Tiêu Rồi! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Tiết Lộ

Chương 42:

Trước Tiếp

Bất ổn.

Bùi Viêm cảm thấy Thẩm Thư dường như có chỗ nào đó không đúng lắm. Là đêm hôm đó hắn đã làm cậu hoảng sợ sao?

Nhưng hắn cũng đâu có làm gì quá đáng.
Hay là Thẩm Thư đã phát giác ra điều gì?
Hình như cũng không giống lắm.

Vậy thì tại sao?

—— Cậu không dám nhìn hắn, ánh mắt lơ đãng, thỉnh thoảng lại thẩn thờ như đang đắn đo điều gì đó.

Ngay cả khi nhóm Hàn Thừa Phong thảo luận việc cùng nhau đi dự tiệc tất niên của công ty hắn, cậu cũng không hề tham gia vào. Dường như tâm trí đã bị thứ khác thu hút mất rồi.

Về phần bốn người Hàn Thừa Phong, Kha Thịnh, Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm kéo nhau đi dự tiệc tất niên như đang đi teambuilding —— Bùi Viêm đã sớm chuẩn bị tâm lý.

Căn bản là không cắt đuôi được. Hắn cũng chẳng hy vọng gì vào việc có thể dẫn riêng Thẩm Thư đi. Ánh mắt Bùi Viêm dán chặt lên người Thẩm Thư.

Lại nữa rồi.

Mỗi khi hắn nhìn Thẩm Thư, cậu đều giả vờ như đang rất bận rộn. Trông có vẻ hơi... có tật giật mình? Nhưng tại sao lại thấy chột dạ?

"Vậy hôm đó tụi mình có được tham gia bốc thăm trúng thưởng không?"

"Nhưng mà vậy chắc không ổn đâu, làm giảm tỉ lệ trúng thưởng của nhân viên công ty người ta, không đạo đức lắm."

Hàn Thừa Phong gãi gãi cằm: "Nhưng mà tôi cứ muốn tham gia thử, cái giải nhì lại là suất chơi thử bản giới hạn của game mới đó! Thật sự rất muốn luôn, cậu thấy sao Thẩm Thư, cậu muốn bốc thăm chơi không ——"

"Thẩm Thư Thư? Này, cậu có nghe tôi nói gì không đấy!"

Hàn Thừa Phong búng tay một cái trước mặt Thẩm Thư: "Tôi nói này, cậu đang thẩn thờ nghĩ cái gì vậy?"

Thẩm Thư sực tỉnh: "Ừm, không nghĩ gì hết."

"Cậu nói bốc thăm hả? Tôi không bốc đâu, không hứng thú."

"Xì, vậy Kha Thịnh mày bốc không, tao nhớ cái game mới ra đó mày cũng muốn chơi mà đúng không?"

Hàn Thừa Phong lại lôi kéo Kha Thịnh lải nhải tiếp. Thẩm Thư rũ mắt, vẫn cảm nhận được Bùi Viêm dường như đang nhìn mình.

A a a. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ. Cậu không dám đối mặt với anh Bùi nữa rồi. Thẩm Thư điên cuồng sỉ vả bản thân trong lòng. Bởi vì đêm hôm đó sau khi về nhà, cậu đã nằm mơ.

—— Mơ thấy Bùi Viêm ở trong thư phòng hôn cậu.

Cậu vẫn bị Bùi Viêm bế lên bàn, nhưng sau khi dùng tay nhéo má cậu, Bùi Viêm lại dùng môi thay thế cho tay. Môi hắn ban đầu là thơm 'chụt' lên má cậu.

Giống như đang ngậm một miếng bánh ngọt, chậm rãi thưởng thức. Sau đó... Từ má chút đến chóp mũi, xương lông mày, mắt, rồi sau đó là...

Thẩm Thư âm thầm hít một hơi, không nhịn được mà cấu ngón tay. Thực ra chi tiết giấc mơ đêm đó cậu đã quên gần hết rồi, ngay cả trong mơ những hình ảnh đó cũng không quá rõ ràng, cứ mông lung ảo diệu, nhưng cảm giác lại rất thật.

Sau khi tỉnh dậy, cậu nhớ hết mọi thứ. Cho nên tổng kết lại thì chính là —— Cậu đã mộng... xuân...!

Hơn nữa đối tượng của mộng xuân lại còn là Bùi Viêm! Sáng sớm tỉnh dậy, Thẩm Thư chỉ cảm thấy trời sập rồi. Cậu không biết phải đối mặt với Bùi Viêm thế nào đây...

Sao có thể mơ thấy loại giấc mơ đó chứ?!
Thẩm Thư cảm thấy rất có lỗi với Bùi Viêm. Vì vậy cậu có chút trốn tránh. Nhưng càng trốn tránh, cậu lại càng cảm nhận rõ rệt ánh mắt của Bùi Viêm đang dõi theo mình.

Điều này khiến Thẩm Thư không biết phải để tay chân vào đâu cho phải. Cậu gọi phản ứng này là chột dạ. Không sao, không sao đâu. Chỉ cần cậu không nói, sẽ không ai biết cả.

Thẩm Thư tự an ủi mình, thầm nghĩ hai ngày này cứ giữ khoảng cách với anh Bùi một chút để khôi phục lại tâm thái đã. Tuy nhiên tiệc tất niên thì vẫn phải tham gia.

Lần này tiệc tất niên của Công nghệ Tinh Hà tổ chức với quy mô rất lớn, mời không ít người. Lúc Thẩm Thư cùng đám người Quan Mộc Lâm đến nơi, cứ ngỡ những "người ngoài" như họ sẽ không có bao nhiêu.

"Làm sao mà ít được."

Hàn Thừa Phong thấp giọng nói: "Cậu có biết mấy năm nay đà phát triển của Tinh Hà mạnh cỡ nào không, nói là đứng đầu trong ngành cũng không ngoa đâu. Những hoạt động như tiệc tất niên này, e là rất nhiều người cùng ngành đều muốn đến tham gia."

"Hơn nữa một trong những ông chủ của Tinh Hà còn là người nhà họ Bùi."

Kha Thịnh cũng lên tiếng: "Chỉ riêng cái danh phận này thôi đã đủ khiến bao nhiêu người muốn tìm đến rồi."

Bùi Hạo Xuyên khoanh tay "chậc" một tiếng: "Nhưng mà nhắm vào chú út của tôi thì chắc cũng chỉ đến hết năm nay thôi."

Quan Mộc Lâm "ồ" một tiếng, có chút ngạc nhiên: "Sao lại nói vậy?"

Bùi Hạo Xuyên nhún vai: "Ông nội tôi muốn chú út quay về tập đoàn Bùi thị."

"Kìa, thấy vị kia không? Trợ lý đặc biệt bên cạnh ông nội tôi, Thư ký Từ Vân, ông ấy cũng đến tham gia đấy."

Kha Thịnh tò mò hỏi: "Chẳng lẽ chú út của cậu không muốn quay về sao?"

"Cái này..."

Bùi Hạo Xuyên bĩu môi, có chút khó nói. Mặc dù bây giờ Bùi thị vẫn do ông nội nắm quyền, nhưng ba y đã vào làm việc ở đó từ lâu. Bùi Hạo Xuyên cảm thấy chú út tự mình khởi nghiệp, đại khái cũng là vì không muốn tranh đấu với ba của y.

Dù Bùi Hạo Xuyên có quan hệ khá tốt với Bùi Viêm, nhưng y cũng biết tuổi tác của ba mình và Bùi Viêm chênh lệch quá lớn, lại là anh em cùng cha khác mẹ, cộng thêm chuyện mẹ của Bùi Viêm nữa...

Trong ấn tượng của y, dường như ba y và Bùi Viêm chưa từng có hình ảnh chung sống hòa thuận nào, nhưng nói là đối đầu gay gắt thì cũng không hẳn, nếu không Bùi Hạo Xuyên cũng chẳng dám thân thiết với Bùi Viêm như vậy. Chỉ là ai cũng biết, tương lai Bùi thị chắc chắn phải chọn một người thừa kế giữa ba y và Bùi Viêm.
Bên ngoài lại luôn đồn rằng ông nội sủng ái con trai út hơn.

Nếu Bùi Viêm thực sự vào Bùi thị, e là những lời đồn đoán và bàn tán sau lưng lại càng xôn xao hơn bao giờ hết. Dù ba y và chú út không có tâm tranh giành, thì có lẽ cũng sẽ bị đẩy vào thế đối lập.

Bùi Hạo Xuyên luôn cảm thấy đây chính là điều mà ông nội muốn thấy. Chọn người giỏi nhất trong những người giỏi, ông nội cậu xưa nay luôn tôn thờ văn hóa "sói". Kể cả đối với y cũng vậy.

Mặc dù miệng Bùi Thái nói mong họ chung sống hòa thuận, nhưng cũng muốn họ phải "tranh", phải "đấu", người thắng cuộc mới có tư cách. Người thắng cuộc mới là người thừa kế mà ông ưng ý nhất. Nghĩ mà... thấy phiền phức thật.

Cho nên dù Bùi Hạo Xuyên không thích việc bổ túc kiến thức cho lắm, nhưng cũng không quá bài xích, cũng không phản đối việc ở lại nhà Bùi Viêm, y thực sự có chút muốn trốn khỏi bầu không khí ở căn nhà kia. Thấy Bùi Hạo Xuyên không nói gì nữa, mấy người kia cũng thức thời không hỏi thêm.

Về tình hình nhà họ Bùi, họ ít nhiều cũng biết một chút. Đừng nhìn Bùi Hạo Xuyên hiện tại đang hòa thuận với Bùi Viêm, đó là vì Bùi Viêm chưa vào Bùi thị thôi, đợi đến lúc y vào rồi, bầu không khí chắc chắn sẽ trở nên vi diệu.

Dù sao khi sinh ra trong những gia đình và môi trường như họ, có những chuyện, không phải bạn không muốn làm là có thể không làm.

Thẩm Thư lắng nghe, không nhịn được mà mím môi. Cậu vô thức đưa mắt đi tìm Bùi Viêm. Hôm nay là tiệc tất niên của Tinh Hà, Bùi Viêm đương nhiên không thể đi cùng họ, chỉ gặp mặt lúc họ vừa đến, sau đó lại bận rộn đi làm việc khác.

Thẩm Thư nhớ Bùi Viêm mặc một bộ tây trang màu xám chì, tóc vuốt ngược lên, trông càng thêm chín chắn. Cậu vẫn chưa tìm thấy Bùi Viêm, ngược lại lại chạm mắt với một người trước.

Chính là thư ký Từ Vân mà lúc nãy Bùi Hạo Xuyên chỉ. Thẩm Thư ngẩn người. Bởi vì Từ Vân cũng đang nhìn cậu. Thấy cậu nhìn sang, Từ Vân còn gật đầu chào cậu.

Thẩm Thư vô thức gật đầu chào lại. Vị thư ký này tầm hơn bốn mươi tuổi, trông có vẻ nghiêm nghị, ít cười, cũng chẳng biết tại sao lại nhìn cậu, bộ quen cậu sao? Nhưng sau khi đối mắt với cậu, Từ Vân liền dời tầm mắt đi chỗ khác.

Thẩm Thư cũng không để ý, tiếp tục tìm kiếm Bùi Viêm. Giây tiếp theo, cậu tìm thấy Bùi Viêm, nét mặt lập tức lộ vẻ vui mừng.
Nhưng còn chưa kịp đưa tay chào hỏi, cậu đã thấy bên cạnh Bùi Viêm có một quý cô đang đứng trò chuyện cùng hắn.

Cánh tay Thẩm Thư vừa định nhấc lên bỗng khựng lại, rồi từ từ hạ xuống. Thôi được rồi. Thực ra cậu cũng chưa nghĩ ra sẽ nói gì với anh Bùi. Đừng làm phiền người ta thì hơn.

Sau khi Thẩm Thư thu hồi tầm mắt, Bùi Viêm khẽ liếc nhìn về phía này. Quý cô bên cạnh cười nói: "Anh đang nhìn gì thế?"

Bùi Viêm nhướng mày: "Chắc là một chú chuột hamster nhỏ."

"Chuột hamster?"

"Ừ, một chú chuột hamster thích chui vào hang."

Quý cô không hiểu gì cả, trực tiếp bỏ qua chủ đề này: "Thật đáng tiếc, vốn dĩ năm mới tôi còn muốn bàn bạc chuyện hợp tác với anh, kết quả anh lại sắp rời đi sao?"

"Cô có thể bàn với Cao Xuyên Bách."

Bùi Viêm không phủ nhận tin đồn mình sắp rời đi: "Cậu ấy chắc chắn vẫn ở lại công ty này."

"Cậu ấy đương nhiên là ở lại rồi, dù sao công ty này cũng do cậu ấy lập ra, đều là tâm huyết cả. Nhưng anh mà cũng nỡ từ bỏ tâm huyết của mình sao?"

Bùi Viêm lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, ánh mắt rũ xuống không rõ đang nghĩ gì, một lúc sau mới lên tiếng trả lời: "Có mất mới có được, hơn nữa đi một chuyến này cũng là điều tất yếu."

Buổi tiệc bắt đầu, Thẩm Thư và đám người Quan Mộc Lâm không ngồi cùng bàn với Bùi Viêm, thậm chí hai bàn còn cách nhau một khoảng. Điều này cũng bình thường, dù sao thân phận của Bùi Viêm cũng không thể ngồi chung với mấy cậu học sinh được.

Kết quả là từ lúc vào trường quay đến giờ, Thẩm Thư mới chỉ gặp Bùi Viêm có một lần, ngay cả nói cũng chưa nói được mấy câu. Ừm, tính kỹ lại thì dường như mấy ngày nay cậu và Bùi Viêm không giao lưu gì nhiều.

Mặc dù trong đó cũng có nguyên nhân cậu cố tình giữ khoảng cách... Cậu làm vậy cũng là vì tốt cho anh Bùi thôi, dù sao nằm mơ thấy kiểu đó là quá thiếu tôn trọng hắn rồi, Thẩm Thư nhất định phải giữ khoảng cách để điều chỉnh lại tâm trạng của mình.
Nhưng bây giờ cậu phát hiện ra, tâm trạng cậu vẫn chưa ổn định lại được.

Hơn nữa không hiểu sao lại thấy hụt hẫng vô cùng... Ngay cả những tiết mục vốn rất muốn xem, cậu cũng không thể tập trung theo dõi hết được.

Trái lại Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong lại xem rất say sưa, còn bảo sau này họ cũng có thể lập một nhóm lên sân khấu biểu diễn, vì hai người họ một người biết nhảy Street Dance, một người biết thổi Saxophone.
Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên cũng đang xem tiết mục, nhưng cả hai đều không nói chuyện gì nhiều.

Một người buông tay, một người khoanh tay trước ngực, ở giữa đủ nhét vừa năm cái nắm đấm. Thẩm Thư không nhịn được mà nghiêng đầu. Cậu nhớ không lầm thì ban đầu Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên là kiểu chuyện gì cũng nói với nhau mà, kết quả bây giờ trái lại Hàn Thừa Phong và Kha Thịnh mới nói chuyện nhiều nhất.

Hàn Thừa Phong coi như đã thâm nhập được vào nội bộ, chia rẽ đội hình bộ ba rồi sao? Ể, cũng không đúng, giờ là năm người rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, họ bắt đầu đi chung từ khi nào vậy? Cũng không đúng.

Tính cả anh Bùi thì phải là sáu người. Nhưng bây giờ anh Bùi không ở đây.
Thẩm Thư đột nhiên thấy mình có chút "lẻ bóng".

Thật kỳ quặc. Nhưng mà thấy hụt hẫng quá.
Thế là Thẩm Thư đứng dậy, nói một câu là mình đi vệ sinh. Quan Mộc Lâm và Hàn Thừa Phong cùng lúc nhìn sang.

Thẩm Thư: "Không cần mấy người đi theo đâu!"

Cậu không thèm giành bạn đồng hành của người khác.

Hừ.

Thẩm Thư lạch bạch đi về phía nhà vệ sinh, sau khi rửa tay đi ra thì có chút mất phương hướng, quên mất phải rẽ ở lối nào, rẽ nhầm một chỗ nên đành phải vòng ngược lại.

Kết quả lúc vòng lại vừa đi đến góc rẽ thì nghe thấy giọng của Bùi Viêm. Bùi Viêm dường như đang nói chuyện với ai đó.
Bước chân Thẩm Thư khựng lại, ở góc hành lang thò đầu ra nhìn. Cậu phát hiện đối diện Bùi Viêm là vị thư ký Từ kia. Nghe chừng là thư ký Từ sắp đi, Bùi Viêm ra tiễn khách.

Tuy nhiên...

Bầu không khí giữa hai người họ có vẻ không được tốt cho lắm.

"... Ý của Bùi tổng tôi đã truyền đạt xong, ông ấy hy vọng ngài quay về trước Tết để chuẩn bị sẵn sàng cho việc vào Bùi thị."

Bùi Viêm: "Vào Bùi thị mà còn cần chuẩn bị sao, chẳng phải ba đã sắp xếp xong xuôi hết rồi à."

"Đúng là như vậy."

Thư ký Từ lên tiếng: "Nhưng Bùi tổng vẫn hy vọng ngài xuất hiện ở Bùi thị với diện mạo tốt nhất."

"Diện mạo tốt nhất là gì?"

Thư ký Từ khựng lại một chút mới tiếp tục nói: "Có vài người đang đồn đại về nguyên nhân ngài không muốn vào Bùi thị, một phần nguyên nhân trong đó khiến Bùi tổng rất không hài lòng..."

Bùi Viêm dường như cười lạnh một tiếng, không đáp lại. Thư ký Từ cũng không nói tiếp, chỉ nói đến đó là dừng, gật đầu chào Bùi Viêm rồi quay người rời đi.

Sau khi thư ký Từ đi khỏi, Bùi Viêm vẫn đứng yên tại chỗ, sắc mặt trông có vẻ âm trầm bất định. Một lúc sau, hắn lạnh lùng lên tiếng: "Xem đủ chưa?"

Thẩm Thư giật mình trong lòng, bước chân lóng ngóng bước ra ngoài.

"Em xin lỗi anh Bùi..."

Thẩm Thư đi tới thấp giọng nói: "Em không cố ý nghe lén đâu."

Bùi Viêm thấy là cậu, dường như có chút ngạc nhiên. Hắn ngoắc tay bảo Thẩm Thư đến bên cạnh mình: "Làm em sợ sao?"

Thẩm Thư lắc đầu. Bùi Viêm dường như thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, nếu không em lại càng không muốn để ý đến tôi thì khổ."

"Cái gì cơ?"

Thẩm Thư ngẩn người: "Em không có ——"

"Không có sao?"

Bùi Viêm rũ mắt nhìn: "Nhưng sao tôi cảm thấy mấy ngày nay em không muốn tiếp xúc với tôi vậy."

"Hay là sau khi nhận ra tôi không bình thường mới ——"

"Không có mà!"

Thẩm Thư lập tức lớn tiếng nói: "Em không hề thấy anh không bình thường! Anh đừng có nói mình như vậy!"

Vừa nói, cậu vừa không kìm được mà tiến lên một bước, còn đưa tay nắm lấy tay áo của Bùi Viêm.

"Anh Bùi, em thật sự không có, em chỉ là, chỉ là ——"

"Chỉ là cái gì?"

Giọng của Bùi Viêm nghe chừng vẫn không tin lắm, cảm thấy Thẩm Thư có lẽ đang lấy lệ để an ủi tâm trạng của mình. Thẩm Thư nhất thời cuống lên:

"Em chỉ là nằm mơ thôi, nên mới thấy ngượng ngùng ——"

Bùi Viêm vô thức nhướng mày. Ánh mắt Thẩm Thư lảng tránh.

"Nằm mơ?"

Bùi Viêm thấp giọng hỏi: "Mơ thấy cái gì?"

"Là mơ thấy tôi sao?"

"Nhưng mơ thấy tôi thì có gì mà phải ngại?"

"Chẳng lẽ là trong mơ tôi đã làm gì sao?"

"Tôi đã làm gì em ——"

Thẩm Thư hét lên một tiếng "A", vội vàng đưa tay bịt miệng Bùi Viêm lại.

"Đủ rồi! Anh Bùi! Đừng nói nữa mà!"

Thẩm Thư cảm thấy mình sắp bốc khói tới nơi rồi. Chẳng phải đã bảo là cậu không nói thì không ai biết sao, sao cậu lại lỡ miệng nói ra luôn rồi! Đã vậy đối tượng được nói cho lại còn chính là chính chủ!

Mất mặt quá.

Không còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa!
Thẩm Thư nhìn quanh quất, muốn chạy trốn.

Bùi Viêm vốn dĩ còn muốn nhếch môi trêu chọc thêm chút nữa, thấy vậy không nhịn được mà lại rũ mắt xuống: "Hóa ra là vậy, tôi cứ tưởng là em ghét tôi rồi."

"Không có..."

"Nhưng bây giờ tâm trạng tôi vẫn không tốt lắm."

Hai câu này đều được nói nghẹt trong lòng bàn tay Thẩm Thư. Thẩm Thư mới phản ứng lại, trong lòng bàn tay đầy hơi nóng tỏa ra từ nhịp thở và giọng nói của Bùi Viêm, cậu rụt tay lại cái vèo, giấu tay ra sau lưng.
Chưa kịp chạy trốn đã bị lời Bùi Viêm nói "thu hút".

Thẩm Thư không nhịn được mà thuận theo lời Bùi Viêm hỏi tiếp: "Tại sao tâm trạng lại không tốt? Có phải vì chuyện lúc nãy..."

Bùi Viêm "ừ" một tiếng.

"Tôi đã nói với em rồi, mẹ tôi tự sát vào đúng ngày Tết."

"Tôi dọn ra ngoài ở, không muốn vào Bùi thị, chính là muốn tránh xa nơi đau thương đó. Nhưng Bùi Thái —— ý tôi là ba tôi, ông ấy bây giờ muốn tôi quay về, yêu cầu tôi vào Bùi thị."

Bùi Viêm cười tự giễu: "Trước đây tôi có thể tự mình khởi nghiệp, đại khái đều là cơ hội do ông ấy ban cho, bây giờ thời hạn đã đến, ông ấy cần tôi quay về thì tôi phải quay về thôi."

"Ông ấy muốn tôi quay về ngay bây giờ, và tung tin tôi sắp vào Bùi thị ra, chính là vì bên ngoài đang đồn... tôi vì cái chết của mẹ nên mới không muốn vào Bùi thị, ông ấy không thích nghe những lời đồn như vậy."

"Tất nhiên, đó cũng chỉ là một trong số các lý do."

Thẩm Thư không khỏi nhớ lại những gì đám người Hàn Thừa Phong và Kha Thịnh nói lúc nãy, trong lòng thấy khó chịu thay cho Bùi Viêm.

Mấy ngày nay cậu và Bùi Viêm "xa cách" đi nhiều, kết quả bị hắn hiểu lầm là cậu không muốn để ý tới hắn. Bây giờ hắn lại không được làm chuyện mình thích, còn bị ép quay về chỉ để dập tắt những lời đồn thổi đó...

Sao lại có thể như vậy chứ. Thẩm Thư suy nghĩ một chút, rồi dang tay hướng về phía Bùi Viêm: "Vậy anh Bùi, có muốn ôm một cái không?"

Trước Tiếp