Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Trứng ốp la
Có một phụ nhân cài trâm bạc lên tiếng: “Ở tửu lâu trên trấn, điểm tâm ngon nhất ta từng ăn cũng chỉ đến thế, một miếng chừng ba văn tiền. Mà cái này của ngươi còn tinh xảo hơn, ăn cũng ngon hơn. Một miếng ba văn, thành không?”
Dương Đại Đầu gật đầu lia lịa: “Thành, thành, thành!”
Phụ nhân sảng khoái mua liền một bao, tám miếng, vừa đủ hai mươi bốn văn.
Những người khác thấy vậy cũng cắn răng móc tiền mua. Chẳng mấy chốc, năm bao điểm tâm bán sạch, thu về một trăm hai mươi văn.
Liễu Dung ngồi bên cạnh, thấy Dương Đại Đầu chỉ trong chốc lát đã kiếm được từng ấy tiền, mắt trố ra, quay sang Liễu Diệp nói giọng chua ngoa: “Thật không ngờ, muội phu ngươi cũng biết buôn bán đấy!”
Liễu Diệp nhếch môi cười lạnh: “Đường tỷ mới thấy lần đầu nên không biết thôi. Nam nhân nhà ta bản lĩnh còn nhiều lắm! Mấy bộ y phục ta mặc trước kia giờ đều không vừa. Tỷ nhìn xem, bộ quần áo này, đôi giày này, cả cây trâm trên đầu nữa – đều là bà mẫu và hắn đặt may cho ta.”
Lúc này Liễu Dung mới để ý, Liễu Diệp bây giờ khác hẳn trước kia. Trước khi xuất giá, nàng gầy gò, đen nhẻm, dáng người khô quắt như đứa trẻ. Giờ thì đã cao thêm nửa cái đầu, da trắng nõn, vóc dáng đầy đặn mềm mại, so với hồi trước chẳng khác nào biến thành một người khác.
Quan trọng hơn, nàng mặc nguyên một thân đồ mới. Cây trâm trên đầu tuy không phải đồ quá quý giá, nhưng chắc chắn không rẻ. Chẳng phải Dung Thụ Thôn nhà Dương Hổ rất nghèo sao? Vì sao giờ nàng thấy hoàn toàn không giống lời đồn?
Liễu Dung vừa ghen vừa tức, trong lòng không ngừng đem mình ra so với Liễu Diệp.
Quần áo nàng mặc là đồ mang từ nhà mẹ đẻ khi xuất giá, dù còn mới nhưng vải vóc kém xa Liễu Diệp. Giày cũng vậy, nhìn chẳng ra dáng, đồ trang sức thì chỉ là trâm đồng, không đẹp bằng trâm bạc của đối phương. Da thì không trắng bằng.
Điều khiến nàng khó chịu nhất là nhà nàng làm nghề mổ heo, hai vợ chồng lúc nào trên người cũng phảng phất mùi tanh. Còn Liễu Diệp và Dương Đại Đầu thì toàn thân thoang thoảng mùi thơm, cách ba bước đã ngửi thấy.
Không so thì thôi, so một cái mà nàng như bị giẫm xuống dưới chân. Tức không chịu nổi!
Suốt quãng đường còn lại tới Liễu Gia Thôn, Liễu Dung chẳng nói thêm lời nào. Vừa đến nơi, nàng lập tức nhảy xuống xe, kéo Mã Khôn Bằng đi thẳng một mạch vào thôn.
Liễu Diệp cùng Dương Đại Đầu còn mang theo nhiều đồ, nên đi chậm hơn.
Vừa đến cửa nhà, bên kia đã vọng sang tiếng Liễu Dung khoa trương oang oang.
Liễu Diệp vội đẩy cổng viện, gọi lớn: “A cha, nương, ta đã trở về!”
Vừa dứt lời, một phụ nhân ngoài hai mươi tuổi ló đầu ra, cười tươi: “Nha! Cô em chồng về rồi! Mau vào nhà.”
Liễu Diệp giới thiệu với Dương Đại Đầu: “Đây là đại tẩu ta, hôm đón dâu ngươi đã gặp rồi.”
Dương Đại Đầu vội vàng chào.
Liễu Hồng thấy bọn họ tay xách nách mang, vội bước lên đỡ: “Cha nương hôm qua còn nhắc, không biết năm nay các ngươi có về không. Không ngờ vừa mới nhắc đã thấy về rồi. Đoán chừng lát nữa đại cô tử cũng tới.”
Đại tỷ Liễu Hoa của Liễu Diệp gả vào tận vùng núi Bình Khê, đi lại rất bất tiện, sáng sớm ra khỏi nhà phải trưa mới về tới nhà mẹ đẻ.
Liễu Hồng vừa nói vừa nhìn sang cái sọt to mà Liễu Diệp mang theo: “Trong này toàn là gì vậy?”
Trong lòng nàng ta vốn nghĩ, cô em chồng gả chẳng ra gì, chắc còn không bằng đại cô tử, nên chẳng mong mang được thứ gì tốt về.
Liễu Diệp bảo Dương Đại Đầu mang thẳng vào nhà chính.
Vừa lúc Liễu phụ và Liễu mẫu bước ra, liền vội vàng tới phụ một tay.
Dương Đại Đầu đặt rổ xuống, rồi lần lượt lấy đồ ra: “Đây là nương ta chuẩn bị cho nhạc phụ, nhạc mẫu: như ý bánh, bánh hoa quế, đường đỏ bánh xốp, thịt, cá, đường đỏ… Còn ta mang theo hai bình rượu. Điểm tâm thì làm thêm nhiều, để tặng cả đại bá của Liễu Diệp.”
Cả nhà Liễu gia tròn mắt, há hốc miệng nhìn.
Liễu mẫu là người tỉnh lại đầu tiên, định hỏi, nhưng còn ngại Dương Đại Đầu, đành nhịn xuống.
Liễu Hồng vội vàng giúp Liễu mẫu đem đồ cất vào trong.
Liễu Diệp lấy ra một phần điểm tâm: “Cái này là cho Vạn nương tử, nương, lát nữa ta sang chúc tết.”
Liễu mẫu lúc này đầu óc như ngơ ngẩn, chỉ biết nghe theo lời an bài của con gái.
Thấy Dương Đại Đầu đang trò chuyện với mấy nam nhân trong nhà, Liễu mẫu liền kéo Liễu Diệp vào phòng, nhỏ giọng hỏi: “Nghe nói công công ngươi mất rồi, sao ngươi không bỏ về, còn ở lại Dương gia làm gì?”
Năm xưa, Liễu Diệp gả cho Dương Đại Đầu không phải vì hai người có tình ý, mà vì đường ca Liễu Mộc nghiện cờ bạc, thua tiền bị Dương Hổ đến nhà đòi. Dương Hổ nhìn trúng dung mạo Liễu Dung, ép Liễu Mộc gả muội muội để gán nợ.
Liễu Dung kiêu ngạo, không chịu, nhưng trong nhà nàng không có tiếng nói, nên đẩy việc sang Liễu Diệp. Ngày Dương Đại Đầu đến rước dâu, Liễu Diệp bị đánh ngất rồi thay áo cưới, còn Liễu Dung thì trốn biệt. Dương Đại Đầu chưa từng gặp Liễu Dung nên vui vẻ cõng Liễu Diệp về. Khi nhà Liễu phát hiện thì gạo đã nấu thành cơm.
Liễu phụ từng sang Dương gia náo loạn, nhưng Dương Hổ nổi tiếng hung hãn, Giang thị (mẹ Dương Đại Đầu) lại chua ngoa, hơn nữa lỗi do Liễu Dung, nên cuối cùng đành cắn răng chịu.
Liễu Diệp nghe vậy chỉ nhíu mày: “Nương, ta chạy đi đâu? Ta đã gả cho Đại Đầu, là tức phụ Dương gia, bỏ chạy chẳng phải để người ta dùng nước miếng dìm chết các ngươi sao? Tiểu đệ ta còn chưa thành thân, ngươi đừng nói bậy.”
Liễu mẫu thở dài: “Ta chẳng phải lo cho ngươi sao! Ngươi nhìn Dương gia kìa, phòng tử tế cũng không có, cả nhà lúc nào cũng lục đục, nghe nói bà bà ngươi với nhị phòng còn đánh nhau hoài. Nhà tử tế ai dám gả con gái vào đó?
Năm ngoái Mùng Hai ngươi không về, ta lo chết đi được, mà cũng chẳng dám qua, chỉ đành nhịn… Nói cho cùng cũng tại con Liễu Dung tiện nhân kia! Nếu không phải nó hại, ngươi đâu khổ thế này!”
Nhắc chuyện cũ, Liễu mẫu lại nổi giận. Hồi đó sự việc vỡ lở, bà từng làm ầm lên rồi đoạn tuyệt với đại phòng, nhưng con gái đã hỏng hạnh phúc thì không cứu vãn được. Quay đầu lại, bên đó còn gả Liễu Dung cho nhà giết heo, suýt khiến bà tức đến ngất.
Liễu Diệp nắm tay nương, trấn an: “Thôi, chuyện cũ bỏ qua. Giờ nhà ta do bà bà làm chủ. Từ khi công công mất, bà như thay đổi thành người khác, vừa thông tình đạt lý, vừa giỏi quản việc. Nếu không, nương nghĩ hôm nay ta có mang nhiều đồ thế này về được sao?”
Liễu mẫu hơi sững ra: “Phải rồi! Ngươi không nói ta còn chưa để ý. Ngươi cao lên, đầy đặn hơn, quần áo mới này khi nào làm? Cây trâm trên đầu ai mua?”
Liễu Diệp trả lời từng câu một, khiến Liễu mẫu kinh ngạc che miệng.
Liễu Diệp cười, lấy trong ngực ra một túi tiền: “Nương, ở đây có tám trăm văn, ngươi cầm lấy. Đại Đầu nói lúc cưới ta chẳng tặng gì, như cướp trắng tay, nên hắn áy náy. Giờ trong nhà khá rồi, coi như bù đắp.”