Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mười hai tuổi, hắn rời đi...
Ta nhớ lại khi hắn trở về.
Hắn nhìn ta ngủ...
Hắn cứ chằm chằm nhìn ta...
Hắn ôm lấy ta không rời tay.
Hắn nắm chặt lấy cổ tay ta không chịu buông.
Hắn sưởi ấm tay cho ta.
Vành tai hắn đỏ ửng.
Hắn nói hắn thích ta.
Ta nhớ lại những lời hắn nói hôm đó.
"Đã thích từ rất nhiều năm rồi."
"Chẳng dám nói."
"Sợ làm nàng hoảng sợ."
"Sợ nàng sẽ trốn tránh ta."
"Sợ nàng xem ta là kẻ xấu."
Ta nhớ lại đêm đó, khi hắn nói thích ta.
Nhịp tim của ta.
Rất nhanh.
Nhanh như thể muốn nhảy vọt ra ngoài.
Ta nhớ lại câu hỏi của hắn khi đó:
"Khi không nhìn thấy ta, nàng có nhớ ta không?"
"Lúc nhớ ta, trong lòng nàng cảm thấy thế nào?"
Giờ thì ta đã hiểu rồi.
Hóa ra cảm giác đó, gọi là thích.
Ta thích... Bùi Tẫn.
Tên hỗn đản luôn gọi ta là tiểu mập mạp từ thuở nhỏ.
Người huynh trưởng luôn che chở và nuông chiều ta.
Hóa ra ta đã thích hắn.
Ngày hôm sau, ta đi tìm hắn.
Hắn đang luyện kiếm trong sân, thấy ta tới liền thu chiêu.
"Sao lại tới đây?"
Ta bước tới, đứng trước mặt hắn, ngước đầu nhìn hắn.
"Bùi Tẫn."
"Hửm?"
"Ta đã nghĩ thông suốt rồi."
Hắn nhìn ta, ánh mắt thay đổi.
"Nghĩ thông suốt chuyện gì?"
"Nghĩ thông suốt vấn đề đó."
"Vấn đề gì cơ?"
"Chính là vấn đề lần trước huynh hỏi..."
Hắn sững sờ.
"Nhanh vậy sao?"
Ta nhìn hắn, nghiêm túc nói:
"Ta đã nghĩ thông suốt rồi."
Hắn nhìn ta, trong mắt ánh lên tia sáng.
"Nàng..."
Ta cắt ngang lời hắn, "Từ nhỏ ta luôn coi huynh như huynh trưởng, chưa từng nghĩ đến điều gì khác."
Bùi Tẫn lộ rõ vẻ vội vã: "Không, nàng..."
Ta cũng sốt ruột, sao cứ ngắt lời ta chứ.
"Huynh nghe ta nói hết đã!"
Bùi Tẫn đứng cạnh ta, trông hắn rõ là ỉu xìu.
"Nhưng...... sau khi huynh trở về, ta dần nhận ra có điều gì đó đã khác biệt."
Bùi Tẫn chớp chớp mắt.
"Khi không thấy huynh, ta sẽ nhớ huynh."
"Lúc huynh bảo thích ta, trái tim ta vui đến mức như muốn vỡ tung ra."
"Ta không biết đây có phải là thích hay không, nhưng ta biết, ta không muốn huynh cưới người khác."
"Ta muốn huynh mãi ở bên cạnh ta."
"Mãi đối xử tốt với ta."
"Chỉ đối xử tốt với mình ta thôi."
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Bùi Tẫn, đây chính là thích sao?"
Hắn không nói lời nào.
Chỉ lẳng lặng nhìn ta như thế.
Rồi đột nhiên hắn cười.
Nụ cười rạng rỡ, đến nỗi nước mắt cũng chực trào ra.
Hắn vươn tay, kéo ta vào lòng.
"Phải."
"Đây chính là thích."
"Tiểu mập mạp, cuối cùng nàng cũng chịu hiểu rồi."
Ta tựa vào lòng hắn, lắng nghe nhịp tim của hắn.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Rất nhanh.
Nhanh hơn ngày thường.
Ta bật cười.
"Bùi Tẫn, tim huynh đập nhanh quá."
"Lời thừa thãi." Giọng hắn trầm đục, "Nàng dọa ta chếc kh.i.ế.p, bảo sao ta không kích động cho được?"
Ta càng cười tươi hơn.
Hắn cúi đầu nhìn ta.
"Cười cái gì?"
"Cười huynh đó."
"Cười ta chuyện gì?"
"Chỉ là cười thôi!"
Hắn nhướng mày.
Cúi đầu hôn nhẹ lên trán ta.
Ta: !!
Mặt ta lập tức đỏ bừng: "Sao lại hôn ta!"
13.
Ta và Bùi Tẫn đã ở bên nhau, hơn nữa tin tức này lan đi rất nhanh.
Đám huynh đệ của hắn nghe tin, liền nhất quyết lôi kéo chúng ta ra ngoài dùng bữa.
Bảo là để ăn mừng.
Vẫn là tửu lầu hôm nọ, vẫn là những gương mặt đó.
Vừa bước vào cửa, bọn họ đã hò reo trêu chọc.
"Ồ, Bùi huynh, khá lắm nha."
"Hóa ra hai người sớm đã có gian tình rồi!"
"Nhẫn nhịn lâu thế rồi hả?"
Bùi Tẫn đá bọn họ một cái.
"Cút."
Bọn họ cười đùa né tránh, rồi lại túm tụm lại nhìn ta.
"Tiểu Đường muội, sao muội lại nhìn trúng cái tên hỗn thế ma vương này thế?"
Ta suy nghĩ một chút.
"Quen rồi."
Bọn họ ngẩn người.
Sau đó phá lên cười nghiêng ngả.
"Quen rồi! Nghe thấy chưa Bùi huynh! Quen rồi kìa!"
Bùi Tẫn cũng bật cười.
Hắn vươn tay khoác lên vai ta, lần này không hề buông ra.
"Quen rồi thì đã sao?"
"Quen rồi nghĩa là chỉ có thể là ta."
Bọn họ cười càng sảng khoái hơn.
Ta tựa vào vai hắn, mặt nóng ran cả lên.
14 .
Vài ngày sau, Lâm Uyển và những người khác cũng biết tin.
Họ xông đến phủ ta, vây quanh hỏi han đủ điều.
"Khương Đường! Muội thực sự đã ở bên Bùi Thế tử rồi sao?"
"Chuyện từ khi nào vậy?"
"Sao hai người lại thành đôi thế?"
"Mau kể mau kể!"
Ta bị bọn họ làm cho đau cả đầu.
"Thì... thì cứ thế là ở bên nhau thôi."
Lâm Uyển trố mắt kinh ngạc.
"Chẳng phải muội nói hắn ấy là huynh trưởng của muội sao?"
Ta có chút ngượng ngùng.
"Trước kia là vậy, giờ thì không phải nữa rồi."
"Ồ~"
Đám bạn lại cười rộ lên.
"Khương Đường, cuối cùng muội cũng thông suốt rồi, cái đồ ngốc này, suốt ngày cứ coi người ta là huynh trưởng!"
Ta đỏ mặt.
"Ta làm sao mà biết được..."
Lâm Uyển nắm tay ta, cười đầy ẩn ý.
"Khương Đường, muội có biết không, chuyện Bùi Thế tử thích muội, cả kinh thành này ai mà chẳng biết."
Ta sững sờ.
Cả kinh thành đều biết rồi sao?
"Chỉ có mình nàng không biết thôi."
Bọn họ lại cười.
Được rồi, quả nhiên ta là kẻ cuối cùng biết chuyện.
15.
Cuộc sống thường ngày khi ở bên hắn, thật ra cũng chẳng khác trước là bao.
Hắn vẫn đến đây mỗi ngày.
Vẫn mang theo cho ta những món ngon.
Vẫn đi cùng ta đến bất cứ nơi nào ta muốn.
Nhưng có vài thứ đã chẳng còn như trước.
Chẳng hạn như việc hắn nắm lấy tay ta.
Trước kia hắn chỉ nắm cổ tay ta, đi được một lát liền buông ra.
Giờ đây hắn nắm lấy bàn tay ta, đan chặt mười ngón.
Đi bao lâu cũng chẳng rời.
Ta hỏi hắn: "Tay chàng không mỏi sao?"
Hắn đáp: "Mỏi."
"Vậy mà vẫn nắm?"
Hắn mỉm cười, siết c.h.ặ.t t.a.y thêm một chút.
"Dẫu mỏi cũng vẫn nắm."
Chẳng hạn như việc hắn xoa đầu ta.
Trước kia hắn chỉ xoa vài cái rồi thu tay lại.
Giờ đây hắn xoa rất lâu.
Đôi khi xoa một hồi, lại chuyển sang v**t v* gương mặt ta.
Đầu ngón tay lướt qua gò má, nóng hổi.
Mặt ta đỏ ửng.
Hắn liền cười.
"Tiểu mập mạp, nàng đỏ mặt rồi kìa."
"Không có."
"Có đấy."
"Không có!"
Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên trán ta.
"Giờ thì sao?"
Mặt ta càng thêm đỏ.
Chẳng hạn như ánh mắt hắn nhìn ta.
Trước kia hắn nhìn ta, ánh mắt cứ lảng tránh.
Giờ đây hắn nhìn ta, thẳng thắn vô cùng.
Nhìn đến mức tim ta đập loạn nhịp.
"Bùi Tẫn, chàng đừng nhìn ta mãi thế."
"Tại sao?"
"Ta... tim ta đập nhanh quá."
Hắn bật cười.
"Ta cũng vậy."
"Thế nên ta mới nhìn."
"Nhìn thêm vài lần, khắc sẽ quen."
Ta ngẩn người.
Đây là lý lẽ gì vậy chứ?
Thế nhưng hắn vẫn tiếp tục nhìn.
Và ta thì cứ tiếp tục đập loạn nhịp.
Chẳng hạn như việc hắn đưa ta về nhà.
Trước kia hắn đưa đến cửa rồi quay đi ngay.
Giờ đây hắn đưa ta tới cửa, còn đứng lại đó một lúc lâu.
Nhìn ta bước vào trong.
Ta quay đầu nhìn lại, hắn vẫn đứng lặng ở đó.
"Chàng còn chưa đi sao?"
"Đợi nàng vào nhà ta mới đi."
Ta bước vào trong sân, quay đầu lại.
Hắn vẫn đứng đó.
Dưới ánh trăng, cái bóng của hắn kéo dài hun hút.
Ta bỗng dưng muốn chạy ngược lại.
Thế là ta chạy ngược lại thật.
Chạy đến trước mặt hắn, nhón chân, hôn lên má hắn một cái.
Rồi chạy tót vào trong.
Chạy vào sân, nấp sau tường lén nhìn.
Hắn sững người tại chỗ.
Rồi hắn cười.
Cười trông thật ngốc nghếch.
Ta cũng bật cười.