Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 109: PN - Không có nếu (3)

Trước Tiếp

Tác giả: Chu Chi

======

Thừa Độ Chu giải thích với Thừa Hiền, nói muốn ở lại Xuyên Du tiếp tục hoàn thành việc học.

Tuy Thừa Hiền rất muốn mang theo Thừa Độ Chu bên người, nhưng cũng không cưỡng cầu hắn, ông biết Thừa Độ Chu đã độc lập từ nhỏ, hơn nữa Hám gia cũng đối tốt với Thừa Độ Chu, thực sự đang dụng tâm bồi dưỡng hắn, cho nên để Thừa Độ Chu ở lại, ông cũng yên tâm, chính là sau này thường xuyên gửi trái cây và hải sản đến Xuyên Du hơn nữa thôi.

Vào hôm Thừa Độ Chu trở về đó, Hám Đại Sơn rất vui, một là vì ông ra Đoạn Tinh Dã vui vẻ, hai là ông càng thích trong nhà ồn ào náo nhiệt hơn.

Hám Đại Sơn muốn kêu nữ đầu bếp làm một bàn ăn ngon, nhưng lại bị Đoạn Tinh Dã ngăn lại, y nói muốn mang Thừa Độ Chu ra ngoài ăn.

Hám Đại Sơn chỉ cho là bọn họ muốn ra ngoài hẹn hò, trầm tư suy nghĩ cặn kẽ một phen, đồng ý.

Đoạn Tinh Dã đưa Thừa Độ Chu đến nhà hàng đồ Hàn kia.

Sau khi Thừa Độ Chu khôi phục lại lý trí, cứ cảm thấy mình bị trêu chọc rồi, nói: " ......Không cần phải đến nhà hàng này đâu, đổi nhà khác đi. "

Đoạn Tinh Dã không để ý đéna ý kiến của hắn nhét thực đơn vào tay hắn, nói: " liền nhà này. "

Mặt Thừa Độ Chu nóng lên, cố ý bỏ qua trang có tokbokki kia, muốn gọi món khác, tránh đi đề tài này.

Đoạn Tinh Dã phát hiện ra ý đồ của hắn, lại giúp hắn lật trở về trang có tokbokki, nói: " Chỉ có thể gọi tokbokki. "

" ...... " Thừa Độ Chu cảm nhận được áp lực nhàn nhạt, nói, " Tớ không muốn ăn. "

Thật ra hắn cũng chẳng có bao nhiêu hứng thú với tokbokki.

Đoạn Tinh Dã đã lật đến trang đó chậm rãi lắc đầu: " Tớ sợ cậu không qua được vụ này, về sau cứ nhắc mãi với tớ, lâu lâu lại nhắc đến, không việc gì cũng nhắc đến tokbokki...... Đừng rề dà nữa, mau chọn đi. "

Thừa Độ Chu: " ...... "

Tớ đâu phải loại người này.

*

Hai tuần sau khi đi học, các bạn học trong lớp đều biểu đạt nhiệt liệt hoan nghênh Thừa Độ Chu trở về.

Tưởng Tư Kỳ vẫn là đến tìm Đoạn Tinh Dã vào lúc nghỉ giải lao giữa tiết, vừa bước qua cửa phòng học đã nhảy lấy đà, giơ lên tay làm động tác ném rổ, ai ngờ vừa thoáng nhìn qua, thì thấy Thừa Độ Chu ngồi ngay ngắn ở cuối phòng học.

" Má ơi...... " Tưởng Tư Kỳ bị trượt chân khi rơi xuống đất, thiếu chút nữa thì té ngã.

Hắn giống như gặp ma hỏi Đoạn Tinh Dã: " Sao cậu ta lại về rồi? "

Lúc nghe Thừa Độ Chu phải rời đi, Tưởng Tư Kỳ đã rất vui, đến mức muốn khua chiêng gõ trống luôn, tin rằng về sau bản thân có thể lên chức bạn thân nhất của Đoạn Tinh Dã, không nghĩ tới Thừa Độ Chu lại cho hắn một hư chiêu.

" Sao tui biết? " Đoạn Tinh Dã không để ý nói, " Muốn trở về liền trở về thôi. "

" Không phải. " Tưởng Tư Kỳ nói, " Bọn tui đều đặt xong du thuyền để tổ chức tiệc độc thân cho ông rồi, chính là vào cuối tuần này, ông có đi không nha? "

Đoạn Tinh Dã bắt được điểm mù, hỏi: " Tham gia tiệc độc thân trên du thuyền thì có quan hệ gì với Thừa Độ Chu? "

" Chậc. "

Tưởng Tư Kỳ không thể nói rõ.

Hắn còn tưởng rằng Thừa Độ Chu đi rồi,thì hai người được xem là chia tay, kết quả vẫn là không chia tay à.

*

Thoáng cái, đã hết học kỳ một lớp 11, nghỉ đông tiến đến, cùng lúc đó Tết Âm Lịch cũng đến gần.

Năm nay Thừa Hiền đến Xuyên Du ăn tết, cho nên Thừa Độ Chu không cần về Thượng Hải.

Xuyên Du hạ tuyết, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã cùng nhau đi mua đồ tết, lúc trở về, rất cẩn thận bước đi trên con đường đọng tuyết.

Trước khi vào cửa, Đoạn Tinh Dã bước đến chỗ hòm thư, gỡ bao tay ra, thổi một ngụm khí nóng lên đầu ngón tay, sương trắng tản ra, y duỗi tay lấy đống thư chật ních cả hòm thư ra.

Bởi vì Hám Đại Sơn là biên kịch, nên mỗi lần đến Tết Âm Lịch, ông luôn nhận được rất nhiều thư từ các đơn vị cùng bạn bè, cho nên mấy ngày tiếp theo đều phải dọn hòm thư mỗi ngày.

Đoạn Tinh Dã cúi đầu, kiểm tra thư.

Khi ra ngoài vào mùa đông, y đều đội mũ lông dê màu trắng, có vài sợi tóc đen nhánh lộ ra ngoài vành nón, sấn đến khuôn mặt càng thêm nhỏ hơn, dưới bầu trời tuyết, khiến làn da tuyết trắng của y càng sáng ngời thông thấu hơn, thời điểm rũ mắt xem thư, lông mi đen dày như lông quạ sẽ khẽ rung động.

Thừa Độ Chu một tay xách túi, một tay cầm dù, đứng bên cạnh, nhìn Đoạn Tinh Dã đến xuất thần.

Thiếu niên 17-18 tuổi đang trong giai đoạn phát triển nhanh về chiều cao, cũng là tuổi tác đạy thì bùng nổ hormone, không biết có phải là do nguyên nhân này không, mà tình cảm của Thừa Độ Chu từ ngây thơ mờ mịt dần dần rõ ràng, mỗi khi cả hai ở riêng, số lần hắn thất thần vì mỹ mạo của Đoạn Tinh Dã ngày càng nhiều hơn.

Chỉ là hắn vẫn luôn che giấu rất tốt, chưa từng biểu lộ ra tình cảm nào khác với Đoạn Tinh Dã ngoài tình bạn thông thường.

Huống chi Thừa Độ Chu luôn phản đối yêu sớm, sợ chậm trễ thi đại học.

—— " Đây hình như là do ba ta gửi đến. "

Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói, cầm lấy một bưu thiếp đưa qua, ý bảo Thừa Độ Chu xem.

Thừa Độ Chu hoàn hồn, liếc mắt nhìn một cái.

Bưu thiếp chất lượng rất xa hoa, mặt trước là bức tranh tết màu đỏ, mặt sau là một dòng chữ.

【 Tinh Tinh, năm mới vui vẻ, chúc mọi chuyện thuận lợi. 】

Ký tên chỉ có một chữ duy nhất " Đoạn ".

Thừa Độ Chu nhíu mày, thời điểm biết là Đoạn Khải Vi, cảm giác đầu tiên của hắn là không vui.

Dù trước đây Đoạn Khải Vi cũng đối xử tốt với hắn, nhưng hắn sẽ chỉ đứng về phía Đoạn Tinh Dã, và đứng trên lập trường của y để suy xét, sau khi Đoạn Khải Vi ly hôn và từ bỏ quyền nuôi con, thì chưa bao giờ trở về thăm Đoạn Tinh Dã, nếu ông đã quyết định không hoàn thành nghĩa vụ của người cha, thì dứt khoát đừng đến quấy rầy cuộc sống của họ nữa, giống như bây giờ vậy gửi bưu thiếp đến vào ngày lễ ngày tết, định vị xấu hổ, không có thành ý, coi con trai ruột như là khách hàng của công ty.

Thừa Độ Chu hỏi: " Giờ cậu tính sao? "

Đoạn Tinh Dã nhét bưu thiếp vào túi áo khoác, nói: " Vào nhà cất đồ trước đi, rồi cùng tớ đi bưu điện một chuyến. "

Thừa độ Chu khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, hắn luôn luôn tôn trọng quyết định của Đoạn Tinh Dã.

Hai người cũng chưa vào trong nhà, chỉ đặt đồ tết và thư xuống cạnh cửa hiên, rồi quay đầu đi đến bưu điện cách tiểu khu không xa.

Đoạn Tinh Dã không cần xách đồ, đeo bao tay vào lại, rồi nhét hai tay vào túi áo khoác, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ ấm ấp, y cứ như một quả bóng tròn, đi tới đi tới, dần dần sát lại gần bên người Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn hắn một cái, vươn tay, Đoạn Tinh Dã nắm lấy, sau đó Thừa Độ Chu nhét tay cả hai vào trong túi.

Hiển nhiên, đây cũng không phải là lần đầu tiên hai người làm việc này.

Vào mùa đông Đoạn Tinh Dã luôn thích nắm tay, đặc biệt là thân nhiệt của Thừa Độ Chu rất nóng, tay dán tay thực sự rất thoải mái.

Đoạn Tinh Dã hít một ngụm khí lạnh, chóp mũi lại đỏ ửng lên, nhẹ nhàng nhỏ: " Tớ chuẩn bị gửi trả lại bưu thiếp. "

Thừa Độ Chu im lặng một chút, nói: " Nếu không thích cũng có thể không để ý đến. "

Đoạn Tinh Dã lắc đầu, trong giọng nói nhiều hơn vài phần kiên định: " Phải trả lại, nếu không sang năm, năm sau, ba năm sau, mỗi năm đều sẽ có bưu thiếp gửi đến, trả lại là cho thấy lập trường, tớ không cần ông ta bố thí tình thân. "

Trong túi áo khoác, Thừa Độ Chu nhéo nhéo lòng bàn tay mềm mại của Đoạn Tinh Dã.

Đoạn Tinh Dã bước từng bước trên nền tuyết, đế giày phát ra tiếng vang kẽo kẹt: " Thật ra cũng không khó vượt qua như tớ nghĩ. "

Thừa Độ Chu nhìn y: " Cái gì? "

" Chuyện cha mẹ ly dị này. " Đoạn Tinh Dã cúi đầu, chuyên tâm bước trên tuyết, giọng điệu bình tĩnh, khuôn mặt cũng rất đạm nhiên, nói, " Thời điểm lần đầu tiên cùng bọn họ đến công ty luật, là trời nắng, nhưng xuyên qua cửa thủy tinh nhìn ra ngoài, cứ cảm thấy là trời đầy mây, đoạn thời gian đó tớ cũng không muốn về nhà, luôn cảm thấy trong nhà im lặng không tiếng người, có chút khiến người thở không nổi...... Nhưng giờ thì không, nếu không phải là hôm nay nhận được tấm bưu thiếp này, tớ cũng không nhận ra là đã lâu rồi không nhớ tới bọn họ. "

Trong lòng Thừa Độ Chu thả lỏng, hắn sợ sự xuất hiện của bưu thiếp sẽ quấy rầy đến Đoạn Tinh Dã, nhưng Đoạn Tinh Dã đã không còn đau buồn về chuyện của ba mẹ nữa.

Đoạn Tinh Dã cũng không biết mình đã vượt qua như thế nào, dù sao y chỉ biết là có ông ngoại yêu quý y, Thừa Độ Chu sẽ ở bên cạnh y, đây là hai việc y luôn tin tưởng, dần dà, cảm xúc bất an liền biến mất, dần dần cũng liền hiểu ra, cha mẹ ly dị không phải do y sai, quá khứ của cha mẹ không đại diện cho tương lai của y.

Đoạn Tinh Dã đi tới đi tới, đột nhiên nói: " Tớ muốn chơi tuyết. "

Hai người quyết định ở trên đường chơi ném tuyết.

Đoạn Tinh Dã đeo bao tay, cầm dù, còn Thừa Độ Chu thì ngồi xổm bên bụi cỏ giúp y vo cầu tuyết.

Bỗng nhiên, ót Thừa Độ Chu lạnh lẽo, hắn lạnh đến mức rụt cổ lại, quay đầu lại nhìn.

Vừa rồi Đoạn Tinh Dã đã nắm lên một nắm tuyết đặt lên ót hắn, vì đùa dai thành công, y đã cười to chạy đi.

Thừa Độ Chu bị trêu cợt nghiến răng, nhưng nhìn Đoạn Tinh Dã cười vui vẻ giữa trời tuyết, chút không cam lòng kia đều biến thành bất đắc dĩ.

Năm mới, hắn vẫn hy vọng Đoạn Tinh Dã vui vẻ mỗi ngày.

***

Rất nhiều năm sau, Đoạn Tinh Dã hỏi: " Vì sao mỗi năm anh đều chúc em vui vẻ mỗi ngày thế? "

Thừa Độ Chu nói: " Bởi vì khi em vui vẻ, thì sẽ không lăn lộn anh. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã làm Thừa Độ Chu kiến thức một chút như thế nào là lăn lộn hắn ở thời điểm vui vẻ.

Trước Tiếp