Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Chu Chi
======
Ở trong sân chơi ném bóng một hồi, Thừa Độ Chu rốt cuộc vui sướng, không ngừng vẫy đuôi, thời điểm vào phòng bước chân đều nhẹ nhàng, há mồm lè lưỡi, chạy chậm nơi nơi tìm nước uống.
Tưởng Tư Kỳ không cung cấp bất kỳ một công cụ chăn nuôi nào, Đoạn Tinh Dã liền lấy một chiếc bồn gốm sứ từ phòng bếp, chứa đầy nước đặt xuống mặt đất.
Đoạn Tinh Dã đi đến phòng khách, Thừa Độ Chu lập tức không uống nước, nhắm mắt theo đuôi y.
Đoạn Tinh Dã đành phải dừng lại chờ: " Mày uống đi, tao không đi nữa. "
Lang khuyển như là nghe hiểu được tiếng người, lại quay trở lại vội l**m nước.
Đoạn Tinh Dã có thể vô chướng ngại giao lưu cùng chú chó lớn này, cảm thán nó có linh khí, đồng thời, càng thêm có hảo cảm với nó.
*
Đoạn Tinh Dã trở lại phòng khách, ngồi xuống sô pha.
Lang khuyển vòng quanh bên chân y, có vẻ có chút không biết theo ai.
Đoạn Tinh Dã cầm lấy đồ chơi bằng lông trên sô pha, thuận tay vứt cho hắn.
Sau khi Thừa Độ Chu thức tỉnh thiên phú, nhìn đến cái gì bay trên không trung đều phải bắt lấy, nhảy lấy đà, miệng sói ngậm lấy món đồ chơi, lắc lắc, cúi thấp đầu, giống như một vũ công.
Đoạn Tinh Dã nhìn nó tự chơi, hơi hơi mỉm cười, ngược lại tiếp tục xem TV, chỉ là không được bao lâu, y cảm thấy có gì đó không ngừng chống chân mình.
Hóa ra là lang khuyển ngậm món đồ chơi dỗi dỗi trên đùi y.
" Cho tao chơi hả? "
Đoạn Tinh Dã cảm thấy mới mẻ, duỗi tay lấy món đồ chơi.
Lang khuyển lại lắc đầu, kéo đồ chơi lại.
Đoạn Tinh Dã tức khắc hiểu rõ: " Muốn tao chơi với mày đúng không? "
Lang khuyển lại đưa đồ chơi lên, chỉ là lúc này, khi Đoạn Tinh Dã duỗi tay muốn lấy, hắn lại quay đầu đi, một bộ muốn cho lại không cho, lạt mềm buộc chặt.
Đoạn Tinh Dã buồn cười, không nói gì nắm lấy món đồ chơi, cùng nó chơi kéo co.
Một người một " chó " chơi đùa một lát, Đoạn Tinh Dã ngán, vỗ vỗ đầu chó: " Tự mình chơi đi. "
Nếu như là những chú chó khác thì lúc này sẽ tìm một chỗ nằm sấp xuống nghỉ ngơi, nhưng Thừa Độ Chu chỉ muốn dán dán với Đoạn Tinh Dã, hai chỉ chân trước đặt lên sô pha.
" Làm gì! " Đoạn Tinh Dã giây biến nghiêm túc, ngăn cản nói, " Không được lên sô pha. "
Từ sau khi Đoạn Tinh Dã nuôi Bà Mối, cũng không còn bài xích việc trong nhà nuôi chó mèo nữa, nhưng là vật nuôi cũng phải tuân theo quy củ, không được phép lên sô pha, y ngại chó sẽ làm dơ và phá hư sô pha.
Một chú lang khuyển cao soái nháy mắt thay đổi biểu tình, đôi mắt hẹp dài lập lòe ngân ngấn nước, ngậm món đồ chơi kêu " Anh anh anh anh anh ", mông lắc trái lắc phải, đuôi cũng vẫy không ngừng.
Đoạn Tinh Dã thần sắc vi diệu, thanh âm vẫn lạnh nhạt, nhưng rõ ràng không dữ như vừa rồi: " Vô dụng. "
Lang khuyển không từ bỏ, vừa lắc mông vừa dịch qua, nâng lên một móng vuốt lấy lòng đặt lên tay Đoạn Tinh Dã.
" ...... "
Ai có thể từ chối được tiểu cẩu biết làm nũng chứ?
Đoạn Tinh Dã " Chậc " một tiếng, vỗ vỗ chỗ sô pha bên cạnh.
Lang khuyển hai chân sau dẫm đất, thoắt cái đã nhảy lên trên sô pha, ở bên cạnh Đoạn Tinh Dã, nằm sấp xuống, đầu to dịu ngoan gác trên đùi Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã rũ mắt, năm ngón tay thon dài trắng nõn xen kẽ tiến vào bộ lông mềm xốp của lang khuyển.
Cảm nhận được Đoạn Tinh Dã dịu dàng v**t v*, Thừa Độ Chu thoải mái híp mắt lại, bỗng nhiên liền cảm nhận được lạc thú khi làm chó, chỉ cần lắc lắc đuôi, là có thể được đến Đoạn Tinh Dã thương tiếc, còn bồi hắn chơi, chăm sóc hắn, đáp ứng các loại thỉnh cầu của hắn, so với bị đối đãi thờ ơ vào tối hôm qua, thì hiện tại hắn cảm giác mình như là trân bảo.
Nếu trong lúc nhất thời không thể nghĩ được cách để biến trở về, thì không bằng trước an tâm hưởng thụ hai ngày.
Đoạn Tinh Dã v**t v* nó một lát, lẩm bẩm nói: " Sao tao lại cảm thấy nhất kiến như cố với mày chứ. "
" ! "Thừa Độ Chu lập tức kích động, ngẩng đầu đối diện với y, giọng trầm thấp nặng nề, " Gâu gâu gâu! "
Anh là lão công của em!
Đoạn Tinh Dã nhìn nó hai giây, lại ấn đầu chó xuống đùi: " Tốt, tao cũng rất vui khi được gặp mày. "
" ...... "
*
Cơm trưa, Đoạn Tinh Dã mở túi thức ăn cho chó ra, nhưng là lang khuyển ghét bỏ, quay đầu tránh ra.
Vì thế Đoạn Tinh Dã kêu a di chiên một miếng bò bít tết chín bảy phần.
Đoạn Tinh Dã đặt mâm xuống đất, lang khuyển chỉ là ngồi ngay ngắn ở đàng kia nhìn y, cũng không động.
" Ăn cơm. " Đoạn Tinh Dã nói, " Có phải mày còn muốn tao đút cho ăn không đó? "
Lang khuyển đứng lên, hơn nữa mông lại lắc lắc, nhếch môi lộ ra dáng vẻ như đang cười, có vẻ như là tán đồng đề nghị của y.
Đoạn Tinh Dã không vui: " Thật là có mặt mũi ha? Tự mình ăn đi. "
" Anh anh anh anh...... "
" ...... "
Tất sát kỹ đúng không?
Cuối cùng, Đoạn Tinh Dã niệm tình nó từ nhỏ rời đi ba mẹ, lại chỉ được gửi nuôi ở nhà y hai ngày, vẫn là một ngụm một ngụm dùng nĩa đút hết một miếng bò bít tết.
" Mày là chó, phải nhận rõ thân phận của mình nghe chưa, có chú chó nào kiều khí như mày sao? " Đoạn Tinh Dã hoài nghi, nói, " Nuôi mày còn phải mời một vị bảo mẫu cho mày hả? "
Thừa Độ Chu vói đầu qua, lè đầu lưỡi mềm nhẹ ra l**m l**m nước sốt trên đầu ngón tay trắng nõn của Đoạn Tinh Dã, vén lên hàng mi dài, ánh mắt an tĩnh lại dịu dàng nhìn y.
Lão bà thật tốt.
*
Ăn xong cơm trưa, Đoạn Tinh Dã ra ngoài có việc, dặn dò a di để ý đừng làm cho chó chạy ra ngoài.
Lang khuyển vẫn luôn tiễn Đoạn Tinh Dã đến cửa sân mới ngừng lại.
Đoạn Tinh Dã ra cửa, nó nằm sấp xuống tại chỗ, đầu gục xuống gác lên hai chỉ chân trước, ánh mắt vẫn dõi theo Đoạn Tinh Dã.
Khi Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, thì nhìn đến ánh mắt chuyên chú dõi theo y của tiểu cẩu, lòng có chút mềm mại, hạ quyết tâm, mới thu hồi tầm mắt rời đi.
Thừa Độ Chu nhìn không tới Đoạn Tinh Dã, nghiêng đầu, nằm dài trên cỏ phơi nắng đến thoải mái dễ chịu, lại lần nữa phát hiện ra chỗ tốt khi làm chó, rời xa xã giao, không cần làm việc, đã rất lâu rồi thể xác và tinh thần mới được hoàn toàn thả lỏng như này.
*
Đến chạng vạng Đoạn Tinh Dã mới về nhà, trên đường đi về nhà, lại gặp phải nãi nãi nhà hàng xóm.
Có điều là lúc này nãi nãi không dắt theo cháu trai, mà là dắt chó đi dạo.
Đó là một chú Corgi chân ngắn, lại dài lại tròn, giống một ổ bánh mì, nhìn thấy Đoạn Tinh Dã, bước từng bước nhỏ đến gần cọ cọ chân y, chiếc đuôi nho nhỏ không ngừng lay động.
Đoạn Tinh Dã nhìn nó nhiệt tình như thế, nghĩ đến chú chó lớn ở nhà, ý thức được những chú chó tốt đều hiểu tính người, ngồi xổm xuống, v**t v* Corgi.
Vào lúc y đang v**t v*, chợt cảm thấy sau lưng bị ai đó nhìn chằm chằm.
Đoạn Tinh Dã theo giác quan thứ sáu quay đầu lại, mới đầu y không phát hiện được gì, thẳng đến khi y chăm chú nhìn kỹ, thì thấy chỗ lan can bên sườn sân vườn nhà y ở xa xa, giữa các khe hở nguyệt quý cành lá tốt tươi, một cái đầu chó đang nhìn chằm chằm bên này, vẫn không nhúc nhích, giữa mày nổi lên hai khối thịt, bởi vậy nhìn giống như lang khuyển đang nghiêm túc nhíu mày.
" ...... "
Đoạn Tinh Dã không hiểu sao lại có chút chột dạ, rụt bàn tay đang v**t v* Corgi về.
Lang khuyển liếc nhìn y thật sâu, rồi quay đầu, biến mất khỏi giàn hoa hồng nguyệt quý.
Thừa Độ Chu vốn đang ngủ, xa xa nghe được giọng Đoạn Tinh Dã, lập tức hưng phấn đứng lên, đi đến bên cạnh lan can, ai ngờ bắt gặp cảnh Đoạn Tinh Dã đang v**t v* một chú Corgi chân ngắn, một khắc kia, ghen ghét đến tan nát cõi lòng, khiến hắn giật mình đứng ngây người tại chỗ, ngoại trừ nhìn, một chút biện pháp đều không có.
Lang khuyển trong nháy mắt cảm thấy mình thật dư thừa, ủ rũ héo úa trở lại trong viện, nằm sấp xuống, thành một tấm thảm mềm mụp, chiếc đuôi vẫy qua trái một cái, rồi vẫy qua phải một cái, cuối cùng vô lực rũ xuống đất.
Anh không bao giờ là đệ nhất thiên hạ trong lòng em nữa..
*
Đến tận khi ăn xong cơm chiều, Đoạn Tinh Dã mới nhận được tin nhắn trả lời của Tưởng Tư Kỳ.
Tưởng Tư Kỳ: 【 Gì? 】
Tưởng Tư Kỳ: 【 Có phải là tui ngủ đến mơ hồ rồi không? Chó còn ở trong nhà chưa đưa qua mà. 】
Đoạn Tinh Dã: " ...... "
Vậy lang khuyển ở nhà y đây là từ đâu tới.
Tối hôm qua Tưởng Tư Kỳ chơi suốt đêm, hôm nay ngủ cả một ngày, chậm trễ chính sự, cũng không cần đi công tác nữa, cho nên đánh mất kế hoạch đưa chó cưng đi gửi.
Đoạn Tinh Dã hỏi một vòng, cũng không biết lang khuyển ở nhà y cọ ăn cọ uống cọ chơi suốt một ngày là từ chỗ nào tới.
Giờ cũng đã trễ, để mai y nhờ a di hỗ trợ tìm chủ nhân của nó vậy, trước về phòng ngủ thôi.
Lang khuyển cũng đi theo vào phòng, Đoạn Tinh Dã nghĩ đến khả năng nó có thể là cảm thấy không an toàn, liền mặc kệ.
Kết quả nó da mặt rất dày, được nước làm tới, ở mép giường vòng tới vòng lui, trong ánh mắt cũng để lộ ra ý cầu xin, muốn lên giường.
Đoạn Tinh Dã tự nhiên là không cho phép.
Thừa Độ Chu anh anh, cũng vô dụng.
Sau khi tắt đèn, hắn nằm bò trên mặt đất, không ngừng phát ra tiếng sủa thương tâm, thành một bé chó rách nát.
Đoạn Tinh Dã chịu không nổi, lại bật đèn lên, nhích người qua, chừa ra một khoảng trống chỗ mép giường: " Lên đây đi. "
Thừa Độ Chu nhảy lên giường, cảm ơn l**m l**m khuôn mặt, cổ Đoạn Tinh Dã.
" Di ~ " Đoạn Tinh Dã ghét bỏ, đẩy đầu chó ra.
Nhưng thật ra cũng không dơ. Lang khuyển này rất sạch sẽ, lông tóc mềm mại, trên người cũng không có mùi lạ.
Thừa Độ Chu l**m l**m, đột nhiên dừng lại, an an phận phận cuộn người nằm bên cạnh gối đầu Đoạn Tinh Dã, như là có tâm sự, nặng nề thở dài một tiếng.
Nếu lúc này quay về hình người thì thật tốt.
Đoạn Tinh Dã cũng ngủ không được, nằm nghiêng, vuốt đầu chó lông xù xù trước mặt trầm tư, rồi nói: " Nếu tìm không thấy chủ nhân của mày...... Tao nuôi mày vậy. "
Thừa Độ Chu nâng lên đôi mắt hai mí hẹp dài.
Đoạn Tinh Dã cảm thấy bọn họ có duyên, chú chó này cũng rất ngoan, y nói cái gì đều nghe hiểu được, vô cùng thông minh.
" Nhưng việc này tao còn phải hỏi ý kiến Thừa Độ Chu. "
" ...... "
Thừa Độ Chu nháy mắt dựng thẳng tai, run rẩy, hơi hơi nâng lên đầu nhìn Đoạn Tinh Dã.
Bởi vì là hai người cùng nhau nuôi chó, trước khi Đoạn Tinh Dã quyết định, cũng không phải hoàn toàn không bận tâm đến cảm thụ của hắn, sẽ suy xét ý kiến của hắn, điều này làm cho trong lòng hắn nổi lên một tia cảm động.
Đoạn Tinh Dã không nhận thấy được chó lớn biến hóa sắc mặt, cầm lấy điện thoại, mở wechat ra, vào sổ đen, banh khuôn mặt nhỏ lẩm nhẩm lầm nhầm: " Cả ngày trời, gọi cũng không gọi một cuộc...... "
Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn màn hình điện thoại của Đoạn Tinh Dã, mới phát hiện giờ phút này số wechat của hắn đang nằm trong sổ đen của Đoạn Tinh Dã. " ...... "
Vốn Đoạn Tinh Dã muốn nhìn một chút xem Thừa Độ Chu có nhắn tin cho mình không, nhưng mà mới vừa thả tài khoản Thừa Độ Chu ra khỏi danh sách đen, giao diện trò chuyện rỗng tuếch.
Đoạn Tinh Dã mím môi, nắm chặt điện thoại, nói một câu: " Cút đi! "
Thân thể lang khuyển bên cạnh run lên, lông trên lưng hơi dựng đứng lên.
Đoạn Tinh Dã tắt điện thoại, v**t v* đầu cùng cổ nó, ngữ khí hòa hoãn: " Dọa mày rồi sao? Tao mắng chính là cẩu nam nhân, không phải mày. "
Thừa Độ Chu: " ...... "
Không dám hé răng.
*
Sáng ngày hôm sau, Thừa Độ Chu không tình nguyện rảo bước đến ổ ngủ mà Đoạn Tinh Dã mới mua cho hắn.
Phần lớn thời gian hắn đều vượt qua trong giấc ngủ.
Đến gần giữa trưa, hắn tỉnh, đứng lên, giũ lông, hai chân trước vươn ra trước, thân thể kéo thẳng ra sau ép xuống, hiện ra chiếc eo dài.
Đoạn Tinh Dã ở bên cạnh chú ý đến, nhìn thấy eo của nó gầy trường tinh tráng, nhìn ra được rất có sức bật, đây mới là nghĩa trên mặt chữ công cẩu eo.
Đoạn Tinh Dã cảm thấy có ý tứ, duỗi tay v**t v* qua lại trên vòng eo căng chặt.
Lang khuyển cứng người, đôi mắt có chút thâm ý liếc nhìn Đoạn Tinh Dã, tiếp theo, lui về trong ổ, cuộn thành một vòng tròn, hai chân sau kẹp chặt lại, che đi vũ khí súng ống của mình.
Đoạn Tinh Dã: " ? "
Sao mới vừa tỉnh ngủ lại trở về ngủ rồi.
*
Đến chiều, Đoạn Tinh Dã liền không ngừng xem điện thoại, bấm xem một chút lại tắt đi, cũng không biết đang xem cái gì, thỉnh thoảng, còn đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất, xem hết thảy trong viện.
Thừa Độ Chu có thể cảm nhận được y đang khẩn trương, đưa đầu đến gối trên đầu gối y, thu hút lực chú ý của Đoạn Tinh Dã.
Đến thời điểm chuẩn bị nấu cơm, Đoạn Tinh Dã phá lệ mà đi vào phòng bếp, cuốn lên ống tay áo nói với a di: " Để cháu phụ cô, buổi tối làm một đĩa sườn heo chua ngọt đi. "
Thừa Độ Chu đi theo bên người y, đột nhiên cứng đờ, cuối cùng cũng hiểu ra, bắt đầu từ buổi chiều Đoạn Tinh Dã liền vẫn luôn chờ hắn về nhà.
Dựa theo hành trình đã sắp xếp trước đó, là chiều nay hắn có thể trở về.
Dù Đoạn Tinh Dã còn tức giận, dù đã nói hắn ăn cưới xong thì lăn về Thượng Hải đi, nhưng thực tế trong nội tâm vẫn hy vọng hắn có thể trở về đây, còn chuẩn bị sườn heo chua ngọt mà hắn thích ăn nhất để đón hắn.
Đoạn Tinh Dã sao có thể không thèm để ý hắn chứ?
Đoạn Tinh Dã vẫn luôn đặt hắn trong lòng, chờ đợi tin nhắn cầu hòa của hắn, nếu có thể, cũng không hy vọng hai người sẽ tách ra hai ngày.
Nếu tối hôm đó hắn có thể lại kiên nhẫn một chút thì thật tốt.
Thừa Độ Chu bởi vì nhận ra quá muộn, trong lòng toát ra vô hạn chua xót, khi nhìn Đoạn Tinh Dã, đôi mắt trở nên ướt át.
Khi Đoạn Tinh Dã cúi đầu, thì nhìn đến dáng vẻ muốn khóc của lang khuyển, liền hoảng sợ.
" Làm sao vậy? " Y ngồi xổm xuống, nâng mặt chó lên quan sát, hỏi, " Có chỗ nào không thoải mái sao? "
Nhưng vừa nhìn kỹ, một cảm giác khác thường bỗng nhiên ập vào trong lòng.
Dáng vẻ nước mắt lưng tròng của lang khuyển này, khiến tướng mạo của nó trở nên quen mắt hơn.
...... Giống như đã gặp qua ở đâu đó.
*
Một lát sau, lang khuyển đã bình thường trở lại.
Đoạn Tinh Dã xoa xoa đầu nó, hôn l*n đ*nh đầu nó một cái: " Tao đi nấu cơm, tự mình chơi đi nhé. "
Thừa Độ Chu lập tức đã bị hôn đến choáng váng.
Là thật sự bị choáng váng, hắn bước chân phù phiếm đi về phòng nghỉ ngơi, nhưng mới vừa đem cửa phòng ngủ đóng lại, lại là trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.
*
Đoạn Tinh Dã về phòng ngủ lấy đồ sạc, đẩy mở cửa, thì thấy phía sau giường có người bò dậy.
Đoạn Tinh Dã nháy nháy mắt, còn tưởng rằng đang nằm mơ.
Chỉ thấy Thừa Độ Chu lỏa · thể đang đứng lên, sợi tóc có chút hỗn độn, đôi mắt sâu thẳm mờ mịt nhìn y.
Phản ứng đầu tiên của Đoạn Tinh Dã không phải là chấn kinh, mà là di chuyển tầm mắt xuống dưới, từng tấc từng tấc đảo qua cơ bắp săn chắc.
Sau khi nhìn hết của Thừa Độ Chu, y mới nhớ ra trở tay đóng cửa lại, đi lên trước: " Trở về khi nào thế? Đều không chào hỏi, vừa trở về liền chơi lưu manh? "
Đợi Đoạn Tinh Dã đi đến trước mặt hắn, Thừa Độ Chu lại không nói gì chỉ ôm lấy y, lực đạo dần dần buộc chặt, nhưng khi chôn mặt vào hõm cổ Đoạn Tinh Dã, lại có thể cảm nhận được hắn tủi thân.
" ? "Đoạn Tinh Dã vỗ mông hắn, " Khó coi chết đi được! Mau mặc quần áo mặc vào. "
Thừa Độ Chu mặc kệ, hít lấy hương thơm bạch đào quen thuộc, nhỏ giọng nói: " Anh rất nhớ em...... "
Đối mặt thông báo đột ngột này, mặt Đoạn Tinh Dã nóng lên, dần dần đỏ ửng, cảm xúc tức giận hay uất ức khi hai người cãi nhau trước đó, lúc này giống như cũng không còn quan trọng nữa, cũng không có hứng thú lại truy cứu nữa.
Thừa Độ Chu ôm chặt lấy người trong lòng ngực, cảm thụ nhiệt độ cơ thể của y, nghĩ thầm vẫn là làm người mới tốt nhất.
Có miệng để nói chuyện, liền mới có thể truyền đạt tâm ý.
Lại không chịu nói ra nữa, thì cứ trừng phạt hắn biến thành cẩu đi.
-----------Hoàn Toàn Văn---------