Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Chu Chi
======
Vào năm hai đại học, trong một lần đi dạo phố, Đoạn Tinh Dã bị tinh tham phát hiện.
Vị tinh tham kia phi thường nhiệt tình: " Chào cậu, tôi là quản lý của công ty giải trí Thịnh Hành, đây là danh thiếp của tôi. "
Hắn vốn dĩ muốn đào Đoạn Tinh Dã đi làm idol thần nhan, nhưng Đoạn Tinh Dã vừa mở miệng, hắn đã bị giọng nói độc đáo kia hấp dẫn, vội truy vấn: " Xin hỏi cậu biết ca hát không? "
Đoạn Tinh Dã gật đầu.
Tinh tham nói: " Cậu có thể bớt thời gian tới công ty chúng tôi thử giọng không? "
Đoạn Tinh Dã trả danh thiếp lại, xua tay: " Xin lỗi, tôi không có hứng thú. "
Lưu tinh tham vẻ mặt mất mát đứng ở đầu đường.
Sau khi về nhà Đoạn Tinh Dã nhắc đến việc này với Thừa Độ Chu.
" Không phải em thích âm nhạc sao? " Thừa Độ Chu hỏi. " Vì sao không thử xem? "
Tuy hai người chưa từng nói đến điều này, nhưng Thừa Độ Chu biết, Đoạn Tinh Dã từ bỏ thi nghệ thuật là vì muốn bồi hắn học xong khoa chính quy.
Đoạn Tinh Dã nghĩ nghĩ, nói: " Thích âm nhạc lại không nhất định phải làm ca sĩ, âm nhạc là một môn nghệ thuật, một loại thể nghiệm cuộc sống, em học tài chính không ảnh hưởng đến em viết ra những ca khúc dễ nghe, cũng không ảnh hưởng em ca hát. "
Thừa Độ Chu ngồi xổm ở trước mặt Đoạn Tinh Dã, nắm tay y hôn hôn: " Anh chỉ hy vọng em có thể làm điều mình thích, sẽ không vì anh, khiến em chịu thua thiệt. "
" Vì anh? Anh mơ à, hiện tại khá tốt, hơn nữa anh cũng biết đó. " Đoạn Tinh Dã nói, " Em không thích giới giải trí, quá loạn. "
" Ừ, cũng phải. "
***
Nhưng mà ở một thế giới khác, một thời không khác.
18 tuổi Thừa Độ Chu từ bỏ học kiến trúc, tham gia thi nghệ thuật, muốn trở thành diễn viên điện ảnh nổi tiếng.
21 tuổi Đoạn Tinh Dã mở ra TV, ở trên màn hình thấy được Thừa Độ Chu.
Nam nhân trổ mã đến tuấn lãng thành thục, là tài năng mới xuất hiện trong giới điện ảnh.
Khi đó y cùng Thừa Độ Chu đã bốn năm không gặp nhau, Đoạn Tinh Dã kiêu ngạo đến mức không muốn gọi điện thoại liên hệ, nhưng y cuối cùng vẫn là đi tham gia chương trình âm nhạc tuyển tú, từng bước một, tới gần nơi có Thừa Độ Chu.
***
—— " Vô luận ở thế giới nào, thời không nào, anh đều sẽ sửa soạn cho bản thân thật tốt, lại thong dong mà đi về phía em. "
——" Thân ái, em cũng thế. "
***
【 Vấn đề: Người lợi hại nhất mà ngươi từng gặp qua trong hiện thực là cái dạng gì? 】
【 Người dùng ẩn danh: 】
Vấn đề này tôi có quyền lên tiếng! Đề danh đạo sư của tôi, y là người lợi hại nhất mà tôi đã thấy, không gì sánh nổi!
Nói rõ trước nhé, đây không phải là tiểu thuyết.
Đạo sư của tôi năm nay 27, đã được giao cho chức vị giáo sư, y là nghiên cứu sinh tốt nghiệp từ học viện âm nhạc hoàng gia nước Anh, mọi người khả năng sẽ nói này cũng bình thường, nhưng y là từ học tài chính tại trường đại học TOP trong nước rẽ ngang! Lợi hại không lợi hại! Ca khúc của y đã từng đạt được giải thưởng đỉnh cấp ở nước ngoài, thật là không cho người vốn chuyên ngành này một chút đường sống mà!
Đầu năm nay đạo sư của tôi mới từ nước ngoài trở về, cùng về với tiên sinh của y. Đúng vậy, đạo sư của tôi kết hôn rồi, vẫn là cùng đồng tính, đám tiểu cô nương tổ chúng tôi đều khóc chết rồi. Nhưng mà tiên sinh của y cũng rất lợi hại, tạm thời không đề cập đến.
Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp đạo sư, không khoa trương mà nói, ba tiểu cô nương chúng tôi đều bị đẹp đến hôn mê, thật là đẹp, y một người nam nhân, là diện mạo thực tiên khí thức linh khí cái loại này, hơn nữa làn da siêu tốt, nhìn qua còn nhỏ hơn rất nhiều so với tuổi thật, nghịch thiên, lần đầu tiên sư sinh gặp mặt, toàn bộ hành trình chúng tôi đều nhìn chằm chằm mặt y, giống như bị hạ cổ, cũng không biết y nói gì đó. ( Bởi vậy bị sót nhiệm vụ sau đó đã bị mắng, tính cách của y rất nghiêm khắc. ) cho nên đạo sư của tôi chính là người có diện mạo thật ngưu cái loại này.
Y cùng tiên sinh của y là bạn đại học, nghiêm khắc mà nói là quan hệ trúc mã, từ nhà trẻ đã cùng một lớp cái loại này, ( có phải đã ngửi được hơi thở tình yêu thần tiên rồi không! ) đạo sư của tôi không phải học tài chính khoa chính quy sao, nhân mạch lại rộng, y đã lôi kéo tiên sinh của y bắt đầu đầu tư quản lý tài sản từ thời năm nhất đại học, đến năm tư, hai người đã kiếm đủ chi phí để xuất ngoại rồi, lại còn nhiều ra tới thật nhiều, cho nên xuất ngoại bốn năm, bọn họ không hỏi trong nhà muốn một phân tiền, còn quá đến đặc biệt tiêu sái. Năng lực quản lý tài sản của đạo sư của tôi chính là lợi hại.
Tuy y rất biết kiếm tiền, trừ bỏ công tác ở học viện âm nhạc, còn sẽ diễn tấu đàn violin, viết từ soạn nhạc, tùy tùy tiện tiện lấy ra tới đều là cấp bậc chuyên nghiệp, nhưng thần kỳ chính là, trên người y không có một chút hơi thở vật chất, chỉ có thể nói tiên nam không hổ là tiên nam, câu y thường xuyên cùng chúng tôi nói nhất chính là " cuộc sống là một hồi thể nghiệm ", cho nên ở bên người y thực dễ dàng thả lỏng, cùng cảm giác yên bình, tâm thái của y quá ngưu. ( Nhưng ra khỏi văn phòng của y lại phải cố gắng bôn ba như cũ TAT, không thể cùng đại lão học, rốt cuộc đại lão có tiền có nhan có tài hoa, còn có lão công sủng y tận trời. )
Rốt cuộc nói đến bộ phận tôi cho rằng là lợi hại nhất rồi, chính là tình yêu giữa đạo sư của tôi và tiên sinh của y.
Giới thiệu một chút bối cảnh của tiên sinh của y, cùng tuổi với y, trúc mã trúc mã, là kiến trúc sư, đã tự mình mở công ty thiết kế kiến trúc, cũng là một đại lão, trong lúc học tại trường đã đạt được giải thưởng lớn quốc tế, cho hắn một danh hiệu là " Tổng tài " đi. ( Tổng tài trong văn tổng tài chiếu vào hiện thực. )
Tổng tài rất đẹp trai, không phải đẹp trai bình thường, siêu 1m9, lúc đứng cùng đạo sư của tôi, có thân cao kém, người chung quanh đều kêu ngao ngao loạn cắn một trận, nói câu không sợ bị mắng là, tôi chưa thấy qua minh tinh nào đẹp hơn bọn họ, thiên sinh lệ chất cái loại này, hai người bọn họ không đi giới giải trí phát triển thật sự đáng tiếc. Giới giải trí đáng tiếc.
Hồi ức lần đầu tiên thấy tổng tài, hắn cao điệu lái một chiếc Bugatti ngừng ở cổng trường —— Chờ đạo sư của tôi tan làm.
Sau đó tạo thành kẹt đường, bị đạo sư của tôi mắng. Orz
Các ngươi tuyệt đối tưởng tượng không đến, một vị tổng tài bá đạo siêu A, lúc bị mắng thì siêu cấp ngoan, tôi nhìn đều ngốc rồi.
Nghe nói hai người bọn họ kết hôn đã bốn năm, nhưng là rất chú trọng cảm giác nghi thức, nhẫn chưa bao giờ rời tay, hơn nữa mỗi tuần đều đi hẹn hò vào thứ năm.
Đạo sư của ta đã trước tiên định xong quy củ với những học sinh đó y hướng dẫn, một là tan tầm chớ quấy rầy, hai là tan tầm chớ quấy rầy, ba là 30' trước giờ tan làm vào thứ năm từ chối thảo luận luận văn. Sợ không kịp tan làm đi hẹn hò.
Hiệu suất làm việc vào ban ngày của y rất cao, cho nên rất phản đối tăng ca.
Nhưng mà cuối học kỳ trước, học viện phải kiểm tra đột xuất, thời gian khẩn cấp, muốn toàn bộ lão sư cùng ngày phải chấm xong bài thi môn lý luận, tập hợp lại nộp lên trên.
Ngày đó vừa lúc là thứ năm, đạo sư của tôi rất tức giận, không thể đi hẹn hò, bởi vì y rời đi sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ học viện, cho nên y ở trong văn phòng mắng lãnh đạo, giọng của y rất trong rất thông thấu cái loại này, cách cánh cửa đều có thể nghe được, lúc ấy tôi cũng ở, vừa lúc lãnh đạo học viện đi ngang qua cửa sổ văn phòng, liếc mắt nhìn vào trong phòng, rồi đi nhanh qua.
Biểu tình kia làm tôi buồn cười chết rồi, cả gương mặt co quắp lại, đến tận giờ tôi vẫn chưa quên được. Nhưng ông ấy không dám làm gì đạo sư của tôi, bởi vì học viện còn trông chờ vào đạo sư, hơn nữa nhân mạch của đạo sư rất rộng, đến chỗ nào cũng đều là hương bánh trái.
Đây là nguyên nhân gây ra.
Sau khi đạo sư mắng xong, còn phải chấm bài thi, y gọi điện cho tổng tài, nói hôm nay muốn hủy bỏ hẹn hò, ngay từ đầu ngữ khí rất nghiêm khắc, không dung cãi lại, khả năng bên kia tổng tài không vui, sau đó thanh âm của đạo sư liền dần dần nhỏ, cuối cùng che lại microphone, lặng lẽ nói, ngẫu nhiên lọt ra vài chữ, khẩu âm phương nam, thực mềm, cứ như đang dỗ dành tiểu hài tử.
Lúc ấy tôi chính là đang ghé vào trên bàn trà trong văn phòng, dùng notebook giúp y xử lý công tác, phải nhéo mạnh đùi mới không để mình cười ra tiếng.
Tôi cho rằng việc này cứ như vậy là xong rồi, nhưng là không đến nửa giờ sau, tổng tài giá lâm, còn mang theo bữa tiệc lớn được đóng gói tinh mỹ đến.
Hôm đó tôi may mắn, được cùng bọn họ cùng ăn tối.
Tổng tài nhìn cao lãnh, kỳ thật rất bình dị gần gũi, còn sẽ dò hỏi tình trạng vào nghề của tôi, kêu tôi nếu tìm không thấy công tác thì đến tìm đạo sư, sau đó đạo sư liếc hắn một cái, lại không có từ chối, ô ô ô, ăn cơm cùng hai người bọn họ đúng là siêu cấp hạnh phúc, bọn họ lớn lên đều như thiên tiên vậy, nhưng là không có một chút cái giá nào, giống hai anh trai nhà hàng xóm vậy.
Hơn nữa tôi phát hiện tổng tài tuy mặt lạnh, nhưng mỗi khi đạo sư mở miệng, hoặc là nói đến chuyện của đạo sư, ánh mắt hắn đều sẽ có ý cười sáng lấp lánh, yên lặng, im hơi lặng tiếng cái loại này, tôi lại là một trận loảng xoảng loảng xoảng mãnh cắn.
Đạo sư chấm bài thi là có chút chậm, y là mỗi cái tự đều phải nhìn qua cái loại này, sau lại đến 8 giờ, tôi chào hỏi rời đi, khi đó tổng tài còn đang đợi đạo sư.
Đến 9 giờ, khi tôi về ký túc xá có đi ngang qua dưới tòa nhà học viện, nhìn đến phiến cửa sổ ở lầu hai kia vẫn còn sáng đèn, liền đi lên nhìn một cái.
Lúc đi ngang qua cửa sổ, tôi phát hiện người ngồi sau bàn đã biến thành tổng tài, đang nghiêm túc chấm bài thi.
Thế đạo sư của tôi đâu?
Đạo sư ngồi trong lòng tổng tài, dựa vào ngực hắn ngủ, trên người đắp áo khoác của tổng tài, cảm giác gương mặt kia càng nhỏ hơn, y ngủ đến phi thường yên tĩnh.
Tôi không thể diễn tả cảm giác này, vốn đã quen nhìn hôn nhân gà bay chó sủa của các trưởng bối cùng với bạn cùng lứa tuổi, mỗi người giống như đều đang oán giận bất công, không ngừng cãi nhau, nên tôi không cho rằng hôn nhân sẽ hạnh phúc, nhưng là đạo sư cùng tổng tài lại cho tôi một đáp án khác.
Hôn nhân của đạo sư cùng tổng tài rất hạnh phúc, rất lợi hại, chuẩn xác mà nói là phương thức bọn họ vun đắp cho tình yêu này rất lợi hại, cũng không phải là do cùng bọn họ ăn qua một bữa cơm liền hạ kết luận, mà là chỉ nhìn đơn thuần nhìn vào trạng thái của hai người họ, vô luận khi nào thấy bọn họ, bọn họ đều là trạng thái ở trong mối quan hệ đã chịu tẩm bổ.
Hai người hai thân thể, không nhất định hoàn mỹ với nhau, nhưng là khi bọn họ ở bên nhau, linh hồn nhất định là vừa lúc phù hợp, gắt gao dính chặt ở bên nhau, thật giống như dáng vẻ đạo sư ngủ ở trong lòng ngực tổng tài, một khối thân thể thành mảnh ghép của một khối thân thể khác, bọn họ là như thế không thể chia lìa.
Khu bình luận:
" Ô ô ô ô! Tình yêu thần tiên! Chói mù mắt tôi rồi! "
" Không tin, trừ phi cậu bạo chiếu! "
" Mau mở vip đi, đừng lấy tiểu thuyết gạt người, tôi tình nguyện tiêu tiền cũng không tin là thật sự. "
" Xem hai người ưu tú yêu đương thật đúng là sướng mà. "
" Giới thiệu cho mọi người một weibo, là một đôi chân tình lữ trong hiện thực, cùng cái này cùng loại, là âm nhạc gia x kiến trúc sư, đều rất ngọt @ Dạ Độ Tinh Hà. "
Mọi người nhìn đến an lợi, nhanh chóng gõ vào mục tìm kiếm, tìm tòi username.
Ở trong nick weibo đó, bài đăng mới nhất là một bức ảnh vào một tuần trước
Dạ Độ Tinh Hà:
Nhà tôi có hai bé mèo con.
Một bé là mèo con ba tuổi, một bé là mèo con của tôi.
Màu sắc của ảnh rất thoải mái, giữa một vườn cây xanh, có một người nam nhân ngồi trên ghế nằm, thị giác là từ phía sau lưng y chụp đến, trong lòng ngực y ôm một bé mèo, bé mèo kia dựa vào cổ y, vì tiêu cự ở trên người bé mèo, nên khuôn mặt của nam nhân bị mờ đi, nhưng vẫn có thể nhìn ra làn da tuyết trắng, dáng mặt lưu sướng, khi hơi nghiêng đầu, đuôi mắt hơi nâng, lông mi rất dài. Là một mỹ nhân.
Lại xem bé mèo trung tâm ảnh chụp kia, trên trán có ba điều vằn nhạt màu, cố tình dưới mũi còn có một nắm lông màu xám nâu.
Ấy, giống Bà Mối.
======
Tác giả có chuyện nói:
Chương sau là não động " Nếu Thừa tổng một giấc ngủ dậy biến thành tiểu cẩu ".