Tiêu Rồi! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Tiết Lộ

Chương 51:

Trước Tiếp

Khi câu hỏi này thốt ra, Thẩm Thư khẽ mím môi. Cậu thầm nghĩ không phải là không có khả năng. Dù sao anh Bùi tuy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi nhưng đã ra xã hội làm việc, đến tầm đại học là yêu đương đã chẳng cần kiêng dè gì nữa, huống hồ là đã đi làm.

Nghe nhiều người trên mạng nói, hồi cấp ba gia đình dặn đi dặn lại tuyệt đối không được yêu đương vì sẽ ảnh hưởng học tập. Nhưng vừa lên đại học một cái là chẳng ai quản nữa. Thậm chí có nhà còn bắt đầu giục giã chuyện yêu đương, tìm đối tượng.

Đợi đến khi tốt nghiệp đại học thì càng kinh khủng hơn. Có nhà bắt đầu giục cưới, giục đẻ như thể sợ muộn một chút là không kịp chuyến tàu nào đó vậy. Chẳng biết nhà anh Bùi có giục không nhỉ? Chắc là có chứ? Dù sao vai vế anh Bùi cũng lớn, cháu trai Bùi Hạo Xuyên đã lớn thế này rồi, chẳng lẽ ba anh Bùi không muốn thấy anh thành gia lập thất sao?

"Em định giúp nhà tôi giục cưới đấy à?"

"Dạ?" Thẩm Thư mới nhận ra mình vừa lầm bầm câu cuối thành tiếng, nghe vậy thì ngại ngùng đáp: "Em chỉ là thấy trên mạng có nhiều kiểu giục cưới như thế thôi..."

"Vậy đính hôn với em, vừa hay cũng giải quyết được phiền phức này của tôi."

"Nhưng mà..." Bùi Viêm nhìn Thẩm Thư: "Em nói có người mình thích, vậy thích là cảm giác thế nào, em có biết không?"

À, anh Bùi đang "thỉnh giáo" cậu đấy à? Thẩm Thư hơi ưỡn thẳng lưng, nghiêm túc suy nghĩ: "Thích ạ? Em thấy thích một người là vì đối phương mà lòng gợn sóng, vô tình thôi cũng sẽ nhớ đến người ta, mà đã nhớ đến là không dứt ra được. Thấy người mình thích sẽ căng thẳng, thẹn thùng, ngại ngùng, nhưng lại cứ muốn tiến lại gần."

"Tóm lại, thích một người thì người đó hẳn phải là người đặc biệt nhất."

Bùi Viêm thầm nghĩ,nói thì hay lắm. Nhưng sao em chẳng bao giờ nghĩ theo hướng đó về phía tôi nhỉ?

"Ồ, hóa ra đó là thích." Bùi Viêm hơi ngả người ra sau, ánh mắt nhìn xoáy vào Thẩm Thư, thản nhiên nói: "Vậy hình như tôi có người mình thích rồi."

————
"Thẩm Thư? Thẩm Thư?... Này! Thẩm Chiu Chiu!"

Thẩm Thư "A" một tiếng, hoàn hồn lại nhìn Hàn Thừa Phong đối diện: "Gì thế?"

Hàn Thừa Phong cạn lời đảo mắt: "Vừa nãy cậu thẫn thờ cái gì vậy? Đang nghĩ về điểm thi khảo sát đầu học kỳ à?"

Thẩm Thư lắc đầu: "Không có nghĩ cái đó."

Hàn Thừa Phong: "Cũng đúng, anh Bùi bổ túc cho cậu lâu nhất mà, lần thi này chắc chắn cậu lại tiến bộ thôi, hoàn toàn không cần lo lắng."

Lúc này Ngụy Thiên Tích bưng khay cơm đi ngang qua, chắc là nghe thấy họ nói chuyện nên bước chân hơi khựng lại, liếc nhìn Thẩm Thư một cái rồi mới sa sầm mặt bỏ đi.

Hàn Thừa Phong "chậc" một tiếng, nhỏ giọng: "Kệ nó đi, lần thi này tám phần là làm bài không tốt. Tôi thấy có người đến so đáp án còn bị nó mắng cho một trận, thần kinh thật."

Kha Thịnh cười hì hì trêu chọc: "Tao nhớ ngày xưa cậu ta còn là đàn em đi theo đuôi mày mà."

Hàn Thừa Phong đá Kha Thịnh một cái: "Đấy là nó tự bám theo, tao chỉ là chưa từ chối thôi được chưa."

"Chậc chậc, đúng là giọng điệu của tra nam mà."

"Mẹ kiếp, mày muốn ăn đòn hả?!"

Thẩm Thư nhìn Hàn Thừa Phong và Kha Thịnh cãi nhau chí chóe mà quên luôn chuyện định nói, cậu lắc đầu nhìn sang Giản Dực, Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm, rồi hỏi Hàn Thừa Phong định nói gì. Quan Mộc Lâm cũng "A" một tiếng, theo bản năng nhìn Bùi Hạo Xuyên, sau đó cả hai lại cùng né tránh ánh mắt của nhau.

Thẩm Thư: "??"

Giản Dực thở dài, lên tiếng: "Cậu ta nói sắp đến sinh nhật, đúng vào cuối tuần nên muốn mời mọi người đi chơi."

"À đúng đúng!" Hàn Thừa Phong ngừng cãi nhau với Kha Thịnh, vội quay lại tiếp tục: "Chúng ta đi bar chơi thế nào! Hồi nghỉ đông thấy khách sạn ở khu trượt tuyết đó khá ổn, tao đã xem trước một chỗ rồi, đúng ngày sinh nhật tao có chương trình biểu diễn hay lắm, nghe nói còn mời cả ban nhạc nổi tiếng nữa. Uống say có thể lên lầu thuê phòng ngủ luôn."

Giản Dực nghe đến đây thì nói: "Tôi không đi, các cậu đi chơi đi."

Hàn Thừa Phong gào lên: "Anh! Sao anh lại không đi! Sinh nhật em mà anh cũng không đi!"

Giản Dực: "... Buổi trưa cùng ăn bữa cơm là được rồi, muộn quá không ổn."

Nhà anh chỉ có mình Hứa Như, nghe ý Hàn Thừa Phong là sẽ chơi đến khuya, có khi còn ngủ lại bar, thế thì không được. Anh không thể bỏ mẹ ở nhà một mình, vả lại những nơi như quán bar, Giản Dực thấy mình không hợp để đi, đi chỉ thêm phiền phức. Nói cho cùng, vẫn là vì khuyết tật ở tay trái, nhưng lúc này Giản Dực không muốn nói thẳng ra.

Nếu là trước đây, anh sẽ nói thẳng, chẳng che giấu gì. Nhưng hiện tại, Thẩm Thư đang ngồi bên cạnh, dù biết Thẩm Thư hiểu mình, hiểu tại sao mình nói vậy, nhưng Giản Dực vẫn muốn giảm bớt "sự tồn tại" của bàn tay trái khuyết tật kia.

Anh vẫn hy vọng nhiệm vụ của Thẩm Thư có cách để dừng lại giữa chừng. Anh muốn Thẩm Thư buông bỏ vụ tai nạn năm xưa, sống tốt cuộc đời của mình, đừng vì tay trái của anh mà mãi canh cánh trong lòng.

Nhưng cũng giống như Thẩm Thư hiểu anh, Giản Dực cũng hiểu Thẩm Thư. Anh biết nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, Thẩm Thư tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Giống như việc biết rõ phải làm trái bản tính để đóng vai một kẻ độc ác không ai ưa nhưng vẫn quyết tâm làm đến cùng.

Vì vậy Giản Dực bổ sung thêm một câu: "Chủ yếu là tôi còn phải về với mẹ."

Hàn Thừa Phong vốn định thuyết phục thêm, nghe vậy đành im lặng. Họ đều biết hoàn cảnh nhà Giản Dực nên không tiện nói nhiều.

"Vậy thôi được." Hàn Thừa Phong xoa cằm: "Tối đó tao mời cả anh Bùi đến nhé."

Kha Thịnh ồ lên khoa trương: "Hóa ra ban đầu mày định không mời anh Bùi à!"

"... Tao không có ý đó! Đừng vu khống tao!"

Hàn Thừa Phong cãi nhau với Kha Thịnh vài câu rồi lại nhìn Thẩm Thư: "Đúng rồi, lúc nãy cậu nghĩ gì mà gọi mãi không thưa thế?"

Nói xong lại quay sang Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên: "Cả hai bây nữa..."

Cậu ta và Kha Thịnh cùng khoanh tay lại.

Kha Thịnh: "Đúng, còn cả hai cậu."

Hàn Thừa Phong: "Đừng tưởng tao không biết, hai bây lúc nãy cũng thẫn thờ. Hơn nữa tối trước ngày khai giảng, không phải hai người đi ăn riêng với nhau sao? Lần đó ăn không ngon hay nói chuyện không hợp mà giờ lại giận dỗi nhau rồi?"

Thẩm Thư, Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên: "..."

Giản Dực nhướn mày, cũng hỏi: "Có chuyện gì sao?" Anh biết nhiều hơn Hàn Thừa Phong và Kha Thịnh một chút. Ví dụ như nhiệm vụ Thẩm Thư đang làm, ví dụ như mối quan hệ giữa Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên.

Giản Dực nhìn hai người họ, rồi lại nhìn Thẩm Thư, chậm rãi nói: "Không biết còn tưởng ba người đều đang khổ sở vì tình đấy, ai nấy đều như người mất hồn."

Cả ba: "!!!"

Quan Mộc Lâm phủ nhận ngay: "Làm gì có chuyện đó."

Bùi Hạo Xuyên hừ một tiếng: "Tôi mà phải mất hồn vì ai cơ chứ."

Thẩm Thư thì nghiêng đầu, khổ sở vì tình Cậu có hả? Cậu chỉ đang nghĩ về lời anh Bùi nói trước đó. Anh Bùi hình như có người mình thích rồi... Cậu đang nghĩ liệu nhiệm vụ của mình có thực sự gây rắc rối cho hắn không. Mấy ngày nay cậu nghĩ nhiều nhất là chuyện này, cứ trăn trở mãi.

Nhưng Thẩm Thư thấy mình lo lắng cũng là bình thường thôi. Ngộ nhỡ vì cậu mà ảnh hưởng đến anh Bùi thì không tốt chút nào. Nhưng mà, người anh Bùi thích... Thẩm Thư mím môi, chợt nhận ra mình vẫn rất để tâm, có lẽ là vì tò mò, hay là... vì cái gì nhỉ?

Kỳ thi khảo sát đầu năm của khối 12 trường Khải Thần mục đích là để học sinh sớm vào guồng quay học tập khi chỉ còn vài tháng nữa là thi đại học. Kỳ thi này quy mô không hề nhỏ, điểm số và xếp hạng còn được thông báo về cho phụ huynh. Dù không đến mức họp phụ huynh nhưng với những trường hợp điểm số trồi sụt quá lớn, giáo viên sẽ đi thăm hỏi gia đình, điều này khá là mất mặt.

Nhưng với đám Thẩm Thư thì không vấn đề gì lớn. Nghỉ đông họ không hề lười biếng, nhờ Thẩm Thư và Quan Mộc Lâm kéo nhau học đến "sống dở chết dở" mà ngay cả Hàn Thừa Phong cũng tiến bộ vượt bậc. Hơn nữa điểm ra đúng lúc trước sinh nhật, bố cậu ta mừng quá, vung tay cho thêm một khoản tiền tiêu vặt lớn để cậu ta chơi bời xả láng một bữa.

Thế là Hàn Thừa Phong quyết định bao trọn quán bar tối đó cho cả lớp Tinh Anh và lớp Thực Nghiệm cùng quậy phá!

Trong bữa trưa, Thẩm Thư cảm thán Giản Dực và Quan Mộc Lâm đúng là anh em họ thật, gen học giỏi đúng là đáng ngưỡng mộ. Cậu ở cùng Giản Dực bao nhiêu năm mà chẳng được "hun đúc" thành học bá.

Quan Mộc Lâm buồn cười xoa đầu Thẩm Thư: "Lần này em tiến bộ nhiều mà, ngưỡng mộ bọn anh làm gì, bọn anh đào đâu ra nhiều không gian để tiến bộ như em."

Cả bàn ăn được trận cười vỡ bụng. Thẩm Thư: "... Hừ."

"Này Thẩm Thư, thành tích này của cậu là nhờ Bùi thần đúng không?" Một người từng đi trượt tuyết chung đợt nghỉ đông hỏi.

Thẩm Thư gật đầu: "Đều nhờ anh Bùi."

Chuyện này chẳng có gì phải ngại, ai cũng biết cậu được Bùi Viêm bổ túc cho.

"Chậc, sướng thật." Người đó cảm thán: "Đúng là Bùi thần, rời Khải Thần bao nhiêu năm rồi mà vẫn có thể giúp người ta tăng điểm thần sầu như thế. Nếu Bùi thần mà thất nghiệp, mở lớp dạy thêm chắc cũng kiếm bộn tiền."

"Vớ vẩn, cậu thất nghiệp chứ Bùi thần không bao giờ thất nghiệp. Cậu xem năm nay công nghệ Ngân Hà phát triển đến mức nào rồi, đó là công ty Bùi thần cùng bạn sáng lập đấy."

"Nhưng không phải nghe nói Bùi thần đã vào tập đoàn Bùi thị rồi sao?"

"Thì có sao, với năng lực của Bùi thần, vào Bùi thị thì cũng vẫn..."

"Khụ khụ—"

Cả bàn im bặt vì có Bùi Hạo Xuyên ngồi đó. Chuyện tranh giành trong nhà họ Bùi tốt nhất không nên bàn tán. Ai biết bây giờ quan hệ giữa Bùi Hạo Xuyên và Bùi Viêm thế nào. Các gia đình hiện tại đều đang đồn đoán xem ai sẽ tiếp quản Bùi thị, hoặc là ba của Bùi Hạo Xuyên - Bùi Khang Niên, hoặc là cậu út Bùi Viêm được Bùi Thái yêu quý nhất. Sơ sẩy một cái là đắc tội người ta ngay.

Ở một bàn khác, có kẻ thầm bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Đắc ý cái gì chứ, chẳng qua là nhờ gia thế thôi. Nếu không có nhà họ Quan, Thẩm Thư làm sao tiếp cận được Bùi thần."

"Đúng thế, không nghe Thẩm Thư nói trước đây cậu ta và Giản Dực sống cùng nhau mười mấy năm sao? Giản Dực cũng là học bá mà điểm cậu ta vẫn lẹt đẹt đấy thôi. Vừa về nhà họ Quan một cái là dựa vào quan hệ để nhờ Bùi thần dạy kèm, điểm mới tăng như thế. Chứng tỏ là Bùi thần giỏi, chẳng liên quan gì đến cái loại như Thẩm Thư cả!"

"Ừ, Bùi thần đúng là lợi hại, ước gì tụi mình cũng được..."

Ngụy Thiên Tích ngồi cạnh nhếch mép: "Chúng ta làm gì có quan hệ và mạng lưới như nhà họ Quan."

"Thì thế mới nói Thẩm Thư may mắn, tự nhiên thành thiếu gia nhà họ Quan, hừ."

Một người khác nói: "Thực ra nói về may mắn thì Quan Mộc Lâm cũng may đấy chứ, chẳng có quan hệ huyết thống gì mà nhà họ Quan vẫn thừa nhận, vẫn nuôi nấng. Giờ thấy Thẩm Thư với Quan Mộc Lâm suốt ngày đi cùng nhau, không biết quan hệ thật thế nào nhưng ít ra bề ngoài nhà họ Quan không hề đối xử tệ với Quan Mộc Lâm."

"Cũng không lạ, trước khi Giản Dực chuyển đến thì Quan Mộc Lâm luôn đứng nhất trường mà. Nhân tài như thế, sau này giữ lại làm việc cho công ty nhà họ Quan cũng là một trợ thủ đắc lực."

"Chậc, thế các cậu nói xem Quan Mộc Lâm với Thẩm Thư có thực sự thân nhau không?"

Trên bàn tiệc này toàn những kẻ thi cử không tốt hoặc gia cảnh không bằng người ta. Họ vừa ghen tị lại vừa muốn được ngồi ở cái bàn "sang chảnh" của đám Thẩm Thư.

"Thiên Tích chắc là rõ nhất nhỉ, trước đây cậu chẳng đi theo Hàn Thừa Phong, giờ Hàn Thừa Phong lại chơi thân với bọn họ." Có người cố tình đá xéo Ngụy Thiên Tích.

Sắc mặt Ngụy Thiên Tích lập tức trở nên khó coi. Cậu ta nhìn người đó: "Cậu có ý gì?"

"Có ý gì đâu." Người nọ nhún vai: "Nghĩa trên mặt chữ thôi, tôi nhớ trước đây cậu còn khoe đi theo Hàn Thừa Phong ăn cơm với cả Bùi Hạo Xuyên mà. Thế cậu không biết quan hệ giữa Quan Mộc Lâm và Thẩm Thư thực hư thế nào sao? Dù sao bọn tôi cũng chưa được tiếp xúc gần như thế, đúng không?"

Ngụy Thiên Tích tái mặt. Lúc trước cậu ta khoe khoang là vì tưởng mình đã bám được vào hội nhà giàu, ai ngờ giờ lại bị đem ra làm trò cười. Những người khác bắt đầu hùa vào, vừa hỏi vừa mỉa mai việc Ngụy Thiên Tích bây giờ ngay cả điểm số cũng thua cả Thẩm Thư, còn gợi ý cậu ta đi nhờ Giản Dực bổ túc cho vì "dù sao hai người cũng có chút quan hệ mà".

Trước Tiếp