Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đỗ Linh bị Trần Ngộ Hòe nhìn thẳng vào mắt, cứ như thế nào cũng không thoát khỏi ánh nhìn của hắn, trước mặt hắn chẳng còn chỗ nào để trốn.
Đỗ Linh nghiêng đầu, dời bước, cố tình kéo giãn khoảng cách với hắn.
"Huynh nói gì vậy? Muội không hiểu lắm." Đỗ Linh không chắc Trần Ngộ Hòe đang nói tới câu nào, sợ mình hiểu lầm liền rũ mi mắt, mím môi nhìn mũi chân mình khẽ cọ trên mặt đất.
Thấy nàng né tránh, Trần Ngộ Hòe hơi sững lại một thoáng, rồi mới nói: "Câu muội nói trước đó, có thể luôn nắm tay ta hay không."
Đỗ Linh lén nhìn hắn một cái, rồi lại nhanh chóng dời mắt đi, nàng cúi đầu mím môi, nhưng khóe miệng vẫn không kìm được cong lên, không muốn để Trần Ngộ Hòe trông thấy, nàng xoay lưng lại không nhìn hắn nữa.
"À, câu đó à, chẳng phải tiểu sư huynh đã nói rồi sao, nam nữ thụ thụ bất thân?" Đỗ Linh chắp hai tay ra sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời sao trăng sáng, rồi lại liếc sang hai người đang giao đấu giữa không trung là Triển Hồng Nghê và Vu Úy, cũng không biết đến khi nào bọn họ mới chịu đánh xong.
Nghe trong lời nàng thấp thoáng ý cười, Trần Ngộ Hòe nghe câu đó cũng không vội vàng nữa, hắn nhìn bóng lưng Đỗ Linh, nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ khẽ nói: "Là ta sai rồi."
Đỗ Linh nghe vậy liền cười đến mức không khép được miệng, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản, ho khẽ một tiếng để hạ giọng, hai tay giấu sau lưng khẽ động, nàng ngoắc ngoắc ngón tay về phía hắn, "Huynh sai chỗ nào? Huynh có nói sai đâu."
Trần Ngộ Hòe hiểu ý, bước lên nắm lấy tay nàng, vừa chạm vào đã bị nàng nắm ngược lại, đồng thời nàng xoay người đối diện với hắn.
Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn hắn, mày mắt cong cong cười nói: "Lần này đến lượt huynh nói gì đó rồi, không thể lúc nào cũng để muội bày tỏ tâm ý được?"
"Muội không sợ ta?" Trần Ngộ Hòe nuốt khan một cái, khó khăn hỏi.
Trần Ngộ Hòe siết chặt tay nàng, nhiệt độ ấm áp từ lòng bàn tay Đỗ Linh gần như thiêu đốt hắn, vậy mà hắn lại tham luyến vô cùng, không nỡ buông ra.
"Hử?" Đỗ Linh nhìn hắn một cái, rồi mới hiểu ra ý hắn.
Nàng đứng đối diện hắn, giống như khi nãy, nhìn thẳng vào mắt hắn, dùng giọng điệu nhẹ nhàng quen thuộc nói, "Tiểu sư huynh vẫn là tiểu sư huynh, là người luôn ở bên muội, sao lại phải sợ?"
Nghe lời nàng, tim Trần Ngộ Hòe chợt khựng lại một nhịp. Hắn nhìn vào mắt Đỗ Linh, thấy trong ánh nhìn ấy không hề có chút sợ hãi nào, cho dù hắn cố tìm một tia giả dối, ánh mắt nàng vẫn trong trẻo nghiêm túc, mang theo niềm vui dịu dàng nhìn hắn.
Sợ hắn không tin, Đỗ Linh nói thêm: "Muội không sợ, cũng chẳng hề sợ huynh, huynh không giống người khác, không thể đem so với bọn họ được, chỉ là huynh có quá nhiều bí mật, muội lo rằng huynh sẽ rời xa muội bất cứ lúc nào."
Đỗ Linh nắm lấy hai tay hắn, chân thành nói: "Huynh đã hứa với muội sẽ luôn ở bên muội, huynh sẽ giữ lời, đúng không?"
"Ừm." Trần Ngộ Hòe mỉm cười đáp, đôi mắt đào hoa như thu cả tinh quang trời sao, "Ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh muội."
Nghe lại câu nói quen thuộc ấy, Đỗ Linh buông tay hắn, hai tay giơ lên rồi lại chần chừ, nhìn Trần Ngộ Hòe hỏi, "Muội có thể ôm huynh không? Huynh sẽ không lại nói nam nữ thụ thụ bất thân chứ?"
Trần Ngộ Hòe bật cười, chủ động đưa tay ôm nàng vào lòng, má hắn cọ nhẹ vào mái tóc mềm mại của nàng, dịu dàng dụi thêm mấy cái, hàng mi khẽ rũ xuống, khóe môi cong lên.
Hắn bỗng nói một câu, "Bất kể núi sông nhật nguyệt đổi thay thế nào, muội vẫn ở đây, thật tốt."
Đỗ Linh nghe mà thấy khó hiểu, lẩm nhẩm nghĩ lại ý tứ trong lời hắn, rồi vòng tay ôm lấy eo hắn, "Muội không thích nửa câu đầu, nghe xui xẻo lắm!"
"Vậy bỏ đi." Trần Ngộ Hòe thuận theo nói.
Đỗ Linh gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, nàng buông hắn ra, đẩy hắn một cái, vẻ mặt khó hiểu, "Vì sao cuối cùng vẫn là muội tỏ tình thế?"
Trần Ngộ Hòe hơi sững lại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng, hai người đang đánh nhau trên không trung không biết đã đi đâu, hắn cũng chẳng bận tâm, chỉ nhìn trăng định nói gì đó, lại nhớ tới việc vừa rồi Đỗ Linh bảo xui xẻo, đành thở dài.
"Ta không biết." Hắn bất lực đáp, muốn mượn vật gửi tình, lại sợ nàng chê xui.
Đỗ Linh kinh ngạc nhìn hắn, nàng còn chưa từng thấy chuyện gì Trần Ngộ Hòe không làm được, thấy vậy nàng lập tức nở nụ cười trêu chọc: "Cuối cùng cũng có thứ huynh không biết rồi?"
"Vui đến thế?" Trần Ngộ Hòe theo thói quen đưa tay lên, như muốn gõ nhẹ vào chiếc trâm bướm trên đầu nàng, nhưng giữa chừng hắn chợt nhận ra, trên mái tóc nàng không còn thấy bóng dáng chiếc trâm đâu nữa, bàn tay khựng lại giữa không trung.
"Sao vậy?" Linh thấy hắn cứ nhìn chằm chằm lên đầu mình, liền giơ tay sờ thử tóc, tưởng rằng kiểu tóc có vấn đề gì.
Rất nhanh, nàng cũng hiểu vì sao Trần Ngộ Hòe lại sững người, Đỗ Linh ngẩn ra một lát, rồi bật thốt, "Con bướm của muội đâu rồi?"
Nàng không dám tin, vội vàng sờ lại tóc mình, trên đó chỉ còn lại đúng một cây trâm, môi nàng mím chặt, vẻ mặt đầy lo lắng, "Đó là vật mẫu thân để lại cho muội, sao có thể làm mất được chứ?"
"Có lẽ rơi ở đâu đó rồi, ta đi tìm." Trần Ngộ Hòe trấn an nàng, hắn biết cây trâm ấy Đỗ Linh đeo từ nhỏ, mang thei ý nghĩa khác thường, liền định quay lại dọc theo con đường ban nãy để tìm.
Đỗ Linh lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi gượng cười, nụ cười có phần miễn cưỡng, "Hôm nay tiểu sư huynh đã vì muội mà hao tổn không ít linh lực rồi, để muội tự đi tìm là được."
Trần Ngộ Hòe không đồng ý, "Ta không yên tâm, ta đi cùng muội."
Đỗ Linh nghĩ ngợi một lát rồi không từ chối, gật đầu đồng ý, hai người dù sao cũng hơn nàng đi một mình, còn hai kẻ chẳng biết đã đánh nhau chạy đến đâu kia, nàng cũng không muốn làm phiền, thế là nàng ngự kiếm cùng Trần Ngộ Hòe men theo con đường cũ tìm lại.
Mãi đến khi nơi chân trời ló lên một vệt rạng đông, Đỗ Linh vẫn không tìm được cây trâm bướm xanh vàng ấy, nàng không sao hiểu nổi, dọc đường vốn chẳng có nhà cửa hay người qua lại, không thể nào bị ai nhặt mất.
Hơn nữa nàng là Kim linh căn, cảm ứng với kim loại vốn không kém, nàng dùng pháp thuật dò tìm, nhưng hết lần này đến lần khác, thứ tìm được chỉ là vài mảnh sắt vụn, đồng nát.
Linh lực trong người Đỗ Linh đã gần cạn, nàng đứng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn những vì sao đang dần lẩn khuất, vầng trăng chỉ còn sót lại một chút ánh sáng mờ nhạt, trời sắp sáng hẳn, đến lúc đó người qua đường xuất hiện, việc tìm lại cây trâm ấy chỉ càng thêm khó khăn.
Đỗ Linh bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chán nản, nàng khụy xuống, ngồi xổm nhìn mặt đất, nước mắt không kìm được mà rơi xuống từng giọt, nàng không hiểu, cũng không biết có phải thật sự là vì mình quá vô dụng hay không.
Lời Thanh Mang nói quả nhiên không sai, thực lực của nàng chẳng ra sao, vậy mà còn vọng tưởng đi báo thù, giờ đây ngay cả món đồ mẫu thân để lại cho nàng cũng làm mất, nàng thật sự quá tệ hại rồi!
Trần Ngộ Hòe quay lại, nhìn thấy Đỗ Linh ngồi xổm trên đất khóc, nàng khóc rất lặng, không phát ra chút âm thanh nào, chỉ có bụi đất dưới chân bị nước mắt thấm ướt đi một chút, nếu không thì hắn cũng khó mà nhận ra.
"Sao vậy?" Trần Ngộ Hòe đi tới trước mặt nàng, cũng khom người xuống hỏi.
"Có phải muội rất vô dụng không, ngay cả một chiếc trâm cũng có thể làm mất......" Giọng nàng nghẹn lại, Đỗ Linh cố gắng nói chuyện như bình thường, nhưng thế nào cũng không làm được.
Lúc này nàng không dám ngẩng đầu nhìn hắn, sợ Trần Ngộ Hòe sẽ thật sự nói rằng nàng vô dụng, nàng chỉ cúi đầu ngơ ngẩn nhìn mũi giày của hắn, lặng lẽ rơi nước mắt.
"Không phải lỗi của muội, muội mới tu hành được mấy năm." Trần Ngộ Hòe đưa tay vén những sợi tóc rối bên thái dương nàng ra sau tai, từ đầu đến cuối không hề trách cứ.
Đỗ Linh chậm rãi nói, "Nhưng đến một pháp thuật tìm đồ đơn giản muội cũng làm không xong, trời đã sáng rồi, nếu bị người khác nhặt được thì càng khó tìm hơn."
"Vấn đề không nằm ở muội, ta đã xem rồi, khu vực này không còn khí tức của muội, chiếc trâm hẳn không phải rơi ở đây." Trần Ngộ Hòe trấn an nói, "Chỉ là hiện tại ta tạm thời không thể dùng lại quỷ thuật, nếu không thì còn có thể giúp muội hỏi một chút."
Đỗ Linh cúi đầu, đưa tay nắm lấy cổ tay đeo vòng ngọc, đầu ngón tay khẽ v**t v* chiếc vòng lạnh mát, "Muội chỉ còn lại mỗi thứ này thôi."
Trần Ngộ Hòe đưa tay kéo nàng đứng dậy, Đỗ Linh ngồi xổm quá lâu, hai chân tê dại không bước nổi, hắn đỡ nàng đứng yên một lúc cho qua cơn tê, nàng tựa vào hắn, lúc này mới phát hiện trên mặt đất đã xuất hiện một vệt nắng sớm.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía đông, trông thấy bầu trời nhuộm sắc cam đỏ của bình minh, sương sớm giữa núi rừng đang cuồn cuộn dâng lên. Rất nhanh nàng cúi đầu, dùng tay áo lau đi giọt nước mắt còn sót lại, cố gắng cong môi cười một lần không được, nàng lại thử thêm lần nữa.
Đỗ Linh gượng cười nhìn Trần Ngộ Hòe, vừa chạm phải ánh mắt hắn liền lại cúi đầu xuống, "Tiểu sư huynh, muội......"
"Ừm." Trần Ngộ Hòe khẽ đáp, chờ nàng nói tiếp, nhưng nàng chỉ nói được đến đó rồi im bặt, khiến hắn không khỏi cúi đầu nhìn nàng.
Hắn đại khái hiểu nàng vẫn còn buồn vì chuyện vừa rồi, bèn nói: "Đừng tự coi nhẹ mình, người thường tu luyện mấy năm cũng chẳng làm nên trò trống gì, ta đưa muội đi tìm chỗ nghỉ ngơi trước."
Xe ngựa ban nãy có lẽ vẫn còn ở chỗ cũ, nhưng Trần Ngộ Hòe không biết hai con ngựa có còn ở đó hay không, so với việc quay lại tìm, chi bằng tìm một thành trấn nhỏ sẽ nhanh hơn, nghĩ xong hắn khẽ cúi đầu, một tay vòng qua vai Đỗ Linh, tay kia luồn qua khoeo chân nàng, trực tiếp bế nàng lên.
"Giờ nếu ngủ được thì ngủ một lát, đợi muội tỉnh rồi tính tiếp." Trần Ngộ Hòe nói.
Đỗ Linh nhìn hắn đột ngột ngự phong bay vào mây, cúi đầu thấy tầng mây bốc lên phía dưới, rồi lại ngẩng lên nhìn gương mặt hắn, Trần Ngộ Hòe không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác an tâm khó tả.
Nàng đưa tay vòng qua cổ hắn, khẽ tựa vào lồng ngực ấy, hít sâu một hơi mùi cỏ cây trong rừng hòa lẫn với không khí hơi lạnh trên cao.
Cơ thể Trần Ngộ Hòe lành lạnh, nhưng Đỗ Linh lại không hề cảm thấy rét, nàng khép hờ mắt, song chẳng có chút buồn ngủ nào, rõ ràng rất mệt vậy mà hoàn toàn không sao ngủ được.
Nàng biết rõ khoảng cách giữa mình và Trần Ngộ Hòe, nhưng lúc này mới hiểu, thứ nàng kém hắn không chỉ là vài năm tu hành.
Liệu nàng còn có thể đuổi kịp tốc độ tu luyện của Trần Ngộ Hòe hay không?
Đỗ Linh không biết, cũng chẳng tính nổi, dù Trần Ngộ Hòe đã hứa sẽ luôn ở bên nàng, nhưng nếu có một ngày tu vi của nàng dậm chân tại chỗ, nàng vẫn sẽ bị bỏ lại, bị tụt lại phía sau.
Nghĩ đến đó, Đỗ Linh bất giác siết chặt các ngón tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nếu nàng chậm hơn một bước, liệu nàng còn có thể ở bên hắn nữa không?
Nàng ngẩng đầu nhìn gương mặt Trần Ngộ Hòe, lúc này hắn đang tập trung quan sát nơi nào có dấu hiệu nhân gian, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của nàng, rất nhanh hắn mang theo Đỗ Linh hạ xuống đất. Trong lúc đó, Trần Ngộ Hòe hỏi nàng có thể tự đi được chưa, Đỗ Linh gật đầu, hắn mới tìm chỗ vắng người đặt nàng xuống.
Nếu trực tiếp vào thành, hai người từ trên trời đáp xuống rất dễ gây náo động, Trần Ngộ Hòe thả nàng xuống, thấy chân nàng đã có thể tự bước đi, mới nắm tay nàng dẫn vào trong thành.
Đỗ Linh siết chặt tay hắn, im lặng theo hắn đi suốt con đường trong thành, sau khi tìm được phòng nghỉ, Trần Ngộ Hòe bảo nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt, đợi tỉnh dậy rồi lại tiếp tục tìm trâm.
Đỗ Linh đứng ở cửa không nhúc nhích, nàng nhìn Trần Ngộ Hòe hồi lâu, khóe môi cong lên, nói: "Không tìm lại được cũng không sao đâu, tiểu sư huynh không cần vì muội mà vất vả như vậy."
Trần Ngộ Hòe nhìn ra nàng đang gượng ép bản thân, hắn định nói gì đó, nhưng thấy tiểu nhị đứng bên cạnh nhìn chằm chằm hai người, bèn ho khẽ một tiếng, bảo hắn tự đi làm việc của mình, không cần dẫn đường nữa, đối phương đáp lời rồi xoay người rời đi.
"Trâm cài không phải rất quan trọng với muội sao." Trần Ngộ Hòe đợi tiểu nhị đi khuất mới hỏi.
"Nhưng dù quan trọng đến đâu thì cũng chỉ là vật chết thôi, hơn nữa tiểu sư huynh vì muội đã tiêu hao quá nhiều linh lực rồi, huynh cũng nên nghỉ ngơi cho tốt." Thần sắc Đỗ Linh có chút uể oải, nói xong nàng khép cửa phòng lại, trước khi đóng cửa còn quay sang cười với hắn một cái, trông như chẳng có gì khác thường.
Đỗ Linh vừa đi đến bên giường thì chợt cảm thấy có gì đó không ổn, trong phòng dường như quá tối, thậm chí có cảm giác như ánh sáng ban ngày bị che khuất hoàn toàn.
Nàng nhớ ra mình vừa rồi quên mở cửa sổ, nghĩ vậy nàng vận linh lực đẩy cửa sổ ra, ánh nắng bên ngoài lập tức tràn vào, căn phòng trong nháy mắt trở nên sáng sủa..
Đỗ Linh vội vàng bước tới bên cửa sổ, nhìn về những góc khuất không được ánh mặt trời chiếu tới ở đó, từng mảng bóng đen đang dần dần tụ lại, Đỗ Linh nhíu mày, thấp giọng mắng, "Đúng là âm hồn không tan!"
Do trước đó đã tiêu hao quá nửa linh lực, lúc này Đỗ Linh chỉ miễn cưỡng còn có thể ngự kiếm, nàng vừa định triệu hồi linh kiếm thì cửa phòng bỗng bị người ta đạp mạnh mở toang, bóng tối vốn đang sinh sôi trong phòng lập tức tan biến không còn dấu vết.
Đỗ Linh ngẩn ra, buông tay xuống, nhìn Trần Ngộ Hòe bước vào, rồi lại liếc quanh căn phòng thấy mọi thứ đã trở lại bình thường, trong lòng lập tức hiểu ra những thứ kia sợ Trần Ngộ Hòe.
Trần Ngộ Hòe quan sát khắp phòng một lượt, rồi mới nhìn nàng hỏi, "Có thứ gì sao?"
"Bị huynh dọa chạy rồi." Dây thần kinh đang căng chặt của Đỗ Linh lúc này mới tạm thời thả lỏng, nàng thấy Trần Ngộ Hòe xoay người đóng cửa lại, nhất thời không hiểu ý hắn.
Sau đó, nàng thấy Trần Ngộ Hòe ngồi xuống bên bàn, nói với nàng: "Muội ngủ đi, ta trông chừng."
"Tiểu sư huyn, huynh không nghỉ ngơi ạ?" Đỗ Linh nhấc chân chạy tới, "Huynh tiêu hao tinh lực đâu có ít hơn muội."
"Không sao." Trần Ngộ Hòe nói xong, thấy nàng vẫn mang vẻ không tán thành, bèn giải thích, "Ngủ đối với ta có hay không cũng được, ngồi đả tọa một lúc là đủ."
Thấy hắn không nói dối, Đỗ Linh mới hơi yên tâm, chậm rãi đi tới giường nằm xuống, chợt nàng nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Trần Ngộ Hòe đang ngồi bên bàn.
"Tiểu sư huynh, huynh có thể nói cho muội biết tuổi thật của huynh không?" Đỗ Linh bỗng chống tay ngồi dậy hỏi.
Trần Ngộ Hòe không ngờ nàng lại hỏi câu này, hắn đưa tay lên định tính thử, rồi lại cảm thấy con số cụ thể cũng chẳng có ý nghĩa gì, chỉ đáp: "Vài trăm năm, đại khái vậy?"
Nghe được câu trả lời ấy, đầu óc Đỗ Linh lập tức trống rỗng, cơ thể nàng cứng đờ rồi nằm phịch xuống, xoay người quay lưng về phía Trần Ngộ Hòe, nàng âm thầm tính thử tuổi của mình cộng cả tiền kiếp lẫn hiện tại hơi thở trong khoảnh khắc ấy như nghẹn lại.
Vậy nàng phải tu luyện bao lâu nữa, mới có thể đuổi kịp Trần Ngộ Hòe đây?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Đỗ Linh bỗng cảm thấy tuyệt vọng.
Nàng túm chặt chăn, nỗi buồn lại dâng lên, nàng không biết những năm tháng ấy Trần Ngộ Hòe đã sống ra sao, cũng không biết hắn đã trải qua những gì.
Quá khứ của Trần Ngộ Hòe, nàng hoàn toàn không hay biết, thậm chí ngay cả cái tên trước kia của hắn, nàng cũng không rõ, càng nghĩ nàng càng khó ngủ, càng nghĩ lòng càng nặng trĩu.
Đỗ Linh xoay người, thấy Trần Ngộ Hòe vẫn ngồi đó, khoảng cách không xa, nhưng lại là khoảng cách với tay không chạm tới, nàng khẽ nâng tay lên, muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng chỉ chạm vào không khí trống rỗng.
Trần Ngộ Hòe thấy động tác của nàng thì hơi khó hiểu, nhưng sau từng ấy ngày, hắn cũng hiểu được đôi phần, tưởng rằng nàng lại giống như trước kia, vì thế hắn đứng dậy, đi tới bên giường, kéo chiếc ghế thấp lại ngồi xuống, nắm lấy tay nàng.
"Không ngủ được?" Hắn nhìn Đỗ Linh hỏi.
Đỗ Linh thấy người bỗng ở rất gần, lại liếc xuống bàn tay đang được hắn nắm, mím môi ép nụ cười nơi khóe miệng.
Nàng lắc lắc tay Trần Ngộ Hòe, hỏi hắn: "Huynh có thể kể cho muội nghe chuyện trước kia của huynh không?"
Thần sắc Trần Ngộ Hòe cứng lại trong chớp mắt, rồi rất nhanh khôi phục như thường, hắn chỉ nói: "Không có gì đáng kể, cũng chẳng phải chuyện hay ho."
Thấy hắn không muốn nói, Đỗ Linh cũng không hỏi tiếp, mà đổi sang điều khác: "Vậy thì... Muội phải tu luyện bao lâu mới có thể đánh ngang tay với huynh?"
Câu hỏi này, Trần Ngộ Hòe thật sự suy nghĩ một chút, rồi đáp, "Có lẽ phải rất lâu, trừ khi ta ngừng tu hành, không tiến thêm nữa."
Nghe vậy, Đỗ Linh có chút nản lòng, nàng cụp mắt xuống, vẻ mặt ủ rũ, giọng nói càng lúc càng nhỏ, "Vậy chẳng phải sẽ mãi như thế này sao? Ít nhất...... Ít nhất muội cũng có thể có chút tác dụng thôi, yêu cầu của muội cũng không cao......"
Trần Ngộ Hòe ngồi bên cạnh nghe rõ từng chữ. Hắn nắm lấy ngón tay nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay, mỉm cười nói, "Ai nói muội vô dụng? Dọc đường đi này, chẳng phải ta đều dựa vào muội bảo vệ à?"
Đỗ Linh nhớ lại những chuyện đã qua, bĩu môi phản bác, "Không giống đâu, là do đám yêu vật kia tu vi không đủ, nên mới bị muội xử lý. Hơn nữa lần này là huynh cứu muội."
Trần Ngộ hiểu nàng đang tự dồn mình vào ngõ cụt, hắn nghĩ một lúc, cũng không tìm được ví dụ nào thích hợp để nói với nàng, dù sao hắn nghe ra, Đỗ Linh đang lấy hắn làm mục tiêu, nhưng hắn và nàng không giống nhau, hắn càng không thể để nàng trải qua những gì hắn từng trải qua, bởi đó không phải điều tốt đẹp gì.
"Ta nói không lại muội, đừng nghĩ lung tung nữa, nghỉ ngơi cho tốt đi." Trần Ngộ Hòe thở dài, "Thuật pháp của muội đều do ta dạy, chỉ cần tu luyện không lười nhác, sớm muộn gì cũng sẽ hơn hẳn người khác."
"Thật sao?" Đỗ Linh ngẩng đầu nhìn hắn, nàng chưa từng nghe Trần Ngộ Hòe nói những lời như vậy, cũng không biết những pháp môn hắn dạy mình có chỗ đặc biệt gì.
"Nếu không thì giải thích thế nào chuyện muội có thể đánh ngang tay với các sư huynh sư tỷ?" Trần Ngộ Hòe nói.
Đỗ Linh dường như chấp nhận cách giải thích ấy, cơn buồn ngủ dâng lên, nàng nằm thẳng người trên giường, khép mắt lại.
Thấy nàng cuối cùng cũng chịu ngủ, Trần Ngộ Hòe mới khẽ thở phào, cứ để nàng nói tiếp, e rằng còn chẳng biết sẽ kéo dài tới khi nào.
Bỗng Đỗ Linh mở mắt nhìn hắn, "Huynh thật sự không nói cho muội biết tên trước kia của huynh sao?"
Trần Ngộ Hòe mỉm cười, lắc nhẹ bàn tay nàng, "Khó nghe lắm, để ta giữ chút thể diện đi."
Thấy hắn không giống đang lừa mình, Đỗ Linh mới miễn cưỡng không hỏi nữa, chỉ là trong lòng vẫn còn chút không cam tâm.