Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tia nắng ban mai đầu tiên chiếu vào phòng, Thẩm Thư trở mình, chớp chớp đôi mắt đang ngái ngủ và cay xè. Mí mắt cậu có chút khó chịu. Cảm giác giống như vừa mới khóc xong, hơi sưng và nhức...
Chờ đã, khóc ư?!
Thẩm Thư đột nhiên tỉnh táo hẳn, mắt trợn tròn. Ký ức về trận say rượu đêm qua ùa về như ong vỡ tổ —
Cậu túm lấy cổ áo Bùi Viêm, bắt người ta gọi tên cúng cơm của mình. Bùi Viêm nâng cằm cậu lên, hỏi tên ở nhà của cậu là gì.
Suốt quãng đường từ quán bar về đến thang máy khách sạn, cậu vẫn khăng khăng cố chấp bắt Bùi Viêm phải gọi tên mình cho bằng được.
Sau khi vào phòng còn bắt Bùi Viêm cởi áo phao cho mình, tranh nước của Bùi Viêm để uống, cuối cùng còn khóc nức nở trong lòng Bùi Viêm, xin hắn đừng ghét cậu, rồi lại được hắn bế về phòng như bế một đứa trẻ...
A a a!
Thẩm Thư lật người một cái, rụt đầu vào trong chăn như một chú rùa nhỏ. Không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa rồi!
996 kết thúc trạng thái "tự bế", thấy Thẩm Thư đã tỉnh, nó gãi gãi cái chỏm tóc trên đầu, có chút chột dạ gọi khẽ: [Kí chủ...]
[Cái đó, cậu đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?]
Thẩm Thư chui ra khỏi chăn một chút, để lộ đỉnh đầu, hai tay giữ chặt hai mép chăn: [Tôi không sao, anh 996.]
996 im lặng một hồi.
Nghĩ thầm: Cậu càng nói thế, tôi càng thấy không đành lòng!
———
Bên kia.
Bùi Viêm đang lấy nước uống ở phòng khách, nghe thấy câu trả lời của Thẩm Thư với hệ thống, hắn không nhịn được mà bật cười một tiếng.
Đến cả việc an ủi người khác cũng vụng về như vậy. E là chỉ khiến người ta thêm phần không nỡ thôi.
Tính toán đúng thời gian, Bùi Viêm đi tới gõ cửa. Thẩm Thư nghe thấy tiếng gõ cửa, cả người nảy lên trong chăn.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nói của Bùi Viêm vang lên từ ngoài cửa. Thẩm Thư thò khuôn mặt nhỏ ra, mới phát hiện trên tủ đầu giường có đặt một chiếc khăn gấp gọn, dường như đêm qua đã dùng để chườm mắt cho cậu.
Hèn chi sáng nay tỉnh dậy, mí mắt cậu chỉ hơi cay chứ không bị sưng húp. Thẩm Thư ngẩn người ra một lúc. Cậu đưa tay sờ nhẹ lên mí mắt.
"Vẫn chưa tỉnh sao?"
Tiếng Bùi Viêm lại truyền vào.
Thẩm Thư cuối cùng cũng phản ứng lại: "Tỉnh — Anh Bùi, em tỉnh rồi..."
"Vậy tôi vào được chứ?"
"Dạ?"
Thẩm Thư không ngờ câu tiếp theo của Bùi Viêm lại là câu này. Chưa kịp phản ứng thì đã thấy Bùi Viêm vặn tay nắm cửa đẩy vào.
Nhưng hắn chỉ đứng ở cửa, rất chừng mực, không tiến lại gần thêm.
"Cơ thể thế nào rồi, có chỗ nào không thoải mái không?"
Bùi Viêm vừa hỏi vừa nhìn Thẩm Thư, dường như đang quan sát tình trạng của cậu. Thực tế là hắn đang nhìn Thẩm Thư nằm sấp trên giường như một con rùa nhỏ, đầu tóc rối bù, ánh mắt ngơ ngác, hai má vẫn còn ửng hồng vì mới ngủ dậy, trông vẫn còn đang "ngáo ngơ" lắm.
Bùi Viêm tựa vào khung cửa, giơ ly nước trong tay lên: "Khát không?"
Tầm mắt Thẩm Thư dời xuống, nhìn thấy chiếc ly trong tay Bùi Viêm... y hệt chiếc ly cậu đã giành để uống nước tối qua.
Mặt cậu lại đỏ thêm vài phần. Nghĩ thầm chắc anh Bùi không có ý gì khác đâu nhỉ...
996 hiện ra, nói năng có chút dè dặt: [Ký chủ, vẫn làm nhiệm vụ chứ?]
Thẩm Thư xốc lại tinh thần: [Làm chứ, anh 996.]
Nhiệm vụ đã tiến triển đến mức này, cậu không thể bỏ cuộc được. Có lẽ đợi sau khi nhiệm vụ kết thúc, biết đâu cậu sẽ có cơ hội giải thích...
Tóm lại, trước tiên phải hoàn thành nhiệm vụ, tích đầy thanh năng lượng đã!
[Thực ra tối qua nhiệm vụ tiến triển khá thuận lợi...]
996 thở phào nhẹ nhõm: [Vậy tốt, cậu cố gắng lên nhé, nỗ lực thiết lập hình tượng trước mặt Bùi Viêm nha!]
[Được.]
Sau khi nói chuyện với 996 xong, Thẩm Thư hắng giọng một cái. Cậu hơi nhổm người dậy khỏi giường: "Muốn uống nước, nhưng mà, ừm, em có chút không thoải mái..."
Bùi Viêm nhướng mày, quả nhiên cầm ly nước tiến lại gần: "Không thoải mái chỗ nào?"
"Mắt ạ." Thẩm Thư buột miệng nói.
Nghĩ lại thì mắt không khỏe cũng đâu có cản trở việc ngủ dậy, thế là cậu vội vàng bổ sung: "Chân cũng hơi mỏi nữa."
"Chắc là do hôm qua trượt tuyết."
Bùi Viêm ngồi xuống cạnh giường Thẩm Thư. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo len cao cổ màu nâu đậm, bên dưới là quần tây ống đứng màu be, trông tổng thể dịu dàng hơn nhiều, toát lên vẻ quý phái và thanh lịch.
"Đáng lẽ hôm qua tôi nên xoa bóp cho em một chút."
Bùi Viêm vừa nói vừa đưa ly nước đến bên miệng Thẩm Thư. Khi Thẩm Thư vô thức đưa tay ra cầm lấy uống, hắn lại ra vẻ vô tình nói thêm: "Tiếc là em ngủ mất rồi, nếu lúc đó còn xoa bóp cho em thì chẳng khác nào đang lợi dụng em hết."
"Phụt! Khụ khụ —"
Thẩm Thư suýt chút nữa thì sặc nước. Rõ ràng là cậu mới muốn lợi dụng anh Bùi!
Anh Bùi thật đáng thương, chẳng biết mục đích của cậu là gì mà còn nghĩ đến việc chăm sóc cậu.
"Uống từ từ thôi."
Bùi Viêm vỗ nhẹ lưng Thẩm Thư: "Không đủ thì tôi lại đi lấy cho."
Thẩm Thư uống ực ực hết sạch, lập tức lắc đầu: "Dạ thôi, em uống đủ rồi."
Cậu ngồi xếp bằng dậy, mới phát hiện trên người mình chỉ mặc mỗi bộ đồ giữ nhiệt. Lại còn là màu đỏ...
*Đồ giữ nhiệt

Cậu không khỏi ngượng ngùng, vô thức dùng chăn che lại. Nhưng giây sau mặt cậu bỗng cứng đờ, vì chợt nhận ra quần áo trên người cậu tối qua chắc chắn cũng là do anh Bùi cởi giúp, muốn nhìn thì người ta nhìn sạch rồi...
Bộ đồ giữ nhiệt màu đỏ của cậu! Mặt Thẩm Thư bây giờ sắp đỏ ngang ngửa với bộ quần áo trên người rồi.
Bùi Viêm nghiêng đầu thở ra một hơi, vẫn không nhịn được cười. Hôm qua lúc c** đ* cho nhóc con này, hắn cũng không ngờ bên trong Thẩm Thư lại mặc bộ đồ này.
"Đúng là một đứa trẻ ngoan..."
"Cái gì cơ?"
Thẩm Thư không nghe rõ Bùi Viêm nói gì vì hắn nói rất khẽ, lại hơi mập mờ. Nhưng cậu thấy nụ cười nơi khóe mắt hắn. Cậu không nhịn được lên tiếng tố cáo: "Anh Bùi, có phải anh đang cười nhạo em không?!"
"Cái này... cái này là mẹ bắt em mặc đấy..."
"Ồ, vậy Quan Mộc Lâm có mặc không?"
Thẩm Thư: "..."
Không, Quan Mộc Lâm đã từ chối ngay tại chỗ. Ngay trong ngày sinh nhật. Sau khi phát hiện bộ đồ này trong đống quà, Tần Tố Khê đã yêu cầu cậu khi đi chơi phải mặc vào, cậu không nỡ từ chối.
"Tôi đang khen em mà." Bùi Viêm lên tiếng.
Thẩm Thư chun mũi, rõ ràng là không tin.
"Vậy lúc nãy anh Bùi nói gì?"
Bùi Viêm nhướng mày, đột nhiên đưa tay ra véo má Thẩm Thư một cái: "Tôi nói, Thẩm Chiu Chiu đúng là một đứa trẻ ngoan."
"..."
Mặt Thẩm Thư đỏ bừng lên ngay lập tức. Chuyện gì thế này... Chẳng phải cậu mới là người nên quyến rũ Bùi Viêm sao?
Sao bây giờ lại có cảm giác chính mình đang bị quyến rũ thế này... Tỉnh táo lại đi!!
"Được rồi, còn chưa chịu dậy à?"
Bùi Viêm đột nhiên thu lại ly nước rồi đứng dậy: "Nếu còn muốn tôi chăm sóc, thì phải trả tiền đấy."
"Hơn nữa nếu còn nằm lười, coi chừng mấy đứa kia không dẫn em đi chơi đâu."
Bùi Viêm lại ra vẻ vô tình nói: "Mặc dù Khải Thần cho nghỉ đông sớm, nhưng em không thể lãng phí hết thời gian vào việc chơi bời được chứ? Khai giảng học kỳ sau chỉ vài tháng nữa là đến kỳ thi đại học rồi."
"Tranh thủ mấy ngày nay chơi cho đã đi."
[Ồ đúng rồi! Học thêm!] 996 lại xuất hiện: [Kí chủ à, kỳ nghỉ đông hãy tiếp tục học thêm ở chỗ anh Bùi đi, rồi kéo theo cả Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm nữa. Tôi thấy đây đúng là một mũi tên trúng nhiều đích nha: vừa có thể bám lấy công - thụ chính để diễn tròn vai, vừa có thể tiếp tục nhiệm vụ quyến rũ trước mặt anh Bùi, lại còn có thể lót đường cho mối quan hệ giữa công và thụ chính, đồng thời cậu còn có thể nâng cao thành tích học tập qua việc bổ túc, lợi ích quá trời luôn!]
[Nhớ tìm cơ hội đề cập nhé, kí chủ! Tuyệt đối đừng để anh Bùi chạy thoát!]
Bùi Viêm khẽ cười trong lòng.
"Học thêm sao?!"
Thẩm Thư đã tìm được thời cơ. Vốn dĩ đám người Hàn Thừa Phong dự định sau khi chơi ở đây xong sẽ chuyển sang địa điểm khác, kết quả Thẩm Thư nói muốn về học thêm, thuận tiện nhìn sang Bùi Viêm với ánh mắt mong chờ, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
"Anh Bùi, anh còn thời gian không..."
Thẩm Thư cảm thấy trước đây mình được hưởng sái từ Bùi Hạo Xuyên, giờ cậu chủ động đề nghị, cũng không biết Bùi Viêm có còn sẵn lòng hay không.
Tuy nhiên, "thiết lập nhân vật" của cậu vốn dĩ là kẻ không biết nhìn sắc mặt, mặt dày muốn Bùi Viêm tiếp tục dạy kèm cũng là chuyện thường tình. Chỉ là sau khi hỏi xong, Thẩm Thư có chút trốn tránh mà cụp mắt xuống.
Quả nhiên, Bùi Viêm có vẻ hơi lưỡng lự.
Thẩm Thư đưa tay gãi gãi ống quần.
"Thời gian thì tôi có."
Bùi Viêm lên tiếng: "Vừa hay Bùi Hạo Xuyên cũng cần tiếp tục bổ túc."
Hả?
Thẩm Thư ngẩng đầu lên, cậu còn chưa kịp nhắc tới Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm, thế mà "buồn ngủ lại gặp chiếu manh" sao?
Bùi Hạo Xuyên trợn tròn mắt chỉ vào mình: "Cháu? Cháu còn phải tiếp tục học thêm?!"
Chẳng phải đã kết thúc rồi sao! Sao lại còn tiếp tục nữa chứ?!
Bùi Viêm liếc nhìn Bùi Hạo Xuyên một cái: "Nếu cháu không chắc chắn, có thể gọi điện hỏi ông nội cháu."
"..."
Thôi bỏ đi.
Y chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời khẳng định từ ông... Bùi Hạo Xuyên vô thức nhìn sang Quan Mộc Lâm. Định hỏi gì đó theo bản năng —
Nếu là trước đây, y sẽ hỏi thẳng luôn, có gì mà phải ngập ngừng. Nhưng bây giờ...
Không hiểu sao lời đến cửa miệng lại khó thốt ra đến thế. Mẹ kiếp! Sao mình lại không mở miệng được chứ!
Chẳng phải chỉ là muốn Mộc Lâm tiếp tục đi cùng thôi sao?! Bùi Hạo Xuyên không khỏi siết chặt cổ họng, vừa định ép bản thân một chút. Quan Mộc Lâm đã nhìn về phía Bùi Viêm —
"Vậy, vậy em cũng có thể tiếp tục đi cùng chứ, anh, anh Bùi?"
Quan Mộc Lâm vẫn chưa quên kế hoạch mới mà Thẩm Thư và hệ thống lập ra hôm qua, anh phải theo sát bên cạnh Thẩm Thư để quan sát kỹ.
Thấy Quan Mộc Lâm chủ động hỏi, Bùi Hạo Xuyên không khỏi ôm ngực, cổ họng càng thêm nghẹn lại. Vậy nên Mộc Lâm quả nhiên... đúng như y nghĩ sao?
[Wow ha~ Tôi đã nói là tình cảm của thụ chính và công chính có tiến triển lớn mà! Haha!]
[Kí chủ xem biểu cảm của Bùi Hạo Xuyên kìa, cứ nhìn chằm chằm Quan Mộc Lâm không rời luôn~~ hắc hắc.]
Quan Mộc Lâm: "..."
Anh vô thức quay đầu nhìn lại. Giây tiếp theo, thấy Bùi Hạo Xuyên "pặc" một cái, giống như bị k*ch th*ch gì đó, đột ngột quay ngoắt đầu đi.
"..."
Thần kinh... Không sợ sái cổ luôn à. Nhưng muốn hối hận cũng không được nữa, vì Bùi Viêm đã gật đầu. Quan Mộc Lâm nghĩ thầm, đúng là tạo nghiệt mà.
Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong lại nhìn nhau một cái. Hai người họ xem như đã nhận ra, từ hôm qua đến giờ, hai người họ có chút lạc lõng!
Gì đây, cô lập hai đứa này à?! Không được
Không thể để đám người này đắc ý được!!
Thế là Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong cũng đồng loạt giơ tay lên. Bùi Viêm đột nhiên có một dự cảm không lành.
"Cái đó..."
Hàn Thừa Phong nở nụ cười nịnh nọt: "Anh Bùi, dạy một đứa cũng là dạy."
Kha Thịnh cũng cười lấy lòng: "Dạy hai đứa cũng là dạy."
"Anh xem, chúng ta đều đi chơi cùng nhau rồi."
"Nhà em cũng ở khu Ngự Cẩm Phủ nữa —"
Kha Thịnh nhìn Hàn Thừa Phong, tiếp lời: "Khụ, tuy nhà em không ở Ngự Cẩm Phủ, nhưng em có thể sang ở nhờ nhà Hàn Thừa Phong."
"Mẹ kiếp mày —"
Kha Thịnh bí mật cấu mạnh Hàn Thừa Phong một cái: Muốn không bị cô lập thì ngậm miệng lại!
Hàn Thừa Phong: "..."
Cả hai cùng nhìn Bùi Viêm: "Cho nên —"
"Anh Bùi! Bùi thần! Thu nhận tụi em luôn đi!"
"Tụi em cũng muốn học tập tiến bộ!"
Bùi Viêm: "..."
996 còn nhảy ra: [Oa, có thể mở cả một lớp bổ túc luôn rồi nè~]
Thẩm Thư: [Vậy có phải nên đóng học phí không nhỉ?]
Bùi Viêm sắp cười đến phát điên rồi.
Đóng chứ. Đều đòi lại trên người em hết có được không, bé con. Hắn làm thế này là vì ai chứ?
Bùi Viêm không nhịn được mà day day giữa mày, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong: "Được thôi, vậy chiều nay về, ngày mai bắt đầu học luôn nhé."
Ơ, sớm vậy sao?! Nhưng Thẩm Thư đã nhanh nhảu đồng ý trước. Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên cũng không có ý kiến gì. Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong... vì sĩ diện mà nghiến răng đồng ý.
Thì học! Tụi này phải hòa nhập cộng đồng!!
Lớp bọn họ còn rất nhiều bạn đang chơi ở đây, vừa nghe tin mấy đứa này mới chơi được hai ngày đã đòi về, lập tức gây ra một đợt xôn xao nhỏ — Chủ yếu là vì nghe nói họ về để đến chỗ Bùi thần học bổ túc!
Trước đó thành tích của Thẩm Thư và Bùi Hạo Xuyên đều được mọi người chú ý, tiến bộ không phải dạng vừa đâu. Kết quả lần này cả Hàn Thừa Phong và Kha Thịnh cũng đòi đi học theo!
Có đến mức đó không hả! Đã nghỉ đông rồi mà còn "cày" dữ vậy sao?! Có thể dắt theo bọn này thêm một người nữa không?!!
Lúc phát hiện Bùi Viêm cũng đến đây chơi, bọn họ đã muốn bắt chuyện với hắn rồi, nhưng mãi mà không tìm được cơ hội thích hợp.
Vả lại Bùi Viêm trông có vẻ thực sự khó gần. Hắn đứng sừng sững ở đó, tuy trên mặt không viết chữ "người lạ chớ gần", lúc nói chuyện trông cũng ôn hòa, nhưng mỗi khi bọn họ định hành động là lại cảm thấy ánh mắt đối phương như quét qua, khiến họ chết trân tại chỗ. Thế nên đến tận bây giờ vẫn chưa ai thành công bắt chuyện được với Bùi Viêm, chỉ có thể thầm tiếc nuối.
Lúc này thấy Bùi thần lại mở "lớp bổ túc", nhóm chat lớp lập tức bùng nổ. Cũng không biết rốt cuộc là vì cái gì. Chẳng lẽ là vì trả tiền nhiều quá? Bọn họ cũng có tiền mà. Chắc chắn không phải lý do đó. Vậy chẳng lẽ là vì một người nào đó?
[Tớ thấy rất có khả năng nha... Mọi người nghĩ xem, lần trước Bùi thần còn tham gia Chợ Kiến mà.]
[Không đâu, chẳng lẽ không phải vì anh Bùi sao? — Ý tớ là Bùi Hạo Xuyên ấy — Anh Bùi là cháu của Bùi thần, giúp cháu mình học thêm là chuyện bình thường mà, sẵn tiện giúp thêm bạn bè anh em luôn.]
[Mọi người không biết à, lần này Bùi thần đi chơi đâu có ở chung với cháu mình đâu.]
[Vậy là ở với ai?]
[Em trai của lớp trưởng ấy... Tự nhiên nhớ ra, lần trước Bùi thần đến Chợ Kiến, hình như cũng đứng ở gian hàng của cậu ấy rất lâu...]
[Oa, không lẽ tớ vừa phát hiện ra điều gì đó kinh thiên động địa sao...]
[Khụ, nhắc nhở mọi người một chút, lớp trưởng và anh Bùi đều ở trong nhóm đấy nhé.]
Nhóm lớp tinh anh không ai nói gì nữa.
Còn có người lấp l**m bằng cách thả một đống meme lên. Kết quả là Quan Mộc Lâm đã âm thầm theo dõi từ đầu đến cuối.
Anh bắt đầu cảm thấy lo lắng sâu sắc... Bùi Viêm đối với Thẩm Thư? Thật hay đùa vậy?! Nhưng nghĩ lại một vài hành động của Bùi Viêm, quả thực có những cử chỉ vượt quá mức bình thường.
Chẳng lẽ thực sự là vì Thẩm Thư?! Quan Mộc Lâm không khỏi hít sâu một hơi, không thể nào... Nhưng dù nói thế nào, Quan Mộc Lâm đã hạ quyết tâm phải canh chừng Thẩm Thư chặt hơn nữa.
Nếu thực sự như cậu nghĩ, mà Thẩm Thư còn đi làm nhiệm vụ, chẳng phải là "mỡ dâng miệng mèo" sao? Thật là quá đáng sợ!
Thế là sau khi cả nhóm trở về, bước vào giai đoạn học thêm, Quan Mộc Lâm bắt đầu âm thầm quan sát.
Cậu phát hiện Bùi Viêm thậm chí còn thuê cả đầu bếp riêng. Bọn họ còn có thể chọn món. Bữa trưa và bữa tối đều có thể giải quyết ở đây, so với đợt học trước còn tỉ mỉ và chu đáo hơn nhiều. Đến mức... thời gian bọn họ ở lại đây ngày càng dài. Và —
"Mấy ngày tới tôi phải chuẩn bị cho tiệc cuối năm của công ty nên hơi bận."
Bùi Viêm chủ yếu nói với Thẩm Thư: "Nếu có gì muốn hỏi tôi, em đợi muộn một chút được không? Đợi buổi tối tôi giải đáp xong cho em, tôi sẽ đích thân đưa em về nhà bên cạnh."
Quan Mộc Lâm không cần hắn dạy kèm, nên anh vẫn "phụ trách" Bùi Hạo Xuyên như trước. Còn về Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong, nền tảng quá kém.
Tương đối mà nói, ra đề đơn giản hơn nên cũng dễ giải quyết hơn. Vả lại mặc dù Hàn Thừa Phong cũng ở khu Ngự Cẩm Phủ nhưng khoảng cách không gần lắm, nên thường thì hai người họ sẽ được giải quyết trước.
Vậy cuối cùng chỉ còn lại Thẩm Thư. Một lý do vô cùng chính đáng và đầy đủ. Hơn nữa Thẩm Thư cũng không thể từ chối Bùi Viêm. Nghĩa là, lần nào Thẩm Thư cũng phải là người ở lại sau cùng.
— Giống như hôm nay vậy. Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong đã rời đi, hai người họ coi như đã thấm thía cái khổ của việc học thêm, biết thế thà "không hòa nhập" còn hơn. Cho nên lần nào họ cũng về sớm nhất, không lãng phí một giây nào.
Bùi Hạo Xuyên thì tiếp tục ở lại nhà Bùi Viêm, nhưng sau khi hoàn thành việc của mình, y cơ bản không ở lại phòng sách mà một là về phòng mình, hai là đi tìm đám Hàn Thừa Phong chơi.
Còn Quan Mộc Lâm...
Lúc này Quan Mộc Lâm rất muốn ở lại, cứ nấn ná mãi không chịu đi. Bùi Hạo Xuyên nhìn thấy vậy, hơi do dự hỏi: "Mộc Lâm, cậu có chuyện gì muốn nói với tớ à?"
996: [Wow~~ hắc hắc hắc.]
Bây giờ nó nhìn thanh năng lượng nhiệm vụ mà thấy sướng rơn. Dạo này tăng thuận lợi quá đi mất~~
Quan Mộc Lâm: "... Không có."
"Thật sự không có?"
Bùi Hạo Xuyên khẽ hắng giọng: "Nếu cậu có gì muốn nói với tớ, chúng ta có thể đổi chỗ khác."
Quan Mộc Lâm: ... Tớ thì có chuyện gì để nói với cậu chứ?!
Anh liếc nhìn Thẩm Thư, vẫn đang ngoan ngoãn làm bài. Lại nhìn Bùi Viêm, cũng đang cúi đầu xem tài liệu. Mọi thứ đều rất bình thường. Chắc là anh nghĩ nhiều rồi?
Dù có muốn "quậy" thì cũng là Thẩm Chiu Chiu quậy, mà thường thì em ấy cũng chẳng làm nên trò trống gì lớn lao, nên chắc là... có lẽ là... chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Quan Mộc Lâm đi tới, gõ gõ lên bàn Thẩm Thư.
"Cần anh đợi em không?"
Thẩm Thư ngẩng đầu: "Ai mượn anh đợi! Có phải anh chê em làm bài chậm không?!"
Quan Mộc Lâm gật đầu: "Đúng thế, nếu không phải sợ mẹ hỏi sao không về cùng em, thì anh chẳng thèm hỏi câu này đâu."
Thẩm Thư bĩu môi.
"Nhưng vì em muốn quan tâm giúp đỡ người khác nên mới chủ động về muộn, về nhà anh sẽ giải thích rõ với mẹ."
Quan Mộc Lâm đổi giọng, còn đưa tay vò mạnh đầu Thẩm Thư một cái.
"Á!"
Thẩm Thư tức giận định cào người, nhưng Quan Mộc Lâm đã nhanh tay rụt lại.
"Vậy anh về đây."
"Về đi về đi."
Quan Mộc Lâm nhìn quanh một lượt nữa, thấy không có vấn đề gì mới gật đầu rời đi.
Nếu không anh cứ ở lại đây mãi cũng sợ bị lộ tẩy. Dù sao cũng chẳng còn lý do gì để nán lại.
Đợi Quan Mộc Lâm rời đi, Bùi Hạo Xuyên nhíu mày liếc Thẩm Thư một cái.
Thẩm Thư: "?"
Gì vậy cha?
Rồi y cũng lạnh mặt bỏ đi. Dường như lại gặp phải vấn đề nan giải nào đó. Thẩm Thư không để ý. Dù sao thanh năng lượng nhiệm vụ vẫn đang tăng đều đặn, sắp quá nửa rồi, ngày nào cậu nhìn cũng thấy vui.
Công sức không uổng phí. Cũng coi như là niềm an ủi lớn nhất rồi. Chợt nhận ra trong phòng sách giờ chỉ còn lại cậu và Bùi Viêm.
996 phấn khích hiện ra: [Kí chủ, cơ hội tốt!]
[Mấy ngày trước không có thời gian riêng tư cho cậu và Bùi Viêm, hôm nay cuối cùng cũng có rồi! Cơ hội ngàn năm có một này cậu đừng bỏ lỡ nhé!]
[Haha, đúng là trời giúp chúng ta mà~]