Tiêu Rồi! Nhiệm Vụ Nhập Vai Đã Bị Tiết Lộ

Chương 33: Quan Mộc Lâm:

Trước Tiếp

Hỏng bét rồi...

Y đúng là "bình trà nào không sôi lại xách bình đó lên".

Bùi Hạo Xuyên ha ha hai tiếng gượng gạo: "Chú út, cháu qua chỗ Mộc Lâm xem sao đã nhé."

Nói xong liền co giò chạy mất hút. Nhưng y cũng thực sự lo lắng cho Quan Mộc Lâm, không biết đối phương có cảm thấy hụt hẫng quá lớn hay không. Bùi Hạo Xuyên nghĩ đến khu trượt tuyết mới mở của gia đình, hay là đưa Mộc Lâm đi giải khuây một chút? Dù sao nghỉ đông cũng không phải học bù nữa, đi chơi một chuyến cho sướng đời cũng tốt.

—— Là tốt thật.

Nhưng sai lầm nằm ở chỗ Bùi Hạo Xuyên không bàn bạc riêng với Quan Mộc Lâm.

[Cơ hội đi chơi cùng cả công lẫn thụ chính đây rồi! Go go go!]

996 vừa rồi còn đang tuyệt vọng, giờ lại như được tiêm máu gà: [Ký chủ! Hãy mặt dày đi làm bóng đèn thôi!]

Quan Mộc Lâm cúi đầu day day huyệt thái dương. Bóng đèn cái gì chứ! Nói cứ như thể bây giờ anh với Bùi Hạo Xuyên có cái gì không bằng. Nhưng muốn từ chối cũng không từ chối được. Dù sao bây giờ anh cũng phải giúp Thẩm Thư hoàn thành nhiệm vụ...

Kết quả là Thẩm Thư còn chưa kịp lên tiếng, Hàn Thừa Phong ở bên kia nghe thấy đã sáp lại gần, bày tỏ rằng cậu ta cũng muốn đi trượt tuyết.

Bùi Hạo Xuyên chậc một tiếng. Hàn Thừa Phong giơ hai ngón tay ra: "Tao đã mời tụi bây ăn hai bữa rồi đấy, hai bữa luôn!"

"Trượt tuyết đắt hơn đi ăn nhiều chứ?"

"Mày vừa nói đó là khu trượt tuyết mới mở của nhà họ Bùi mà."

"Mối quan hệ của hai ta tốt đến thế sao?"

"Quan hệ mày nợ tao hai bữa cơm."

"...Tin tức chú út tao dạy kèm cho bọn tao là do mày tung ra đúng không."

"..."

Một câu kết thúc cuộc chơi.

Hàn Thừa Phong chột dạ sờ mũi, dưới sự chú ý của Thẩm Thư, Quan Mộc Lâm và Giản Dực, cậu ta hắng giọng nói: "Thì cái đó... có một ngày tao lỡ lời cảm thán một câu thôi, dù sao cái tháng ôn thi đó cũng sắp làm tao phát điên rồi, bố tao còn mắng tao học hành không ra gì, tao chẳng phải là hối hận sao, biết thế đã theo tụi mày đi học bù rồi..."

Bùi Hạo Xuyên cười lạnh: "Mày bảo đi là đi được à, chú út tao chưa chắc đã thèm nhận mày đâu."

Hàn Thừa Phong chậc lưỡi: "Dù sao tao cũng là bạn học của mày mà?"

Bên cạnh, Quan Mộc Lâm đột nhiên u ám cảm thán một câu: "Hai người các cậu trông cũng xứng đôi đấy."

Bùi Hạo Xuyên và Hàn Thừa Phong: "???"

996 kinh hãi thất sắc: [Đừng mà!!! Xin ngài hãy thu hồi thần thông ngay!!!]

Thẩm Thư: [...Anh 996, cậu lại học lỏm ở đâu mấy cái từ này thế?]

Nhưng cậu cũng thực sự giơ tay lên, biểu thị mình cũng muốn đi. Sẵn tiện hỏi thêm một câu: "Anh Bùi có đi không?"

Bùi Hạo Xuyên theo phản xạ đáp: "Sao cậu làm cái gì cũng phải hỏi qua chú út tôi một câu thế?"

Thẩm Thư nghiêng đầu: "Tôi có thế sao?"

"Tất nhiên là có!"

"Ồ, vậy à."

Bùi Hạo Xuyên: "..." Phản ứng thế thôi à??

Không, cậu không thấy kỳ lạ sao? Thẩm Thư thầm nghĩ kỳ lạ cái gì chứ, anh Bùi tốt như vậy, cậu làm gì tất nhiên cũng muốn làm cùng anh Bùi rồi.

Bùi Hạo Xuyên vừa định nói chú út y sẽ không đi đâu. Mọi năm vào tầm này, chú út y là người không thể trêu vào nhất, huống hồ lúc nãy y còn lỡ miệng một câu như vậy, giờ y chẳng dám đi hỏi han gì cả.

"Vậy tôi đi hỏi anh Bùi xem sao."

"Cậu đi hỏi —"

Cậu đi hỏi thì có tác dụng gì chứ! Bùi Hạo Xuyên định mắng Thẩm Thư một câu, kết quả Thẩm Thư nói xong đã quay người hăm hở chạy về phía Bùi Viêm.

"Tôi thấy cậu ta sắp chuốc lấy nhục nhã rồi đấy."

Quan Mộc Lâm cũng nhìn theo, thầm nghĩ sao Thẩm Thư lại thích vị nhà họ Bùi này đến thế, là thích kiểu kính trọng bậc cha chú, hay là thích kiểu anh trai? Lại nhẩm tính một hồi, chậc, đây là có bao nhiêu anh trai rồi...

Bùi Hạo Xuyên thì thích thú xem kịch hay, khoanh tay chờ Thẩm Thư thất vọng quay về.

Kết quả là — Y thấy sau khi Thẩm Thư nói xong, chú út y không những mỉm cười mà dường như còn gật đầu một cái.

Gật đầu! Một cái! Đây là đồng ý rồi sao?! Dựa vào cái gì chứ!

"Vậy quyết định thế nhé, anh Bùi!"

Bùi Viêm "ừm" một tiếng.

"Nhưng mọi người đã chốt xem có bao nhiêu người đi chưa?"

"Em không biết."

Thẩm Thư lắc đầu: "Bùi Hạo Xuyên bảo là cậu ấy còn gửi phiếu giảm giá vào nhóm lớp nữa, có lẽ các bạn trong lớp cũng sẽ đi."

"Anh Bùi, nếu anh cảm thấy không thoải mái thì lúc đó em đi cùng anh nhé."

Thẩm Thư lại nói thêm. Giống như lo lắng Bùi Viêm cảm thấy không chơi chung được với bọn họ rồi lại không đi nữa: "Thực ra em còn chẳng biết trượt tuyết, em chưa đi bao giờ..."

Bùi Viêm nhướn mày: "Muốn tôi dạy em?"

Thẩm Thư hơi ngượng ngùng: "Có được không ạ?"

"Không được, không dạy."

"A?"

Bùi Viêm đưa tay nhéo má Thẩm Thư, đúng chỗ mà Quan Mộc Lâm vừa nhéo lúc nãy, sau đó cố ý lạnh mặt hỏi: "Rốt cuộc là em muốn đi cùng tôi, hay là muốn đi cùng để tôi dạy em trượt tuyết đây?"

"Nhóc con, tâm tư không đơn thuần chút nào nhé."

Mặt Thẩm Thư đỏ bừng lên ngay lập tức. Cậu cũng không ngờ Bùi Viêm lại gọi mình như vậy trước mặt mọi người... Ngay cả tiếng 996 gào thét rằng thanh năng lượng nhiệm vụ lại tăng lên cậu cũng chẳng thèm để ý.

"Anh Bùi..."

Bùi Viêm "ừm" một tiếng, lại nói: "Biệt danh đặt cho tôi đã đổi thành cách xưng hô này rồi sao?"

"...!!!"

Thẩm Thư sợ đến thót tim, sao anh ấy lại biết được?!! Bùi Viêm thầm nghĩ, cái khuôn mặt nhỏ nhắn này thì giấu được chuyện gì, nhìn qua là biết ngay.

Nhưng thấy bộ dạng trợn tròn mắt của Thẩm Thư, Bùi Viêm vẫn đại phát từ bi không tiếp tục trêu chọc đứa nhỏ nữa: "Được rồi, nếu là lần đầu đi trượt tuyết thì đồ đạc thiết bị đều phải chuẩn bị trước, có gì không hiểu thì nhớ hỏi tôi."

Thẩm Thư lập tức thở phào nhẹ nhõm, "vâng vâng" hai tiếng.

Cậu hoàn toàn không nhận ra rằng, việc chuẩn bị đồ trượt tuyết này nọ, cần gì phải tìm người ở xa, hỏi Tần Tố Khê hay Quan Mộc Lâm chẳng phải đều được sao. Cho dù Thẩm Thư không nghĩ tới thì Bùi Viêm cũng nên nghĩ tới điều này. Nhưng trông hắn cũng như thể không nhận ra vậy.

-------
Thẩm Thư có hỏi Giản Dực xem anh có muốn đi chơi không, nhưng là hỏi riêng. Lúc hỏi còn có chút cẩn thận.

Trước đây họ làm gì có điều kiện đi trượt tuyết, cho dù có điều kiện cũng không thích hợp để đi. Nhưng lần này khu trượt tuyết nhà họ Bùi có rất nhiều hạng mục, nếu Giản Dực sẵn lòng đến chơi thì cũng có rất nhiều hoạt động giải trí phù hợp khác để trải nghiệm. Hơn nữa có Bùi Hạo Xuyên ở đó, còn có thể mở cửa đặc quyền, cho họ trải nghiệm cảm giác của "tầng lớp đặc quyền" một phen, tóm lại trải nghiệm sẽ thoải mái hơn nhiều.

Nhưng Giản Dực vẫn không chịu đồng ý đi.

"Tại sao vậy anh, em có thể chăm sóc anh mà."

Giản Dực bất lực, thầm nghĩ chính vì như vậy anh mới càng không muốn đi. Anh mà đi thì chắc mấy người này chơi không thoải mái được. Đặc biệt là Thẩm Chiu Chiu, e là thời gian và sức lực đều phải đổ dồn lên người anh hết.

Cần gì chứ.

Mặc dù có thể Thẩm Thư không để tâm, nhưng Giản Dực cũng không muốn Thẩm Thư lúc nào cũng phải bận lòng vì mình.

"Anh không muốn để mẹ ở nhà một mình, em cứ đi chơi với mọi người đi."

Giản Dực chậc một tiếng: "Còn nữa, em tưởng anh giữ vững cái vị trí hạng nhất này dễ lắm à? Đừng có làm phiền anh, anh còn phải ở nhà ôn tập, chuẩn bị sang học kỳ sau lại bí mật làm mấy đứa lóa mắt tiếp."

Thẩm Thư cười một tiếng, cũng không biết nói gì thêm. Nhưng sau khi cúp điện thoại, vẫn có chút thất vọng và buồn bã.

996 hiện ra: [Không sao đâu ký chủ! Chúng ta đã vượt qua thời kỳ khó khăn nhất rồi, thời gian này chẳng phải đã bước vào giai đoạn ổn định rồi sao! Tèng téng — thanh năng lượng nhiệm vụ vẫn đang tăng đều đặn đây này!]

[Đúng vậy! Anh 996!]

Thẩm Thư cũng vực dậy tinh thần.

Và quan trọng nhất là, thanh năng lượng nhiệm vụ tăng lên nhưng hình như cậu cũng không bị ghét bỏ thêm bao nhiêu. Lúc đi ngủ buổi tối Thẩm Thư còn lén cười thầm, sao cậu có thể may mắn đến thế chứ, hì hì.

996 cũng "hì hì hì", vừa ghi nhật ký công việc vừa lật xem chỉ tiêu công việc.

— Lần này lật xem kỹ hơn một chút.

Ơ?

Thế mà lại có cả "Gợi ý công việc" nữa à??

996 vươn hai cái chỏm tóc nhỏ ra, vừa hơi chột dạ xoa xoa "tay", vừa đọc gợi ý công việc —

— Thiết lập nhân vật "Thật thiếu gia độc ác" có thể tham khảo thao tác ngược lại của nhân vật "Giả thiếu gia".

Ừm, cái này nó đã làm như vậy rồi.

996 tự chấm cho mình điểm tuyệt đối, nó dĩ nhiên biết ký chủ phải làm đối trọng của thụ chính.

— Thiết lập nhân vật "Thật thiếu gia độc ác" phải đóng vai trò là "dải tăng tốc" giữa công chính và thụ chính, giai đoạn đầu chủ yếu là ly gián, đâm chọc.

Đọc đến đây, 996 lại nghiêm túc gật đầu. Vô cùng tán thành với chính mình. Nó chính là yêu cầu ký chủ làm như vậy mà!

— Giai đoạn sau khi mối quan hệ giữa công và thụ chính đã ổn định hơn, có thể thay đổi chiến lược, tạo ra những cú sốc từ bên ngoài.

(Gợi ý: Quyến rũ người có thân phận địa vị cao hơn cả công và thụ chính, mưu toan lợi dụng thân phận của đối phương để đối phó với công và thụ chính, nhưng lại không được thực sự quyến rũ thành công. Xin lưu ý duy trì thiết lập "Thật thiếu gia độc ác bị vạn người ghét".)

Chóng mặt quá, rắc rối quá. 996 cố gắng thấu hiểu. Tức là phải đi gây chuyện thị phi, nhưng lại không được thực sự làm thành công chuyện đó. Phải mưu toan lợi dụng người khác để gây rắc rối cho công và thụ chính, nhưng cuối cùng chỉ có bản thân mình là đóng vai "hề nhảy nhót" thôi sao??

Ừm, còn có thể làm thế này nữa à. Nghĩ lại thì bây giờ tình cảm giữa Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên có vẻ đã ổn định và thuận lợi hơn nhiều, dường như có thể thay đổi chiến lược được rồi.

Vậy thì đi đâu để tìm một người như thế? 996 còn đang suy nghĩ, Thẩm Thư đã chuẩn bị đi chơi rồi. À không đúng, là đi làm nhiệm vụ.

Bề ngoài: Phải tìm sơ hở để phá hoại tình cảm giữa Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên.

Thực tế: Mượn danh nghĩa phá hoại để đạt được hiệu quả trợ giúp.

Cái mức độ này không dễ nắm bắt đâu nha. Nhưng dạo này nhiệm vụ thuận lợi cứ như đang mơ vậy, Thẩm Thư càng lúc càng có thêm lòng tin.

------
Khu trượt tuyết mới mở của nhà họ Bùi cũng là một khu nghỉ dưỡng cao cấp, địa hình trượt tuyết đa dạng, cơ sở hạ tầng đỉnh cao cùng các dịch vụ xa hoa phong phú. Với mục đích tạo ra một thánh địa nghỉ dưỡng mùa đông, nơi đây không chỉ cung cấp một môn thể thao trượt tuyết mà còn là một trải nghiệm giải trí và cuộc sống toàn diện, hướng tới mục tiêu trở thành khu nghỉ dưỡng núi tổng hợp hàng đầu trong nước. Vì vậy ngay khi quảng cáo vừa tung ra, nó đã nhận được vô số sự quan tâm.

Bùi Hạo Xuyên gửi phiếu giảm giá vào nhóm lớp, rất nhiều người hưởng ứng. Ngay cả lớp thực nghiệm cũng có rất nhiều người đến. Có người còn dự định ở lại đây một hai tuần để trải nghiệm và vui chơi cho thỏa thích.

Vì vậy Bùi Hạo Xuyên vung tay một cái, bao trọn một tòa khách sạn trong đó, muốn ở bao lâu tùy thích, phòng nhiều đến mức có thể tự do phân chia.

"Mấy đứa mình ở chung một tầng đi."

Kha Thịnh lên tiếng đề nghị: "Buổi tối còn có thể đánh bài này nọ, tụ tập cũng tiện."

"Vậy tầng đó có mấy phòng?"

Người lên tiếng là Hứa Tư Tư, một cán bộ văn nghệ của lớp chọn. Ngoại hình rất xinh đẹp, thuộc cấp hoa khôi của trường. Hứa Tư Tư hỏi Kha Thịnh nhưng ánh mắt lại quét về phía Bùi Hạo Xuyên. Bùi Hạo Xuyên không để ý, đang nói chuyện gì đó với Quan Mộc Lâm.

Mặc dù nói là bao trọn một tòa khách sạn, nhưng những phòng đỉnh nhất cũng chỉ có vài căn. Bọn họ chắc chắn phải nhường một căn cho Bùi Viêm, mấy căn còn lại Bùi Hạo Xuyên cũng muốn "nước tốt không để lọt ruộng người ngoài", đang lén bàn với Quan Mộc Lâm xem sẽ ở thế nào. Còn những người khác, ai muốn ở miễn phí các phòng khác thì ở, không muốn thì dù sao cũng chẳng thiếu tiền, cứ ở chỗ khác thôi, dù sao y cũng đã đủ hào phóng rồi.

Thẩm Thư đứng bên cạnh Bùi Viêm, cũng chẳng quan tâm đến thông tin chia phòng, ngược lại cậu chú ý thấy Hứa Tư Tư cứ nhìn Bùi Hạo Xuyên suốt.

Không chỉ Thẩm Thư mà 996 cũng ngay lập tức cảnh giác: [Ký chủ, đây là...]

996: [Tình địch!]

Thẩm Thư: [Tình địch!!]

Một người một hệ thống đồng thanh khiến Quan Mộc Lâm giật nảy mình.

Tình địch? Tình địch nào cơ? Quan Mộc Lâm lộ vẻ ngơ ngác, nhìn quanh quất một hồi cũng chẳng thấy ai. Bùi Hạo Xuyên nhận ra, không khỏi ngẩng đầu hỏi theo: "Nhìn gì thế?"

"Này Mộc Lâm, có mấy phòng ở đây đều là phòng suite, có nhiều phòng nhỏ bên trong lắm, hay là bọn mình ở chung một căn đi."

Bùi Hạo Xuyên nói một cách cực kỳ bâng quơ. Y lại nhớ đến chuyện lần trước Quan Mộc Lâm từ chối y nên định thử hỏi xem sao. Cũng đâu có ở chung một phòng ngủ đâu, lần này chắc cậu ấy không từ chối mình nữa chứ?

Kết quả Quan Mộc Lâm còn chưa kịp nói gì, bên cạnh đột nhiên có người chen ngang —

"Tình cảm hai cậu tốt thật đấy, nhưng sau này có bạn gái thì phải làm sao đây."

Hứa Tư Tư nói đùa: "Bạn gái là sẽ ghen lắm đó nha."

"Còn Bùi Hạo Xuyên nữa, cậu là cái đuôi của Quan Mộc Lâm hả, đi chơi mà cũng đòi ở chung, người ta Quan Mộc Lâm có muốn cho cậu đi theo không, cậu đừng có làm lỡ dở việc người ta tìm bạn gái chứ."

Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!

Tiếng còi báo động của 996 vang dội trực tiếp trong não Thẩm Thư. Quan Mộc Lâm thực sự muốn bịt tai lại. Tại sao mỗi lần chỉ mình anh nghe thấy là phải chịu đựng cái âm thanh tra tấn này chứ.

Hóa ra "tình địch" là chỉ Hứa Tư Tư sao? Hứa Tư Tư có ý với ai? Bùi Hạo Xuyên à? Sao cái hệ thống này lại sợ Bùi Hạo Xuyên thích người khác —

996 phẫn nộ: [Ký chủ! Kẻ cướp nhiệm vụ đến rồi kìa!]

[Không sợ tình địch, chỉ sợ sợi dây liên kết thúc đẩy tình cảm của công thụ chính không phải là cậu thôi!]

Quan Mộc Lâm: "..."

OK, là anh nghĩ nhiều rồi.

[Cho nên ký chủ, cậu nhất định phải bám sát Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm, tuyệt đối không được để người khác cướp mất "công lao" của mình!]

[Đã rõ!]

Thẩm Thư vừa trả lời 996 vừa "pạch" một cái dính lấy Quan Mộc Lâm.

"Để em xem xem, có tổng cộng mấy phòng nào?"

Thẩm Thư tựa vào Quan Mộc Lâm, hếch cái cằm nhỏ nhìn anh: "Lúc bọn mình đi mẹ đã dặn rồi, anh phải chăm sóc em cho tốt đấy!"

Thực ra là dặn hai người chăm sóc lẫn nhau.

Bùi Hạo Xuyên không khỏi chậc một tiếng, chỉ tay vào Thẩm Thư, nhìn Hứa Tư Tư: "Cái đứa này mới đúng là cái đuôi này!"

"Đúng đấy Thẩm Thư —"

Bùi Hạo Xuyên lại quay đầu lại, giống như cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó: "Sao đến giờ tôi mới phát hiện ra, mỗi lần tôi nói cái gì với Mộc Lâm là cậu lại thò ra thế hả? Cậu là chuột chũi à?"

Mạch não Thẩm Thư cực kỳ kỳ quặc: "Vì tôi muốn bị đánh chăng?"

Bùi Hạo Xuyên: "..."

Thế mà cậu cũng biết à!!

Hàn Thừa Phong cũng lại gần góp vui: "Này, có mấy căn suite vậy, ở chung cũng tốt mà, tiện hơn bao nhiêu."

"Cũng đúng."

Kha Thịnh cũng lập tức sáp lại. Mấy người bắt đầu xì xào bàn tán xem chia phòng thế nào. Hứa Tư Tư cảm thấy mình bị ngó lơ, có chút tức giận. Đang định nói thêm gì đó —

Thì một bóng người đã bước tới trước cô một bước. Bùi Viêm từ phía sau xách cổ áo Thẩm Thư lên.

"Ơ?"

Thẩm Thư trợn tròn mắt quay đầu lại.

Bùi Viêm cầm lấy thẻ phòng suite đầu tiên đã được phân xong: "Để Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm ở phòng bên cạnh, em ở chung một căn với tôi, chẳng phải còn muốn học trượt tuyết với tôi sao?"

"Trượt tuyết mà cũng phải ở chung phòng ạ?"

Thẩm Thư phản ứng lại một chút, còn vươn hai tay làm động tác trượt tuyết hai cái: "Em có cần luyện tập trước các động tác kỹ thuật chính trong phòng không ạ?"

Bùi Viêm: "... Đúng vậy."

"Ồ!"

Thế cũng được! Cũng may là cậu cũng không muốn ở chung một căn suite với Bùi Hạo Xuyên cho lắm. Kha Thịnh và Hàn Thừa Phong nhìn nhau, một căn suite tối đa có ba phòng, vậy hai người bọn họ...

Chưa kịp nghĩ xong, Bùi Hạo Xuyên đã trực tiếp nhét một chiếc thẻ phòng suite qua cho hai người: "Vừa đẹp, vậy hai người ở chung với nhau đi."

"..."

Định nói là không muốn, nhưng nghĩ lại ba người thì chật quá, Kha Thịnh không muốn chen chúc qua đó, còn Hàn Thừa Phong thì muốn tìm Thẩm Thư nhưng lại chẳng dám ở chung một căn với Bùi Viêm, cậu ta đâu có gan dạ được như Thẩm Thư.

Vì vậy cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý ở chung với nhau. Ở thì ở vậy...

Những thẻ phòng còn lại, Bùi Hạo Xuyên nhìn Hứa Tư Tư: "Vừa nãy có phải cậu hỏi một tầng có bao nhiêu phòng không?"

Vẻ mặt Hứa Tư Tư mừng rỡ: "Đúng vậy, mình —"

"Vậy thì vừa hay."

Bùi Hạo Xuyên vừa nói vừa đưa hết chỗ thẻ phòng trong tay cho Hứa Tư Tư.

"Cậu có thể tự đối chiếu số phòng mà đếm, mỗi tầng số lượng phòng không giống nhau đâu, tôi cũng không rõ lắm, các cậu tự chia nhau đi."

Nói xong lại gọi những người khác lại —

"Mọi người lại đây tự chia nhau mà chọn đi, nhưng tầng của bọn mình chắc là chia xong rồi."

Dù sao phòng họ ở đều là suite đỉnh cấp, phòng nào cũng rất lớn, ba căn là đủ chiếm trọn cả một tầng rồi.

Nói xong y chào hỏi những người còn lại một tiếng, rồi cùng Quan Mộc Lâm và những người khác kéo hành lý chuẩn bị về phòng. Mặc dù đều là bạn học quen biết, có người còn cùng lớp, nhưng Bùi Hạo Xuyên không dự định sẽ hành động cùng nhau hết, đông quá chơi không thoải mái, nên cứ mạnh ai nấy chơi cho xong.

Muốn chơi với ai thì tự mà bắt mối. Y chẳng muốn quản nhiều. Thấy Bùi Hạo Xuyên cứ như "đàn gảy tai trâu" vậy, Thẩm Thư và 996 đều không khỏi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng họ còn phải chơi ở đây vài ngày nữa, vẫn không thể quá lơ là cảnh giác. Khó khăn lắm thanh năng lượng nhiệm vụ mới tăng trưởng ổn định, không thể để xảy ra chuyện ngoài ý muốn được.

Thẩm Thư vẫn quyết định phải bám sát Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên.

Nhưng điều Thẩm Thư không ngờ tới là — ngoại trừ cậu ra, mấy người kia đều là những vận động viên trượt tuyết đường đua cấp cao, phải ngồi cáp treo l*n đ*nh núi, chỉ có một mình cậu là phải luyện tập ở đường đua sơ cấp, đứng trên "thảm ma thuật" để l*n đ*nh dốc.

"Sự chia rẽ" nảy sinh từ đây, Thẩm Thư thảm bại dưới chân núi!

Bùi Hạo Xuyên thì sướng rơn. Lúc nãy y vừa nói Thẩm Thư như cái đuôi, kết quả sau đó Thẩm Thư đúng là cái đuôi thật, y và Quan Mộc Lâm đi đâu là cậu bám theo đó!

Từ lúc họ cất hành lý xong là cậu đã qua gõ cửa, rủ đi ăn cơm.

Dĩ nhiên dưới cái nhìn của Bùi Hạo Xuyên thì thái độ của cậu rất tệ, mở miệng ra là đòi Quan Mộc Lâm phải chăm sóc mình cho tốt, cứ như muốn sai bảo Quan Mộc Lâm vậy, nói xong còn đắc ý nhìn y, đúng chất khiêu khích!

Quan Mộc Lâm thì đã biết đáp trả một hai câu rồi, nhưng đáp trả xong thế mà vẫn làm theo?!

Bùi Hạo Xuyên rất muốn nói một câu "đừng có chịu nhục như thế", nhưng giây tiếp theo nhìn thấy biểu cảm trên mặt Quan Mộc Lâm, câu nói này cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng.

Y thực sự chẳng thấy Quan Mộc Lâm có chút nào là không tình nguyện cả...

Y thực sự không hiểu nổi...

Đây rốt cuộc là kiểu chung sống gì vậy?! Sắp làm Bùi Hạo Xuyên lú luôn rồi!

-------
[Phải làm sao đây anh 996.]

Thẩm Thư phân vân: [Hay là đợi họ lên đường đua cấp cao, tôi lén đi theo sau nhé? Tôi không trượt xuống là được chứ gì, ngồi cáp treo quay xuống là được mà?]

Dĩ nhiên là không được!!

Bùi Viêm và Quan Mộc Lâm đều nghiêm mặt lại. Bùi Viêm thậm chí thần sắc còn trở nên nguy hiểm.

Đứa nhỏ không nghe lời. Cần phải dạy dỗ.

"Em ở đường đua sơ cấp với tôi, tôi dạy em trượt tuyết." Bùi Viêm trực tiếp lên tiếng.

"Nhưng mà..."

Thẩm Thư có chút do dự, lúc nãy khi đi ra, Hứa Tư Tư còn đi tới nói cô và bạn sẽ đi trượt ở đường đua cấp cao, muốn mời bọn họ cùng đi, nếu không phải cậu cố ý trì hoãn thời gian...

"Không có nhưng nhị gì hết."

Bùi Viêm nguy hiểm nheo mắt lại nhìn Thẩm Thư.

Sau khi thay đồ trượt tuyết xong, cả người Thẩm Thư trông tròn xoe hẳn ra, đặc biệt là bộ đồ trượt tuyết màu cam vàng chủ đạo cậu chọn, trông không giống quả cam mà giống một chú mèo mướp tròn ủng, lúc này đang khoanh hai cái tay đeo găng dày cộm trước ngực, trông bộ dạng vẫn còn muốn sáp về phía Quan Mộc Lâm và Bùi Hạo Xuyên — từ nãy đến giờ vẫn vậy, Bùi Viêm đã im lặng nhẫn nhịn đến tận lúc này rồi.

Lén lén lút lút, cứ ngỡ không ai nhận ra chắc.

Quan Mộc Lâm cũng không muốn Thẩm Thư đi theo. Là vì Thẩm Thư ngay cả đường đua sơ cấp còn chưa từng lên, sao có thể lên đường đua cấp cao được.

Cho dù lên đó mà không trượt thì cũng khó đảm bảo an toàn. Hơn nữa, cũng không cần thiết.

Quan Mộc Lâm nghĩ tới đây, quay người vỗ một phát vào Bùi Hạo Xuyên: "Chúng ta cãi nhau một trận đi."

Bùi Hạo Xuyên đang hả hê vì cuối cùng cũng được tách khỏi Thẩm Thư, nghe vậy thì ngớ người: "Hả??? Cái gì cơ???"

Y còn chưa kịp phản ứng lại —

"Cãi nhau cái gì? Vì chuyện gì mà cãi?"

Quan Mộc Lâm thản nhiên nói: "Cậu không nhận ra Hứa Tư Tư thích cậu sao?"

"Hình như cô ấy nhìn tớ không vừa mắt."

"Cái gì???"

Bùi Hạo Xuyên càng ngơ ngác hơn: "Thật hay giả vậy?!!"

"Nhưng Hứa Tư Tư thích tớ thì cũng đâu liên quan đến tớ đâu? Với lại —"

Bùi Hạo Xuyên thắc mắc: "Mộc Lâm, cậu đang giận sao?"

Quan Mộc Lâm: "... Đúng vậy."

"Hửm?" Bùi Hạo Xuyên trợn mắt nhìn kỹ Quan Mộc Lâm.

Quan Mộc Lâm lúc này thực sự có chút bực mình: "Tớ đâu có thể làm cho một đứa con gái mất mặt được, nhưng lần nào cô ấy tới cũng nói bóng gió mỉa mai tớ, suy cho cùng chẳng phải đều tại cậu sao."

Cũng không chỉ có mấy lần hôm nay.

Quan Mộc Lâm vốn dĩ cho rằng Hứa Tư Tư đơn thuần là không thích anh, hóa ra lại là vì Bùi Hạo Xuyên... Nếu không phải hôm nay nghe 996 và Thẩm Thư "nhắc nhở" một câu tình địch, anh đã chẳng nhận ra.

"Nhưng Hứa Tư Tư còn bảo tớ đừng làm lỡ dở việc cậu tìm bạn gái mà."

Bùi Hạo Xuyên lẩm bẩm: "Câu này tớ nhớ kỹ lắm đấy."

Quan Mộc Lâm: "..."

Trọng điểm ở đâu vậy ông nội ơi!!

Anh nghe thấy tiếng 996 gào thét nói thanh năng lượng nhiệm vụ lại tăng lên một mảng lớn, liền mím môi quay người bỏ đi — quả nhiên cãi nhau một trận có tác dụng lớn thật, thế này Thẩm Thư chắc không cần lo "nhiệm vụ" bị cướp mất rồi. Anh nói toạc chuyện này ra, e là Bùi Hạo Xuyên cũng biết đường mà giữ khoảng cách với Hứa Tư Tư, dù sao Bùi Hạo Xuyên hoàn toàn không có ý đó với Hứa Tư Tư, cũng không làm ra chuyện để người ta hiểu lầm.

"Này, Quan Mộc Lâm! Cậu đợi tớ với."

Bùi Hạo Xuyên chậc một tiếng: "Sao không trả lời tớ, cậu chột dạ à?"

Chột dạ cái đầu cậu ấy!

Quan Mộc Lâm bước đi càng nhanh hơn. Thẩm Thư đứng tại chỗ, thực sự không còn phân vân chuyện đi theo nữa. Chỉ là...

Cậu không khỏi sờ cằm, cái "bước ngoặt" này đến cũng đúng lúc quá đi mất?

Trước Tiếp