Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 105: PN - Thiên vị

Trước Tiếp

Tác giả: Chu Chi

======

Năm nhất cấp 3, ngày 20/5 (520) là thứ sáu.

Đoạn Tinh Dã vừa đến lớp, trên bàn học đã chất đầy đủ loại chocolate với nhiều kiểu dáng khác nhau.

Tưởng Tư Kỳ cầm một hộp trong đó lên, rút ra tấm thiệp, " Hô! " một tiếng: " Đây không phải là bạn học nam ở lớp 6 kia sao? Được nha Tiểu Đoạn, phạm vi săn bắn nam nữ không hạn luôn. "

Thừa Độ Chu vừa vặn đi ngang qua, khóe môi đang nâng khẽ kéo thẳng, hình như còn khắc chế một chút, mới không làm tầm mắt chếch đi, bước qua đi.

Đoạn Tinh Dã lấy cặp sách đánh Tưởng Tư Kỳ, bảo hắn lăn: " Ông nói gì đó, có biết lịch sự không. "

Mấy bạn nữ trong lớp, nhạy bén liếc nhìn Thừa Độ Chu, thấy sắc mặt của hắn còn lãnh đạm hơn thường ngày, trong lòng kích động.

Thừa Độ Chu chính là loại bạn trai không thích nói chuyện ngồi ở hàng cuối cùng phòng học trong tiểu thuyết vườn trường —— Đoạn Tinh Dã.

*

Buổi chiều, tiết thể dục của lớp Đoạn Tinh Dã đổi thành tiết tự chọn.

Bọn Tưởng Tư Kỳ không chung lớp với Đoạn Tinh Dã, nghe tin cũng đến rồi, ngồi vây quanh bàn y nói chuyện tào lao, chơi điện thoại.

Bàn học của Đoạn Tinh Dã không thể nhét hết chocolate được, nhân lúc bọn Tưởng Tư Kỳ đều ở, mở một hộp ra.

Lúc này người trong phòng học không nhiều lắm, trừ mấy người Tưởng Tư Kỳ, chỉ còn lại có năm sáu người.

Thừa Độ Chu đang uống nước, thoáng nhìn thấy Đoạn Tinh Dã cầm hộp đi chia chocolate cho các bạn học xunh quanh, hắn thả bình nước xuống, nắm chặt tay, mở sách bài tập ra, cúi đầu bắt đầu làm bài.

Nhưng một lòng của hắn lại treo trên chocolate, có cảm giác thấp thỏm sợ bị bỏ sót, cũng có khẩn trương chờ đến phiên mình, còn âm thầm tính toán khoảng cách, thời gian Đoạn Tinh Dã bước đến chỗ mình, tìm ra thời cơ thích hợp để ngẩng đầu, toát ra biểu tình hơi kinh ngạc, nói một tiếng " Cảm ơn ".

" Oa ~ cảm ơn ~ "

" Ngô! Chocolate ăn thật ngon! "

" Tớ muốn chọn hình dâu tây này, hì hì...... "

" Tớ cũng muốn! Tớ cũng muốn! "

Khu vực phía trước vang lên tiếng cãi cọ ồn ào, chỉ có Thừa Độ Chu ở hàng cuối cùng vẫn còn vùi đầu làm bài tập, phảng phất không biết mọi người đang chia sẻ chocolate.

Lúc này Đoạn Tinh Dã đi đến hàng thứ tư, còn cách Thừa Độ Chu hai bàn, hơn nữa hai bàn kia không có người, thành mảnh đất trống.

Đoạn Tinh Dã phát đến chỗ bạn học cuối cùng ngồi ở hàng thứ tư thì xong, xoay người về lại vị trí của mình.

" ...... "

Không khí hàng cuối cùng chỉ chớp mắt liền đông lại.

Tưởng Tư Kỳ kêu lên: " Cho tớ thêm hai viên. "

Đoạn Tinh Dã ngồi xuống, trực tiếp đặt hộp xuống bàn: " Tự lấy đi. "

Bọn họ tiếp tục nói chuyện đến khí thế ngất trời.

Thừa Độ Chu viết xuống dấu căn bậc hai xuống vở, tay siết chặt bút.

Tim, chỉ một thoáng liền nhăn dúm dó.

*

Từ sau khi lên cấp 2, Thừa Độ Chu liền có loại cảm giác càng ngày càng xa Đoạn Tinh Dã.

Trải qua 6 năm tiểu học, vòng bạn bè ở trong trường học của hai người đã là cố định. Tưởng Tư Kỳ cùng Thừa Độ Chu từ trường không hợp, Thừa Độ Chu không muốn gia nhập vào vòng bạn bè không thích hợp mình, đặc biệt là vòng của một đám phú nhị đại.

Cùng lúc đó, Đoạn Tinh Dã đối Thừa Độ Chu ỷ lại càng ngày càng ít, sẽ không còn giống như khi còn nhỏ nói ra mấy câu nói ngọt ngào như " Thừa Độ Chu là bạn thân nhất của tớ " nữa. Cậu bé đều trưởng thành, từ từ nội liễm, mặc dù là người thân cận nhất cũng đều sẽ có tâm sự không nói ra.

Nhưng Thừa Độ Chu vẫn tin rằng hắn là bạn thân nhất của Đoạn Tinh Dã, dù ở trong trường quan hệ giữa Tưởng Tư Kỳ và Đoạn Tinh Dã càng tốt hơn, nhưng là sau khi về nhà, ở trong phòng hắn, cảm giác khi hai người ở chung chỉ có chính bọn họ biết.

Đoạn Tinh Dã sẽ vì sinh nhật hắn mà từ chối các lời mời khác, mỗi lần đi du lịch cũng mang quà về, quà cho hắn cùng những người khác vĩnh viễn không giống nhau.

Ngược lại cũng thế, việc của Đoạn Tinh Dã với hắn vĩnh viễn luôn là ưu tiên đầu tiên, Đoạn Tinh Dã với hắn mà nói chính là đặc thù nhất.

Nhưng Đoạn Tinh Dã lại không chia chocolate cho hắn, Thừa Độ Chu cũng sẽ vì điều này mà thương tâm.

Trọng điểm không phải chocolate, hắn có, hôm nay cũng nhận được không ít chocolate.

Nhưng Đoạn Tinh Dã chia chocolate cho mọi người, lại chỉ để sót hắn.

Vì sao các bạn học đều có, thân là bạn thân hắn lại không có.

Trong khoảnh khắc suy nghĩ Thừa Độ Chu hỗn loạn, cảm thấy có người ở hàng phía trước đi về phía mình.

Hắn không xem cũng biết là Đoạn Tinh Dã.

Thừa Độ Chu thu lại suy nghĩ, không để lộ chút khác thường nào.

Để che giấu sự thật bản thân uể oải vì không được chia chocolate, lúc này nếu Đoạn Tinh Dã hỏi lại hắn muốn hay không, hắn sẽ không muốn.

Không phải giận dỗi, mà là cường điệu mình vốn dĩ liền không muốn ăn, chứng minh dù vừa rồi không được chia, cũng không sao cả, căn bản sẽ không để trong lòng.

Đoạn Tinh Dã trực tiếp một tay đè lại sách bài tập của Thừa Độ Chu, đánh gãy hắn giải đề, hỏi: " Có phải còn chưa phát bài tập không? "

Thừa Độ Chu ngẩng đầu, vẻ mặt rụt rè nói: " Không cần. "

Đoạn Tinh Dã: " ...... "

Thừa Độ Chu: " ............ "

Hai người nhìn nhau ước chừng có ba giây.

Thừa Độ Chu như không có việc gì mà đứng lên, nói: " Còn ở văn phòng của lão sư, tớ đi lấy đây. "

Đoạn Tinh Dã vẫn luôn nhìn theo Thừa Độ Chu từ cửa sau phòng học đi ra ngoài, biểu tình nhìn không ra suy nghĩ cái gì.

Mà Thừa Độ Chu vừa rời khỏi xung quanh phạm vi phòng học, trên khuôn mặt thanh tú đỏ bừng, ôm lấy trụ cầu thang bên cạnh đập đầu vào, xấu hổ đến cả người nóng lên, giống như bị quăng vào lò nướng.

Quá mất mặt.

*

Thừa Độ Chu là đại biểu tiết vật lý, cọ cọ xát xát đến tận khi chuông tan học vang lên, mới ôm bài tập trở lại lớp.

Hắn như ngày thường mang theo một biểu tình lạnh nhạt, phát bài xuống cho mỗi tổ, rồi đi về vị trí của mình, chỉ là còn chưa ngồi xuống, đã nhìn đến trên sách bài tập mở ra vừa rồi dán một tờ ghi chú màu vàng.

Ghi chú là của hắn, chữ thì là của Đoạn Tinh Dã.

【 Không phải cậu cũng nhận được rất nhiều sao? 】

" ...... "

Thừa Độ Chu gỡ ghi chú xuống, biết Đoạn Tinh Dã nói chính là chocolate, khuôn mặt rất vất vả mới bình tĩnh lại đỏ lên.

Chỉ là lúc này, trong xấu hổ lại lộ ra từng đợt từng đợt bực bội vô pháp nắm lấy nhè nhẹ.

*

Buổi chiều Tưởng Tư Kỳ vẫn luôn vui vẻ, chỉ là lúc tan học khi đến tìm Đoạn Tinh Dã, vẻ mặt uể oải.

Chuyện này với người luôn luôn vui vẻ lạc quan như hắn thực sự là hiếm thấy.

Đoạn Tinh Dã nói với Thừa Độ Chu: " Cậu đi trước đi, tớ sẽ tự mình bắt taxi về nhà. "

Thừa Độ Chu " Nga " một tiếng, sau khi hắn ra cổng trường, ngồi xuống tiệm trà sữa ở đối diện đọc sách.

Đến 7h30, trời đã tối, đèn đường sớm đã sáng lên.

Thừa Độ Chu nhìn hai thân ảnh thon dài đang bước ra khỏi trường.

Đúng là Đoạn Tinh Dã cùng Tưởng Tư Kỳ.

Chỉ thấy Tưởng Tư Kỳ gục đầu xuống, móc ra một chiếc hộp được gói xinh đẹp đưa cho Đoạn Tinh Dã.

Đoạn Tinh Dã nhận.

Sau đó bọn họ tạm biệt.

Đoạn Tinh Dã ngừng ở tại chỗ, lấy ra điện thoại chuẩn bị đặt xe, sau đó nhìn đến Thừa Độ Chu đang qua đường bước đến.

Đoạn Tinh Dã nhướng mày: " Cậu không về? "

" Uống ly trà sữa. " Thừa Độ Chu mặt vô biểu tình, nói, " Để tớ đợi một giờ. "

Đoạn Tinh Dã: " ...... "

Cậu nghĩ tớ tin sao?

*

Ánh mắt Đoạn Tinh Dã lướt qua Thừa Độ Chu, nhìn tiệm trà sữa ở bên kia đường, vui đùa: " Ghê quá ta ơi, mở đến tận giờ này luôn. "

Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn tay Đoạn Tinh Dã, là một hộp chocolate xinh đẹp, chuyển đề tài: " Tớ nhớ ra...... Muốn cho cậu một thứ."

Đoạn Tinh Dã tò mò: " Thứ gì? "

Thừa Độ Chu tìm kiếm trong cặp một hồi, rồi lấy ra một chiếc hộp có nơ bướm.

Cũng là chocolate.

Đoạn Tinh Dã nhận lấy, thuận tay quăng hộp chocolate Tưởng Tư Kỳ đưa cho y vào trong cặp Thừa Độ Chu, rồi vừa cúi đầu mở hộp nơ bướm vừa hỏi: " Tặng tớ? "

Thừa Độ Chu: " Ừ. "

Đoạn Tinh Dã chợt cảnh giác, ngẩng đầu: " Đừng nói là lấy quà người khác tặng đưa cho tớ nhé? "

Thừa Độ Chu thẳng thắn: " Người khác tặng tớ, tớ đều nộp lên hết cho cô giáo rồi. "

Đoạn Tinh Dã hoài nghi: " Cô giáo tịch thu chocolate à? "

" Không phải, cô giáo không có tịch thu. " Thừa Độ Chu nói, " Là tớ nói không muốn yêu sớm, cô giáo mới hỗ trợ nhận lấy. "

" ...... "

*

Đoạn Tinh Dã tiếp tục tháo nơ bướm, lúc này khóe môi khẽ nâng lên không rõ ràng: " Sao lại tặng cho tớ? "

Thừa Độ Chu khẽ run rẩy lông mi, cúi đầu: " Không phải Tưởng Tư Kỳ cũng tặng cho cậu à? "

Đoạn Tinh Dã nhìn hắn: " Tưởng Tư Kỳ là do bị nữ thần cự tuyệt, tự mình ăn thì thương tâm, nên mới đưa cho tớ. "

Thừa Độ Chu cũng không thấy Tưởng Tư Kỳ đáng thương, ngược lại trong lòng còn nóng lên, giơ tay sờ sờ đuôi mày, nói: " 5·20 chocolate giảm giá đẩy mạnh tiêu thụ, không mua thì lỗ. "

" Chậc. " Đoạn Tinh Dã mở hộp ra, nói thầm, " Keo kiệt chết bầm...... "

*

Từng viên chocolate đều được bọc trong túi trong suốt, đủ mọi kiểu dáng xinh đẹp, rất đáng yêu.

Thừa Độ Chu quan sát vẻ mặt Đoạn Tinh Dã, thấy y có vẻ là không chán ghét, trong lòng thả lỏng ra.

Hắn gạt y thôi, chứ thật ra thương hiệu chocolate này không có giảm giá, bởi vì mỗi loại chocolate đều được làm thủ công, cho nên giá của một viên nhỏ vậy thôi mà đã là 104 rồi, năm viên vừa lúc là 520.

Thừa Độ Chu nói: " Đi thôi, để tớ đặt xe. "

Đoạn Tinh Dã lại xoay người đưa lưng về phía hắn, thanh âm hàm hồ nói: " Cậu coi trong cặp tớ...... Không phải tầng ở ngoài. "

Thừa Độ Chu mở cặp Đoạn Tinh Dã ra, chỉ là lục tìm một chút, liền thấy được một hộp quà được đóng gói xinh đẹp.

Hắn nhìn hộp, rồi hỏi: " Tặng tớ sao? "

Đoạn Tinh Dã chợt đỏ mặt, không kiên nhẫn nói: " Cậu mau lấy đi. "

Mặt của Thừa Độ Chu cũng nóng lên, không nói gì nữa, giúp y đóng cặp lại.

Trái tim nhăn nheo lại căng phồng lên.

*

Hai người quyết định đi một đoạn đường lại đặt xe.

Tháng 5, trời không mưa, gió cũng vừa phải.

Thừa Độ Chu mở ra hộp quà, phát hiện Đoạn Tinh Dã tặng hắn chocolate trắng, hình tròn, dùng chocolate đen tạo hoa văn ô ly, chế tác thực thô ráp, mới biết là Đoạn Tinh Dã tự mình làm.

Đoạn Tinh Dã liếc đến, vội vàng cảnh cáo: " Không được cảm thấy xấu! "

Thừa Độ Chu bỏ một viên vào miệng, một bên má phồng lên: " Không cảm thấy xấu. "

Lúc này Đoạn Tinh Dã mới vừa lòng, cũng mở túi trong suốt ra, cắn viên chocolate có tạo hình người tuyết, cũng là viên chocolate đầu tiên y ăn trong ngày 5·20 này —— Đến nỗi người khác tặng, y hoặc là phân phát, hoặc là cho đồng học.

Thừa Độ Chu đột nhiên hỏi: " Nếu tớ không lấy ra, có phải cậu cũng tính không lấy ra tặng tớ không? "

"Ai nói? " Giọng Đoạn Tinh Dã nâng cao chút, " Tớ đặt trong cặp từ lâu rồi, chỉ là quên mất, cũng không tính tặng trong hôm nay. "

Thừa Độ Chu gật gật đầu, nói: " Cậu làm lúc nào thế? "

Đoạn Tinh Dã nói: " Lúc đi ra ngoài chơi vào cuối tuần trước. "

Nhưng lúc ở nhà, Đoạn Tinh Dã chưa từng lấy ra, ở trong trường học cũng không có lấy ra.

Bấy giờ Thừa Độ Chu mới hiểu, chocolate tự làm của Đoạn Tinh Dã, chỉ có phần của mình.

Thừa Độ Chu lại bỏ một viên vào miệng, thuận thế l**m l**m đầu ngón tay.

Ánh mắt Đoạn Tinh Dã quét qua, lại bắt đầu động tâm tư: " Ăn ngon không? "

Lúc ấy khi làm xong y cũng không có nếm thử.

Thừa Độ Chu: " Ngon. "

Đoạn Tinh Dã dừng lại: " Cho tớ một viên. "

Thừa Độ Chu lấy một viên cho y.

Nhưng Đoạn Tinh Dã không rảnh tay, cứ thế cúi đầu, ngậm lấy chocolate.

Cánh môi ấm áp mềm mại đụng tới ngón tay, đầu lưỡi đỏ tươi hơi hơi l**m qua, lưu lại vệt nước, hơi nóng nhanh chóng chạy tán loạn về trái tim.

Thừa Độ Chu ngừng thở, nhìn Đoạn Tinh Dã, cảm thấy tim đập nhanh không ngừng.

*

Mấy ngày sau, tiết mục biểu diễn chuẩn bị cho ngày kỷ niệm thành lập trường được phê chuẩn xuống dưới.

Có tên của Đoạn Tinh Dã, là độc tấu đàn violon.

Sau khi Tưởng Tư Kỳ nhìn thấy thông báo thì đi tìm Đoạn Tinh Dã: " Tiểu Đoạn thật giỏi nha, tui nhớ mỗi một người lên biểu diễn đều có một vé hàng ghế đầu, có thể đưa cho người nhà, đúng chứ? "

Đoạn Tinh Dã một tay chống cằm, suy nghĩ nói: " Đúng...... Tui còn chưa biết nên đưa cho ai. "

Mắt Tưởng Tư Kỳ lập tức lộ ra ánh sáng khát vọng, đôi tay không ngừng quơ quơ, hấp dẫn lực chú ý của Đoạn Tinh Dã.

Cậu ta muốn chiếc vé đó, vào ngày kỷ niệm các học sinh đều phải ngồi theo lớp, trừ khi có đặc quyền, mới có thể ngồi ở hàng ghế đầu. Ngày kỷ niệm thành lập trường của Whist đều rất trang trọng, các tiết mục biểu diễn cũng rất kỳ công, rất xứng đáng để xem, hơn nữa đến lúc đó nữ thần của hắn cũng sẽ lên sân khấu biểu diễn.

Đoạn Tinh Dã lại không có nhìn đến Tưởng Tư Kỳ, bởi vì Thừa Độ Chu ôm chồng bài tập vật lý bước vào, lướt ngang qua họ.

Đoạn Tinh Dã ngăn lại Thừa Độ Chu, nói: " Vé hàng ghế đầu của tớ cho cậu nhé. "

Thừa Độ Chu dừng một chút, nói: " Được. "

" ...... "

Tưởng Tư Kỳ cứng đờ, qua một lát, hắn nắm chặt tay, mím chặt môi, không nói một lời.

Trầm mặc là tiếng khóc lớn nhất của một thiếu niên.

***

Không có gì bất ngờ xảy ra, Thừa Độ Chu lại được giải ảnh đế ở giải Kim Tượng.

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của cả khán phòng, Thừa Độ Chu lên sân khấu, dáng vẻ khiêm tốn nhận lấy cúp từ tay khách mời trao giải, đứng phía sau đài đọc diễn văn.

Phát sóng trực tiếp đều bị xoát đầy " Thừa tổng yyds! ".

Giành được chiến thắng sau một quá trình nỗ lực phấn đấu không ngừng, sẽ luôn khiến người xúc động, Thừa Độ cũng không ngoại lệ, dưới màn ảnh, hắn hiếm thấy mà lộ ra cảm xúc thỏa mãn cùng cao hứng.

Hắn vóc dáng cao, kéo microphone lên cao một khúc, vẫn là chưa đủ cao, không thể không hơi cong lưng phát biểu.

Thừa Độ Chu cảm ơn đạo diễn, biên kịch, diễn viên cùng đoàn phim, cùng với những người đã giúp đỡ mình trên con đường diễn xuất này.

Tiếp theo, hắn hơi tạm dừng, tựa hồ là đang tự hỏi, biểu tình cũng nổi lên một chút biến hóa, nhiều thêm chút dịu dàng, không hề khách sáo như trước, liền giọng nói trầm thấp đều có dấu hiệu mềm mại đi.

Cả khán phòng an tĩnh, khách quý cùng người xem đều nhìn hắn.

—— " Cuối cùng, cảm ơn tiên sinh của tôi. "

Thừa Độ Chu nói xong, dưới đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay cùng tiếng cười ồn ào, trong lòng mọi người đều rõ ràng, đây mới là vở kịch lớn.

Đoạn Tinh Dã ngồi ở hàng phía trước, cắn c*n m** d***, chứng dị ứng lãng mạn phát tác, y bắt đầu không được tự nhiên, nhưng cũng xen lẫn trong trong đám người vỗ vỗ tay lúc có lúc không.

" Quá trình đoàn phim quay hình rất lâu, hiếm khi có thể về nhà, nhưng là tiên sinh của tôi sẽ thông cảm, thường xuyên tới thăm ban, bởi vì y mà tôi cũng tích cực với công việc hơn. " Thừa Độ Chu không hề nhìn camera, ánh mắt nhìn dưới sân khấu, cơ hồ là không cần tìm kiếm, trực tiếp dừng lại tại nơi nào đó, đôi mắt đen nhánh hiện lên ý cười, nói, " Cuối cùng của cuối cùng, vẫn là cảm tạ tiên sinh của tôi, phải rất lâu tôi mới hiểu được, bản thân vẫn luôn may mắn được hưởng thụ sự thiên vị từ y, bởi vì từ rất lâu trước đây, y vẫn luôn cho tôi những đều tốt nhất. "

Toàn trường vỗ tay như sấm.

Camera đúng lúc quay đến Đoạn Tinh Dã ở dưới sân khấu.

Đoạn Tinh Dã chạm mắt với Thừa Độ Ch, trong lòng nóng lên, gò má trắng nõn lộ ra một tầng đỏ hồng xinh đẹp, y cũng biết ánh mắt của mọi người đều nhìn sang đây, vì thế động tác hơi có lệ, nhưng là thái độ lại thực minh xác, làm một động tác hôn gió với Thừa Độ Chu.

Làn đạn điên cuồng, đều cắn sống cắn chết.

Hai người đều đem những gì tốt nhất của mình để lại cho đối phương, thiên vị đến trắng trợn táo bạo.

Trước Tiếp