Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu thúc mắt tinh tay lẹ, cầm lấy cây cung nỏ dắt bên hông, xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt.
Tên bắn phát nào trúng phát nấy.
Con gà rừng bị bắn trúng vỗ cánh lạch bạch ngã lăn xuống đất, trước khi chết còn nhìn chằm chằm vào ta, như thể đang hỏi tại sao ta không cứu nó.
Ta lại thản nhiên như không.
Trời sinh vạn vật vốn dĩ đã là tương sinh tương khắc, cá lớn nuốt cá bé, hổ ăn hươu, hươu ăn cỏ.
Triệu thúc dựa vào bản lĩnh để săn bắn, chẳng có gì sai trái cả.
Còn việc ông ấy muốn đem con mồi săn được cho ai ăn, đó cũng là do ông ấy quyết định.
Vậy nên, đùi gà rừng, thật là thơm quá đi!
Đám bà con lối xóm cùng đi tìm người chia nhau ăn hết bốn con gà rừng, sau đó dập tắt đống lửa trong rừng rồi cùng nhau xuống núi.
Chỉ có điều một số người vẫn còn ngờ vực, bảo rằng ta ngoài mặt thì vờ vịt không ăn tim người nhưng thực chất vẫn sẽ lén lút xuống núi để ăn.
Bằng không thì tại sao rõ ràng biết có người gặp nạn mà không cứu, lại cứ phải đợi người ta chủ động dâng tim ra mới chịu giúp?
Trời Phật ơi!
Làm gì mà lại đi đổ oan cho yêu quái như thế chứ!
Tiểu yêu quái ăn tim người như ta, hoặc là không ăn, hoặc là ăn một cách đường đường chính chính, tuyệt đối không làm chuyện lén lút vụng trộm!
Niệm Niệm bất bình nhảy ra nói: "Các người lạy lão thần tiên, cầu lão thần tiên chứ có tìm tiểu yêu quái giúp đâu mà người ta phải quản chuyện của các người? Lần tới các người cứ thử trực tiếp cầu xin tiểu yêu quái xem sao?"
Dĩ nhiên cũng có người không nói gì, chỉ mượn cớ xỏ giày hay dò đường mà lén lút quan sát ta.
Nhưng tất nhiên là họ chẳng thấy gì rồi, bởi vì ta đã sớm hóa thành một luồng gió, chạy tót vào sâu trong rừng núi.
Một tiểu yêu quái đã no bụng, thật là vui vẻ biết bao!
Một tiểu yêu quái có người nói đỡ cho, lại càng vui vẻ hơn nữa!
Ta vốn tưởng chuyện này cứ thế mà qua đi, ai ngờ ngày hôm sau, Triệu thúc lại lén lút lên núi.
Ông ấy đứng trong rừng, ngước nhìn bầu trời trong xanh rạng rỡ.
"Tiểu yêu quái ăn tim người ơi, ngài có còn ở đây không?"
"Ngày hôm qua sau khi về nhà ta cứ phiền muộn mãi đến mức cả đêm không ngủ được, tự mình đào cái hố lớn mất mấy ngày trời, kết quả lại bắt trúng con trai mình!"
"Ngài có thể phù hộ cho ta thật sự bắt được một con lợn rừng không, ta đã tăm tia lâu lắm rồi, nó đúng là hay quanh quẩn ở vùng này."
"Nếu mà bắt được, ta xin hiếu kính ngài một cái chân giò!"
A, chân giò sao?
Hít hà hít hà!
Cơ mà thôi đừng, con lợn rừng có đắc tội gì với ta đâu.
Thế nhưng chỉ một lát sau, từ đằng xa đã vọng lại tiếng lợn rừng kêu.
Chạy lại xem thử, trong hố bẫy quả nhiên đang nhốt một con lợn rừng.
Trời cao chứng giám, thật sự không phải tại ta đâu nhé!
Là nó tự mình lọt hố đấy!
Triệu thúc mừng rỡ khôn xiết, hướng về phía không trung mà vái lạy tứ phía.
"Tiểu yêu quái, ngài thật lợi hại, thật đáng tin cậy!"
Ông ấy lập tức xẻ một cái chân giò, nướng chín rồi đưa cho ta.
Đến đêm, Niệm Niệm cũng tới tìm ta.
"Tiểu yêu quái ăn tim người ơi... Tiểu yêu quái ăn tim người ơi..."
Ta hiện thân ra, nàng cũng đang giơ cao một cái chân giò.
"Hôm nay Triệu thúc săn được một con lợn rừng, to chừng này này!"
Nàng khoa chân múa tay ra bộ: "Triệu thẩm cắt một miếng thịt rõ to cho nhà ta, mẹ bảo ngài cũng thích ăn nên bảo ta mang sang biếu ngài một miếng."
A, giờ thì ta đã thành tiểu yêu quái ăn chân giò rồi!
Ngày tháng trong núi thong dong, cõi trần vô sự hưởng lạc thanh bình.
Năm tháng ấy mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, suốt mấy năm ròng, lão thần tiên vẫn chẳng thấy quay về.
Trái lại, người tìm đến ta lại cứ lần lượt đông thêm.
Có người đến tận miếu thổ địa trên đỉnh núi, cũng có người cứ đứng ngay lưng chừng núi mà gọi vang:
"Tiểu yêu quái ăn tim người ơi... Tiểu yêu quái ăn tim người ơi..."
Cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chẳng qua chỉ là:
"Con chó nhỏ của ta bị lạc rồi, ngài có thể giúp nó tìm đường về nhà không? Ta sẽ chia cho ngài một xâu kẹo hồ lô của ta."
"Hôm nay phu tử mắng ta, bảo ta không thuộc bài, ngài phù hộ cho ta ngày mai không bị mắng nữa nhé! Ta sẽ cho ngài một viên kẹo!"
Hay là:
"Tiểu yêu quái, ngài còn nhớ ta không? Ta là Đại Cẩu đây, ngài phù hộ cho Niệm Niệm thích ta nhé, đừng thích Nhị Cẩu!"
Ngày hôm sau:
"Ta là Nhị Cẩu, ngài có thể làm cho Niệm Niệm thích ta được không, đừng để ý đến Đại Cẩu nữa, huynh ấy chẳng thông minh bằng ta đâu."
Thực ra Niệm Niệm cũng hay tới, nàng đã khôn lớn, khỏe mạnh hoạt bát, trận bệnh nặng năm xưa không hề để lại chút dấu vết nào trên người nàng.
Nàng mở một tiệm bán thịt rừng, Dục Nương khéo tay nên đảm nhận phần chế biến.
Dăm bữa nửa tháng Niệm Niệm lại tới tìm ta lẩm bẩm: "Phù hộ cho ta săn được nhiều thú rừng, kiếm được nhiều tiền, rồi làm cho hai huynh đệ Đại Cẩu, Nhị Cẩu tránh xa ta ra một chút, tuy họ tốt tính nhưng thật sự làm vướng chân ta kiếm tiền quá."
Ồ, được thôi.
Tiểu yêu quái ta đây cũng là kẻ thiên vị, sẽ đứng về phía Niệm Niệm của ta vô điều kiện.
Ai ai cũng biết trong núi có một tiểu yêu quái ăn tim người, chuyện này đã chẳng còn là bí mật khắp vùng gần xa.
Mỗi ngày đều là những chuyện vặt vãnh không đâu, khiến ta bận rộn đến chóng mặt hoa mắt.
Nhưng tiểu yêu quái ta đây lại cảm thấy vui vẻ.
Đến cả miếu thổ địa của lão thần tiên ta cũng ít khi có thời gian ghé qua.
Mọi người mang đồ ăn đến cho ta, lúc đầu còn đặt trong miếu, sau này thì cứ đặt trên phiến đá xanh bên ngoài miếu.
Phiến đá xanh không còn chỗ để thì họ treo lên cây.
Cái cây cổ thụ già cỗi cứng cỏi vốn còn lớn tuổi hơn cả ta kia, chắc chắn chẳng bao giờ ngờ tới có ngày mình lại mọc ra được cả gà vịt thịt cá.
Dĩ nhiên rồi, giờ ta là một tiểu yêu quái không hề kén ăn.
Ăn được thịt cá gà vịt, mà bánh ngô rau dại cũng ăn tuốt.
Món nào ăn cũng thấy thơm ngon lạ thường.
Ta chọn những thức ăn ngon nhất trên cây xuống, cung kính đặt lên hương án trong miếu của lão thần tiên.
"Thần tiên công ông cơi, ngài xem này, ta cũng có đồ ăn ăn mãi không hết rồi, ta không bao giờ phải đi ăn trộm đồ cúng của ngài nữa."
"Ta biết ta là một tiểu yêu quái ăn tim người, hồi nhỏ ta đói quá, cứ hễ định đi móc tim người là ngài lại lấy đồ cúng ném vào ta, ném đến mức ta được ăn ngon mặc đẹp, miệng mồm bóng loáng mỡ màng, giờ thì ta đã hiểu ý ngài rồi!"
"Ngài cứ yên tâm, sau này ta sẽ chẳng bao giờ muốn ăn tim người nữa đâu, tim người thì có gì ngon chứ? Biết đâu nó lại chua loét, hôi rình hay đắng ngắt, chắc chắn là không thể ngon bằng những thức ăn thơm phức này được!"
"Từ nay ta sẽ toàn chọn những món ngon nhất mang đến cho ngài, ngài nhất định phải nhớ quay về mà ăn đấy nhé!"
Ta lải nhải khấn xong, vẫn như thường lệ ngẩng đầu nhìn ngài.
Pho tượng thần làm bằng đất sét, được tô vẽ màu sắc, lẽ ra chẳng thể có biến đổi gì.
Nhưng chẳng hiểu sao, ta lại thấy dường như ngài đang mỉm cười.
Dẫu là yêu quái nhưng qua nhiều năm ròng, ta đã không còn lánh mặt người đời nữa.
Đi trên những phố phường bình thường, thi thoảng có những đứa trẻ ngây ngô hỏi ta:
"Tại sao ngài lại tên là tiểu yêu quái ăn tim người, rõ ràng ngài đâu có ăn tim người!"
Ta liền bảo chúng rằng:
"Bởi vì đó là tên của ta mà, cũng giống như Trương Tam, Lý Tứ hay Vương Nhị Ma Tử vậy, chỉ là cái tên đặt đại thôi!"
"Ồ, thì ra là vậy! Hóa ra ngài không ăn tim người thật!"
Ta mỉm cười lắc đầu: "Không ăn, không ăn đâu."
"Ôi, làm bọn ta sợ chết khiếp! Mẹ ta toàn dọa là nếu không ngoan, tiểu yêu quái ăn tim người sẽ tới móc tim ta đi!"
"À, ra là thế... yên tâm đi, cho dù các ngươi không nghe lời thì ta cũng chẳng thèm ăn tim các ngươi đâu..."
Nói đoạn, ta đảo mắt một vòng, đột nhiên cao giọng: "Nhưng ta sẽ cắn mông các ngươi đấy!!! Á..."
"Ngài mà dám cắn mông ta, ta sẽ đánh rắm cho ngài chết ngạt luôn, ha ha ha ha..."
Bọn trẻ chẳng hề sợ ta chút nào, đồng thanh cười rộ rồi tản đi mất.
Nhưng ngờ đâu người nói vô tình người nghe hữu ý, lời nói đùa dỗ trẻ con này lại chẳng may lọt vào tai kẻ không nên nghe.
Chẳng mấy ngày sau đã có người khua chiêng gõ trống khiêng đồ cúng lên núi, bày biện đầy ắp dưới gốc cây cổ thụ trăm năm.
"Cầu xin Yêu quái nương nương phù hộ cho ta buôn may bán đắt, vàng bạc đầy kho, con cháu hưởng phúc, ngọc ngà đầy nhà! Trương Tâm Lương ta nguyện dâng trọn trái tim này!"
Lão ta nói năng có vẻ khẩn thiết nhưng đôi mắt lại cứ đảo liên hồi.
Ta nhìn thấy rõ ràng hai gã thanh niên đi sau lão đang che miệng cười trộm.
Nhìn kỹ lại lần nữa, ta có quen biếthóa ra người này.
Thì ra chính là Trương lão gia năm xưa thuê chồng Dục Nương làm việc, người ta chết rồi lão lại nhất quyết không chịu bồi thường.
Lão đã già đi nhiều, trông như chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Dù sao cũng sắp chết rồi nên mới đem trái tim của mình ra để làm cái chuyện hòng chiếm lợi hời này.
Nhưng ta đời nào thèm quản lão, hạng người giàu sang mà bất nhân, tâm tính bất chính, ta không tìm lão tính sổ đã là từ bi lắm rồi.
Nghĩ đến đây, ta lẻn vào trong miếu thổ địa:
"Thần tiên công công, kẻ này không phải người tốt, ta có trừng phạt lão một chút thì ngài cũng đừng trách ta nhé!"
Được rồi, không nói gì tức là đồng ý, thói quen của lão thần tiên ta đã nắm thấu cả rồi.
Thế là ta hóa thành một luồng gió lướt ra ngoài, đột ngột hiện thân, bóp giọng mà nói:
"Nếu ngươi đã thành tâm như thế thì ngay bây giờ hãy móc tim ra cho ta ăn đi!"
Lão già họ Trương đang vờ vĩnh quỳ rạp dưới đất bái lạy lập tức ngẩn người ra tại chỗ.
"Ngài... Ngài nói gì cơ?"
"Ta nói là bây giờ ta muốn ăn tim của ngươi đây..."
Ta như một cơn gió lao tới, hất vung lão ngã nhào xuống đất.
Lão già họ Trương sợ tới mức dùng cả chân lẫn tay lùi lại phía sau, ngoảnh đầu nhìn lại thì hai thằng con trai đã chạy biến ra xa tít tắp.
Lão run cầm cập: "Ngài... chẳng phải ngài đều không ăn tim người sao? Trước đây ngài có bao giờ ăn đâu!"
Ta hiện nguyên hình, khắp người bao phủ bởi làn yêu khí.
"Trước khác nay khác. Tim của những người kia đều không ngon, toàn là chua chát, đắng cay, khô khốc như rễ cây vỏ cây vậy. Còn tim của ngươi ấy à, mật ngọt mỡ màng, không cần nhìn cũng biết là ngon tuyệt."
"Ngươi để ta ăn tim của ngươi, ta sẽ phù hộ cho tâm nguyện của ngươi thành hiện thực, có được không?"
"Không không không, không được đâu," Đáy quần lão già họ Trương đột nhiên ướt sũng một mảng, một mùi khó ngửi bốc lên.
"Đó không phải tâm nguyện của ta, là mấy thằng con ép ta tới đây đấy chứ, chúng bảo đằng nào ngài cũng không ăn tim người, tâm nguyện này không cầu thì phí chứ ta vẫn chưa muốn chết đâu!"
Ta bịt mũi lại: "Ồ, hóa ra ngươi vẫn chưa muốn chết à, vậy phải làm sao đây? Hay là ngươi chọn một đứa con trai chết thay cho ngươi nhé!"
"Được được được, tốt quá!"
Lão già họ Trương gật đầu lia lịa như giã tỏi, nhưng lão nhìn đến đứa con nào, đứa đó cũng lờ đi.
Trái lại chúng còn khuyên lão: "Dù sao cha cũng đã già rồi, chẳng còn sống được mấy ngày nữa, thôi thì cha cứ hy sinh bản thân đi để tạo phúc cho cả gia đình!"
Lão già họ Trương nhất quyết không muốn chết, vùng vẫy đòi về nhà.
Nhưng chốn cầu nguyện của tiểu yêu tinh ta đây đâu phải nơi lão muốn đến thì đến, muốn đi là đi?
"Có phải ngươi quên rồi không, ngươi vẫn còn nợ một chút gì đó đấy?"
"Nào, hãy nghĩ cho kỹ đi, suốt cả đời này ấy?"
Lão già họ Trương chỉ muốn chạy thoát, sợ đến mức đại tiểu tiện ra cả quần, đủ thấy lão hổ thẹn với lương tâm đến mức nào.
Cú lừa này của ta quả nhiên đã ép ra được rất nhiều chuyện bất công trong quá khứ.
Ngoài chuyện của chồng Dục Nương thì còn có rất nhiều chuyện khác nữa.
Ta nói: "Vậy thì ngươi hãy dùng tiền của mà trừ tai họa đi, bằng không ta vẫn sẽ ăn trái tim của ngươi."
Lão già họ Trương bảo muốn về nhà lấy tiền, ta không đồng ý.
"Ngươi là kẻ nuốt lời, lỡ chạy mất thì sao?"
Lão bảo lão sẽ để hai thằng con trai lại làm tin cho ta.
Ta vừa nghĩ đến chuyện Triệu thúc năm xưa thà chịu đói chết cũng không rời bỏ Đại Cẩu, Nhị Cẩu khi chúng bị rơi xuống hố bẫy, thế là ta chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay.
Ngờ đâu lão già họ Trương này đúng là hạng không ra gì, lão đi một mạch quả nhiên không quay trở lại.
"Chúng nó đã chẳng màng đến sự sống chết của lão già này thì ta còn quan tâm đến chúng làm cái gì nữa!"
Lão không những không về mà trái lại còn mời một lão đạo sĩ đến.