Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết

Chương 49

Trước Tiếp

Rời khỏi sơn cốc, Chúc Thiên Thiên ốm liền mấy ngày, trong khoảng thời gian này, mọi người tiếp tục đi về hướng Lăng gia.

Gần đến hoàng hôn, họ trông thấy một khách đ**m giữa đồng hoang, liền quyết định tạm nghỉ một đêm, đợi sáng mai lại lên đường.

Càng đến gần Lăng gia, nỗi lo trong mắt Trần Ngộ Hòe càng hiện rõ.

Đỗ Linh nhận ra sự bài xích mơ hồ của hắn, không biết giữa Trần Ngộ Hòe và Lăng gia có ân oán gì, nàng liền nhân lúc không có người mà tìm hắn hỏi cho rõ.

Trần Ngộ Hòe thấy Đỗ Linh hỏi chuyện này, nói: "Muội nhạy bén hơn trước nhiều rồi."

"Đương nhiên rồi, muội đi cùng huynh lâu như vậy, thế nào cũng nhìn ra chút gì chứ." Đỗ Linh hừ một tiếng, rõ ràng không phục việc hắn coi thường mình.

Thấy nàng quay mặt đi như đang giận dỗi, một lát sau lại lén liếc nhìn, Trần Ngộ Hòe không nhịn được bật cười.

Ngược lại, Đỗ Linh lại mang vẻ lo lắng, "Tiểu sư huynh, huynh có phải đang giấu muội chuyện gì không?"

Trời dần về chiều, hoàng hôn chưa tắt, gió tối mùa hạ mang theo hơi ấm lướt qua.

Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh đứng dưới gốc cây trước cửa khách đ**m, ánh nắng nơi xa rơi xuống, phủ lên người bọn họ.

Trần Ngộ Hòe thở dài một hơi, nhìn về phía mây chiều nơi chân trời, "Chỉ là nhớ lại chuyện cũ, khó tránh khỏi có chút cảm khái."

"Có liên quan đến Lăng gia?" Đỗ Linh hỏi.

Thấy nàng nhạy cảm như vậy, trong lòng Trần Ngộ Hòe dâng lên một chút vui mừng, "Xem như vậy đi."

Đỗ Linh nghĩ ngợi một lúc, rồi mới hỏi: "Tiểu sư huynh, huynh có thù oán với Lăng gia ạ?" Nói xong nàng lại bổ sung, "Hay là với vị kiếm tiên kia?"

"Biết rồi thì sao?" Trần Ngộ Hòe mỉm cười hỏi ngược lại.

Với câu hỏi này, Đỗ Linh suy nghĩ rất nghiêm túc, cuối cùng lắc đầu, "Không biết."

Nhưng nàng lại nảy sinh một chút nghi ngờ về thân phận của Trần Ngộ Hòe, "Tiểu sư huynh, trước kia huynh là người hay là yêu?"

Trần Ngộ Hòe đưa tay về phía nàng, thấy Đỗ Linh đặt tay vào lòng bàn tay mình, hắn nắm lấy rồi đáp: "Tất nhiên là người."

Đỗ Linh bước lên một bước, nhìn gương mặt vẫn còn nét thiếu niên của hắn, không nhịn được giơ tay bóp nhẹ má hắn, "Vậy khuôn mặt này là của chính huynh?"

"Ừm." Trần Ngộ Hòe rũ mắt nhìn thân thể đang tiến lại gần của nàng, khẽ cúi đầu ôm nàng vào lòng.

Diêu Hinh đứng ở cửa thấy cảnh hai người ôm nhau, liền quay đi, không tiến lên quấy rầy, Lan Dung Dung nhìn thấy, trong lòng không khỏi cảm khái.

Trước kia Diêu Hinh đâu phải người biết né tránh như vậy, cũng không biết khoảng thời gian này nàng đã trải qua những gì.

Buổi tối, Đỗ Linh thấy Diêu Hinh đi ra, ánh mắt nàng nhìn mình có gì đó rất lạ, Đỗ Linh cũng không nói rõ được là cảm giác gì, chỉ nghe Diêu Hinh gọi tên mình.

Đỗ Linh mỉm cười hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Diêu Hinh nhìn gương mặt Đỗ Linh, nhất thời không biết nên nói gì, nàng khác với những người khác, từ nhỏ đã sống trên núi Phù Lê, đối với chuyện giữa Trần Ngộ Hòe và Đỗ Linh cũng biết đôi chút, hai người vốn chẳng có quan hệ gì, không ngờ chuyến xuống núi này lại khiến họ thành đôi.

Diêu Hinh mím môi, không biết mở lời thế nào, sự kiêu ngạo ngày thường đã bị mài mòn đi không ít, nàng cũng hiếm khi còn thái độ ngạo mạn với Đỗ Linh, một lúc lâu sau nàng chỉ hỏi: "Đỗ sư tỷ, tỷ và sư huynh là thật hả?"

Đỗ Linh lập tức hiểu ra nàng muốn nói gì, liền thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc, khẽ gật đầu.

Nàng còn tưởng Diêu Hinh sẽ nói điều gì đó không hay, nhưng cuối cùng Diêu Hinh chẳng nói thêm câu nào, chỉ quay người rời đi.

Đỗ Linh nhìn theo bóng lưng nàng, có chút khó hiểu, nghĩ lại thì thấy cũng buồn cười, người ta đối xử khách khí với mình, vậy mà nàng lại thấy không quen, cũng chẳng biết bản thân bị làm sao.

Trước khi ngủ, Đỗ Linh vẫn cảm thấy trong lòng bất an, mấy ngày nay nàng lại bắt đầu nằm mơ, những giấc mộng mơ hồ, mệt mỏi hơn trước rất nhiều, mỗi lần tỉnh lại đều đau đầu một lúc.

Nàng dường như nghe thấy có người gọi mình, nhưng khi tỉnh dậy bên cạnh lại chẳng có ai, cảnh tượng trong mơ cũng hoàn toàn không nhớ nổi.

Nửa đêm, đang mơ màng sắp ngủ thì trong phòng bỗng thoang thoảng một mùi hương lạ, Đỗ Linh không lập tức tỉnh táo, sau đó nàng nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở, dường như có người bước vào.

Động tác của kẻ kia vô cùng nhẹ, Đỗ Linh nhắm mắt không nhúc nhích, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rất kỳ lạ.

Theo lý mà nói, mê hương của phàm gian không thể có tác dụng với nàng, nhưng mùi hương vừa rồi lại không giống mê hương, mà giống mùi dị hương trên người yêu vật hơn.

Đỗ Linh nhận ra đối phương đã đến trước mặt, liền dùng hết sức mở mắt ra, thấy trong bóng tối có một bóng người, nàng bấm pháp quyết, cố gắng triệu hồi linh kiếm, may mà tay còn nhúc nhích được, Ly Hỏa Kiếm lập tức xuất hiện trước mặt nàng.

Chưa kịp ra tay, đối phương thấy Đỗ Linh vẫn tỉnh táo liền bỏ chạy, nhanh như chồn vàng.

Đỗ Linh nhìn Ly Hỏa Kiếm lơ lửng trước mặt, tỏa ánh sáng nhàn nhạt, rồi vội vàng lục túi trữ vật, lấy ra một viên giải độc đan nuốt xuống, một lúc sau sức lực trong người mới dần hồi phục.

Vừa có lại chút sức, Đỗ Linh lập tức bật dậy khỏi giường, cầm kiếm định xông ra ngoài, chưa kịp tới cửa đã thấy Trần Ngộ Hòe bước vào, thấy nàng bình an vô sự, hắn dường như thở phào nhẹ nhõm.

"Nơi này có yêu." Trần Ngộ Hòe chỉ nói một câu như vậy.

Đỗ Linh gật gật đầu, "Nó thấy muội tỉnh liền chạy mất rồi, gan cũng nhỏ."

Sau đó hai người lại đi xem Lan Dung Dung và những người khác, may mắn là không ai trúng chiêu, chỉ mình Đỗ Linh gặp vấn đề.

Bọn họ không đánh thức Chúc Thiên Thiên, mấy người ngồi trong đại sảnh, thắp một cây nến rồi bàn bạc.

Đỗ Linh khó hiểu, "Vì sao không tìm các người mà lại tìm ta? Coi thường ta sao?"

Lan Dung Dung nghĩ một lúc, nhìn trâm bước lay vàng óng trên đầu Đỗ Linh, lại nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay nàng, rồi nhìn y phục trên người nàng, không nhịn được nói: "Có lẽ là để mắt tới tiền tài của tỷ."

Nghe vậy, Diêu Hinh cũng không nhịn được nhìn sang Đỗ Linh, ánh mắt dừng lại trên cây trâm nàng đang cài, trong lòng cũng dần đồng tình với lời Lan Dung Dung, dù sao trên người bọn họ chẳng có món trang sức nào quá nổi bật.

Đỗ Linh: "......"

Trần Ngộ Hòe vẫn không nói gì, ban đầu hắn thấy chưởng quầy và tiểu nhị trong khách đ**m đều là người thường nên không nghĩ nhiều, nhưng nơi này lại xuất hiện yêu quái trộm đồ, khiến hắn không thể không cảnh giác.

Vì chưa rõ lai lịch đối phương, Trần Ngộ Hòe bảo mọi người trở về phòng nghỉ ngơi, chỉ riêng Đỗ Linh vẫn không yên tâm, chưa chịu rời đi.

"Có phải huynh có tính toán gì không?" Đỗ Linh hỏi.

Trần Ngộ Hòe nhìn nàng một cái rồi mới lên tiếng: "Phải dùng chút thủ đoạn."

Đỗ Linh lập tức hiểu ra, đứng dậy bước tới trước mặt hắn, "Vậy muội cũng phải đi."

Trần Ngộ Hòe nghĩ ngợi chốc lát rồi không từ chối, dẫn nàng rời khỏi khách đ**m.

Sáng sớm hôm sau, khi sương còn chưa tan, hai người trở về, còn mang theo một tiểu yêu.

Nhìn bề ngoài giống thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng tuổi thật lại lớn hơn nhiều, Đỗ Linh đã hỏi han suốt đêm, biết được hắn không có ý hại người, chỉ thừa lúc người ta hôn mê thì trộm chút đồ, ai ngờ tối qua vừa vào phòng Đỗ Linh, nàng liền triệu hồi linh kiếm, dọa hắn hoảng hồn bỏ chạy.

Lan Dung Dung xuống lầu, thấy tiểu yêu bị trói thì sững người một lát, rồi lập tức chạy tới bên Đỗ Linh, chỉ vào hắn hỏi: "Ai thế này?"

"Kẻ trộm tối qua." Đỗ Linh buồn ngủ ngáp một cái, chống cằm nhìn thiếu niên bị đặt ở góc phòng, "Xử lý thế nào đây?"

Câu này nàng hỏi Trần Ngộ Hòe, hắn chỉ nhìn tiểu yêu một cái, rồi quay sang bảo Đỗ Linh lên lầu nghỉ ngơi.

Đỗ Linh không từ chối, cũng không định ngồi lì ở đại sảnh, đứng dậy lên lầu về phòng mình.

Lan Dung Dung thấy vậy cũng không nói gì, chỉ quay sang tiểu yêu hỏi Trần Ngộ Hòe, "Trần sư huynh, tối qua huynh và Đỗ Linh ra ngoài à?"

Trần Ngộ Hòe đáp một tiếng, rồi đứng dậy lên lầu theo, không định ở lại dưới này lâu.

Lan Dung Dung nhìn tiểu yêu bị trói, thấy chán chán, liền rút miếng vải nhét trong miệng hắn ra, bắt đầu trò chuyện với hắn.

Đợi đến khi Đỗ Linh nghỉ ngơi xong xuống lầu, thấy tiểu yêu mang vẻ mặt như mất hết hy vọng sống, còn Lan Dung Dung ngồi bên cạnh thì thao thao bất tuyệt như không thấy gì, Đỗ Linh nhìn cảnh đó không nhịn được bật cười.

Diêu Hinh và Chúc Thiên Thiên ngồi một bên nghe Lan Dung Dung kể chuyện phiếm, Đỗ Linh không thấy Trần Ngộ Hòe đâu, bèn quay người lên lầu, đi tới trước cửa phòng hắn, định gõ cửa.

Nghĩ một chút, nàng thử đẩy cửa, phát hiện Trần Ngộ Hòe không cài then, không khỏi kinh ngạc.

Ngay sau đó, cảm giác vui mừng vì đột kích thành công làm nàng tê cả đầu óc, Đỗ Linh rón rén bước vào, khép cửa lại, tiến về phía giường.

Trần Ngộ Hòe nằm trên giường nhắm mắt, khác hẳn vẻ lạnh nhạt thường ngày, lúc này hắn yên tĩnh như một bức tranh, Đỗ Linh đưa tay ra, định véo mũi hắn xem không cho thở thì sẽ thế nào.

Chưa kịp chạm tới, nàng đã thấy thân thể Trần Ngộ Hòe mờ mờ như trong suốt, chăn đệm trên giường dường như xuyên qua người hắn, để lộ rõ từng đường vân sợi vải.

Thấy vậy, Đỗ Linh không kìm được đưa tay đặt lên ngực Trần Ngộ Hòe, nơi đó không hề có hơi ấm, cũng chẳng cảm nhận được nhịp tim, nàng hoảng hốt nghiêng người sát lại gần hơn, muốn nhìn kỹ xem có phải mình nhìn nhầm hay không.

Bỗng Trần Ngộ Hòe mở mắt, thấy Đỗ Linh đang nhìn chằm chằm thân thể mình, tay còn đặt trước ngực hắn, hắn liền đưa tay nâng cằm nàng, xoay mặt nàng đối diện với mình, nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Nhìn cái gì?"

Đỗ Linh giật mình khi hắn tỉnh lại, bất ngờ đối diện ánh mắt hắn, chợt nhận ra hành động ban nãy đã bị hiểu lầm, mặt nàng lập tức đỏ bừng.

Nàng lắp bắp nói: "Huynh...... Cơ thể của huynh trong suốt rồi, muội... muội chỉ nhìn thử thôi!"

Nghe vậy, Trần Ngộ Hòe lập tức hiểu ra tình trạng của mình, hắn thở dài, buông tay nàng, ngồi dậy trên giường, hắn giơ tay ra, mở lòng bàn tay, "Cơ thể này sắp không chịu nổi nữa rồi."

"Vì sao?" Đỗ Linh thấy mặt mình nóng ran, liền ngồi xuống mép giường, đưa tay áp hai tay hắn lên mặt mình để hạ nhiệt.

Thấy hành động ấy, Trần Ngộ Hòe không nhịn được bật cười, hắn nâng gương mặt nàng, bóp nhẹ vành tai mềm mại còn vương hơi nóng.

"Dù sao cũng không phải cơ thể của ta, lúc trước chưa dùng đến quỷ thuật, linh lực trong cơ thể còn có thể áp chế quỷ khí, nhưng bây giờ sắp không giữ nổi nữa rồi." Trần Ngộ Hòe nói.

Đỗ Linh lại càng lo lắng hơn hắn, "Vậy phải làm sao bây giờ! Nếu về rồi để sư phụ thấy huynh biến thành quỷ......"

Nói đến đây nàng cũng chẳng biết nói tiếp thế nào, chỉ nhích người tới trước, đưa tay ôm chặt lấy hắn, dẫu thân thể hắn lạnh lẽo, không có chút hơi ấm nào, nàng vẫn không buông tay.

"Không về núi Phù Lê cũng được, chúng ta coi như làm hiệp khách giang hồ." Đỗ Linh nhẹ giọng nói.

Trần Ngộ Hòe vòng tay qua eo nàng, kéo nàng sát vào lòng mình hơn, "Muội không sợ sao? Nửa đêm ta bỗng dưng biến mất, không thấy đâu nữa?"

Nghe vậy, tâm trạng đang chùng xuống của Đỗ Linh lập tức bị nỗi rờn rợn thay thế, nàng đẩy Trần Ngộ Hòe ra, hai tay đặt lên vai hắn, lắc mạnh người hắn.

"Biết rõ muội sợ mấy thứ này mà huynh còn nói thế, có phải muốn dọa chết muội không hả!" Đỗ Linh cảm thấy gương mặt hắn bỗng trở nên đáng ghét vô cùng, nhưng nghĩ lại hắn vẫn là vị sư huynh luôn ở bên mình, nàng lại chẳng giận nổi.

Nàng cắn răng bỏ cuộc, không lắc hắn nữa, đứng dậy định rời khỏi phòng, không thèm để ý tới hắn.

Trần Ngộ Hòe thấy nàng đi rồi cũng không đuổi theo, chỉ nhìn đầu ngón tay mình lại dần trở nên trong suốt, thở dài một tiếng.

Cứ thế này thì không ổn.

Trước Tiếp