Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
An Vĩnh Nhân đưa theo cha nương, một đường sốt ruột, trằn trọc cả ngày trời, tới khi gần tối mới tới được nhà mẹ đẻ của Trần thị.
Chưa kịp thở, Mã thị đã từ xe bò nhảy xuống, hùng hổ lao tới, gõ cửa “bang bang bang” như đòi nợ: “An Vĩnh Trung! Lăn ra đây cho lão nương!”
Tiếng đập cửa còn vang, cổng viện đã mở, cả nhà Trần gia đều ùa ra.
Trần phụ đứng đầu, vẻ mặt nghi hoặc: “Ông thông gia, bà thông gia, sao hôm nay lại tới?”
Mã thị rướn cổ nhìn vào sân, cứ muốn chen thẳng vào: “Gọi An Vĩnh Trung, thằng nhãi thúi đó lăn ra đây cho ta!”
“Vĩnh Trung? Nó đâu có ở đây!”
Trần phụ ngạc nhiên, hơi cau mày: “Sao vậy? Có chuyện gì?”
“Ngươi…” Mã thị vừa định lên giọng, đã bị An Cao Lâm nhanh tay bịt miệng, sợ bà gây thêm chuyện.
An Cao Lâm cố lấy giọng ôn hòa: “Vĩnh Trung với bà nương cãi nhau, bà nương giận mang con bỏ đi. Nó đuổi theo mấy ngày chưa về. Tôi nghĩ chắc bà nương nó về đây với nhà mẹ đẻ?”
“Không có!”
Trần mẫu tròn mắt, sững sờ, rồi tiến lên đẩy phắt chồng sang một bên, chất vấn: “Con gái tôi mà về sao tôi lại không biết? Các người giấu nó ở đâu? Còn cháu ngoại tôi nữa, bọn chúng sao rồi?”
Sắc mặt Trần mẫu lúc này vừa kinh vừa giận, hoàn toàn không giống giả vờ. Thái độ bao che con của bà khiến An Cao Lâm cũng thấy chột dạ, cúi hẳn người xuống. Đến Mã thị – nổi tiếng chua ngoa – cũng có chút chùn giọng, nhưng vẫn lẩm bẩm: “Ai mà biết được có phải bọn họ đang trốn trong này không…”
Nghe thế, Trần mẫu giận sôi, liền nắm tay kéo Mã thị vào sân: “Được! Các người muốn tìm thì tự đi mà tìm! Nếu tìm không ra, hôm nay phải cho chúng tôi một lời giải thích! Con gái tôi bình yên ở nhà các người, giờ mất tăm mất tích – các người định tính sao?”
Nhà Trần gia chỉ có mấy gian, đi một vòng là biết ngay trong phòng có ai hay không. Trần mẫu bình tĩnh để mặc họ lục soát từng gian, kết quả tìm khắp cũng không thấy bóng người.
Không còn lời nào để nói, Mã thị đành câm nín.
Trần mẫu bèn dồn toàn bộ cơn giận sang An Cao Lâm và vợ, mắng một trận té tát, rồi đứng chắn ở cửa, không cho họ bước ra khỏi cổng.
Người trong thôn vừa nghe tin liền ùn ùn kéo tới, ai nấy đều hăng hái giúp Trần gia chặn đường, không cho ba người An gia rời đi.
An Cao Lâm và hai cha con gấp tới mức mồ hôi lạnh túa ra. Lúc này, Mã thị lại co ro nép sau lưng họ, im thin thít, không dám ho he một câu.
Cả đám người giằng co gần cả đêm, ai cũng biết để thế này mãi không phải cách. An Cao Lâm đành cúi đầu xin lỗi liên tục, hết lần này đến lần khác cam đoan nhất định sẽ tìm được người mang về, Trần gia mới miễn cưỡng chịu thả bọn họ đi.
Trên đường về, Mã thị lại không ngừng lẩm bẩm mắng: “Bạch nhãn lang! Giảo gia tinh! Sớm biết vậy lúc trước đã không nên gả vào cái nhà ngang ngược vô lý đó. Đợi tìm được người, ta nhất định bắt A Trung hưu Trần thị…”
“Đủ rồi!”
An Cao Lâm cau mày: “Mắng nhiều cũng vô ích, lo nghĩ xem đi đâu tìm người mới thực tế hơn!”
An Cao Lâm thở dài rầu rĩ. Trước kia, nhờ có An Vĩnh Trung góp tiền tiêu vặt, trong nhà mới còn tạm xoay xở được. Giờ mất khoản đó, với số tiền còm của mình, hắn căn bản không nuôi nổi cả nhà, càng đừng nói tới chuyện cho tiểu nhi tử tiếp tục đi học. Ngoài ra còn khoản nợ hai lượng bạc bên ngoài, quả thực như muốn ép chết hắn!
Bên phía đại phòng An gia, An Vĩnh Lương đã đưa cả nhà bốn người tới Tùng Khê trấn, thuê được một nơi ở vừa ý. Khoảng cách tới tiểu viện Dương Đại Đầu thuê không xa, bố cục sân cũng gần giống, giá một tháng tám mươi văn.
Có áp lực tiền thuê, An Vĩnh Lương không dám ngồi yên. Lợi dụng lúc nghề sống ở khe suối chưa bắt đầu, hắn nhanh chóng làm lại nghề cũ ở Tùng Khê trấn, vừa kiếm tiền vừa làm quen hoàn cảnh.
Có nãi nãi trông cháu, Hồ thị cũng không rảnh rang, bắt đầu đi nhận việc giặt giũ hồ sống ngoài phố.
Thoắt cái đã sang tháng thứ hai, tuyết bắt đầu tan. Dân gian vẫn nói “xuân hàn buốt xương”, quả thật ngoài trời còn lạnh hơn cả Tết Âm Lịch.
Giang Ninh nhớ tới đống vỏ cây và cỏ khô từng ngâm ở khe trước đây, chắc đã ngấm xong, liền vội đi vớt.
Cỏ khô thì đã dùng được, còn vỏ cây vẫn cứng, chưa thể đạt hiệu quả làm giấy.
Nàng rửa sạch mọi thứ, mang về nhà. Sau đó nhờ Chu thị mua mấy lu nước to đặt ngoài sân, bỏ vỏ cây và cỏ khô đã ngâm vào, cho thêm xác vôi, nấu liền hai ngày hai đêm để khử tạp chất, rồi đem ra phơi. Cả quá trình này phải mất nửa năm mới xong.
Người trong thôn thấy nàng cứ lặng lẽ bày vỏ cây ra phơi, tưởng đang làm món gì hiếm lạ. Họ theo dõi mấy ngày, không thấy biến thành “bảo bối” mà chỉ thấy nàng đem xác vôi rải khắp đất, ai nấy lắc đầu, thầm nghĩ Giang thị đúng là phí của.
Tin đồn truyền tới tai Lý thị. Khác với trước, bà không lập tức tới cửa mắng mỏ, mà vẫn ung dung làm việc thường ngày.
Người trong thôn lấy làm lạ, hỏi thì Lý thị cười ha hả: “Từ ngày Đại Đầu nhà ta đi vắng, nương nó chưa làm chuyện hoang đường nào cả. Ta tin nàng!”
Nghe xong, Giang Ninh chỉ khẽ mỉm cười, rồi mang đồ sang lão phòng, nói với Chu thị: “Nhị Đản năm nay việc bận kín lịch, sau này chắc vẫn ở xưởng suốt. Ta định mở rộng xưởng, làm thêm một sân nữa. Muốn nhờ người trong thôn giúp quăng gạch mộc, nung gạch và mái ngói.
Cái xưởng này sẽ chuyên thiêu chế xác vôi. Người thiêu chế ta đã tìm được, nhưng việc khác thì còn thiếu người. Ngươi nếu rảnh, nhờ hỏi nương xem nhà nào có người đáng tin làm được việc này thì bảo tới giúp ta.”
Mắt Chu thị sáng rỡ, liền chỉ vào mình: “Đại tẩu, ngươi xem ta có được không? Sức không bằng đàn ông, nhưng việc quăng gạch mộc thì ta làm được!”
Giang Ninh mỉm cười: “Vậy nói rõ trước nhé, mười viên gạch mộc là một văn tiền, nhưng phải đạt chuẩn mới được nhận.”
“Thành! Thành! Việc này dễ lắm!” Chu thị mừng rỡ.
Đợi Giang Ninh đi rồi, Chu thị lập tức dắt con sang Thôn Tây tìm Lý thị: “Nương, đại tẩu bảo mười viên gạch mộc một văn. Trong thôn ai làm được đều được nhận, bất kể nam nữ già trẻ. Con nghe ý nàng là muốn nương đứng ra trông coi.”
“Ta trông coi?”
Lý thị sững người, tim đập thình thịch: “Thật sự là đại tẩu con nói thế?”
“Không nói thẳng, nhưng con nghe giọng là vậy. Nương nếu chưa yên tâm thì sang hỏi lại cho chắc. Nàng còn bảo sẽ làm thêm sân bên cạnh xưởng, chắc phải sau vụ xuân mới khởi công.”
“Sao mà không vội được! Ta phải đi hỏi ngay…” Lý thị nói rồi vội vã chạy sang Thôn Đông. Chu thị sợ bà ngã, cũng vội vàng chạy theo.
Tới nơi, Lý thị vừa mở miệng đã hỏi: “Đại Đầu nương, ngươi thật định thuê người trong thôn làm việc à?”
Giang Ninh gật đầu chắc nịch: “Không chỉ cần, mà còn cần nhiều. Cùng một thôn, chẳng lẽ lại bỏ qua người nhà mà đi thuê ngoài? Nhưng nương cũng biết ta tiếng xấu, nói ra chưa chắc họ nghe. Ta lại là quả phụ, không tiện qua lại nhiều với đàn ông. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có nương là hợp nhất.
A cha còn phải dẫn đội ra ngoài xây nhà, nên chỉ phiền nương giúp ta. Ngài yên tâm, không phải làm không công đâu, ta trả tiền quản lý riêng. Nương chỉ cần trông coi, kiểm tra gạch mộc tốt xấu, rồi phát công cho họ là được.”