Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 6: Phá Thuật Mượn Vận

Chương 13

Trước Tiếp
Bạch Nhan cuối cùng biến sắc.

“Câm miệng!”

Nó vung tay, định dùng âm khí bịt miệng mọi người.

Nhưng tôi đã lắc chuông đồng trước.

Leng keng.

Tiếng chuông trấn hồn ép âm khí của nó lùi lại.

Anh cả nói đúng.

Có những thứ không chỉ dùng phù mới phá được.

Người sống cũng có cách của người sống.

Khi người bị lừa cùng tỉnh lại và phủ nhận khế, cái áo giáp của Bạch Nhan bắt đầu nứt.

Tôi nhìn thấy thời cơ.

Tôi giơ kéo đồng, nhắm vào sợi dây đen lớn nhất nối giữa Bạch Nhan và quyển khế.

Cắt xuống.

Rắc.

Lần này, tiếng nứt vang như sấm.

Toàn bộ thân thể Bạch Nhan bị xé mở từ giữa.

12

Bạch Nhan hét lên thảm thiết.

Không có mặt nên tiếng hét phát ra từ tất cả những khuôn mặt bị nhốt trong người nó. Hàng trăm giọng nói chồng lên nhau, có đau đớn, có phẫn nộ, có tuyệt vọng. Từng trang khế trong thân thể nó bị xé rời, bay tán loạn khắp sảnh tiệc rồi cháy lên bằng ngọn lửa vàng nhạt.

Đó không phải lửa của Tiểu Hồ.

Là vận khí được trả về.

Khi một sợi vận rời khỏi khế, nó sẽ tự tìm về chủ cũ. Những vị khách bị hút vận lần lượt th* d*c như vừa thoát khỏi nước sâu. Có người ôm đầu khóc, có người ngồi bệt xuống đất, có người nhìn hai bàn tay mình như không tin mình còn sống.

Vệt khế trên cổ tay anh cả cũng nhạt đi một nửa.

Nhưng chưa biến mất hoàn toàn.

Tôi nhìn trang đầu của quyển khế.

Tên anh cả vẫn còn đó.

Tần Hoài Cẩn.

Bên dưới ngoài “đã ký khế” còn có một dòng chữ khác.

“Vật dẫn chủ vận.”

Tôi cau mày.

Hóa ra Bạch Nhan không chỉ muốn mượn vận anh cả.

Nó muốn dùng anh cả làm vật dẫn, lấy vận Tần thị làm trung tâm để hút vận toàn thành.

Khó trách nó tốn công nhắm vào anh.

Bạch Nhan thân thể đã bị xé mở, nhưng nó vẫn chưa chết. Phần mặt trống rỗng vỡ nát, lộ ra một cái bóng đen sâu bên trong. Cái bóng đó không có hình người rõ ràng, chỉ giống một đống giấy khế bị đốt cháy dở, vừa mục nát vừa âm lạnh.

Nó nhìn tôi, giọng trở nên khàn đặc.

“Ngươi phá khế ngoài, nhưng khế chủ vận vẫn còn. Tần Hoài Cẩn đã tự miệng nói vận của mình cho ta. Câu đó là nguyện. Chỉ cần hắn còn sống, ta vẫn có thể kéo vận Tần gia.”

Anh cả bình tĩnh nói: “Tôi bị khống chế.”

Bạch Nhan cười lạnh.

“Nhưng ngươi đã nói.”

Tôi nhìn anh cả.

Quả thật.

Khế tà không giảng đạo lý như pháp luật người sống. Dù anh cả bị khống chế, câu “vận của tôi, cho cô” vẫn bị nó bắt làm nguyện. Muốn phá, phải để anh cả tự phủ định câu ấy.

Nhưng không đơn giản như vậy.

Bạch Nhan chắc chắn sẽ không cho anh cơ hội.

Quả nhiên, ngay khi anh cả bước lên một bước, vệt khế trên cổ tay anh lại bùng lên. Sợi đen từ cổ tay lan tới cánh tay, như muốn khóa chặt cổ họng anh.

Anh cả mở miệng nhưng không phát ra tiếng.

Mẹ sắc mặt thay đổi.

“Hoài Cẩn!”

Ba lập tức giữ vai anh cả, nhưng sợi đen lại lan sang tay ba. Tôi vội dán phù lên tay ba, cắt đứt sợi lan ra.

Bạch Nhan cười.

“Ngươi muốn phủ định khế? Không dễ vậy đâu.”

Anh cả bị khóa cổ họng, không thể nói.

Mà khế phải chính miệng anh phủ định mới được.

Tôi siết chuông đồng, đầu óc xoay rất nhanh.

Nếu không nói được bằng miệng, có thể dùng chữ không?

Tôi lập tức nhìn anh ba.

“Anh ba, viết.”

Anh ba lập tức hiểu.

Anh đặt máy tính bảng trước mặt anh cả, mở giao diện trắng.

Anh cả nhìn tôi.

Tôi nói: “Anh viết.”

Anh cả nâng tay.

Nhưng sợi đen trên cổ tay lập tức siết lại, ngón tay anh cứng đờ không thể động.

Bạch Nhan cười càng lạnh.

“Vô dụng.”

Tôi cau mày.

Miệng không nói được.

Tay không viết được.

Vậy còn gì?

Đúng lúc này, anh hai bỗng lên tiếng.

“Anh cả, chớp mắt được không?”

Mọi người nhìn anh.

Anh hai nuốt nước bọt, nhưng rất nhanh nói tiếp: “Hồi trước em quay phim có học qua mã Morse một chút. Không nói được, không viết được thì chớp mắt. Anh ba ghi lại.”

Anh ba lập tức ngẩng đầu.

“Có thể.”

Tôi không biết mã Morse là gì, nhưng nếu anh hai nói được, vậy cứ thử.

Anh cả nhìn anh hai.

Rất nhẹ.

Chớp mắt một lần.

Anh hai lập tức nói: “Được, còn tỉnh.”

Bạch Nhan rõ ràng không ngờ còn có cách này.

Nó lập tức muốn lao tới.

Tiểu Bạch gầm lên, chặn trước mặt nó. Tiểu Hồ cũng nhảy lên vai Tiểu Bạch, lửa xanh cháy rực quanh người. Tôi đứng cạnh anh cả, một tay cầm chuông, một tay cầm kéo đồng, nhìn chằm chằm vào vệt khế trên cổ anh.

Anh hai đứng trước mặt anh cả, giọng chưa từng nghiêm túc như vậy.

“Anh, em đọc từng chữ, đúng thì chớp một lần, sai thì hai lần. Anh ba ghi.”

Anh cả chớp một lần.

Anh hai hít sâu, bắt đầu.

“Tôi.”

Anh cả chớp.

“Không.”

Chớp.

“Đồng.”

Chớp.

“Ý.”

Chớp.

Anh ba gõ rất nhanh.

Trên màn hình lớn, từng chữ xuất hiện.

TÔI KHÔNG ĐỒNG Ý.

Vệt khế trên cổ anh cả run lên.

Bạch Nhan phát ra tiếng rít.

Anh hai tiếp tục đọc.

“Câu nói lúc trước không phải ý nguyện của tôi.”

Trước Tiếp