Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp

Chương 103

Trước Tiếp

Tiếng còi vang lên, cửa lồng chó dữ chợt mở ra. Mấy con ác ma khuyển lao ra như tia chớp, nhe nanh múa vuốt với chiếc lưỡi đỏ hỏn, lao về phía chiếc rương sắt nhỏ bé và vị tiểu thiên sứ sạch sẽ, yếu ớt bên trong. Nord không khỏi toát mồ hôi hột trong lòng bàn tay. Hắn biết ma thuật chỉ là những trò lừa gạt, nhưng lũ chó kia là thật, khí thế hung hãn đáng sợ đó tuyệt đối không thể làm giả được. Tận sáu con quái vật hỗn xược, chỉ cần một con lỡ mồm cắn thật, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Nord cảm thấy người của đoàn Pandora đều điên rồi. Sao họ có thể để một tiểu thiên sứ đáng yêu, nhu nhược thế kia biểu diễn màn ma thuật nguy hiểm như vậy? Đúng là vì muốn thu hút sự chú ý mà không từ thủ đoạn. Nhưng quả thực, tiết mục mỹ nhân và dã thú bao năm qua vẫn luôn thịnh hành đều có lý do của nó. Trên các đấu trường cổ đại, mỹ nhân xinh đẹp và mãnh thú hung dữ thường xuyên xuất hiện cùng nhau. Sức hấp dẫn của mỹ nhân và kh*** c*m khi chinh phục dã thú luôn có thể k*ch th*ch hormone của đàn ông đến mức tối đa, khiến một kẻ lý trí cũng làm ra những chuyện thiếu lý trí.

Mấy con chó quỷ gầm gừ đói khát quanh chiếc rương. Chiếc lưỡi đỏ lỏm l**m láp lên mặt kính, nước dãi chảy ròng ròng như thể đang chuẩn bị cho bữa ăn. Âm nhạc xung quanh đài biểu diễn cũng trở nên áp lực và quỷ dị, nhịp điệu dồn dập đè nặng lên trái tim mỗi người.

Trợ thủ che mặt đặt tay lên nút mở cửa kính, chỉ cần nhấn nhẹ, cửa sẽ mở. Nord nín thở dõi theo. Hắn thấy trước mặt đám đông đặt một giỏ hoa lớn, trợ thủ nói: "Lát nữa quý vị có thể đặt phiếu thưởng vào đây, nếu số lượng đủ nhiều, kỳ tích có thể sẽ xảy ra bên trong rương sắt."

Nhưng Nord chẳng còn tâm trí nghe trợ thủ nói gì nữa. Ánh mắt hắn dán chặt vào cậu bé trong rương. Đôi tay trắng nõn co trước ngực, đôi mắt hạnh ngấn nước bất lực nhìn xuống dưới đài. Dù cậu không cố ý nhìn ai, nhưng Nord vẫn cảm thấy cậu đang nhìn mình. Cậu chắc chắn đang rất khó chịu, không gian hẹp như vậy, tiểu thiên sứ ngay cả chân cũng không duỗi ra được. Hôm nay cậu thật xinh đẹp, đôi mắt long lanh, dưới dải lụa bịt miệng có thể thấy rõ hình dáng cánh môi ẩm ướt. Nord thậm chí quên cả chớp mắt, hắn cảm thấy khoang miệng mình cũng đang tiết nước bọt liên tục vì căng thẳng và khao khát... Hắn muốn đến gần cậu hơn nữa ---

Ngay lúc đó, trợ thủ nhấn nút. Cửa kính mở toang, Nord chết lặng tại chỗ. Lũ chó dữ vừa rồi còn rình rập lập tức lao vào trong rương. Trợ thủ đúng lúc thuyết minh: “Mãnh khuyển hóa thân của ác ma cắn xé cốt nhục thiên sứ, trong cơn đau đớn tột cùng này ---” Seven bỗng nhiên dừng lời kịch lại. Có gì đó không đúng. Anh nghe thấy tiếng th* d*c của lũ chó, không phải tiếng cắn xé. Theo đúng quy trình, ác ma khuyển chỉ được giả vờ gặm nhấm Alice, nhưng hiện tại chúng không làm thế.

Dưới ánh đèn, mấy con chó đen kịt nhào lên người nam hài, nhưng lại điên cuồng l**m láp. Alice mặc chiếc quần đùi trắng bó sát, đôi tất trắng cao quá gối bọc lấy cặp đùi tuyết nộn căng đầy. Chúng khẽ ngậm lấy mép tất chân của cậu, răng nanh cọ xát vào khoeo chân và thịt chân, chiếc lưỡi dài đỏ hỏn m*t mát l**m láp, làm ướt sũng lớp tất lụa mỏng manh.

Gai vị giác trên lưỡi chó thô ráp, nhiệt độ cơ thể chúng lại cao bất thường. Alice cảm thấy không ổn, cậu nhíu mày dùng đầu gối đẩy nhẹ vào bụng con Lucifer, nhưng nó chỉ dừng lại nhìn cậu một cái rồi lại thè lưỡi cắn nhẹ vào đầu gối cậu.

... Lũ chó ngốc này! Khi diễn tập rõ ràng không hề có vấn đề gì cơ mà. Chúng vốn rất nghe lời cậu và thuộc lòng quy trình, biết cách giả vờ cắn sao cho không làm cậu bị thương. Tại sao giờ lại trở nên nôn nóng và l**m loạn lên như vậy… Cậu nhận ra trong đôi mắt đỏ sẫm của chúng có chút vẩn đục. Alice dùng ám hiệu quen thuộc để nhắc nhở nhưng không có phản hồi. Mấy con chó dữ như bị ma ám, cứ cắn lấy chiếc quần đùi nhỏ của cậu mà rúc vào lòng cậu.

Dưới đài, Nord như nghe thấy tiếng nổ vang bên tai. Tiểu thiên sứ của hắn... đang bị chó l**m. Năm sáu con chó dữ to khỏe quây quanh nam hài, chúi đầu vào g*** h** ch*n cậu mà cọ loạn. Tiếng l**m láp ướt át vang lên rõ mồn một. Chiếc quần đùi trắng sạch sẽ bị gặm đến thảm hại, trên làn da chân trắng nõn cũng bị móng vuốt ấn ra từng dấu vết đỏ.

Nord nhìn đến đỏ cả mắt.

Áaa ai cứu thỏ bảo bảo của tôi với ]

Gậy đánh chó của tôi đâu rồi?? ] 

Thiên sứ của lòng tôi... 

Mau nộp phiếu đi để cứu cậu ấy, muốn l**m thì để tôi, đừng để lũ chó làm thế!! ]

Du khách dưới đài cũng cùng chung ý nghĩ đó. Những tấm phiếu đỏ tươi được ném vào giỏ hoa như mưa, chẳng mấy chốc chiếc giỏ đã đầy tràn ra mặt đất. Nord cũng như bị trúng bùa chú, lảo đảo tiến về phía giỏ hoa. Sắp rồi... sắp cứu được cậu ấy rồi... Giờ phút này, tấm phiếu đó đại diện cho điều gì, Nord không còn tâm trí suy nghĩ nữa. Ngay khi đến gần, hắn không do dự ném tấm phiếu duy nhất của mình vào.

Ngay khi phiếu rời tay, một tiếng động phát ra từ phía rương ma thuật. Tấm áo choàng của trợ thủ tung lên rồi hạ xuống, mọi người nhìn lại thì thấy cửa kính đã đóng, nhưng kẻ bị nhốt bên trong lại là mấy con chó quỷ.

Tiểu thiên sứ đâu rồi...?

Vô số pháo hoa và ruy băng nổ tung trên không trung. Trên đài cao phía sau đám đông, một nam hài mặc trang phục trắng tinh khôi được một người đàn ông tóc dài đỏ thẫm bế ngang hông. Ánh đèn lộng lẫy chiếu rọi khuôn mặt điểm xuyết những hạt kim sa lấp lánh của cậu, trông càng kiều diễm động lòng người.

Cả thế giới chú ý, màn trình diễn tuyệt vời đến mức ngay cả đại ma thuật sư The Fool đứng phía sau cũng trở thành phông nền. Mọi người reo hò cổ vũ, vỗ tay vang dội. Chỉ có The Fool là cảm nhận được mắt cá chân của nam hài đang run rẩy, cậu phải tựa vào tay anh mới có thể đứng vững. Trên làn da chân trắng muốt có hai vệt nước lấp lánh chảy xuống, làm ướt một góc áo choàng của anh.

……

The Fool bế Alice về phòng nghỉ dưới lều. Đây là lần thứ hai anh bế cậu. Cậu bé lần này còn căng thẳng hơn lần trước, túm chặt lấy cổ áo anh không buông, má cọ nhẹ vào ngực anh. The Fool đặt cậu xuống sofa, biến ra một chiếc khăn tay đưa cho cậu.

Alice đỏ bừng mặt: "Cảm ơn ngài..."

Bên ngoài lều vẫn ồn ào, hoa và quà chất đống, khán giả cứ cố nhìn trộm vào trong để xem tiểu ma thuật sư vừa rồi thêm một lần nữa. The Fool thấy mấy cảnh sát đã đến duy trì trật tự. Kiệt Liệt Âu thiếu kinh nghiệm nên mặt đầy vẻ khổ sở.

The Fool nói với Alice: "Ta đi duy trì trật tự một chút. Cậu ở đây nghỉ ngơi đi." Alice vừa ngẩng đầu lên thì anh đã biến mất.

Dùng khăn lau đi những vệt nước hổ thẹn kia, Alice rất muốn giải thích với The Fool rằng mọi chuyện không như anh nghĩ, nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào. Đều... đều tại lũ chó hư hỏng đó. Quần áo cũng bị làm bẩn rồi. Cậu vội vàng thay bộ đồ khác, cởi bỏ chiếc quần đùi bị răng nanh cắn nát gấu.

Thật là... sao lại xảy ra chuyện này chứ? Bình thường chúng rất ngoan mà. Hôm nay trạng thái của chúng rất lạ. Cậu đang suy nghĩ thì Kiệt Liệt Âu đi theo sau The Fool bước vào lều, vẻ mặt như vừa trút được gánh nặng.

"Đa tạ ngài, ngài The Fool. Nếu không có ngài, tôi thật chẳng biết làm sao. Nếu không giữ được trật tự, trưởng quan Regar tuyệt đối sẽ không tha cho tôi----" Anh bỗng khựng lại khi thấy Alice, líu cả lưỡi: "Ách, chào cậu... tiểu..."

Alice nhắc: "Có thể gọi tôi là Alice."

Kiệt Liệt Âu đỏ mặt, mãi mới dám đưa tay ra nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu: "Giờ cậu là đại minh tinh rồi."

"Làm gì có ạ." Alice ngượng ngùng: "Mọi người bên ngoài... đi hết chưa?"

"Ừ, tôi đã sơ tán hết rồi." Chàng cảnh sát trẻ muốn nói chuyện thêm với cậu, nhưng vì có đại ma thuật sư khí thế bức người ở cạnh nên đành nén lòng, hạ giọng: "Vừa rồi cậu diễn xuất sắc lắm! Lũ chó đó làm tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng chúng cắn cậu thật cơ!"

"Anh cũng xem ma thuật ạ?"

"À, tôi vốn phải duy trì trật tự Carnival mà, nên tranh thủ xem trộm tí thôi. Tính cách của Regar cậu biết rồi đấy, suốt ngày vùi đầu vào công việc, tôi mà không tìm cách tự cho mình nghỉ xả hơi chắc nghẹt thở mà chết mất."

Nghe anh nói, Alice lại nhớ đến điểm bất thường. Kiệt Liệt Âu cũng nhận xét: "Nhưng tôi cứ thấy quái quái. Trạng thái của lũ chó đó không giống lúc chúng ở đồn cảnh sát lắm."

"Anh cũng nhận ra sao?" Alice cắn môi, thấp giọng: “Tôi cũng thấy thế... Bình thường chúng rất nghe lệnh. Nhưng hôm nay không biết sao lại không nghe lời, còn... còn cắn quần tôi.” Nếu không phải The Fool xuất hiện kịp thời, có lẽ cậu đã mất mặt trên đài rồi.

Kiệt Liệt Âu phẫn nộ: "Có khi nào là do gã chủ của Avaro làm không? Lão ta cũng biết huấn luyện chó. Chắc vì chuyện lần trước mà ghi hận nên lén giở trò với lũ chó ác ma của cậu."

"Chuyện lần trước?" The Fool nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Alice, lần trước xảy ra chuyện gì?"

Nhớ lại đêm bị khuyển hài đè trên giường cưỡng hôn, mặt Alice nóng bừng, cảm thấy khó mở lời. Đã đủ mất mặt khi để The Fool thấy cảnh mình bị chó l**m ướt cả đồ rồi... cậu không muốn mất mặt thêm lần nữa. "Thì là... chuyện Avaro xông vào đoàn kịch ạ..." Alice lý nhí giải thích, đôi mắt hạnh ngấn nước nhìn The Fool.

The Fool đeo mặt nạ nên không rõ thần sắc, giọng anh vẫn bình thản: "Chuyện như vậy, lẽ ra cậu nên nói với ta sớm hơn." Anh dừng một chút, " Ác ma khuyển đâu rồi?"

Sau buổi diễn, lũ chó được Cain mang đi thưởng thức một bữa no nê. Seven vẫn chưa cởi bỏ bộ trang phục trợ thủ, ngồi trầm tư một góc. Sáu con chó trong lồng đã khôi phục vẻ bình thường, không còn trạng thái như bị ai điều khiển trên sân khấu nữa. Nhưng anh không quên điểm bất thường đó, tuyệt đối không phải trùng hợp. Lũ chó có vẻ cũng biết mình làm sai nên không ăn ngấu nghiến như mọi khi, mà cụp đuôi im lặng.

Cain đang thắc mắc thì thấy bóng dáng cao gầy trong chiếc áo choàng hoa lệ tiến tới.

"Đoàn trưởng? Sao ngài lại tới đây?"

The Fool đội chiếc mũ cao cao, hơi thở quái đản bất cận nhân tình bao phủ quanh người. Anh bước tới gần cửa lồng, năm ngón tay chạm vào thanh sắt khiến lũ chó run rẩy. Đôi mắt sau mặt nạ chậm rãi quan sát, rồi anh lạnh lùng buông một câu: "Chúng bị thôi miên rồi."

Seven nhíu mày. Cain ngơ ngác: "Thôi miên? Lúc nào?"

"Không biết, nhưng chắc chắn là gần đây. Bất cứ ai từng tiếp xúc với chúng đều có khả năng."

Thôi miên cũng là sở trường của nhiều ma thuật sư. Qua ám thị tâm lý và nhiễu loạn ngũ cảm để điều khiển đối phương. "Chỉ rất ít ma thuật sư cực kỳ giỏi mới có thể thôi miên động vật, lại còn là điều khiển từ xa. Thực lực của đối phương không thể coi thường."

Kết luận của The Fool khiến mọi người biến sắc. Kẻ làm chuyện này là để trả thù hay đơn giản là muốn phá hoại buổi diễn? Kiệt Liệt Âu rùng mình: "Lần này là chó, lần sau không biết sẽ là ai..."

Mọi người cùng quay lại, thấy Alice đang ngồi gần đó với khuôn mặt tái nhợt, đôi vai gầy run rẩy. Dù cố tỏ ra kiên cường nhưng đôi môi hồng nhạt của cậu vẫn bị cắn đến trắng bệch, lộ rõ vẻ lo âu. The Fool đóng cửa lồng lại: "Tạm dừng màn ma thuật này lại. Chờ tìm ra kẻ thôi miên đó rồi tính tiếp."

……

Dù Alice tạm dừng biểu diễn, nhưng đoàn Pandora vẫn còn nhiều ma thuật sư khác để kiếm phiếu. Alice thực ra cũng không thích lên đài, cậu nhát gan lại dễ căng thẳng, làm khán giả thì được chứ biểu diễn cho người khác xem thì thật quá sức. Được nghỉ một thời gian khiến cậu thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, nhiệm vụ mới lại ập đến:

[Nhiệm vụ: Bạn đã nổi danh sau một đêm. Lần này bạn không muốn bỏ lỡ cơ hội tìm ra kẻ thôi miên bí ẩn. Gã người Mexico huấn luyện Avaro là kẻ đáng nghi nhất. Hiện chúng đang biểu diễn trên bãi biển, hãy tìm cách phá hoại buổi diễn của chúng. Nhiệm vụ 5: Trà trộn vào khán giả của đoàn 'Đuổi Mã' và phá hoại buổi diễn.]

Alice hít sâu, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn. Cậu tìm trong tủ đồ một chiếc áo choàng đen lớn có thể che kín nửa người và khuôn mặt. Mặc cái này chắc gã người Mexico đó sẽ không nhận ra đâu. Tim cậu đập nhanh, cậu nhẹ nhàng lấy chiếc áo choàng ra. Thử xem sao.

……

Bên ngoài Carnival, trên bãi cát tụ tập quầy biểu diễn của đoàn xiếc Đuổi Mã. Nghe nói đây là đoàn xiếc nổi tiếng từ Mexico với những màn biểu diễn động vật hoang dã đầy máu me và bạo lực. Từ xa đã nghe thấy tiếng trống dồn dập, dã man.

Alice mặc áo choàng dài đến mắt cá chân, kéo thấp vành mũ, len lỏi vào đám đông. Sóng nhiệt chạng vạng vẫn chưa tan, chiếc áo choàng làm cậu đổ mồ hôi mỏng, nhưng bên trong chỉ mặc áo hai dây và quần jean ngắn nên vẫn chịu đựng được. Nhân vật chính trên đài không phải gã mũ dạ mà là một thanh niên tóc vàng xăm trổ đầy mình. Hắn cưỡi trên con sư tử đực cao bằng hai người, nhìn xuống khán giả đầy ngạo mạn. Sư tử chở hắn nhảy qua vòng lửa, thắng được những tràng pháo tay giòn giã.

Alice đứng sát sân khấu, con sư tử oai vệ như ở ngay trước mắt... Thật đáng sợ. Cậu đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Avaro. Khán giả bên cạnh xì xào:

"Nghe nói màn sau là khuyển hài?"

"Hình như vậy, quảng cáo rầm rộ lắm."

Mọi diễn viên chắc đều ở trong lều sau sân khấu. Muốn gặp Avaro phải vào đó. Nhưng... nếu trong lều có hổ hay sư tử, cậu sẽ chết khiếp mất. Alice chần chừ hồi lâu mới hạ quyết tâm. Cứ vào xem đã, chưa chắc đã vào thuận lợi được mà. Lều của đoàn Đuổi Mã cực kỳ lớn. Do các diễn viên đều bận biểu diễn nên không có người canh gác, cậu dễ dàng lẻn vào. Bên trong tối tăm và áp lực hơn cậu tưởng. Avaro ở đâu nhỉ... Cậu lần mò trong bóng tối, tránh các chướng ngại vật. Nhờ vóc dáng nhỏ bé và chiếc áo đen, cậu ẩn mình khá tốt.

Alice nín thở đi sâu vào trong. Lòng bàn tay chạm phải một chiếc lồng sắt, cảm giác ẩm ướt khiến cậu giật bắn mình, mùi máu rỉ sét sộc vào mũi. Trên lồng... có máu. Cậu cắn môi lùi lại, đúng lúc đó góc áo choàng bị thứ gì đó cắn chặt không cho chạy.

"Buông ra... buông tôi ra!" Cậu khẽ giục. Cậu dùng lực định rút áo thì mất trọng tâm, bả vai đập vào thứ gì đó cứng ngắc. Một tiếng "cạch" vang lên, cửa lồng mở hé, cậu định đóng lại nhưng đã muộn. Thứ trong lồng ngoạm lấy áo choàng sau gáy cậu kéo mạnh. Alice ngã nhào vào trong lồng sắt chật hẹp. Một hơi thở nóng rực bao vây lấy cậu, từ vành tai đến cổ đều bị l**m ướt đẫm. Alice xấu hổ muốn chết, liều mạng đẩy ra thì chạm phải khuôn ngực cứng rắn. Trong lồng không phải thú dữ, mà là một con người.

Não cậu trống rỗng một giây, rồi thử gọi khẽ: "Avaro...?"

Cậu vẫn nhớ tên hắn. Avaro rùng mình, không đáp nhưng l**m cậu càng dữ dội hơn. Dù lần trước là bị cưỡng hôn trong lúc ngủ, nhưng cậu vẫn nhớ cảm giác này. Đối phương dã man, hung mãnh, hình thể to lớn như một chiếc lồng giam khác khiến cậu không thể thoát ra. Nhưng khi thực sự hôn, hắn lại rất dịu dàng, m*t lấy đầu lưỡi cậu như đang thưởng thức món ăn yêu thích nhất, cố kìm nén sự điên cuồng để nhấm nháp từ từ.

Lúc này, Avaro không hôn mà chỉ ôm chặt cậu vào lòng. Mùi máu rỉ sét trên người hắn càng nồng. Dưới ánh sáng lờ mờ, Alice thấy những vết sẹo đan xen đáng sợ - chủ nhân hắn chắc chắn đã ngược đãi hắn sau chuyện hôm đó. Cậu ôm lấy cổ hắn, lòng thắt lại. Dù hắn từng định làm chuyện xấu với cậu, nhưng đó đều là do chủ hắn sai khiến. Hắn trông chẳng hiểu gì cả, như một đứa trẻ ngây ngô. Thật đáng thương.

"Anh... anh có đau không?" Alice nhỏ giọng hỏi, “Nếu đau quá thì cứ buông tôi ra...” Avaro bế cậu đặt lên đùi mình để cậu không phải chạm vào sàn lồng lạnh lẽo. Hắn khẽ lắc đầu. Có lẽ hắn đã chết lặng với nỗi đau rồi.

Alice thấy khó chịu trong lòng nhưng không biết làm sao. Cậu mang nhiệm vụ tới, nhưng lại do dự. Nếu màn diễn của Avaro trục trặc, gã chủ ác độc kia sẽ lại đánh hắn mất... Nếu có cách nào trừng trị gã chủ đó thì tốt biết mấy. Đang suy nghĩ thì có tiếng bước chân. Mấy người đi tới góc lều, nghe tiếng "bộp" như có ai bị đá vào góc.

"Đồ vô dụng!"

"Tao bảo mày đưa lũ chó ác ma qua đó để làm gì, mày quên rồi à?"

"Tại sao đoàn Pandora không những không mang tiếng xấu, mà ngược lại còn lăng xê được một ma thuật sư mới được vạn người chú ý hả? Nói!"

Từ Pandora khiến tim Alice nhảy dựng. Người này đang nói về chuyện chó ác ma.

Kẻ đó nói tiếp: "Đừng quên, mày là một tên phản đồ nợ nần chồng chất. Đoàn Đuổi Mã chỉ cần búng tay là có thể khiến mày phơi xác ngoài đường. Không lo mà làm nằm vùng cho tốt, mày muốn chết thật à?"

Lại một cú đá nữa.

"Hả? Tao hỏi mày đấy... Seven?"

Trước Tiếp