Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cô bé không trả lời, bởi vì nàng đã bệnh đến mức không nói nên lời, sắp sửa lìa đời rồi.
Ta hít hà một hơi nước miếng, hiện thân ra rồi ngồi xổm bên cạnh nàng, ngẩng đầu nhìn vị thần tiên được thờ phụng trên điện miếu thổ địa, cũng bắt chước bộ dạng của những người phàm mà quỳ xuống.
"Thần tiên công công à, nàng sắp chết rồi, ngài không đến cứu nàng sao?"
Vừa nãy ta còn nghe thấy một người phụ nữ khóc lóc cầu xin ngài cứu đứa trẻ này, chắc hẳn là mẹ của cô bé.
"Nếu ngài đã bận rộn không có rảnh để cứu nàng, vậy thì hãy để ta ăn trái tim của nàng đi."
"Dù sao nàng cũng sắp chết rồi, như vậy ta ăn tim của nàng cũng không tính là bắt nạt người khác, đúng không nào!"
"Ta thật sự đói quá rồi, ta không muốn đi ăn vụng đồ cúng nữa đâu..."
Ta nói xong thì dập đầu tượng thần ba cái, lặng lẽ đợi một lát, ngài vẫn chẳng màng đến ta.
Cái bụng lại bắt đầu kêu râm ran.
Cũng đúng thôi, ngay cả người mẹ khóc lóc cầu cứu kia ngài còn không rảnh để tâm thì sao lại màng đến một tiểu yêu quái không thấy được ánh mặt trời như ta chứ?
Dẫu sao thì bao nhiêu năm qua, ngài cũng chưa từng một lần đoái hoài tới ta.
Vậy thì chớ có trách ta.
Ta kéo cô bé ra bên ngoài điện miếu, tìm một chỗ vắng vẻ, búng tay một cái nhóm lên một đống lửa.
Ánh lửa ấm áp soi rọi lên mặt cô bé, càng làm nổi bật gương mặt trắng bệch như tờ giấy của nàng.
Tay ta đặt lên vị trí trái tim nàng, hầu như không cảm nhận được nhịp đập nào.
Ta lại hỏi một lần nữa: "Ta đói rồi, có thể ăn trái tim của ngươi không?"
Vẫn không có câu trả lời, vậy tức là đồng ý rồi!
Thật tốt quá, ta sắp sửa được ăn trái tim đầu tiên trong mấy trăm năm qua rồi.
Ta phấn khích đến mức tay run rẩy, mắt thấy đầu ngón tay sắp đâm thủng lớp da thịt.
Một giọng nói thê lương đột nhiên cắt ngang hành động của ta.
"Ngươi muốn ăn thì hãy ăn tim của ta, đừng ăn tim của con gái ta mà!"
Người phụ nữ vừa thấy trong miếu thổ địa lúc nãy loạng choạng chạy tới, ngã nhào xuống ngay trước mặt ta.
Nhưng bà ấy dường như chẳng hề sợ ta, bò lết tới giành lấy cô bé từ trong tay ta vào lòng mình.
Trong miệng lẩm bẩm: "Niệm Niệm, Niệm Niệm của ta."
Bà ấy vuốt lại mái tóc rối bời của cô bé, hôn liên tiếp lên gương mặt không chút sắc máu của nàng, những giọt nước mắt lớn cứ thế lã chã rơi xuống.
Ta nhận ra bà ấy, lúc bà ấy khóc lóc cầu xin thần tượng đã nói mình tên là "Dục Nương".
Ta không kìm được mà lên tiếng: "Nàng sắp chết rồi."
Dục Nương khóc rống lên: "Nói bậy, Niệm Niệm của ta còn sống, ngươi không được ăn tim của nó!"
Ồ, thì ra là thế à!
Mẹ của nàng đến tìm nàng rồi.
Chẳng giống ta, mẹ của ta sẽ không bao giờ đến tìm ta nữa.
Nghĩ đến việc trước khi chết mẹ cứ luôn miệng kêu lạnh, ta liền khẽ búng ngón tay thi triển chút yêu thuật, làm cho đống lửa cháy đượm hơn một chút.
Ta ngoan ngoãn ngồi sang một bên, lẩm bẩm:
"Vậy thì ta đợi một lát vậy, đợi nàng chết rồi mới ăn, chỉ là không biết tim của người chết rồi thì có còn ngon hay không."
Dục Nương bị ngọn lửa đột ngột bùng lên làm cho giật mình, sắc mặt tức thì trắng bệch, ngây dại nhìn ta hồi lâu.
Trong lòng ta đánh thót một cái, trào dâng một nỗi hối hận.
Hỏng rồi, chắc chắn là do ta sơ ý dùng yêu thuật làm bà ấy sợ hãi.
Ta nên báo trước cho bà ấy một tiếng mới phải!
Vừa định giải thích với bà ấy là ta sợ đứa trẻ lạnh thì thấy bà ấy nhanh chóng đặt cô bé xuống, quỳ bằng hai đầu gối lao về phía ta, dập đầu bình bịch.
"Thần tiên, thần tiên, cầu xin ngài cứu lấy con gái ta. Nó mới bảy tuổi, nó không thể chết được!"
Bà ấy cứ một điều thần tiên hai điều thần tiên, làm ta sợ tới mức nhảy dựng lên cao ba thước:
"Ta không phải thần tiên gì đâu, ngươi đừng có gọi bừa! Ta chỉ là một tiểu yêu quái ăn tim người thôi, ta đang đợi để ăn tim con gái ngươi đấy! Có điều đợi ta ăn đủ một vạn trái tim người, ta sẽ có thể biến thành thần tiên!"
Nghe ta nói không phải thần tiên, gương mặt Dục Nương tràn đầy sự thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó lại bừng sáng lên.
"Ngài là yêu quái, yêu quái cũng có thể cứu hạng người trần mắt thịt như bọn ta có phải không?"
"Cầu xin ngài cứu lấy nó, ngài cứu nó đi rồi ngài hãy đến ăn trái tim của ta."
Bà ấy gấp gáp vỗ vỗ vào lồng ngực mình:
"Tim của ta lớn, so với tim trẻ con thì ăn được lâu hơn, tim nó chỉ đủ ăn một bữa, tim của ta có thể ăn được hai bữa, ngài ăn của ta có được không?"
Bà ấy không ngừng cầu xin ta, dập đầu xuống đất đến mức rướm máu.
Thật là ngốc nghếch quá phải không, làm gì có ai lại cầu xin yêu quái ăn tim của chính mình chứ?
Dù sao thì mấy trăm năm qua ta cũng chưa ăn được trái tim nào, cũng chẳng nề hà gì việc đợi thêm vài ngày này.
Thế là ta dứt khoát đồng ý với bà ấy.
Ta tụ tập linh khí trong núi, thông qua mũi miệng của Niệm Niệm mà truyền cho nàng một ít, lồng ngực nàng lập tức có nhịp phập phồng yếu ớt.
Dục Nương mừng rỡ phát khóc, gọi vài tiếng không thấy phản ứng liền hỏi ta: "Sao con gái ta vẫn chưa tỉnh?"
Ta sợ bà ấy hối hận hoặc không tin ta, vội vàng lên tiếng lừa gạt.
"Cái đó... bởi vì ta là yêu mà, nếu dùng lực quá mạnh khó tránh khỏi khiến nàng bị nhiễm yêu khí, không tốt cho đứa trẻ."
"Cho nên chúng ta cứ từ từ thôi... từ từ thôi."
Dù thế nào ta cũng sẽ không nói cho bà ấy biết, thực chất là vì yêu lực của ta thấp kém, dù chỉ có bấy nhiêu thôi cũng đã dốc hết toàn lực rồi.
Nếu còn dùng thêm sức nữa, e là cái mạng yêu của ta cũng chẳng giữ nổi.
Dục Nương nghe xong thì vỡ lẽ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, từ từ thôi, từ từ thôi thì tốt."
Nhân lúc ta không để ý, bà ấy lén lút thở phào một cái.
Ta cũng lén lút thở phào một cái nhân lúc bà ấy không để ý.
Niệm Niệm tạm thời không chết được, nhưng cũng chưa sống lại ngay được.
Bọn ta không thể cứ ở mãi bên ngoài miếu thổ địa trên đỉnh núi này được.
Ta nói với bà ấy hai ngày sau ta sẽ lại trị liệu cho Niệm Niệm.
Dục Nương gật đầu, dè dặt nhìn ta.
"Ta... ta có thể đi được chưa?"
Ta phất phất tay: "Đi đi, đi đi!"
Bà ấy cõng Niệm Niệm loạng choạng đi xuống núi, ta hướng về phía bóng lưng bà ấy hét lớn:
"Về nhà cho Niệm Niệm ăn chút cháo loãng, đừng có ăn đồ bổ quá!"
"... Biết rồi!"
Giọng nói của bà ấy vọng lại từ đằng xa, mang theo tiếng th* d*c.
Cũng không biết một mình bà ấy làm sao mà cõng được một đứa trẻ đang hôn mê sắp chết lên tận đỉnh núi này.
Cũng không biết bước chân lúc bà ấy đến liệu có gấp gáp như lúc này hay không.
Nghĩ đến đây, ta lại cao giọng bồi thêm một câu: "Ngươi không cần lên núi nữa đâu, hai ngày sau ta sẽ tới tìm ngươi!"
Ta dập tắt đống lửa, quay trở lại trong miếu thổ địa, tiện tay lấy một miếng đồ cúng mà ăn.
Ngẩng đầu lên, pho tượng thần trong miếu vẫn cứ mỉm cười hiền từ nhìn ta như vậy.
Ta ngồi bệt xuống đất, cũng mỉm cười nhìn ngài.
"Thần tiên công công, ngài thật là lợi hại, quanh năm hương hỏa đồ cúng không dứt, ta sống mấy trăm năm là ăn vụng của ngài suốt mấy trăm năm, thật sự cảm ơn ngài nha."
"Đợi khi ta cũng thành tiên rồi, ngôi miếu nhỏ của ta sẽ xây ngay cạnh ngài nhé, đến lúc đó đồ cúng của ta ta sẽ chọn thứ tốt nhất để hiếu kính ngài trước."
"Ngài nhất định phải phù hộ cho ta thuận lợi ăn được tim người, phù hộ cho ta thuận lợi thành tiên nhé!"
"Hôm nay ngài phù hộ cho ta, đợi sau này ta thành tiên rồi, ta cũng có thể đi phù hộ cho người khác."
"Ta đều đã tính kỹ cả rồi, những tâm nguyện nhỏ bé mà ngài bận quá không lo xuể, hoặc là ngài không để mắt tới thì cứ để ta làm cho, dù sao ta cũng chỉ là một tiểu yêu tinh, làm chút việc mọn cũng là lẽ đương nhiên..."
Ta lảm nhảm với tượng thần nửa ngày trời, ngài vẫn chẳng có phản ứng gì.
Ta cũng quen rồi.
Ta không biết ngài là vị thần tiên phương nào, cũng chẳng biết chân thân của ngài ở đâu.
Chỉ biết là miếu thờ ngài rất nhiều, trải khắp mọi nơi.
Cái nơi thâm sơn cùng cốc này, có lẽ ngài cũng chẳng muốn ghé tới đâu!
Hai ngày sau, ta dưỡng đủ tinh thần, dựa vào yêu lực mà dễ dàng tìm được nhà của Niệm Niệm.
Dục Nương đã đợi ta ở cửa từ sớm.
Nhưng bà ấy vẫn sợ ta, run rẩy mở cổng viện cho ta xong thì nhanh chóng né sang một bên nhường đường.
Ta cười hì hì một tiếng, nhấc chân một cái đã bước qua bờ tường viện.
Dục Nương nhìn mà ngẩn người, đến khi hoàn hồn mới rảo bước đuổi theo.
Vào trong nhà, Niệm Niệm nằm một mình trên giường trúc, nhỏ thó gầy gò, cái vẻ nửa sống nửa chết vẫn y hệt như hai ngày trước.
Thật đáng thương quá đỗi.
"Hai ngày nay nàng ăn cái gì?"
"Ăn cháo loãng và nước cơm."
Ta gật đầu: "Rất tốt."
Thế là cũng chẳng nói nhiều, ta trực tiếp làm phép, rót linh khí mình vừa tích tụ được vào trong cơ thể Niệm Niệm.
Chẳng bao lâu sau, gương mặt trắng bệch của Niệm Niệm đã hiện lên sắc hồng, đầu ngón tay khẽ cử động.
Ta vẫn dặn dò Dục Nương: "Vẫn phải ăn thanh đạm một chút, hai ngày sau ta lại tới."
Hai ngày sau, Niệm Niệm đã mở mắt.
Lại hai ngày sau, Niệm Niệm đã biết nói chuyện.
Lại hai ngày nữa, Niệm Niệm đã có thể ngồi dậy.
Mọi chuyện đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Lần này ta dặn Dục Nương: "Có thể cho Niệm Niệm ăn chút đồ bổ rồi, ăn đồ tốt thì nàng sẽ mau hồi phục."
Nói xong ta định rời đi theo lệ thường, vừa mới ra đến giữa sân thì nghe thấy tiếng bước chân của Dục Nương đuổi theo.
Ta quay đầu lại: "Có chuyện gì thế?"
Dục Nương ấp úng: "Không... không có gì."