Thụ Yếu Ớt Bị Ép Thành Chúa Cứu Thế

Chương 22

Trước Tiếp

Được khen, tiểu thiếu gia rất vui, lại vội vàng đem các bao tải khác từ chỗ Hoắc Trăn lấy ra, toàn bộ đưa cho bác sĩ Trương.

Vẻ mặt nhỏ đặc biệt tự hào.

Tô Uy lại tò mò nhìn vào, lần này triệt để kinh ngạc. Trong bao tải lại toàn bộ là xác rắn! Đều là con trai ngoan bảo bối của ông tìm được!

Ông vội vàng đi tới bên cạnh Tô Niệm, hỏi: “Con trai ngoan, con tìm được những thứ này từ đâu nha?”

Tô Niệm trực tiếp vặn cái đầu nhỏ của mình qua, hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn không thèm phản ứng ông.

Bác sĩ Trương cảm động muốn chết. Tiểu Niệm mà ông yêu thương từ bé cuối cùng cũng có thành tựu rồi, lại làm được chuyện lợi hại như vậy!

Ông phớt lờ Tô Uy bên cạnh, vội vàng kéo Tiểu Niệm lại để nói về quá trình cụ thể của nghiên cứu, lộ trình tiêu thụ sau khi thuốc được sản xuất hàng loạt, và sự chấn động mà nó có thể gây ra trong tương lai.

Tiểu thiếu gia nghe như lọt vào trong sương mù. Cái đầu nhỏ không quá tinh thông của cậu căn bản không lý giải được, chỉ có thể giả vờ thản nhiên gật gật đầu: “Ừm ừm, vậy Trương gia gia phải cố lên nha!”

Tô Uy đi theo bên cạnh cũng tiện thể nghe xong. Ông không có ý kiến gì với sự sắp xếp của bác sĩ Trương. Ông lại tiến đến bên cạnh Tô Niệm, cười nói: “Con trai ngoan, lần này con đã có cống hiến lớn như vậy cho tập đoàn, muốn thưởng gì cứ việc nói, ba ba sẽ thỏa mãn con tất cả!”

Tô Niệm bĩu môi nhỏ quay người đi.

"Mình mới không cần thưởng của ba ba xấu xa!"

"Bất kể là cho cái gì cũng không muốn!"

Tô Niệm cầm lấy huyết thanh, đặt vào trong túi xách nhỏ của mình, sau đó đi đến bên cạnh Hoắc Trăn, túm hắn rời khỏi bệnh viện.

Tô Uy và Vân Mạt mau chóng đuổi theo, muốn nói vài câu với con trai ngoan, nhưng tiểu thiếu gia luôn giấu thân thể nhỏ của mình sau lưng Hoắc Trăn. Tô Uy và Vân Mạt cứ thế mà không nói được lời nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ lên xe rời đi.

Lúc này bọn họ nhìn Hoắc Trăn đã thấy chướng mắt từ đầu đến chân. "Cái tên nhóc thối này, sao chỗ nào cũng chiếm lấy bảo bối Niệm Niệm của nhà mình."

Tô Uy và Vân Mạt không còn cách nào, chỉ có thể đầu tư rất nhiều tài chính vào việc nghiên cứu loài mới, và dùng tên của Niệm Niệm để đặt tên cho loại thuốc mới nghiên cứu, gọi là SN.

Rời khỏi bệnh viện, Tô Niệm mang theo Hoắc Trăn đi mua cơm cho các tướng sĩ. Sau khi xuống xe, Tô Niệm còn quấn lấy Hoắc Trăn hỏi không ngừng: “Anh sau này sẽ không không muốn Niệm Niệm nữa, đúng không?”

Hoắc Trăn liên tục gật đầu, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cậu: “Đương nhiên, ta vĩnh viễn cũng sẽ không không muốn Niệm Niệm.”

Tiểu thiếu gia trong lòng hơi bình an, mang theo Hoắc Trăn đi vào Nhã Các Phạn đ**m, lại đột nhiên phát hiện, nhà hàng hôm nay vô cùng vắng vẻ, quả thực không giống với lần trước đến chút nào.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tô Niệm cảm thấy vô cùng lo lắng cho sản nghiệp của nhà mình, vội vàng chạy vào bếp sau. Cậu tò mò nhìn vào, liền thấy Tôn Huy và các đầu bếp khác tụ lại một chỗ, không biết đang cân nhắc thứ gì đó.

Tiểu thiếu gia từ từ đi tới, đột nhiên thò cái đầu nhỏ ra trước mặt mọi người, hỏi: “Bếp trưởng Tôn, các người đang làm gì nha!”

Mọi người đang đắm chìm trong thế giới kỹ năng nấu nướng giật mình, vội vã lùi về phía sau vài bước. Sau khi nhìn rõ người đến là tiểu thiếu gia, họ mới thở phào một hơi.

Tiểu thiếu gia ngơ ngác, chớp chớp đôi mắt đáng yêu.

"Niệm Niệm đáng sợ như vậy sao?"

Cậu có chút không vui hỏi: “Bếp trưởng Tôn, sao khách của nhà hàng hôm nay lại ít vậy ạ?”

Theo lý mà nói, sau khi món ăn mới ra mắt, nhà hàng ít nhất sẽ náo nhiệt một khoảng thời gian rất dài. Vậy mà mới qua mấy ngày đã không còn ai rồi.

Tiểu thiếu gia am hiểu kinh doanh cảm thấy chuyện này không bình thường.

Quả nhiên, Tôn Huy trả lời: “Nhà hàng bên cạnh đã tốn rất nhiều tiền để tìm một đầu bếp từ nước ngoài về. Nghe nói còn mang đến món ăn mới. Hiện tại mọi người đều chạy sang bên đó ăn rồi, khách của quán chúng ta đều đi hết. Chúng ta đang nghĩ cách.”

"Nhà hàng bên cạnh?"

Tiểu thiếu gia nhạy cảm nắm được từ khóa, lập tức cảnh giác.

Nếu như cậu không nhớ nhầm, nhà hàng bên cạnh chính là nhà hàng của Hứa gia, hiện tại do Hứa Gia Nhĩ quản lý. "Vậy có nghĩa là Hứa Gia Nhĩ đã tìm một đầu bếp từ nước ngoài về, và cướp hết khách của mình rồi sao?"

Tiểu thiếu gia bắt đầu đứng ngồi không yên. "Mình mới có chút thành tựu nho nhỏ hai ngày trước, kết quả kẻ thù đời mình đã làm ra động tĩnh lớn như vậy."

"Làm sao có thể được?"

"Chẳng phải muốn mình mất hết mặt sao?"

Tô Niệm vội vàng chạy ra ngoài, đi đến nhà hàng bên cạnh nhìn một chút. Quả thật là người đông như nêm cối, náo nhiệt hơn nhiều so với Nhã Các của nhà cậu.

Hứa Gia Nhĩ đang đắc ý chiêu đãi các vị khách. Hắn ta chuẩn bị lát nữa sẽ đến trước mặt Tô Niệm khoe khoang một phen, để cậu ta lại nói về số mệnh nghịch thiên gì đó. Hắn ta lần này nhất định phải làm mặt Tô Niệm sưng lên mới thôi.

Kết quả vừa quay đầu, liền thấy Tô Niệm đang lén lút thò đầu ra nhìn vào nhà hàng nhà hắn ta.

"Chẳng phải tự mình đưa tới cửa sao?"

Hắn ta đang lo không biết lát nữa phải đi đâu tìm Tô Niệm!

Hứa Gia Nhĩ bước nhanh đi tới trước mặt Tô Niệm, châm chọc nói: “Dô, đây không phải là Tô gia thiếu gia yếu ớt sao? Ngươi không có việc gì chạy đến cửa nhà hàng nhà ta làm gì, có phải là đang ghen tị với việc kinh doanh của nhà ta tốt hơn không?”

Tiểu thiếu gia bị phát hiện, có chút lúng túng, cứng miệng nói: “Ai ghen tị với việc kinh doanh của nhà ngươi tốt hơn? Ta chỉ là tình cờ đi ngang qua đây thôi!”

“Tình cờ?”

Hứa Gia Nhĩ làm sao có thể tin lời nói này. Hắn ta vì lần này lật ngược tình thế không biết đã ném vào bao nhiêu tiền.

"Một tên yếu ớt như Tô Niệm mà cũng muốn đấu lại mình sao?"

"Nằm mơ đi!"

"Hắn nhất định phải giành lại được khí thế này!"

“À, đúng rồi, ta nhớ lần trước ngươi nói gì nhỉ? Ngươi nói ngươi tùy tiện đi dạo một vòng, bí phương trăm năm liền đã đến tay ngươi? Vậy bây giờ thì sao? Ngươi có bản lĩnh thì lại lấy ra một món nữa để giành khách về đi!”

Người lần này châm chọc biến thành Hứa Gia Nhĩ. Hắn ta lộ ra biểu cảm còn khó ưa hơn cả Tô Niệm: “Ngươi không có rồi đúng không? Phải chăng phải vất vả lắm mới tìm được một món, bây giờ chỉ có thể đứng đây mà ngó?”

Tiểu thiếu gia nắm chặt nắm tay nhỏ, nhịn lại nhịn. Cậu cảm thấy. “nhịn không nổi nữa rồi!"

"Tuyệt đối không thể mất mặt trước mặt kẻ thù đời mình!"

Tô Niệm đánh liều, liền bắt đầu nói khoác: “Ai nói ta không có rồi. Bí phương trăm năm chỗ ta nhiều lắm, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!”

Hứa Gia Nhĩ cắt ngang: “Vậy ngươi lấy ra đi.”

Ánh mắt tiểu thiếu gia bắt đầu láo liên: “Bí phương trăm năm quý giá như vậy, ta làm sao có thể mang theo bên người. Đương nhiên là để ở nhà cất giữ cẩn thận rồi.”

Hứa Gia Nhĩ nói: “Không sao, ta cứ đứng đây đợi ngươi. Ngươi về nhà lấy đi. Lát nữa ta sẽ gọi tất cả mọi người ở nhà hàng chúng ta qua đây, để họ đều được chứng kiến mị lực của bí phương trăm năm.”

Tô Niệm: “...”

"Muốn... muốn chơi lớn như vậy sao?"

Trán tiểu thiếu gia toát mồ hôi lạnh. "Nói khoác đã lỡ rồi, tiếp theo phải làm sao?"

"Lát nữa mình lấy không ra bí phương, chẳng phải sẽ bị tất cả mọi người cười nhạo sao?"

Tô Niệm muốn tìm cớ thoái thác, liền thấy Hứa Gia Nhĩ không biết từ lúc nào đã đi xa, còn vẫy tay với cậu: “Nhanh lên nhé, chúng ta đều đợi ngươi!”

Hoàn toàn không cho cậu cơ hội mở miệng.

"Nói đùa, Hứa Gia Nhĩ làm sao có thể cho Tô Niệm cơ hội từ chối. Bí phương trăm năm há lại dễ dàng có được như vậy. Hắn cho rằng Tô Niệm cũng không thể lấy ra món thứ hai. Lát nữa, nhất định phải làm cho Tô Niệm mất mặt trước mặt mọi người!"

"Cho cậu ta lần trước dám châm chọc mình!"

Tiểu thiếu gia chột dạ trở về nhà hàng Nhã Các của nhà mình, một đầu liền đâm thẳng vào bếp sau, nhìn chằm chằm các nguyên liệu nấu ăn đủ màu sắc liền bắt đầu ngẩn người.

"Mình bây giờ nghiên cứu một món ăn mới còn kịp không?"

Tiểu thiếu gia hối hận muốn khóc. “tại sao mình lại nói khoác chứ!"

Tôn Huy thấy sắc mặt Tô Niệm không đúng, vội vàng đi tới hỏi: “Niệm Niệm sao vậy, vừa nãy đi đâu rồi?”

Tô Niệm khẽ nắm bàn tay nhỏ, do dự hỏi: “Chú Tôn, nhà chúng ta còn có món ăn nào tốt hơn không?”

Kiểu có thể lấy ra cứu nguy ấy.

Tôn Huy thở dài một hơi: “Có thì tôi đã lấy ra từ sớm rồi. Một món ăn ngon làm gì có dễ dàng được đến như vậy!”

Nghĩ cũng biết là không có. Tiểu thiếu gia cuối cùng cũng không còn chút hy vọng nào. Cậu nhăn nhó khuôn mặt khổ sở, liều mạng suy nghĩ đối sách.

"Xem ra con đường lấy món ăn ra đã không đi được nữa. Đầu óc lờ mờ của mình cũng không nghĩ ra được chủ ý nào tốt hơn. Hay là dứt khoát... chạy thôi."

"Bị Hứa Gia Nhĩ coi thường thì cứ để hắn coi thường vậy. Cùng lắm thì tránh hắn một thời gian, Hứa Gia Nhĩ không tìm thấy mình cũng sẽ yên tĩnh thôi. Dù sao cũng tốt hơn là lát nữa phải đối mặt với cảnh chết chóc xã hội lớn."

Tiểu thiếu gia tính toán rất rơn ràng, cảm thấy chủ ý này khả thi, liền vỗ bàn tay nhỏ, hạ quyết tâm.

"Không sai, phải làm như vậy!"

Tô Niệm lập tức tìm Hoắc Trăn, kéo hắn ta chạy ra ngoài cửa, chuẩn bị chuồn đi.

Hoắc Trăn thấy vẻ mặt làm việc trái với lương tâm của cậu nhóc, muốn cũng biết là có vấn đề. Hắn tò mò hỏi: “Niệm Niệm gặp chuyện gì rồi sao?”

Tiểu thiếu gia không muốn kể chuyện vừa rồi cho Hoắc Trăn. Nếu làm thế sẽ lộ ra mình vô dụng. "Vạn nhất Hoắc Trăn lại không cần mình nữa thì phải làm sao?" Cậu lắc lắc đầu, cố gắng tránh đi ánh mắt của Hoắc Trăn, liên tục kéo hắn đi ra ngoài.

Hoắc Trăn cũng nghe theo cậu. Dù sao lúc cậu nhóc muốn nói tự nhiên sẽ nói ra thôi.

Tô Niệm vừa đi ra cửa chính của nhà hàng, trước mặt liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, vẻ mặt tươi cười nói: “Tiểu thiếu gia chuẩn bị xuất phát rồi sao, ngài nhớ về sớm nhé.”

Là A Cường.

A Cường là người của Hứa Gia Nhĩ. Tô Niệm sợ bị người ta phát hiện mình muốn chuồn đi, lung tung gật gật cái đầu nhỏ, kéo Hoắc Trăn lách qua hắn ta, đi về phía xe.

Kết quả cậu đi được mấy bước, A Cường phía sau liền đuổi kịp mấy bước, hoàn toàn không có ý định rời đi.

Tiểu thiếu gia thấy chột dạ, quay đầu vừa nhìn, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của A Cường liền lại xuất hiện trong tầm mắt, trông đặc biệt chân thành.

Tô Niệm khóe miệng giật giật nói: “A Cường, anh muốn có việc thì đi làm đi, đi theo tôi làm gì?”

A Cường lắc lắc đầu, thân thiết trả lời: “Không sao cả. Là thiếu gia nhà tôi bảo tôi đi theo ngài. Đây chính là công việc của tôi.”

Tô Niệm câm nín rồi.

"Hứa Gia Nhĩ đây chẳng phải đang phái người giám sát mình sao? Lại còn trắng trợn như thế, không hề che đậy."

"Mình giống loại người sẽ nửa đường chuồn đi kia sao?"

"Lại còn một chút tín nhiệm cũng không dành cho mình."

Tô Niệm dừng lại bước chân. A Cường phía sau nửa bước không rời đi theo cậu, như vậy là khẳng định chuồn không thoát. "Nhất định phải nghĩ cách bỏ hắn lại."

"Nhưng có cách nào bây giờ?"

Tiểu thiếu gia với cái đầu nhỏ không quá thông minh lại bắt đầu vận động tốc độ cao. Cậu cảm giác gần đây số lần dùng não có chút nhiều, dung tích não không nhiều lắm cũng sắp tiêu hao hết rồi.

"Cứ như vậy mãi không hói đầu mới lạ."

Ánh mắt liếc qua Hoắc Trăn bên cạnh, tiểu thiếu gia linh quang chợt lóe, trong chớp mắt liền có chủ ý.

Tô Niệm lắc lắc cánh tay của Hoắc Trăn, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh: “Hoắc Trăn, A Cường hắn bắt nạt ta, anh đuổi hắn đi được không?”

Trước Tiếp