Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Chu Chi
======
Nhà sản xuất ra cửa hút điếu thuốc, mới vừa bước qua ngạch cửa, thì phát hiện có một người nam nhân đang ngồi xổm trước cửa gọi điện thoại, tập trung nhìn kỹ, là diễn viên chính của đoàn phim bọn họ, khó được có một dáng vẻ nôn nóng thất vọng, giống như đã xảy ra chuyện gì.
Thừa Độ Chu lập tức nhận ra có sự xuất hiện của người khác, đứng dậy đi vào trong góc, quay người dựa nghiêng người lên trên tường.
Người phụ trách rất có mắt nhìn, xoay người rời đi.
Thừa Độ Chu không nghe thấy đầu kia trả lời, nghĩ đến dáng vẻ lạnh nhạt trầm mặc của Đoạn Tinh Dã, ý thức được bản thân lại mất mặt, xoa nhẹ mặt mình: " Xin lỗi em, em ngủ đi. "
Trên mặt Đoạn Tinh Dã nóng lên, gỡ mắt kính xuống, lạnh lùng nói: " Thừa Độ Chu, anh muốn em dỗ anh như thế nào. "
Thừa Độ Chu cúi đầu, tính tình đều bị mài không còn, giọng nói khàn khàn: " Đừng có đâm chọt anh, Đoạn Tinh Dã. "
Đoạn Tinh Dã ngồi dậy: " ? "
Tôi là ma quỷ sao.
Nếu Đoạn Tinh Dã có thể cảm nhận được Thừa Độ Chu uể oải, tất nhiên sẽ nguyện ý trấn an hắn.
Trước kia có thể là sẽ không muốn, bởi vì một loạt hành động của Thừa Độ Chu sau khi rời đi quá tổn thương tình cảm, khiến y giận dỗi, thế nên sau khi kết hôn, trước khi nghe nói hắn có đi tìm mình, đều trong trạng thái chiến tranh lạnh.
Bằng không với tình cảm trúc mã trúc mã gần 20 năm của hai người, dù là kết hôn theo hợp đồng, cũng không thể giống như kẻ thù truyền kiếp nháo đến toàn võng đều nhìn ra bọn họ không hợp nhau.
Nhưng hiện tại không giống.
Nếu đã giải trừ hiểu lầm, y sẽ không mặc kệ chết sống của Thừa Độ Chu.
Nhưng Thừa Độ Chu lại vì một video cp mà tức giận đến muốn chết muốn sống, khiến y khó hiểu, lúc này mới không biết nên dỗ như thế nào.
Đoạn Tinh Dã cong chân lên, thẳng eo, hạ giọng nhẹ nhàng nói, miễn cho Thừa Độ Chu cho rằng y đang đâm chọt, không chân thành.
" Đầu tiên, em dỗ anh không có nghĩa là em sai, chỉ là nếu video đó khiến anh khó chịu, cảm xúc mất khống chế, em có thể lui một bước, để anh bình tĩnh trở lại rồi lại nói tiếp. "
Bởi vì giọng điệu của Đoạn Tinh Dã quá mức lý trí, Thừa Độ Chu cũng không thấy dễ chịu hơn, dùng tay moi moi vách tường, thấp giọng nói: " Em đều không hỏi vì sao anh lại để tâm đến video đó. "
Đoạn Tinh Dã: " Vì sao? "
Thừa Độ Chu nhấp môi, sau một lúc lâu, nói: " Anh ghen tị với hắn. "
" A. " Đoạn Tinh Dã hạ eo, cười nói, " Cũng phải, người ta chỉ mới 18 tuổi. "
Thừa Độ Chu: " ...... Anh không muốn nói chuyện với em. "
Đoạn Tinh Dã: " Cúp đây, gặp lại sau. "
Thừa Độ Chu đấm vào vách tường: " Đã nói là dỗ anh đâu! "
Đoạn Tinh Dã hết biết nói gì rồi, cầm điện thoại để lại bên tai: " Có chuyện thì nói, lại còn lảm nhảm thêm câu nào nữa thì đừng trách sao em chửi anh. "
Thừa Độ Chu hít sâu một hơi, nói: " Anh hy vọng về sau em có thể thường xuyên nhắn tin với anh, không cần vừa rời khỏi chương trình thì không còn nhắn tin gọi điện nữa, anh không muốn làm công cụ hình người. "
Đoạn Tinh Dã theo không kịp đề tài, sửng sốt.
Thừa Độ Chu một tiếng trống làm tinh thần thêm hăng hái nói: " Video kia sẽ không làm anh mất thể diện, cũng không cần em phải đáp lại trước mặt công chúng, nhưng anh mong khi em nhìn thấy bình luận của anh, có thể biết là anh đang chú ý đến em, sau đó vào wechat hỏi anh một câu đang làm gì. Em đã ba ngày không tìm anh, anh mỗi ngày đều đang đợi tin nhắn của em. "
"......"
Trái tim Đoạn Tinh Dã mới có dấu hiệu giảm tốc độ đập lại tăng lên, màu đỏ trên mặt lại lần nữa lan tràn ra, khả năng còn đỏ hơn so với vừa rồi.
" Sao em phải...... "
Y vội vàng l**m khóe môi, dừng lại, thiếu chút nữa lại muốn nói ra loại lời nói " Sao em phải tìm anh " này.
Đoạn Tinh Dã cong chân lên, chôn đầu vào trong đầu gối, giọng nói có chút ám ách: " Anh không thể tìm em sao? Muốn gọi thì gọi có phải không biết số của em đâu, giả bộ làm gì trước Thừa Độ Chu. "
Thừa Độ Chu gần như lên án nói: " Lần trước anh nói câu nhớ em, em liền cho anh vào danh sách đen. "
Đoạn Tinh Dã hỗn loạn, giọng còn lớn hơn hắn nữa: " Anh không biết nói chuyện phiếm hả, sao lúc nào cũng quyến rũ người khác thế! "
Thừa Độ Chu câm miệng, hơi chau mày lại.
Quyến rũ.
Hắn rũ mắt, nhỏ giọng nói: " Em nói, ngày thường đều bận làm việc, sẽ không nhớ đến anh, nếu anh chủ động tìm em, em sẽ chê anh phiền. "
" Anh có thể bình thường chút không? " Đoạn Tinh Dã muốn mắng người, " Nhắn cái tin nhắn còn phải nghĩ nhiều như vậy sao? "
Đầu bên kia điện thoại lâm vào một mảnh an tĩnh.
Đoạn Tinh Dã đợi một lát: " Alo? "
" Em không hiểu. " Thừa Độ Chu nói nho nhỏ, trong giọng nói tràn ngập thất vọng.
Đoạn Tinh Dã khó chịu, hỏi: " Không hiểu cái gì. "
Thừa Độ Chu: " Anh muốn nói những chuyện bình thường kia. "
Đoạn Tinh Dã: " Chuyện gì? "
" Những chuyện vụn vặt nhỏ bé lại không có ý nghĩa kia. "
" ...... "
Đoạn Tinh Dã không dự đoán được trong lòng hắn lại nghĩ đến mấy thứ này, mím môi, nắm điện thoại nhìn xa xăm: " Anh không cần phải làm việc sao? "
Thừa Độ Chu nói: " Sau 10h anh rảnh rỗi nhất. "
Đoạn Tinh Dã nghĩ đến tờ giấy ghi chú kia.
Hóa ra là ý tứ này.
Y dùng tay xoa xoa khuôn mặt nóng bừng, nghiêng đầu chống đỡ một bên gò má: " Em còn phải làm việc của mình, dựa vào đâu mà phải lãng phí thời gian để cùng anh nói chuyện phiếm. "
Thừa Độ Chu dùng mũi giày đá đá mặt đất: " Vậy thôi bỏ đi, anh cũng không muốn quấy rầy em. "
Đoạn Tinh Dã há miệng th* d*c, lại nhắm lại.
Giọng nói của Thừa Độ Chu lại khôi phục bình tĩnh, nói: " Thứ sáu gặp. "
Ngày mai là có thể gặp.
Chỉ là Đoạn Tinh Dã không thể nói. Tổ chương trình yêu cầu, bọn họ muốn quay phản ứng kinh hỉ của Thừa Độ Chu.
......
Mặt của mèo con còn chưa nẩy nở hoàn toàn, luôn là một dáng vẻ mơ hồ. Nó hình như còn an tĩnh hơn so với các bé mèo con khác, buổi tối sẽ không kêu bậy, dù tỉnh cũng chỉ nằm ngốc ở đó.
Đoạn Tinh Dã đi ngang qua, lại đi trở về, bước tới ngồi xổm xuống bên cạnh ổ mèo.
Hai chỉ chân trước trắng tinh của mèo con bò trên nệm mềm, cọ từng chút về phía trước. Nó cũng muốn thân cận người.
" Dừng. " Đoạn Tinh Dã dựng thẳng lên một ngón tay, ý tứ là không tiếp thu nó lại đến gần chút nào nữa.
Mèo con giống như nghe hiểu, thật sự ngừng lại, ngây thơ nhìn y.
Đoạn Tinh Dã nâng ly uống một ngụm nước, đánh giá mèo, nhưng vẫn là nghĩ đến Thừa Độ Chu.
Thời điểm mới bắt đầu tham gia chương trình y đúng thật là xem Thừa Độ Chu là người công cụ, rõ ràng là quan hệ buôn bán, lúc không quay chương trình thì ai bận việc người nấy, hai năm qua bọn họ đều là như vậy.
Đoạn Tinh Dã đã quen với trạng thái hôn nhân như thế, y cho rằng Thừa Độ Chu cũng vậy, không nghĩ đến qua các kỳ của chương trình yêu đương, Thừa Độ Chu đã không hề thỏa mãn với trạng thái như thế nữa.
Đoạn Tinh Dã không hiểu cái gì là nói chuyện phiếm về những chuyện vụn vặt nhỏ bé không có ý nghĩa kia, khi y cùng mọi người nói chuyện phiếm đều là thẳng đến chủ đề, theo đuổi hiệu suất.
Trước đây vì công việc, wechat có kết bạn với một ít người, sau khi nói xong chính sự, những người đó luôn vô tình cố ý nói một ít chuyện như " Ăn cơm chưa ", " Đang làm gì ", hoặc là tùy tay chụp một tấm ảnh bán khỏa thân gửi qua đây.
Đoạn Tinh Dã không trả lời, chỉ cho vào danh sách đen, quan niệm xã giao của y chỉ giới hạn trong hai câu nói, " Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi " cùng với " Liên quan gì đến ngươi. "
Nói đến cùng, Đoạn Tinh Dã là người không quan tâm đến bất kỳ ai ngoài trừ mình, d*c v*ng chia sẻ cùng d*c v*ng biểu đạt của y toàn bộ đều cho âm nhạc, bởi vậy sống được vô cùng độc lập.
Nhưng đêm nay Thừa Độ Chu lại truyền đến mong muốn muốn bị chú ý cùng nhu cầu muốn giao lưu.
Cảm giác đầu tiên của Đoạn Tinh Dã là phiền toái, chỉ là rất nhanh đã nghĩ đến, vừa rồi trong điện thoại Thừa Độ Chu đã thừa nhận đang chủ động chú ý đến y, lại nhớ lại trước kia khi Thừa Độ Chu báo cáo hành trình, đến việc ăn cơm cá chình cũng sẽ chụp hình gửi qua đây.
Hóa ra không phải là vì rảnh rỗi, là đang muốn nói những chuyện vụn vặt nhỏ bé lại không có ý nghĩa này.
Đoạn Tinh Dã rũ hàng mi dài nồng đậm xuống, trên mặt lại nóng lên, ngón tay vuốt vuốt ly.
Nếu Thừa Độ Chu là xuất phát từ tình nghĩa trúc mã mà làm như vậy, thì y không ý kiến.
Nhưng nếu Thừa Độ Chu là vì tôn trọng hôn nhân, hy vọng càng hiểu biết tình hình công việc cùng sinh hoạt gần đây của cả hai, cũng lấy thân phận trượng phu biểu đạt tình cảm, thì y không chỉ cảm thấy không cần thiết, mà còn sẽ cảm thấy có gánh nặng.
Là loại gánh nặng vừa mặt đỏ tim đập, vừa lại cảm thấy lo sợ bất an như có gì đó đè ở trong lòng.
Y biết, hôn nhân chính là đối với một người khác nói, ta cho phép ngươi bước vào thế giới của ta.
Nhưng y còn không có chuẩn bị tốt phát giấy thông hành cho bất cứ ai.
Y vốn dĩ đã không thích hợp kết hôn.
Sau một hồi an tĩnh, Đoạn Tinh Dã khẽ nhấp môi, đặt ly sang bên cạnh, nhìn mèo con trong ổ, lẩm bẩm thì thầm: " Ba của con già đầu rồi, còn làm nũng như vậy con biết sao? Một đại nam nhân, lại làm nũng với gia gia của con đâu, nói ra phải bị người ta cười chết...... Còn nói ta có phải chiều hắn quá rồi không, ở chương trình yêu đương cho hắn sắc mặt tốt, mỗi một ngày đều chỉ nghĩ được voi đòi tiên...... Ta mới không chiều hắn ...... "
Mèo con có chút vui vẻ, nghiêng người, nghiêng đầu, nỗ lực duỗi dài móng vuốt ngắn, cào vào không khí.
Đoạn Tinh Dã lập tức xụ mặt, chỉ vào nó cảnh cáo: " Đừng có học ba con! "
Mèo con " Lộc cộc " hai tiếng nho nhỏ, thu móng vuốt về, ăn tĩnh ghé vào trong ổ.
Đoạn Tinh Dã cảm thấy nó ngoan ngoãn hơn Thừa Độ Chu nhiều, nắm một góc thảm lông, tận lực không đụng tới mèo mà đắp lên người nó, nói: " Ngủ, tuổi còn nhỏ đừng thức khuya. "
Đoạn Tinh Dã tắt đèn, tiến vào phòng.
Y nằm trên giường trước khi chuẩn bị ngủ, lấy điện thoại ra, đánh chữ gửi đi.
Seen: 【 Em muốn ngủ. 】
Đoạn Tinh Dã cầm điện thoại nghiêng người, mặt chôn vào giữ cánh tay, sợi tóc tán loạn mà che lại đôi mắt.
Nếu đối tượng là Thừa Độ Chu, y có thể chịu đựng hai năm hôn nhân, nếu là Thừa Độ Chu gửi tới ảnh chụp cơm cá chình, y sẽ không cảm thấy phiền chán.
Nếu Thừa Độ Chu bị video cắt nối biên tập về y cùng người khác khiến cho khó chịu đã chết.
Thôi được.
Không liên quan đến y. Là chính hắn quá hẹp hòi, không thể trách ai.
Nhưng nếu là Thừa Độ Chu vẫn luôn đang đợi tin nhắn của y, bởi vì không chiếm được chú ý mà ủy khuất đến muốn khóc, vậy y có thể suy xét cho chó ngốc một chút an ủi.
***
Thừa Độ Chu ngồi ở góc tường moi hai cân xi măng ra tới, sau khi giải phóng cảm xúc xong, chính là thẹn thùng không thôi.
Đoạn Tinh Dã có phải cảm thấy hắn quá không giống nam nhân không, sẽ giống phía dưới* đi.
......Sẽ không. Bởi vì trước nay y không đối hắn phía trên* quá.
(** Trên/dưới này chắc là đang nói đến vị trí công/thụ )
Thừa Độ Chu thanh tỉnh, không hề chờ đợi vô vị.
Đoạn Tinh Dã chính là loại người này, sống trong thế giới của mình, chuyên chú với thiên phú của mình, trò chuyện một chút đều ngại sẽ phân tán lực chú ý.
Kẻ cuồng sự nghiệp, xứng đáng cảm xúc của y ổn định còn có tiền.
Khi Thừa Độ Chu định trở về, điện thoại lại chấn động, nhìn thấy hai điều tin nhắn.
Seen: 【 Em muốn ngủ. 】
Seen: 【 Còn bao lâu nữa thì anh kết thúc công việc? 】
Tìm Thừa Độ Chu đập chậm nửa nhịp, sửng sốt nửa ngày, vuốt mặt một phen.
Thừa Độ Chu: 【 Còn có một cảnh, rạng sáng đi. 】
Hắn đánh hai chữ, " Ngủ ngon ", còn không có gửi đi, lại nhảy ra khung thoại.
Seen: 【 Ân. 】
Thừa Độ Chu lại xóa " Ngủ ngon " đi.
Thừa Độ Chu: 【 Làm gì? 】
Seen: 【 ??? 】
Seen: 【 Sao lại làm gì. 】
Seen: 【 Anh sẽ không phải còn muốn em tìm đề tài đi? 】
Thừa Độ Chu: " ...... "
......
Lục Khiên nhân lúc trước khi quay cảnh tiếp theo, muốn ra bên ngoài hút điếu thuốc.
Ở cửa, nhà sản xuất ngăn hắn lại, xua xua tay: " Hiện tại đừng đi ra ngoài. "
Lục Khiên đặt điếu thuốc vào trong miệng: " Lập tức quay lại. "
Nhà sản xuất liếc mắt về hướng cửa: " Cảm xúc của Thừa tổng không thích hợp, đừng đi quấy rầy, nhẫn nhẫn đi. "
Lục Khiên bán tín bán nghi, nhìn qua hướng cửa.
Đúng ngay lúc này.
Một thân ảnh tây trang phẳng phiu vượt qua ngạch cửa đi đến.
Chỉ thấy Thừa Độ Chu cúi đầu xem di động, vừa đánh chữ vừa đi về phía trước, khóe miệng sắp bị kéo ra sau tai rồi.
Nhà sản xuất: " ...... "
Lục Khiên: " ? "
Hắn không đúng chỗ nào?
Là cười đến rất vui vẻ sao?
======
Tác giả có chuyện nói:
Nhà sản xuất: Tiểu tình lữ thay đổi thất thường.