Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Chu Chi
======
Tiểu tình lữ đều không nói lời nào.
Lý Lâm kỳ quái, lại hỏi một lần: " Từng có sao? "
Có khẳng định là từng có, chính là giống như không đạt được yêu cầu của đạo diễn.
Đoạn Tinh Dã tiếp nhận túi chườm đá đắp ở trên môi, giả chết.
Thừa Độ Chu gật đầu, phụ họa nói: " Đã biết, lần sau sẽ khống chế. "
Nhưng cụ thể muốn khống chế ở mức độ nào, trong lòng ảnh đế cũng không rõ.
Chuyên viên trang điểm chạy lên sửa sang lại kiểu tóc cùng quần áo cho hai người, không bao lâu sau, lại bắt đầu quay lần nữa.
Thư ký trường quay đánh bản: " Cảnh 128 lần 2, action!"
Hai người trẻ tuổi đứng giữa hành lang dài.
Thừa Độ Chu duỗi tay thật cẩn thận, nâng lên khuôn mặt tinh xảo của Đoạn Tinh Dã, cúi đầu tới gần.
Lý Lâm nhìn chằm chằm màn hình, sắc mặt lại không hề tốt hơn.
Nếu nói lần trước là sóng to gió lớn, như vậy lần này chính là mắc cạn ở trên bờ cát.
" Cắt! "
Hai diễn viên không thể không dừng lại.
Nhân viên đoàn phim ở xung quanh thả lỏng tản ra.
" Cảm xúc không đúng. " Lý Lâm chỉ đạo từ xa, " Hai người là nhận thức, không phải người xa lạ, điều chỉnh lại trạng thái! "
Vai diễn phối hợp dù sao cũng là Thừa Độ Chu chiếm chủ đạo, Đoạn Tinh Dã liên tục bị kêu cắt, bắt đầu hoài nghi: " Anh có được hay không? "
Thừa Độ Chu đôi tay chống nạnh, có chút thất bại: " Đừng hỏi, em như thế nào thì anh chính là như thế đó. "
" ...... "
Hai người bọn họ ai cũng đừng ghét bỏ ai, kinh nghiệm thực tiễn đều là từ trên người đối phương được đến, người tám lạng kẻ nửa cân.
Đoạn Tinh Dã biết khi đóng phim trạng thái của mình hoàn toàn ỷ lại vào trạng thái của Thừa Độ Chu, dứt khoát nói: " Anh xem em như mối tình đầu không phải là được rồi sao? "
Thừa Độ Chu nhìn y.
Đoạn Tinh Dã bị nhìn đến khó hiểu: " Làm gì? "
Hơn nửa ngày, Thừa Độ Chu nghẹn ra hai chữ: " ...... Đúng vậy. "
" Vậy sao anh còn diễn không tốt? " Đoạn Tinh Dã không vui, hùng hổ bước lên một bước, " Là mặt em không đủ kéo cảm xúc của anh sao? "
" Không có quan hệ gì với mặt của em...... "
Thừa Độ Chu có miệng khó trả lời, duỗi tay ngăn trở mặt y.
Đoạn Tinh Dã vốn dĩ chính là mối tình đầu của, hắn chính là làm như vậy với mối tình đầu, mấu chốt là nói không nên lời.
Lần quay mới rồi không được, lại quay một lần nữa.
Thư ký trường quay chạy chậm đi lên: " Cảnh 128 lần 3, action! "
Thừa Độ Chu kabedon Đoạn Tinh Dã bên cây cột biên, tới gần cọ lên môi y, rồi mới bắt đầu hôn.
—— " Cắt. "
Lý Lâm gỡ xuống tai nghe, cuối cùng rõ ràng đôi phu phu này không giống với tình lữ bình thường.
Bản thân ông có thể đã gặp phải một đôi ngọa long phượng sồ.
Ông gọi hai người đến, giọng điệu bình thản, nói: " Đừng diễn nữa, đã nhìn ra hai cậu không có kinh nghiệm ở phương diện này, đến đây đi, ngồi. "
Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã ngồi trên ghế ở bên cạnh, đều xách bình nước khoáng, uống nước che giấu xấu hổ.
" Trước tiên cứ vứt bỏ kinh nghiệm của bản thân sang một bên không nói đến, mà phải dùng tim đi thể hội tình cảnh của nhân vật. " Lý Lâm nói với Thừa Độ Chu, " Cậu biết đến, niên đại kia không thể so với hiện đại, hiện tại đồng tính đều đã có thể kết hôn? Việc giữa các cậu sinh ra tình yêu này đến chính bản thân cậu cũng sinh ra hoài nghi, nhưng bất luận là gián điệp hay là tình cảm, cậu đều là một người dũng cảm, khả năng trước khi hôn còn đang do dự không quyết, rối rắm bồi hồi, nhưng trong nháy mắt khi cậu hôn lên, liền đại biểu cho cậu sẽ không lại để ý ánh mắt thế tục, cũng mặc kệ tương lai trong lòng sẽ nhiều hơn một phần vướng bận, nhớ kỹ đối với gián điệp mà nói, vướng bận đều là trí mạng, trong lúc cậu đang dùng sinh mệnh ái quốc, đồng thời, cũng sẽ dùng sinh mệnh yêu y, cho nên đối với cậu mà nói, nụ hôn đầu tiên không đơn thuần chỉ là trò chơi tâm động của người trẻ tuổi, suy nghĩ sẽ càng cẩn trọng hơn. "
"Lại nói đến tình cảm dưới góc độ cá nhân, bản chất của nụ hôn đầu tiên là không đổi, chính là ngây ngô, bất an, giống như chim non thử lẫn nhau, cuối cùng quy về cảm thấy mỹ mãn. Hãy nghĩ đến thời điểm khi cậu bắt đầu tâm động với Tiểu Đoạn, nhất định là rất muốn thân cận, nhưng lại sợ hãi bị từ chối, trừ phi cậu là loại người rất tự tin kia, nhưng mà đối với đại đa số nam nhân mà nói, khi đối mặt với người thương vẫn là khiếp đảm cùng cẩn thận, cái loại tâm tình mâu thuẫn này cậu tìm lại một chút đi. "
Thừa Độ Chu nghe đạo diễn hướng dẫn, tới rồi cuối cùng, ánh mắt bất tri bất giác từ trên người đạo diễn ngồi ở giữa bay sang chỗ Đoạn Tinh Dã ở đầu bên kia.
Vừa lúc Đoạn Tinh Dã cũng đang nhìn sang Thừa Độ Chu, ánh mắt giao nhau, lại như không có việc gì mà tách ra, cảm thấy Thừa Độ Chu căn bản tìm không được cảm giác kia.
Kẻ háo sắc sao có thể có những tâm tư ngây thơ đó, đêm đầu tiên cùng chung chăn gối đã bắt đầu quyến rũ y.
......Nên y chịu không được bị quyến rũ là một chuyện khác.
" Tiểu Đoạn. " Lý Lâm thay đổi phương hướng.
Đoạn Tinh Dã lập tức vứt y những ý nghĩ lung tung rối loạn trong đầu, hoàn hồn: " Ngài nói. "
" Còn cậu. " Lý Lâm lật một trang vở, đối chiếu với thiết lập nhân vật, nói, " Cậu là một trong những nhóm người được tiếp xúc với trào lưu tư tưởng chủ nghĩa của người phương Tây sớm nhất, tuy rằng người rơi vào tình yêu trước là Độ Chu, nhưng cậu lại là người tỉnh táo lại trước, là người ý thức được bản thân muốn cái gì trước, đồng thời tính cách của cậu là sẽ dũng cảm truy cầu tình yêu, cho nên khi cậu phát hiện ra Độ Chu có dấu hiệu muốn hôn môi cậu, dù cậu không chủ động, thì cũng phải bày ra thái độ cổ vũ rõ ràng, muốn hấp dẫn hắn tới gần, không thể cứ chờ hắn dẫn đường cậu, hơn nữa bên chỗ cậu còn có một vấn đề...... "
Lý Lâm vừa nói, vừa mở ra lần quay đầu tiên của cảnh này, bấm mở video.
Chỉ thấy trên màn hình, hai diễn viên hôn đến khó xá khó phân, độ phân giải tối cao, đến chỉ bạc bên khóe môi đều thấy rõ ràng.
Đoạn Tinh Dã bị k*ch th*ch đến thẳng eo hơn, khống chế không được âm lượng: " Đừng mở video ra!!! "
Một vòng người xung quanh lập tức phát ra cười vang.
Lý Lâm sửng sốt, nghĩ đến Đoạn Tinh Dã là lần đầu tiên đến phim trường, cũng rầu rĩ cười, tắt video đi, nói: " Là như thế này, ta phát hiện thời điểm chân chính bắt đầu diễn cảnh hôn, tính tấn công của cậu còn cường hơn Độ Chu, tựa hồ có loại cảm giác nhất định phải chiến thắng đối phương. "
Đoạn Tinh Dã không tin: " Có sao? "
Thừa Độ Chu chỉ máy tính: " Mở video lên cho y xem! "
" ...... " Đoạn Tinh Dã cách đạo diễn đưa tay đẩy người, " Câm miệng cho em, sao anh nói nhiều như vậy...... "
Thấy hai người này lại bắt đầu đùa giỡn, các tiểu cô nương trong phim trường đều thét chói tai lên, khóe miệng đều chưa từng buông xuống.
" Được rồi được rồi, bình tĩnh. " Lý Lâm dở khóc dở cười, nói, " Điều ta hy vọng cậu chú ý chính là, thu cảm giác cường thế lại một chút, rốt cuộc tình yêu cũng không phải là bên này thắng bên kia, mà là mở ra cửa lòng, tiếp nhận lẫn nhau, lại cùng nhau chia sẻ cảm giác tâm động. "
Đoạn Tinh Dã nhấp môi dưới, buông tha Thừa Độ Chu, cũng chưa trả lời lại, cũng không biết có nghe lời đạo diễn nói hay không.
Lý Lâm đã nhìn ra trạng thái khi quay cảnh hôn của hai người lần sau lại không bằng lần trước, ép đến quá chặt ngược lại càng tìm không thấy cảm xúc, huống hồ thời gian Đoạn Tinh Dã ở phim trường có hạn, vì thế quyết định quay cảnh gặp lại ở thư viện trước.
Các diễn viên về phòng thay quần áo đổi trang.
Lão Từ thay tổng đạo diễn chương trình 《 Một Đường Làm Bạn 》 dò hỏi Lý Lâm, có thể cho phép bọn họ lát nữa phát weibo, báo trước tình huống ở phim trường hôm nay không.
Lý Lâm vui vẻ đồng ý, dù sao hai ngày nữa cũng là lúc quay hình chương trình 《 Một Đường Làm Bạn 》, đến lúc đó mọi người cũng đều sẽ biết Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã phối hợp diễn xuất trong phim.
Thừa Độ Chu với tư cách là diễn viên chính vốn có phòng hóa trang riêng.
Nhưng Đoạn Tinh Dã phát hiện các cô nàng xung quanh luôn cố ý như vô tình mà đưa ánh mắt sáng ngời nhìn sang, liền thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, bước qua trước mặt Thừa Độ Chu, đi thẳng về phía phòng hóa trang chung.
" ...... " Thừa Độ Chu còn đứng tại chỗ, đẩy cửa chờ y đi vào.
Phòng hóa trang chung giống như là phòng thay quần áo trong các cửa hàng, vài phòng nhỏ nằm cạnh nhau, mỗi phòng nhỏ đều là dùng ván gỗ cùng mành hợp thành.
Đoạn Tinh Dã đang thay áo sơmi ở phòng số 1.
—— " Nỗ lực có lợi gì chứ? Còn không bằng người ta tìm được người chồng tốt, rõ ràng là không biết diễn, còn được nhét cho một nhân vật quan trọng như vậy. "
Đoạn Tinh Dã ngừng một chút, ngẩng mặt nhìn ánh đèn trên đầu, tay vẫn tiếp tục gài nút áo.
Dương Hoàn là diễn viên lưu lượng xuất thân từ đoàn kịch, sự nghiệp đang cần một bước chuyển biến,do baba nhà tư sản nhét vào đoàn phim của đạo diễn Lý, với danh nghĩa là khách mời, diễn một vai phụ nhỏ bé chỉ có một phân cảnh không vượt qua nửa phút ở trong phim.
Gã vào phòng hóa trang, tùy tiện ngồi vào ghế, ỷ vào chung quanh không ai, tùy ý oán giận nói ra bất mãn trong lòng: " Đều là khách mời, vai diễn của tôi thì không biết có bị xóa giảm hay không, còn y tiến tổ thì đã cùng diễn viên chính quay cảnh nụ hôn đầu tiên, phim còn chưa quay xong, đề tài với lưu lượng đều bị y chiếm hết, chỉ bởi vì lão công của y là Thừa Độ Chu? Thật đúng là không công bằng. "
Trợ lý của gã ở bên cạnh nhỏ giọng nói: " Người ta có thế lực mà. "
Dương Hoàn chế nhạo, nói: " Đúng là không tự hiểu lấy mình, không biết diễn cũng đừng tới tham gia diễn xuất, gì mà thể hiện những gì bản thân có, đó còn không phải là bán sắc cầu vinh, loại người này sao, tôi nói cậu nghe...... "
" Rầm —— "
Mành của phòng trong bị kéo ra.
Dương Hoàn cùng trợ lý giật nảy mình, lại chờ thấy rõ người vừa cúi đầu chỉnh lại quần áo, vừa đi ra ngoài, da đầu tê rần, làm sao cũng chưa từng nghĩ đến có thể gặp gỡ người mình nói xấu ở chỗ này. Còn tưởng rằng Đoạn Tinh Dã sẽ dùng phòng hóa trang riêng.
Dương Hoàn thả chân đang vắt chéo xuống, thẳng lưng ngồi trên ghế.
Khi Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, ánh mắt chỉ lướt nhanh qua hai người, bước thẳng đến trước kính trang điểm, treo quần áo của mình lên móc treo quần áo.
Nhưng Đoạn Tinh Dã càng bình tĩnh, Dương Hoàn càng đứng ngồi không yên, mồ hôi lạnh đều chảy ròng ròng, gã điên cuồng đưa mắt ra hiệu với trợ lý, muốn tìm cớ thoát đi.
Đúng ngay lúc này.
" Hình như cậu có hiểu lầm đối với tôi, tôi vẫn luôn tự hiểu lấy mình. " Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói.
Dương Hoàn hãi hùng khiếp vía, chỉ là thấy Đoạn Tinh Dã cũng không có tức giận, còn có dáng vẻ dễ bắt nạt, hẳn là loại bình hoa không có đầu óc, yên lòng, cười nhạt: " Hiểu lầm, tôi chưa nói...... "
Đoạn Tinh Dã hơi hơi nâng lên chiếc cằm tinh xảo, nhìn bản thân trong gương, chỉnh chỉnh quần áo: " Đúng là bởi vì tôi biết lão công của mình là Thừa Độ Chu, nên tôi mới dám muốn làm gì thì làm ở phim trường, bằng không cậu nghĩ sao? "
" ...... " Dương Hoàn không nghĩ tới y lại có thể mặt không đổi sắc nói ra loại lời nói này, đồng thời lại cảm nhận được Đoạn Tinh Dã đang miệt thị gã, rất nhanh sắc mặt đỏ lên, một chút đắc ý trước đó cũng không còn, ánh mắt dần dần tràn đầy cảm xúc không cam lòng.
Đoạn Tinh Dã chỉnh xong quần áo, giống như từ trên cao nhìn xuống mà nhìn về phía Dương Hoàn, ánh mắt cao cao tại thượng: " Nỗ lực đương nhiên là có dùng, đối với loại người không bối cảnh cùng khuôn mặt như cậu đây là rất cần thiết. "
" Anh! "
Dương Hoàn nổi giận.
Khi có người ghen tị với bạn, đặt điều nói xấu bạn vì thứ bạn có, thì bạn không cần phải hạ thấp bản thân mình xuống, khen ngợi đối phương để họ vui vẻ, mà bạn cần phải sống càng tốt, càng phải làm họ nhìn đến thứ bạn có mà họ không có.
Dù sao mặc kệ bản thân mình nỗ lực hay không, loại người này đều nhận định y là dựa vào Thừa Độ Chu, đã như vậy thì không cần phải tự chứng minh, mà chỉ cần căn cứ theo logic của đối phương dỗi trở về là được.
Cùng người có tam quan bất chính nói chuyện tam quan gì chứ, đừng chọc cười, cần phải dùng ma pháp đánh bại ma pháp.
" Chỉ là tôi vẫn muốn làm sáng tỏ một việc. " Đoạn Tinh Dã chống một tay xuống mặt bàn, nói, " Dù cho tôi không phải là chồng của Thừa Độ Chu, thì cảnh hôn này vẫn là do tôi diễn, cũng chỉ có tôi có thể diễn. "
Ngực Dương Hoàn phập phồng, tức đến mức cười lạnh, xé rách mặt mũi không khách khí: " Phải không? "
" Đương nhiên. " Đoạn Tinh Dã khẽ nâng khóe môi, từng câu từng chữ rõ ràng nói, " Bởi vì hắn yêu tôi yêu đến muốn chết, không diễn cùng người khác được. "
Dương Hoàn mặt xanh lè: " ...... "
Tiểu trợ lý ở bên cạnh run bần bật, căn bản không dám xen mồm.
Đoạn Tinh Dã không thèm để ý tới bọn họ, hướng về phía bên ngoài đi đến, chỉ là còn chưa đi tới cửa, Thừa Độ Chu xuất hiện, dựa nghiêng lên khung cửa.
" ...... "
Bước chân Đoạn Tinh Dã hơi dừng.
Mà hai người Dương Hoàn ở phía sau y, sắc mặt đã chuyển sang trắng bệch.
Đoạn Tinh Dã chưa làm người nhìn ra khác thường, tiếp tục hướng về phía bên ngoài đi đến, khi trải qua Thừa Độ Chu, bước chân không ngừng, đôi mắt đen hơi nâng nhìn nam nhân, vươn một ngón tay trắng nõn chọc chọc ngực hắn: " Đoàn phim của các anh sao lại có loại người này chứ? "
Sau khi Đoạn Tinh Dã nhẹ nhàng ném xuống một câu đó, thì rời đi.
Thừa Độ Chu quay đầu lại liếc mắt nhìn Đoạn Tinh Dã một cái, vòng tay, lại đưa mắt nhìn vào nam nhân sắp súc thành chim cút ở trong phòng.
Hắn không biết người này gọi là gì, cũng không có hứng thú, nhưng nghe đến đối phương nói Đoạn Tinh Dã " Bán sắc cầu vinh ", vẫn là hỏi một câu: " Cậu tên gì? "
Đối phương do dự một lát, nuốt nước miếng, nói: " Dương Hoàn...... "
Thừa Độ Chu gật đầu, nhàn nhạt nói: " Đừng để tôi mở miệng, chính cậu tìm nhà làm phim kết toán tiền lương. "
Dương Hoàn hoảng hốt, gã biết Thừa Độ Chu có năng lực sa thải gã, bởi vì Thừa Độ Chu chính là một trong những nhà đầu tư của bộ phim điện ảnh này, căn bản không cần phải có sự đồng ý của đạo diễn.
" Thừa tổng, tôi chỉ là nói sai thôi, không đến mức...... "
" Sao lại không đến mức. " Thừa Độ Chu đứng thẳng người, chuẩn bị rời đi, nói, " Rốt cuộc tôi yêu y yêu đến muốn chết. "
" ...... "
Dương Hoàn á khẩu không trả lời được, lại lần nữa ngã ngồi vào ghế dựa.
***
Đoạn Tinh Dã ra ngoài, trên mặt hiện lên quẫn bách nhàn nhạt .
Y vừa rồi chỉ là muốn chọc tức người khác, nên nói quá lên, lại bị Thừa Độ Chu nghe được, đại khái là muốn bị cười chết rồi.
Đoạn Tinh Dã " Chậc " một tiếng, có chút bực bội.
Đúng ngay lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Đoạn Tinh Dã hơi hơi căng chặt, không tự giác bước nhanh hơn.
Nhưng bước chân của người nọ rõ ràng còn lớn hơn nữa, chỉ chốc lát sau, cổ tay của y đã bị kéo lấy.
" Đi nhanh như vậy làm gì? " Thừa Độ Chu hỏi.
Đoạn Tinh Dã quay người lại, đúng lý hợp tình: " Biết mấy giờ rồi sao? Không đi nhanh chút chẳng lẽ chờ người tới hối sao? "
Thừa Độ Chu rũ mắt, thả lỏng một chút lực độ nắm lấy cổ tay Đoạn Tinh Dã, nói: " Không quan hệ, đi chậm một chút...... Đi thôi. "
Đoạn Tinh Dã để mặc cho hắn nắm tay mình, hai người tiếp tục đi về phía thư viện.
Hai bên đường có sông, ven đường còn trồng cây liễu, nhẹ nhàng đung đưa trong gió chiều tháng ba.
Thừa Độ Chu nói: " Em không cần để ý đến loại người như vừa nãy. "
" Còn cần anh nói sao? " Đoạn Tinh Dã sợ hắn nhắc tới gì mà " Yêu tôi yêu đến muốn chết ", suy nghĩ hỗn loạn vội vàng chuyển đề tài, " Thừa Độ Chu, anh không cảm thấy rất quá đáng sao? Dựa vào đâu mà mọi người đều nói là em dựa vào anh? Tham gia chương trình yêu đương cũng thế, quay một đoạn phim cũng thế, rõ ràng là đôi bên cùng có lợi mà. "
Thừa Độ Chu nhẹ giọng nói: " Bởi vì em quá tốt, bọn họ đều phải ghen ghét. "
Trên mặt Đoạn Tinh Dã nóng lên, chỉ nghe được " Em quá tốt ", từ Thừa Độ Chu nói ra thật là hiếm lạ, y há miệng th* d*c, nhanh mồm dẻo miệng đều không dùng được.
Thừa Độ Chu nói tiếp: " Kỳ thật cũng có người nói anh cọ nhiệt độ của em, bởi vì nhân khí của em trong chương trình yêu đương tương đối cao, còn có người nói đứa nhỏ kia còn xứng đôi với em hơn anh, bởi vì hai người đều biết viết từ soạn nhạc, rất có tài, 18 tuổi, trong ánh mắt khi nhìn em đều là ánh sáng, anh có thể cùng em kết hôn, tất cả đều là chiếm ưu thế vì là trúc mã. "
Nói xạo!
Trực giác của Đoạn Tinh Dã báo cho y những lời người ở trên mạng nói đều là nói xạo, là quá rảnh rang nên loạn chỉ uyên ương.
Y đẩy Thừa Độ Chu: " Đừng nói đến đứa nhỏ kia với em! "
" Nga." Trừ bỏ thanh âm của Thừa Độ Chu có chút thấp, thì không có cảm xúc gì khác, nói, " Anh chỉ là vừa vặn nghĩ đến, nên nói nói như vậy thôi. "
Đoạn Tinh Dã nói: " Vậy sao anh còn uất ức chứ? "
Thừa Độ Chu nói: " Anh không có. "
Đoạn Tinh Dã nói: " Anh có! "
Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, bình tĩnh nói: " Anh chỉ muốn nói, bên ngoài kiểu nói nào cũng có, chỉ cần chúng ta biết rõ ràng mọi chuyện là được, không cần phải đặt trong lòng rồi bị khó chịu. "
" Anh thật là siêu phàm thoát tục! Vậy sao anh còn có thể bị một video làm khó chịu muốn chết. "
" ...... " Thừa Độ Chu không giả bộ nữa, hỏi: " Em còn tức giận sao? "
Hắn cũng chỉ là muốn Đoạn Tinh Dã dễ chịu một chút.
Nhưng mà không nói thì thôi chứ đã nói tới, thì Đoạn Tinh Dã càng nghĩ càng giận, nếu vừa rồi khi y đối mặt với kẻ đặt điều nói xấu còn có thể ưu nhã thoải mái mà dỗi trở về, thì đối với Thừa Độ Chu, tức giận trong lòng đều không nhịn được: " Cái gì mà nỗ lực còn không bằng tìm được người chồng tốt? Sau khi kết hôn, em căn bản không đòi anh cho tài nguyên, nhưng thật ra là chính anh có được một cơ hội diễn nam chính, cho nên rốt cuộc là ai tìm được người chồng tốt chứ? "
Thừa Độ Chu nháy mắt, nhìn y: " Nam chính? "
Đoạn Tinh Dã buột miệng thốt ra: " Triều Ca a. "
Nhưng mới vừa nói xong, y liền c*n m** d***, ý thức được chính mình lắm miệng.
《 Triều Ca 》 là tác phẩm kinh điển của ông ngoại Hám Đại Sơn của y, y mới vừa đáp ứng cùng Thừa Độ Chu kết hôn, đoàn phim liền đưa ra thông báo chính thức việc Thừa Độ Chu là nam chính, thế cho nên y vẫn luôn cho rằng, hôn nhân của bản thân mình là một cọc mua bán, vẫn là mua bán lỗ vốn.
Nhưng loại chuyện này Đoạn Tinh Dã chưa từng nói ra, cảm thấy mất mặt, nhưng không nói không đại biểu trong lòng y không có khúc mắc, chung quy là cảm thấy không phục, nghẹn hai năm, giờ phút này não nóng lên rốt cuộc nhịn không được mà nói ra.
Không khí bên bờ sông trầm mặc xuống dưới, chỉ còn tiếng vang rào rạt khi gió thổi qua dương liễu.
Một hồi lâu.
Thừa Độ Chu buông tay Đoạn Tinh Dã ra, Đoạn Tinh Dã bỗng nhiên không biết nên đặt tay ở chỗ nào, liền để ra sau lưng, quay đầu nhìn sang nơi khác.
Tuy rằng làm tổn thương tình cảm, nhưng là nói ra cũng tốt, Thừa Độ Chu không cần cảm thấy mất mặt, y cũng sẽ không bởi vì việc này mà khinh thường đối phương, loại chuyện trao đổi ích lợi này cũng là chuyện bình thường không ảnh hưởng đến đạo đức.
Thừa Độ Chu mím môi, nói: " Triều Ca là do anh thử kính giành được. "
Hơi thở Đoạn Tinh Dã hơi ngưng, nhìn người trước mặt, khúc mắt ở trong lòng buông lỏng một chút.
======
Tác giả có chuyện nói:
Thừa tổng: Hóa ra em lại xem anh là loại người đó. ( Chó ngốc che mặt khóc thút thít )
Đoạn lão sư lại luống cuống: Anh đừng như vậy! Đừng như vậy!