Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trên sân bóng rổ không chỉ có một chỗ đang chơi bóng.
Trong lúc Thẩm Thư và Giản Dực đang nói chuyện, lại có một quả bóng rổ khác bay tới, lăn tròn đến vị trí không xa chỗ hai người đứng. Người lỡ tay ném bóng qua dường như đang hét lên điều gì đó từ đằng xa, đại khái là nhờ nhặt hộ bóng.
Bùi Viêm nhìn thấy Giản Dực đưa quả bóng rổ trong tay mình cho Thẩm Thư, rồi lại giúp nhặt quả bóng kia lên. Một cơn gió thổi qua. Cánh tay trái giấu trong ống tay áo của Giản Dực lộ ra khá rõ ràng.
Nam sinh đứng đằng xa chờ bóng ném lại bỗng thốt lên một tiếng "Đù má!", âm thanh lớn đến mức Bùi Viêm đứng ở đây cũng nghe rõ mồn một, sau đó còn bồi thêm một câu: "Không có tay à?" ——
Gương mặt Giản Dực dường như không có biểu cảm gì, chỉ là động tác hơi khựng lại một chút. Nhưng sắc mặt Thẩm Thư lại đột ngột thay đổi.
Cậu cầm lấy quả bóng rổ, quay người đi về phía người vừa nói. Quan Mộc Lâm, Hàn Thừa Phong và những người khác thấy vậy cũng ngay lập tức đi theo. Thậm chí cả Bùi Hạo Xuyên cũng ở trong số đó.
Nam sinh vừa lỡ lời kia lộ vẻ ngượng ngùng. Nhưng ở cái tuổi thanh thiếu niên này, ai cũng hiếu thắng và giữ thể diện nhất, vốn dĩ cảm thấy mình chỉ là lỡ miệng nói ra, không định xin lỗi đâu, kết quả lại thu hút nhiều người kéo đến như vậy...
"Tôi, tôi xin lỗi là được chứ gì!"
"Các cậu kéo đông người thế này đến định làm gì?!"
"Không khí loãng hết cả rồi đấy biết không!"
"Tránh ra hết đi, tôi đi xin lỗi đây!"
Thẩm Thư dụi dụi chóp mũi, vừa rồi còn làm ra vẻ chuẩn bị đi nói đạo lý, giờ nghe người ta nói vậy lại "ngoan ngoãn" nhường ra một con đường. Sau đó chính cậu cũng lạch bạch chạy theo sau.
Lúc quay người lại, tầm mắt cậu vô tình chạm phải ánh mắt của Bùi Viêm. Ngay sau đó, Bùi Viêm nghe thấy: [Anh 996 ơi, là anh Bùi kìa!]
Một ngữ khí tràn đầy sự kinh ngạc và vui mừng bất ngờ ập đến phía Bùi Viêm, thậm chí trên mặt cậu cũng lộ ra biểu cảm vui sướng, giống như rất hạnh phúc khi được gặp anh vậy.
Bùi Viêm cũng mỉm cười với Thẩm Thư.
Đại khái là chính Thẩm Thư cũng không nhận ra, lúc này xung quanh cậu đang tụ tập khá nhiều người. Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Thư đã chào Giản Dực một tiếng rồi chạy thẳng về phía hắn. Chạy đến trước mặt liền phanh gấp một cái.
Dường như lúc này cậu mới chú ý thấy hiệu trưởng đang đứng bên cạnh hắn. Thẩm Thư đứng nghiêm chỉnh lại, chào hỏi rất lễ phép: "Em chào thầy hiệu trưởng ạ."
Rồi lại nhìn hắn: "Chào... chào anh Bùi ạ."
Hiệu trưởng hớn hở đáp: "Chào em nhé."
Sau đó vỗ vai Bùi Viêm: "Hai người cứ nói chuyện đi, thầy đi vòng quanh đằng kia một lát."
"Vâng, cảm ơn thầy ạ."
Đợi hiệu trưởng đi khỏi, Bùi Viêm mới nhìn lại Thẩm Thư một lần nữa. Trên mặt đứa trẻ này vẫn còn lấm tấm mồ hôi, thấy hắn nhìn sang liền hơi nhón chân lên, đôi mắt sáng lấp lánh như sao.
"Sao thế?" Bùi Viêm không nhịn được cười: "Có chuyện gì muốn nói với tôi à?"
"Anh còn tiếp tục dạy kèm cho em không?" Thẩm Thư nhìn quanh trái phải, thấy Bùi Hạo Xuyên thế mà không lại đây.
"Bùi Hạo Xuyên nói là tụi em vẫn có thể đến chỗ anh học bù phải không ạ?"
Bùi Viêm liếc nhìn phía không xa, Bùi Hạo Xuyên dĩ nhiên cũng đang quan sát bên này, vừa chạm mắt với Bùi Viêm liền rụt cổ lại. Y thầm nghĩ không phải y không muốn sang chào chú út, mà là vì Thẩm Thư chạy nhanh quá, y mà chạy theo nữa thì cứ thấy có gì đó sai sai... Không hiểu sao Thẩm Thư lại thấy chú út hắn dễ gần, đúng là kỳ lạ.
Bùi Viêm thu hồi tầm mắt, ừ một tiếng: "Muốn đến không?"
"Muốn ạ." Thẩm Thư gật đầu. Sau đó hơi ngại ngùng nói: "Lúc nãy em còn đang nghĩ xem có nên nhờ anh tiếp tục dạy kèm không, chỉ là chưa kịp nói thôi."
996: [Hơn nữa lại khéo thế, không chỉ cậu đi học bù, mà Bùi Hạo Xuyên và Quan Mộc Lâm cũng ở đó, đúng là quá thảnh thơi!]
[Anh Bùi tốt thật đấy.]
[Buổi trưa cái người tên Ngụy gì đó còn bảo anh Bùi là 'mặt sắt', không nể tình ai, thậm chí hồi cấp ba còn dọa bạn học cả nam lẫn nữ phát khóc, đúng là quá cường điệu rồi.]
Vậy sao... Ở nơi hắn không biết, lại có người nói về hắn như thế trước mặt Thẩm Thư à. Bùi Viêm mặt không biến sắc, lại liếc nhìn về phía xa một cái. Sau đó thu hồi tầm mắt nhìn Thẩm Thư.
[Tôi chẳng thấy anh Bùi có chỗ nào không tốt cả.]
[Anh Bùi rất tốt.]
[Hơn nữa anh ấy đâu có chuyện không biết cười.]
Thẩm Thư vừa nói chuyện với 996, vừa nhìn Bùi Viêm.
[Huống hồ anh Bùi còn đẹp trai như thế này nữa.]
Cậu vừa quay đầu lại là đã chú ý đến Bùi Viêm rồi. Dù có hiệu trưởng làm nền nên đã đủ nổi bật, nhưng Thẩm Thư cũng nhận thấy khoảnh khắc Bùi Viêm xuất hiện, rất nhiều ánh mắt xung quanh đã tự động tập trung về phía hắn. Có những người sinh ra đã là tâm điểm.
Bùi Viêm cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Thư, lại nghe thấy những lời cậu "nói", khóe miệng không nhịn được mà hơi động đậy. Thầm nghĩ đúng là trẻ con, chỉ lấy mấy cái này ra để đánh giá hắn. Muốn cười chẳng phải rất đơn giản sao. Còn về đẹp trai... Được Thẩm Thư dán cái nhãn này, hắn cũng không phản đối.
"Đúng rồi anh Bùi, sao anh lại đến Khải Thần thế? Em có làm lỡ việc gì của anh không?"
"Không có gì, chỉ là về thăm trường thôi." Bùi Viêm dừng lại một chút: "Tiện thể nhận lời mời của hiệu trưởng — hội chợ Chợ Kiến, chắc em biết rồi nhỉ?"
Thẩm Thư gật đầu: "Nhưng em vẫn chưa nghĩ ra nên mang cái gì ra bán." Nói đoạn, Thẩm Thư tò mò: "Anh ơi, hồi trước anh bán cái gì ở Chợ Kiến thế?"
"Muốn biết không?"
"Muốn ạ."
Bùi Viêm mỉm cười: "Tôi chỉ bán duy nhất một thứ."
"Cái gì ạ?
"Ghi chép học tập của tôi." Bùi Viêm nói tiếp: "Dưới hình thức đấu giá. Cuối cùng bán được giá cao nhất toàn trường."
Thẩm Thư há hốc mồm: "... Bán được bao nhiêu tiền ạ?"
"Không nhiều, chỉ 10 vạn thôi."
*10 vạn tệ ~ 376 triệu VNĐ
"..."
Đến cả 996 cũng phải cảm thán: [Ký chủ, cậu bảo tôi lên mạng tìm tài liệu học tập rồi tổng hợp lại, liệu có mang ra bán được không nhỉ? Đúng là kinh doanh không vốn mà.]
Thẩm Thư suy nghĩ: [Trước hết, anh 996, cậu đại khái phải có 'hiệu ứng người nổi tiếng' đã, thứ hai là phải đẹp trai.]
996: [ Thôi được rồi, coi như tôi chưa nói gì.]
Quan Mộc Lâm đứng đằng xa: Rốt cuộc họ đang tán chuyện gì thế nhỉ?
Vì Thẩm Thư đi tìm Bùi Viêm nên họ cũng ngừng chơi bóng rổ. Quan Mộc Lâm lấy điện thoại ra nhắn tin vào nhóm "Cục điều tra sự kiện đặc biệt", còn gửi kèm một tấm ảnh Thẩm Thư đang đuổi theo quả bóng.
Tần Tố Khê lập tức hiện hồn: [Bé con nhà mình hình như càng ngày càng cởi mở rồi.]
Thành viên Tiểu Nghiêu: [Mọi người đang chơi bóng rổ à?]
Thành viên Tiểu Lâm: [Tiết thể dục ạ, vừa nãy chơi, giờ Thẩm Thư đang chạy đi buôn chuyện với chú út của Bùi Hạo Xuyên rồi.]
Phu quân Cục trưởng: [Bùi Viêm? Sao cậu ta cũng ở đó?]
Thành viên Tiểu Lâm: [Không rõ ạ, nhưng Thẩm Thư thấy người ta cái là 'vèo' một phát chạy qua luôn. Em ấy có vẻ khá thích Bùi Viêm, cảm thấy anh ấy là người tốt. Đúng rồi, Bùi Hạo Xuyên bảo anh Bùi có thể tiếp tục dạy kèm cho Thẩm Chiu Chiu, ngoài ra hình như họ đang bàn chuyện Chợ Kiến, nói chuyện lâu lắm rồi.]
Quan Mộc Lâm vừa đánh máy vừa liếc nhìn về phía Thẩm Thư và Bùi Viêm. Vẫn còn đang nói. Sao mà lắm chuyện để nói thế không biết.
Quan Mộc Lâm không nhịn được cảm thán trong nhóm: [Cảm giác số lần Thẩm Thư gọi Bùi Viêm là 'anh' còn nhiều hơn gọi chúng ta, em ấy với 996 toàn gọi là 'anh Bùi, anh Bùi'.] Hơn nữa cũng không có kiểu mỉa mai như khi gọi anh là "anh hai" trước mặt. Dù biết là em ấy đang diễn.
Quan Mộc Lâm nghĩ ngợi rồi gõ tiếp: [Anh cả, em ấy gọi anh chắc còn ít hơn nữa nhỉ?]
Quan Mộc Nghiêu nhìn điện thoại: "..." Đúng là chạm vào nỗi đau.
Cất điện thoại, Quan Mộc Nghiêu nhìn sang trợ lý đang báo cáo lịch trình buổi tối, có một buổi đấu giá cần tham gia.
Quan Mộc Nghiêu: "Trong buổi đấu giá có món đồ nào dành cho học sinh cấp ba dùng không?"
Trợ lý: "Dạ?"
Quan Mộc Nghiêu nhíu mày: "Không có à?"
Trợ lý: "... Để tôi xem lại danh sách đấu giá ạ." Đồ học sinh dùng... Chẳng lẽ trong buổi đấu giá lại đi bán sách bài tập hay sao...
Tan học chiều, Bùi Hạo Xuyên ủ rũ đi theo Quan Mộc Lâm và Thẩm Thư về. Khải Thần vốn có tiết tự học buổi tối, nhưng toàn là tự học, chi bằng về chỗ Bùi Viêm "tự học buổi tối" còn hơn, dẫu sao bàn làm việc trong phòng sách của Bùi Viêm thực sự rất lớn, dài tới năm mét lận.
"Tối nay tớ còn phải ngủ lại chỗ chú út..." Bùi Hạo Xuyên "ê" một tiếng, quay sang Quan Mộc Lâm: "Đúng rồi, Mộc Lâm, hay là tối nay tớ sang nhà cậu ngủ đi——"
"Không được!"
"Tại sao!"
Nhân lúc Bùi Viêm chưa vào phòng sách, Bùi Hạo Xuyên đập tay một cái lên mặt bàn gỗ đặc, đau đến mức muốn nhe răng nhưng phải cố nhịn: "Quan Mộc Lâm, tớ thấy dạo này cậu rất lạ nhé——"
Quan Mộc Lâm dời tầm mắt, nhìn vào cuốn sách bài tập trong tay: "... Tớ lạ chỗ nào?"
"Cậu nghĩ nhiều rồi." Cậu tuyệt đối đừng có nghĩ nhiều.
Bùi Hạo Xuyên nhíu mày: "Dạo này cậu có ý kiến gì với tớ đúng không? Có thì nói thẳng ra!"
Quan Mộc Lâm thấy hơi bất lực. Anh cũng nhận ra mình đối đãi với Bùi Hạo Xuyên có phần hơi nhạy cảm. Nhưng từ chỗ Thẩm Thư biết được "mối quan hệ" giữa mình và Bùi Hạo Xuyên — dù anh không nghĩ họ sẽ thành ra loại quan hệ đó — nhưng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, không biết phải đối mặt với Bùi Hạo Xuyên thế nào. Mấu chốt là anh không thể giải thích rõ ràng. Nói cái gì bây giờ? Chẳng lẽ bảo: 'Vì chúng ta có khả năng phát triển tình cảm vượt mức bạn bè nên tôi thấy không tự nhiên'? Cái đó sao mà nói ra miệng được. Hơn nữa nếu nói ra, chắc Bùi Hạo Xuyên cũng tưởng anh bị điên.
"Tớ không có ý kiến gì với cậu cả, Hạo Xuyên."
"Tớ không tin."
Bùi Hạo Xuyên cau mày, đột nhiên liếc Thẩm Thư một cái. Thấy Thẩm Thư đang mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hai người bọn họ, cơn giận bỗng bốc lên đầu. Y hất cằm về phía Thẩm Thư: "Từ khi cậu ta xuất hiện, cậu đã thay đổi rồi."
Cậu cũng nhạy cảm gớm... Quan Mộc Lâm sờ mũi. Bùi Hạo Xuyên lập tức chỉ vào: "Mỗi lần cậu sờ mũi là chứng tỏ cậu đang chột dạ!"
996: [Oa! Không hổ là cặp đôi chính, hiểu nhau quá đi!]
Quan Mộc Lâm: "..." Anh lập tức bỏ tay xuống, hơi bực bội: "Cái động tác này ai mà chẳng làm?!"
Thẩm Thư cũng đưa tay lên, sờ sờ mũi mình. Hình như đúng thế thật. Rồi cậu lại nhéo nhéo mũi mình.
Thấy Thẩm Thư làm mấy động tác nhỏ qua khóe mắt, Bùi Hạo Xuyên càng tức hơn!
"Ý gì đây? Thẩm Thư! Cậu xem kịch đấy à?!"
Thẩm Thư vô tội chớp mắt: "Tôi ngồi lù lù ở đây, không muốn xem cũng không được mà."
Quan Mộc Lâm nhíu mày: "Bùi Hạo Xuyên, cậu nói lý lẽ một chút đi được không? Tự dưng nổi nóng cái gì?"
"Tớ tự dưng nổi nóng?!"
Bùi Hạo Xuyên bật dậy, nỗi ấm ức bùng nổ: "Tớ bảo tớ muốn ngủ chung với cậu, cậu không chịu! Tớ chỉ nói cậu ta vài câu, cậu liền mắng! Quan Mộc Lâm, cậu nói rõ đi, tớ rốt cuộc có còn là bạn thân nhất của cậu không?! Cậu cứ nhường nhịn và bảo vệ Thẩm Thư như thế, nó có nhận cái tình đó của cậu không?! Dù cậu có muốn diễn cho nhà họ Quan xem đi nữa——"
"Bùi Hạo Xuyên!" Quan Mộc Lâm cũng nổi cáu.
Đang định nói gì đó thì tiếng gõ cửa vang lên. Bùi Viêm đang tựa vào khung cửa phòng sách, vừa thu lại bàn tay gõ cửa.
"Thế này mà cũng cãi nhau được?"
Bùi Viêm nhìn Bùi Hạo Xuyên: "Cháu bao nhiêu tuổi rồi mà còn đòi ngủ chung với người khác?"
Bùi Hạo Xuyên bực bội khôn tả: "Chú út, căn bản không phải chuyện đó——"
"Dù không phải, thì cháu nghe xem những lời cháu nói sau đó là cái gì?"
Bùi Viêm lạnh mặt: "Còn nữa, bản thân cháu ghen tuông vớ vẩn thì đừng có làm liên lụy đến người vô tội."
"..."
Quan Mộc Lâm nhìn khuôn mặt phẫn uất và nghẹn khuất của Bùi Hạo Xuyên, khẽ thở dài. "Thôi được rồi, là lỗi của tớ."
Anh kéo kéo tay Bùi Hạo Xuyên, nói khẽ: "Tớ thực sự không có ý kiến gì với cậu đâu Hạo Xuyên, chúng ta luôn là bạn tốt mà, cậu đừng nghĩ nhiều. Tớ chỉ thấy cậu đang học bù ở chỗ anh Bùi, rồi lại sang chỗ tớ ngủ thì không tiện. Vả lại, hai thằng đàn ông chúng mình chen chúc trên một cái giường làm sao mà ngủ ngon được."
Bùi Hạo Xuyên mím môi: "Tớ cũng chỉ nói thế thôi, tại cậu từ chối nhanh quá."
"Tất nhiên là—— những lời sau đó tớ nói không phải thật lòng đâu, tớ cũng xin lỗi cậu, xin lỗi Mộc Lâm, cậu tha lỗi cho tớ nhé, tớ không cố ý nói mấy câu đó đâu."
"Ừm, tớ sẽ không để bụng đâu——"
Lời chưa dứt, đột nhiên có một tiếng hét chói tai vang lên. Quan Mộc Lâm suýt thì giật nảy mình. Thẩm Thư cũng bị dọa cho run bắn người. Bùi Hạo Xuyên còn tưởng Thẩm Thư bị mấy lời sến súa của mình làm cho buồn nôn nên cố tình làm thế cho y xem, định mắng cậu một trận nhưng nghĩ lại thôi, đành nghẹn khuất nhịn xuống.
996 vẫn đang hét: [Ký chủ!! Thanh năng lượng nhiệm vụ tăng một đoạn lớn kìa!!]
[Cậu tin được không?! Vọt thẳng một phát lên 17%!!]
[Cậu còn chưa làm gì mà nó tự tăng luôn kìa!!!]
Thẩm Thư cũng không dám tin: [Thật không anh 996?!]
[Thật thật! Thật sự vọt lên 17% rồi!!]
996 hơi bình tĩnh lại, đắc ý nói: [Loài người các cậu có câu nói quả không sai, cái gì mà 'vợ chồng cãi nhau đầu giường làm hòa cuối giường', cãi nhau nhiều càng khỏe mạnh, tình cảm càng tốt, đúng là thật mà! Cặp đôi chính vừa cãi nhau xong lại làm hòa, thế là tiến độ nhiệm vụ của chúng ta tăng vọt, quá đỉnh luôn! Không cần ký chủ phải ra tay luôn nhé!]
[À mà cũng không đúng, ký chủ vẫn có 'ra tay' đấy chứ, nguyên nhân họ cãi nhau cũng có một phần do cậu, nên nó cũng được tính lên đầu cậu.]
[Dù cậu chẳng cần làm gì cả.]
[Thấy chưa, đây chính là tác dụng của việc đóng vai nhân vật đấy! Trong mắt Bùi Hạo Xuyên, cậu chính là 'vật cản' giữa y và Quan Mộc Lâm, y vì cậu mà cãi nhau với Quan Mộc Lâm, cãi xong tình cảm lại tiến thêm một bước!]
996 phân tích một hồi, Thẩm Thư thấy rất có lý: [Hóa ra là vậy. Vậy là chỉ cần Bùi Hạo Xuyên thể hiện rằng tôi có ảnh hưởng đến họ, thì thanh năng lượng cũng sẽ tăng phải không?]
[Đúng vậy đúng vậy.] 996 vui vẻ đáp lời.
Bùi Viêm rũ mắt, dường như đang suy nghĩ điều gì. Ở phía bên kia, Quan Mộc Lâm cũng có chút đăm chiêu. Nếu là như vậy thì...
"Không phải chứ..." Bùi Hạo Xuyên nhíu mày, giọng đầy nghi hoặc vang lên: "Sao mọi người tự dưng im lặng hết thế?"
Thực sự bị mấy lời phát biểu của mình làm cho buồn nôn rồi à? Đù! Không lẽ thế thật?!! Cãi nhau thì cãi nhau, học vẫn phải học.
Thẩm Thư học ở chỗ Bùi Viêm đến rất muộn mới về. Trước khi đi, cậu chụp một tấm ảnh cho Tiểu Thạch Đầu. Cứ mỗi khi cậu đến đây học bù, Tiểu Thạch Đầu luôn tha cái ổ của nó đến nằm cạnh chân cậu, cậu đung đưa chân thì nó ngoáy tít đuôi.
Bùi Hạo Xuyên có lần cà khịa, bảo họ như một cặp anh em, "ngưu tầm ngưu mã tầm mã" tụ lại một chỗ. Kết quả bị Tiểu Thạch Đầu cắn ống quần, còn bị Quan Mộc Lâm đá cho một phát thật đau.
Thẩm Thư rất thích Tiểu Thạch Đầu. Có thể thấy, Bùi Viêm chăm sóc nó rất chu đáo. Không chỉ nuôi nó béo tốt lông lá mượt mà, còn định kỳ chải lông, tắm rửa, tự tay cho ăn, sáng sớm tối muộn dẫn đi dạo thì càng không phải bàn, tóm lại là cực kỳ tận tâm và kiên nhẫn. Một người như Bùi Viêm sao có thể là loại người như thiên hạ đồn đại được chứ. Người yêu động vật sao có thể là một "mặt sắt" được. Lời đồn chắc chắn là sai lệch rồi. Dù sao thì Thẩm Thư cũng thấy Bùi Viêm rất tốt. Thực sự rất tốt.
Cậu đã nghĩ xong mình nên làm gì ở hội chợ Chợ Kiến rồi, cũng muốn tặng Bùi Viêm một món quà để cảm ơn hắn đã chăm sóc mình suốt thời gian qua.
Về đến nhà sau khi chụp ảnh, Thẩm Thư thấy trong nhóm đang thảo luận xem nên bán gì ở Chợ Kiến.
— Ảnh có chữ ký xin được khi xem bóng đá ở nước ngoài, vì không thích nữa nên định mang ra bán.
— Gần đây học làm bánh ngọt với đầu bếp riêng, định hôm đó làm tại chỗ bán luôn.
— Đợt nghỉ Quốc khánh vừa rồi đi du lịch nước ngoài mua một đống đồ, toàn là quà tặng còn dư, cũng có thể mang ra bán.
Còn rất nhiều, rất nhiều thứ nữa, món nào cơ bản cũng rất có giá trị. So sánh với thứ Thẩm Thư muốn bán, cảm giác có chút "lạc quẻ". Đúng lúc cả nhà dường như cũng biết chuyện Chợ Kiến, thấy Thẩm Thư và Quan Mộc Lâm về, Tần Tố Khê liền tiến lại hỏi han, xem hai đứa đã nghĩ ra bán gì chưa. Hôm đó là ngày mở của trường, chắc chắn có rất nhiều phụ huynh đến, nếu phụ huynh bỏ tiền ra mua thì dù sao cũng muốn mua thứ gì đó có ích.
Dù bán không được cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng tiền bán được là dùng để làm từ thiện, vả lại hoạt động hôm đó quy mô rất lớn, trước đây thậm chí còn từng lên bản tin thời sự. Nhiều học sinh Khải Thần rất coi trọng Chợ Kiến lần này, nếu thực sự không bán được gì, so sánh với học sinh khác chắc chắn cảm giác sẽ không mấy dễ chịu. Sợ tình huống đó xảy ra nên Tần Tố Khê muốn giúp tham mưu trước.
Chủ yếu là vì Thẩm Thư. Bởi Quan Mộc Lâm đã ở Khải Thần gần ba năm, dù chưa trực tiếp bán gì nhưng cũng đã trải qua hai lần Chợ Kiến rồi, chắc chắn trong lòng đã có ý định. Quan Lệ Phong và Quan Mộc Nghiêu cũng ở đó, cả hai đều là "cựu học sinh" Khải Thần, đều từng tham gia.
"Ba nhớ hồi đó nó gọi là 'Ngày xả stress', vì lớp 12 học hành căng thẳng nên mới chọn ra một ngày để làm mấy hoạt động ý nghĩa." Quan Lệ Phong nói, giọng điệu khá hoài niệm: "Hồi đó bày sạp cơ bản toàn là sạp vỉa hè, cứ như đi chợ phiên ấy."
Tần Tố Khê cà khịa: "Anh mà cũng từng đi chợ phiên cơ à?"
"Ba từng đưa anh đi trải nghiệm cuộc sống mà." Quan Lệ Phong sờ cằm: "Hồi trước ba thường dạy anh làm người phải thiết thực, đừng có để ý mấy thứ hoa hòe hoa sói, nên anh đã đem bán hết mấy bộ đồ pha trà với mấy con linh vật trà của ông rồi. Ồ đúng rồi, nhớ không nhầm còn có mấy cái *ấm Tử Sa thủ công bằng gốm nữa, ông chưa dùng được mấy lần, để đó cũng phí."
*Ấm Tử Sa là ấm trà chế tác 100% bằng tay bởi nghệ nhân từ đất tử sa (Nghi Hưng, Trung Quốc), không dùng khuôn, đòi hỏi kỹ thuật cao để tạo ra vẻ đẹp tinh tế, độ khít nắp hoàn hảo và khả năng giữ hương trà, có giá trị nghệ thuật và giá trị sử dụng cao hơn ấm bán thủ công (dùng khuôn hỗ trợ một số bộ phận). Đặc điểm nổi bật là sự tỉ mỉ, từng chi tiết.

Quan Mộc Nghiêu không nhịn được hỏi: "Ông nội không đánh ba ạ?"
Quan Lệ Phong liếc xéo: "Con đem bộ gậy đánh golf của ba ra bán, ba có nói gì con đâu? Nhà mình không thịnh hành gia pháp."
Quan Mộc Nghiêu: "... Đúng là không mắng con, nhưng con phải ăn cả tháng trời mấy món con không thích." Nghĩ đến thôi đã muốn nôn rồi. Nhưng cuối cùng thì cũng nôn thật. Thế là mới được dừng lại...
Quan Lệ Phong ho khẽ một tiếng: "Thế con còn hỏi ba làm gì nữa."
"..."
Chủ đề kịp thời chuyển sang phía Thẩm Thư và Quan Mộc Lâm. Quả nhiên Quan Mộc Lâm đã có dự định: "Con với Hạo Xuyên bàn rồi, ngoài mấy món đồ cũ của hai đứa ra, tụi con định—— ờ, dán màn hình điện thoại cho khách."
Quan Lệ Phong vẻ mặt khó hiểu: "Các con bây giờ không đơn thuần chỉ giới hạn ở việc bán đồ nữa à?"
Quan Mộc Lâm: "Vâng, tụi con còn làm dịch vụ nữa."
Quan Mộc Nghiêu: "... May mà không phải dịch vụ đặc biệt gì."
"..."
Sau đó, cả hội đều nhìn về phía Thẩm Thư. Thẩm Thư gãi gãi cằm: "Dạ, con..."
[Anh 996, em hình như chẳng có cái gì để mang ra bán cả.]
Dẫu sao lúc Thẩm Thư đến nhà họ Quan, hành lý cũng chẳng có bao nhiêu. Đồ dùng thừa thãi có thể mang bán lại càng không có. Thực ra điểm này không cần nói thì người nhà họ Quan cũng nghĩ tới được. Nếu không Tần Tố Khê cũng chẳng mở lời hỏi.
Thấy Thẩm Thư có vẻ không nói nên lời, Tần Tố Khê lập tức lên tiếng: "Đúng rồi bé con, vừa hay mẹ cũng có mấy món đồ dùng không đến, để đó cũng phí, hay là hôm đó con cầm giúp mẹ mang đi bán nhé? Chứ mấy thứ này cứ để không thì lãng phí quá, mẹ thường ngày cũng không dùng tới nữa."
Quan Lệ Phong ừ một tiếng: "Ba cũng có." Rồi bổ sung thêm hai chữ: "Rất nhiều."
996 lập tức nói: [Đúng lúc luôn! Ký chủ, đừng khách sáo mà nhận hết đi!]
Thẩm Thư ưỡn ngực: "Dạ được ạ——"
996: [Ồ đúng rồi, còn cả anh cả của cậu nữa kìa! Cậu phải cảm thấy ba mẹ nợ mình, anh cả cũng nợ mình! Đồ tốt trong tay anh ta đều nên là của cậu hết, ký chủ! Cậu phải học cách mở miệng đòi đồ từ anh cả đi! Tôi thấy cái đồng hồ kia được đấy, đòi đi!]
Quan Mộc Nghiêu: "..."
Anh còn chưa kịp mở lời. Không thể cho anh một cơ hội thể hiện sao?
Thẩm Thư [Được được] hai tiếng, làm vẻ như đã nhận đồ từ Tần Tố Khê và Quan Lệ Phong, sau đó thuận thế nhìn sang Quan Mộc Nghiêu. Nhìn một cái, liền xìu xuống luôn.
"..."
Nói thế nào nhỉ. Dù Quan Lệ Phong cũng rất ít cười, nhưng đại khái có Tần Tố Khê trung hòa, hai người luôn ở bên nhau nên Thẩm Thư cảm thấy ông không quá nghiêm khắc. Nhưng Quan Mộc Nghiêu... Cậu cảm thấy vị anh cả này sinh ra đã không thích cười rồi. Quá nghiêm túc. Ánh mắt nhìn cậu thực sự rất nghiêm nghị...
Lúc này tay của Quan Mộc Nghiêu vừa vặn đang đặt lên chiếc đồng hồ trên cổ tay trái. Chiếc đồng hồ này là anh vừa đấu giá được trong buổi đấu giá tối nay. Vốn dĩ có chút việc cần dùng đến. Nhưng nếu Thẩm Thư mở miệng muốn, thì cũng chẳng sao. Quan Mộc Nghiêu chờ Thẩm Thư mở miệng là sẽ tháo chiếc đồng hồ này đưa cho cậu ngay. Thế là anh cứ thế nhìn chằm chằm vào Thẩm Thư.
Kết quả, Thẩm Thư đối mắt với Quan Mộc Nghiêu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêm nghị của đối phương, ấp úng nửa ngày——
Há miệng: "Hử."
Thế mà chỉ phát ra được mỗi một âm tiết không rõ ràng.
Quan Mộc Nghiêu: "..." Mình trông đáng sợ đến thế sao?!
————
Lời của tác giả:
Anh cả: Sinh ra không thích cười là lỗi của tôi sao [chú hề]