng đi tìm một kẻ sống nhờ ở đâu đó là thân thích của họ. Các ngươi không thấy đáng ngờ sao? Đặc biệt Tiền gia cái loại đức hạnh ấy… có thể làm ra chuyện nghĩa tình như vậy sao?”

Nàng quay sang nhìn Cao Dũng: “Cao bộ đầu, ngài tiếp xúc với bọn họ nhiều, ngài là người có quyền lên tiếng nhất!”

Cao Dũng sắc mặt nghiêm trọng, gật đầu: “Giang nương tử nói đúng. Tiền gia người tính tình bạc bẽo, ngay cả muội muội xuất giá cũng lôi ra lợi dụng. Tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ huy động cả nhà đi tìm một thân thích xa tít. Chuyện này tám phần là có vấn đề.”

Hắn ta nói tiếp: “Chưa hết! Nghe nói sau khi thư đồng kia mất tích, Tiền Văn gần như không bước chân ra cửa. Mời đi cùng trường thì kiếm cớ từ chối, khác hẳn trước kia thích nổi bật. Viện thí sắp tới mà hắn lại đóng cửa im ỉm, không giao lưu, không thỉnh giáo tiên sinh… điểm này không nói nổi.”

“Bên trong thật sự có quá nhiều chuyện tiểu phụ nhân không hiểu. Nếu nhà ta không có ai đọc sách, ta chỉ coi như chuyện phiếm. Nhưng hài tử nhà ta đều vào học đường, ta phải lo cho tương lai của chúng.

Làm nương mà, chỉ cần một cơn gió thổi cỏ lay liền nghĩ nhiều. Hôm nay gặp đúng ba vị quan gia, lại biết các vị phẩm hạnh tốt, ta mới cả gan nhắc đến. Người khác ta chưa hề hé răng nửa chữ, ta thề!”

Giang Ninh nói xong, vẻ mặt chân thành, ánh mắt trong veo, như muốn móc tim gan ra cho họ xem.

Đổng Trạch nhíu mày càng lúc càng chặt. Nếu nàng cố ý mượn quan báo thù thì dễ xử, nhưng lời lẽ bình tĩnh, hợp lý thế này… ngược lại càng chứng thực Tiền Văn có vấn đề. Mà hắn đã là đồng sinh, một khi điều tra ra, dây mơ rễ má kéo theo… chỉ sợ cả huyện rung chuyển.

Cao Dũng và Ngưu Dễ Võ hiển nhiên cũng hiểu mối quan hệ lợi hại ở đây, im phăng phắc, chỉ nhìn chằm chằm Đổng Trạch chờ quyết định.

Đổng Trạch trầm ngâm hồi lâu, rồi nghiêm giọng: “Giang nương tử, chuyện này tại hạ sẽ nhớ kỹ và bẩm báo Huyện thái gia. Còn xử lý thế nào, để ngài ấy định đoạt. Ta mong sau khi bước ra khỏi cửa này, ngươi coi như chưa từng nói gì. Không chỉ để tránh lan truyền, mà còn để bảo vệ Giang nương tử và gia đình.”

Giang Ninh cúi người, cảm kích: “Tiểu phụ nhân hiểu. Chính vì biết sự việc quan trọng nên không dám nói với ai ngoài ba vị. Cũng hy vọng các vị coi như chưa từng nghe qua lời tiểu phụ nhân.”

Đổng Trạch khẽ cười: “Quả nhiên, nói chuyện với người thông minh thì nhẹ nhàng. Thế thì từ nay, không ai nhắc lại việc này nữa.”

Tiễn ba người đi xong, Giang Ninh lập tức vác sọt vào núi, điên cuồng hái nấm. Thấy nấm nào tươi ngon là nàng quét sạch. Một sọt đầy xuống núi đổi sọt khác, cứ thế tới tối.

Người nấp trong bóng tối rình nàng thấy Giang Ninh suốt buổi chỉ mải làm việc, đến tận trời tối cũng chẳng gặp ai khả nghi, mới rời Dung Thụ thôn.

Nàng cố ý như vậy để tránh bị chú ý, chưa tìm Điền Phong ngay. Khiêng ba sọt nấm về, nàng hong khô, phân loại, bận rộn đến tận giờ Tuất.

Dương Tiểu Nha ngoan ngoãn chạy lại: “Nương, tối nay mình ăn gì?”

Giang Ninh chợt nhớ – trong nhà giờ chỉ còn hai mẹ con với một con chó nhỏ đen nhẻm, chẳng cần bày vẽ. Tiểu Nha còn nhỏ, không khôn khéo như mấy anh, nên có lấy món khác lạ ra, con bé cũng không nghi ngờ.

Nàng cười: “Đi! Nương làm cho con tô mì chay lót dạ. Sáng mai ăn hải sản mì, có bào ngư, mực, nấm hương, sò khô, tôm bóc vỏ. Lại kho thêm ít thịt với trứng ăn cơm, được không?”

“Nghe thôi đã thấy ngon rồi, nương, con thèm ch** n**c miếng đây này!” Tiểu Nha ôm bụng, làm bộ dáng “mèo con đói meo”, khiến Giang Ninh bật cười ha hả.

Nấu hải sản mì, quan trọng nhất là nồi nước dùng. Nàng lấy nửa con gà hầm lửa nhỏ tới nửa đêm, rồi cho toàn bộ hải sản khô vào om. Tới hừng đông, nước ngọt đến mức ăn xong chắc rụng luôn lông mày.

Sáng hôm sau, khi Tiểu Nha tỉnh dậy, Giang Ninh đã làm xong mì. Con bé được bưng một bát đầy, ăn mà mắt lim dim khoái chí.

Nàng véo má con bé: “Nào, giờ đi đưa một phần cho Điền Phong ca ca, nương cũng tiện tìm hắn nói chuyện.”

Hai mẹ con nắm tay nhau, vui vẻ ra cửa.

Bên phía Đổng Trạch

Vì lời Giang Ninh, ba người lòng nóng như lửa đốt. Họ ra roi thúc ngựa chạy về huyện nha nhưng vẫn chậm, cổng thành đã đóng. Không muốn “rút dây động rừng”, họ đành ngủ tạm ở lữ xá ngoài ô.

Cả đêm lăn lộn, tới sáng nghe tiếng “kẽo kẹt” mở cổng, ba người lập tức phi vào, râu ria lởm chởm, mặt mũi nhăn nhó – trông chẳng khác gì ba kẻ vừa chạy trốn án mạng.

Trước Tiếp