Thu Hanh - Vu Triết

Chương 92

Trước Tiếp

Trần Giản sửng sốt trước câu hỏi của Hồ Bạn, song nhanh chóng hiểu ra hai cuộc gọi này có khả năng là do người đọc bài đăng của Chu Nhạc Thành gọi tới, dù sao cũng đều là cuộc gọi chúc mừng.

“Sao thế?” Cậu vừa hỏi vừa bắt đầu mò điện thoại.

“Cuộc gọi tới nói cảm ơn sự dịu dàng của Đại Ẩn gì gì đó,” Hồ Bạn nói, “Nên tôi nghĩ liệu có phải anh ấy…”

Lúc lôi điện thoại ra khỏi túi, ngón tay Trần Giản hơi run, câu nói của Tam Bính khi trước quanh quẩn bên tai cậu.

“Nếu một ngày nhà nghỉ của chúng ta tự dưng nổi tiếng, tức là Chu Nhạc Thành đã chết rồi.”

Câu nói không hề dễ nghe nhưng lại là sự thật, lúc ấy Trần Giản không có cảm giác gì, Chu Nhạc Thành khi đó trông qua cũng chẳng quá khác những du khách bình thường là bao.

Nhưng giờ phút này, cậu bỗng hơi luống cuống.

“Mấy hôm trước tôi còn nhắn tin với anh ta.” Trần Giản lấy điện thoại ra, nhấn mở lịch sử trò chuyện với Chu Nhạc Thành, “Bảo là mọi người ăn Tết ở homestay các kiểu… Anh ta cũng không nhắc gì đến bệnh tật… Để tôi nhắn lại cho anh ta xem.”

Cửa sổ trò chuyện vẫn dừng lại ở mấy ngày hôm trước, Trần Giản nói đợi lấy được bằng rồi sẽ đi đón bố.

Chu Nhạc Thành còn chúc mừng cậu đã bước đầu trở thành tài xế gạo cội, năm đầu tiên của cơ đồ trăm năm.

Trần Giản gửi đi một tin nhắn.

[Trần ngư lạc nhạn] Anh Thành, tôi lấy bằng lái rồi, đạt 1% tiến độ làm tài xế gạo cội.

Rồi gửi kèm tấm ảnh chụp bằng lái hôm trước gửi cho bố qua.

Sau đó cầm điện thoại im lặng chờ đợi.

“Xem bài đăng của anh ta đi.” Thiện Vũ đứng sau lưng cậu không biết từ bao giờ.

“Ừ.” Trần Giản lập tức vào mục lưu, mở bài đăng du lịch của Chu Nhạc Thành rồi bấm vào xem chủ bài đăng.

“Rất rộn ràng, cảm tưởng tất cả những người chưa ngủ được đều tới tham gia, tôi cầm vé miễn phí mà homestay phát, mục tiêu là ăn một bữa no nê…”

“Ban nhạc không hay lắm, thuộc kiểu đi hát ngoài đường phố chắc chắn không ai buồn vây xem, hát ở đây cũng chỉ có tôi và mấy đứa trẻ con lại gần, tôi đợi bọn họ bắt đầu chơi nhạc…”

“Pháo hoa rất hợp với thời tiết lạnh, trông vô cùng ấm áp, tôi đứng cạnh đống lửa, đáy mắt lẫn cơ thể đều ấm sực, nếu vào mùa hè ắt hẳn sẽ thấy nóng, nhưng có lẽ tôi không có cơ hội đợi được đến mùa hè…”

“Hai tên đàn em chia cho tôi mấy xiên thịt bọn họ tự nướng, thơm phức…”

Sau lễ hội lửa trại, Chu Nhạc Thành nghỉ ngơi hai ngày rồi rời khỏi homestay, bài đăng cũng chỉ đề cập một câu đơn giản là phải về nhà rồi, chuyến hành trình này đã có một dấu chấm kết rất đỗi dịu dàng và trọn vẹn.

Bài đăng sau đó là vào một tháng trước, cũng là lần cập nhật cuối cùng, nội dung còn đơn giản hơn, chỉ là một câu di ngôn.

“Tình hình không ổn lắm, cố gắng đón nốt cái Tết này nhưng sợ đột ngột quá, không kịp nói lời tạm biệt với những người còn đang đợi tin tức từ tôi, nên giờ nói một câu tạm biệt vậy. Hẹn gặp lại nhé, trong những phong cảnh tôi từng xem qua, trong sự dịu dàng tôi từng tận hưởng.”

Hồ Bạn và Tôn Na Na cùng xúm lại đọc bài viết Chu Nhạc Thành đăng lên, rồi mở cả phần bình luận ra xem.

Chu Nhạc Thành không nhắc tên Đại Ẩn trong bài đăng, nhưng vì ở cuối bài có nhắc đến lễ hội lửa trại nên không ít người tìm kiếm nội dung liên quan, biết được là ở thị trấn Hồng Diệp, rồi lại có người thấy bài đề xuất hoemstay ở thị trấn Hồng Diệp.

“Chắc là biết đến chúng ta qua đây.” Hồ Bạn thở dài một hơi, “Rốt cuộc tình hình hiện tại của anh ta như thế nào rồi? Còn… sống không?”

Trần Giản cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, vẫn chưa nhận được hồi âm của Chu Nhạc Thành, có điều trước đây bọn họ tán gẫu Chu Nhạc Thành cũng không rep nhanh lắm, nhiều khi sang tận hôm sau mới nhắn lại, bảo là ngủ quên mất.

Giờ có lẽ cũng đang ngủ rồi.

Hy vọng chỉ là đang ngủ.

Điện thoại lại reo mấy bận, người gọi tới có cả nam lẫn nữ, nghe giọng thì đều là thanh niên, nội dung cuộc gọi cơ bản đều là chúc mừng, có hai người còn hỏi về loại phòng và các địa điểm vui chơi.

Lời tạm biệt của Chu Nhạc Thành đã đăng được một thời gian, mọi người biết đến thị trấn Hồng Diệp và Đại Ẩn cũng được một thời gian rồi, đáng lẽ đã phải biết số điện thoại từ lúc ấy, nhưng đến tận hôm nay mới bắt đầu có người gọi tới…

Trần Giản thật sự có dự cảm chẳng lành.

Chu Nhạc Thành có một nhóm chat nhỏ, trong đó toàn những người bạn cũ theo dõi bài đăng của anh từ đầu, có khả năng là họ đã biết tin tức gì đó.

Trần Giản ngồi trên ghế dài ngoài vườn hoa, trước mặt là một đống pháo hoa Thiện Vũ mua về, cậu còn định tối mai bắn pháo sẽ chụp ảnh lại gửi cho Chu Nhạc Thành xem.

Bây giờ tự dưng biết tin Chu Nhạc Thành khả năng đã không còn nữa, cậu bỗng có cảm giác khó chịu không nói nên lời.

Thời gian ở cùng Chu Nhạc Thành không dài, giao lưu cũng không nhiều, sau khi Chu Nhạc Thành về nhà thi thoảng bọn họ có nói chuyện vài câu nhưng không quá thân thiết, cậu cũng không có can đảm hỏi thăm bệnh tình của Chu Nhạc Thành.

Nếu không nhờ những cuộc điện thoại tự dưng gọi đến liên tục ngày hôm nay, Chu Nhạc Thành sẽ vẫn luôn là một người bạn bình thường thi thoảng mới liên lạc.

Nhưng giờ đây, cậu lại rất khó chịu.

Cái chết, đặc biệt là cái chết do bệnh tật… Chu Nhạc Thành còn rất trẻ, có lẽ cũng tầm tuổi mẹ cậu năm đó, cũng điềm tĩnh và ôn hòa như vậy.

Trần Giản dựa ra sau lưng ghế, nhắm mắt hít một hơi, ngay khi định thở hắt ra nhẹ nhàng thì tự tưng bị bóp mũi.

Cậu giật mình, đập một cái vào bàn tay đang bóp mũi mình.

Rồi mới quay đầu lại.

Thiện Vũ đứng đằng sau cậu, chống một tay lên lưng ghế, lắc lắc cổ tay vừa bị cậu đánh cho một cái.

“Anh dọa tôi đứng tim.” Trần Giản nói.

“Đừng có suốt ngày thở dài.” Thiện Vũ đi vòng qua từ sau ghế, ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Tôi có cảm giác có lẽ Chu Nhạc Thành thật sự không còn nữa.” Trần Giản cúi đầu nhìn điện thoại cầm trong tay, “Sẽ không bao giờ trả lời tin nhắn của tôi, cũng không bao giờ đăng vòng bạn bè nữa.”

“Nhớ đến mẹ à?” Thiện Vũ hỏi thẳng.

Trần Giản nhìn anh, do dự giây lát rồi gật đầu: “Ừ.”

“Bị bệnh là chuyện rất đau đớn.” Thiện Vũ nói, “Người ngoài không thể san sẻ được dù chỉ một chút, kể cả lo lắng hay an ủi cũng đều không thể giúp họ bớt đau đớn đi chút nào.”

Trần Giản không đáp, cậu hiểu ý Thiện Vũ.

“Có đôi khi cái chết chính là sự giải thoát.” Thiện Vũ nói, “Sẽ có rất nhiều tiếc nuối, không cam lòng, nhưng nói thế nào nhỉ, ngay cả những người sống thọ cả đời mới đi cũng vẫn có tiếc nuối và không cam lòng mà thôi… Hơn nữa có nhiều lúc, những tiếc nuối và không cam lòng ấy thực ra là của người còn ở lại.”

“Ừm.” Trần Giản đáp, trượt người xuống một chút, nhìn lướt qua vườn hoa, không có ai.

Cậu nghiêng đầu gối lên vai Thiện Vũ.

Mặt trời tuy đã sắp xuống núi nhưng lúc không có gió vẫn thấy ấm, ngồi đây tự dưng hơi buồn ngủ.

Lúc Đại Lý đi vào trong sân từ cửa sau, Trần Giản vẫn đang dựa trên người Thiện Vũ.

Buồn ngủ quá, không muốn nhúc nhích.

Thậm chí lúc nhìn thấy Đại Lý, cậu cũng không buồn nhúc nhích.

Nhúc nhích làm chó gì.

Đại Lý có là cái chó gì đâu.

Con người đằng nào chẳng chết, ai quan tâm người ngoài như gã ta nghĩ gì…

“Có việc gì?” Thiện Vũ hỏi.

“À.” Đại Lý vừa vào cửa đã đứng hình, lên tiếng, “Ông chủ Thiện, quản lý Trần.”

Bấy giờ Trần Giản mới ngồi dậy, tiện tay lau khóe miệng, không biết vừa nãy có ngủ thật hay không, lỡ ch** n**c miếng thì sao.

“Là thế này.” Đại Lý đi tới, “Trước đó ông chủ Hạ của chúng tôi có ghé qua một chuyến, mà mọi người lên thành phố nên không gặp được. Chúng tôi muốn hỏi một chút, Tết này mọi người đều ở lại homestay cả chứ?”

“Ừm.” Trần Giản nói.

“Vậy được rồi, ông chủ Dương đề xuất mấy nhà chúng ta tụ tập một bữa ăn Tết, hai người xem có rảnh hôm nào không?” Đại Lý hỏi.

Trần Giản nhìn Thiện Vũ, thời gian rảnh thì có, nhưng có hứng thú tụ tập không thì chưa chắc nữa.

À, chắc là có hứng đấy.

Giờ Thiện Vũ đang muốn hợp tác với mấy nhà này, dù sao thị trấn cũng đã được khai phá, phải hợp tác mới vui vẻ kiếm tiền được.

“Mùng ba, mùng bốn đều được.” Thiện Vũ nói.

“Vậy chúng ta tạm chốt mùng ba nhé.” Đại Lý gật đầu, “Đến lúc đó tôi sẽ báo lại cụ thể với quản lý Trần sau.”

“Ừm.” Trần Giản đáp.

Đại Lý cũng không ở lại lâu, xoay người đi ra từ cửa sau.

Trần Giản nhìn cửa sau, một lát sau mới nói: “Cái cửa này úc bình thường có nên khóa lại không nhỉ?”

Thiện Vũ không nói gì, chỉ cười.

Sắp đến giờ cơm, Trần Giản và Thiện Vũ quay vào trong, đám Tam Bính đang bày biện bát đũa, hôm nay có hai vị khách ăn cơm cùng bọn họ, giờ cũng đang giúp bưng bát lấy đĩa.

Trần Giản vào bếp, bố cậu đang cho món thịt gác bếp xào cuối cùng ra đĩa.

“Còn ít rau xanh mới hái nữa.” Bố cậu nói, “Lát nữa ai muốn ăn rau…”

“Hái ở đâu ạ?” Trần Giản ngẩn người.

“Ngay cái lán rau sau sân nhà mình ấy.” Bố cậu nói rồi cũng ngẩn người, hạ giong, “Chết, không phải các con trồng à?”

“Không ạ.” Trần Giản bỗng thấy hơi buồn cười, “Homestay bên trong trồng.”

“Thôi xong rồi.” Bố cậu nói, “Bố hái mất hai cây.”

“Không sao đâu.” Trần Giản nói, “Thiện Vũ còn định quăng mấy con gà vào đó nuôi, chỗ đó vốn dĩ là của mình.”

“Mấy đứa con mà còn đòi nuôi gà à?” Bố cậu cười, “Hai cô bé ở quầy lễ tân vừa mới vào đây giúp một tay, lòng vòng một hồi không giúp được gì còn suýt làm cháy đồ ăn của bố.”

Trần Giản bưng đĩa thịt gác bếp xào, vừa đi ra ngoài vừa cười.

Trò chuyện với bố trong gian bếp nghi ngút khói, đây là điều chưa từng có trong ký ức của cậu, là một ký ức mới tinh, sống động thuộc về hiện tại.

Vị khách ăn chung là một cặp vợ chồng tính tình rất cởi mở, mới ở vài ngày đã thành chị gái anh rể của mọi người, lúc này đang rất rất nhiệt tình luôn miệng mời mọi người dùng bữa như thể đây là phòng khách nhà mình.

“Ăn nhiều vào, bọn chị là đi chơi, còn mọi người bận rộn cả ngày trong homestay lớn thế này mà.” Chị gái nói.

“Món ăn mặn nhạt vừa miệng chứ?” Bố Trần Giản hỏi.

“Hợp miệng lắm ạ.” Anh rể gật đầu, “Trông chú không giống người nấu ăn giỏi chút nào, không ngờ lại ngon thế này.”

“Cơm nhà cả ấy mà, nguyên liệu toàn đồ địa phương.” Bố cậu nói, “Trong bếp còn có…”

Bố đang nói dở thì dừng, liếc mắt nhìn Trần Giản.

“Còn có xà lách mới hái.” Trần Giản nói.

“Hái ở đâu vậy?” Tam Bính hỏi ngay.

Trần Giản cười không đáp.

“Cái lán ngoài tường sân chứ gì?” Thằng Năm nói.

“Ừ.” Trần Giản gật đầu.

“Thế phải thử thôi.” Tam Bính lập tức đứng dậy vào bếp bưng thức ăn ra, “Rau này cuộn thịt ăn thì ngon phải biết, rau bọn họ dùng phân chuồng cả đấy…”

Tùy Vân tốn không ít vốn liếng trồng chỗ rau này, mùa đông giá rét cũng không cho đất nghỉ, còn dựng nguyên cái lán to, nếu không phải để chiếm địa bàn thì chỉ có thể là vì đam mê.

Chỗ rau này đúng là rất ngon, tươi roi rói, bưng lên một sọt lớn chẳng mấy chốc đã bị mọi người chén sạch.

“Sớm biết vậy mấy hôm nay đã chẳng cần chuẩn bị rau xanh.” Cơm nước xong, Thiện Vũ đứng cạnh tường phía đông, đưa mắt nhìn xuyên thấu lán rau bên kia tường, “Rau trong này là đủ dùng rồi.”

“Mấy hôm nữa còn tham gia tiệc với nhà người ta đấy.” Trần Giản nói, “Đừng có gây thêm mâu thuẫn.”

Thiện Vũ chậc một tiếng.

“Sớm muộn gì tôi cũng bảo Triệu Phương Phương mua mấy con gà thả vào đó.” Anh nói.

“Thế cũng chẳng đủ cho Nấm vồ.” Trần Giản nhìn Nấm nằm ngay ngắn bên chân mình cũng đang ngước nhìn bức tường, bèn khom lưng xoa đầu nó, “Giờ nó thấy cái gì cũng muốn vồ…”

Điện thoại vang lên, có tin nhắn gửi tới.

Trần Giản khom lưng không nhúc nhích.

“Xem đi.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản lấy điện thoại ra, nhanh chóng liếc qua thanh thông báo, là Chu Nhạc Thành gửi tới, nhưng có thể thấy được câu đầu tin trong nội dung tin nhắn không phải từ chính chủ.

Là hai chữ vô cùng khách sáo.

Xin chào.

Trần Giản bấm mở tin nhắn.

[Chung vui [1]] Xin chào, tôi là bạn của Nhạc Thành, cậu ấy đã lìa trần vào lúc 9 giờ 10 phút đêm qua, dựa theo di nguyện của cậu ấy, không tổ chức bất cứ nghi thức nào, những lời cậu ấy để lại cho bạn bè tôi sẽ chuyển lời riêng.]

[1] Nickname của Chu Nhạc Thành là Chúng Nhạc Nhạc (众乐乐) trong câu Độc nhạc nhạc bất như chúng nhạc nhạc (Vui một mình không bằng nhiều người cùng chung vui).

Tin nhắn thứ hai gửi tới ngay sau đó.

[Chung vui] Trần Giản, lời đầu tiên tôi muốn cảm ơn cậu và tất cả những người bạn ở homestay. Tiếp theo, có một bí mật bây giờ có thể nói cho cậu biết rồi. Hôm đánh bài với nhau, tôi quả thực đang đi tìm chỗ để tự sát, dù chưa thực sự hạ quyết tâm. Các cậu đã giữ tôi lại, để tôi được tận hưởng cuộc đời thêm vài tháng nữa. Cảm ơn. Chúc các cậu mãi mãi giữ trong mình sức sống mãnh liệt và nồng nàn như thế.

…Chu Nhạc Thành thật sự đã chết rồi.

Không thể gắng gượng được qua năm mới.

Trần Giản ngồi xổm dưới đất, cúi đầu tóm lấy Nấm, dụi đầu nó vào mắt mình.

Thiện Vũ rút điện thoại ra khỏi tay cậu, sau khi đọc xong cũng ngồi xổm xuống, choàng tay ôm vai cậu.

“Tôi không khóc.” Giọng Trần Giản nghèn nghẹn.

“Ừm.” Thiện Vũ đáp.

“Đề phòng chút thôi, tôi không muốn khóc.” Trần Giản nói, “Tết nhất.”

“Ừm.” Thiện Vũ lại đáp.

“Nhưng mà khó chịu quá.” Trần Giản nói.

“Đi.” Thiện Vũ vỗ cậu, đứng dậy.

“Đi đâu?” Trần Giản hỏi.

“Đốt pháo hoa?” Hồ Bạn kêu lên, “Tôi tưởng tối mai mới đốt! Tối nay đã đốt luôn rồi sao?”

“Cũng đâu ai quy định phải tới tối 30 mới được đốt.” Thiện Vũ nói, “Mua về là để đốt mà.”

“Thế thì phải lên kế hoạch trước đã.” Tam Bính lập tức đứng dậy, “Đừng phấn khích quá rồi đêm nay đốt hết sạch sành sanh.”

“Đốt hết thì đốt hết.” Thiện Vũ nói, “Chủ quán ở ngay thôn phía nam, bảo là nếu có yêu cầu thì ông ta có thể mang đến cho tôi bất cứ lúc nào.”

Cả đám reo hò ầm ĩ, thằng Năm xoay người chạy ra sân sau.

“Tam Bính.” Thiện Vũ gọi Tam Bính định đi cùng lại, “Gọi điện cho Trần Nhị Hổ bảo cậu ta ra bờ sông, nếu không đến trước 9 giờ thì sau này khỏi tới làm nữa.”

Trần Nhị Hổ hôm nay sau khi chở đồ dự trữ về nhập kho xong thì biến mất tăm hơi, chỉ nói với Tam Bính một câu là ra ngoài một lát, thế mà một lát đến tận bây giờ vẫn chưa về.

Trần Giản biết chắc chắn là do hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn mọi người, đặc biệt là Thiện Vũ.

Thiện Vũ mà không gọi, có khi hắn nhịn đến sau Tết rồi xin nghỉ việc luôn thật.

“Rõ!” Tam Bính kêu lên, khựng lại một chút rồi lại vừa chạy đi vừa bổ sung thêm, “Cảm ơn ông chủ Thiện, ông chủ Thiện thọ tỷ nam sơn!”

“Thằng Năm.” Trần Giản nói.

“Thằng Năm đang…” Tam Bính quay đầu lại.

“Xuống khỏi người Trần Giai Lễ ngay!” Trần Giản nói.

“…Đm Trần Giản!” Tam Bính chửi một câu rồi chạy biến ra sân sau.

Tôn Na Na lái xe ra cửa sau, mấy người họ khuân pháo hoa chất đầy vào cốp xe, đã có lời của ông chủ thì không cần giữ kẽ nữa, hơn nửa số pháo hoa được chất vào cốp, hai ống pháo lớn nhất thì để lại, cái đó ít người cần, họ sợ chủ quán bên kia hết hàng.

Ai chen được lên xe đều lên cả, Tam Bính và thằng Năm thì chạy thẳng xe máy ra bờ sông tìm khu đất trống trước.

Bố cậu cả đời chưa từng làm trò này, ngồi chen ở ghế sau cùng Trần Giản, cứ cười suốt: “Mấy đứa đúng là nghĩ gì làm đó nhỉ.”

“Tết mà,” Thiện Vũ nói, “Lát nữa chú Trần cũng chọn mấy cái to mà đốt.”

Trần Giản cứ tưởng bố sẽ từ chối, không ngờ ông gật đầu không chút do dự: “Được chứ.”

“Tôi không dám đốt cái to đâu, tôi muốn đốt cái bắn tóe lửa ấy,” Tôn Na Na nói, “Bạn Bạn chụp cho chị vài kiểu ảnh nhé.”

“Cứ giao cho em! Đảm bảo chụp cho chị bộ ảnh thời trang đẳng cấp luôn.” Hồ Bạn nói.

Xe chạy đến bờ sông, Tam Bính và thằng Năm đã chọn được chỗ, đang vẫy tay gọi họ.

Xe vừa dừng hẳn, cốp xe đã bị hai người họ mở toang, mọi người xuống xe khuân pháo hoa. Trần Giản cũng định xuống xe thì Thiện Vũ nãy giờ ngồi cạnh xem điện thoại bỗng đưa tay búng một cái trước mắt cậu.

“Hm?” Trần Giản quay đầu lại.

Thiện Vũ xoay màn hình điện thoại về phía cậu: “Chụp bao giờ đây?”

Trần Giản liếc mắt thấy ngay, trên ảnh là cậu, bên cạnh còn có một cô gái đang cười híp mắt.

“Cái này là…” Cậu lập tức nhận ra, “Là cái lần tôi kể với anh đấy, ở trong homestay, cổ…”

Sao Thiện Vũ lại lướt thấy tấm ảnh này?

Ngày nào cậu cũng lướt đủ thứ, muốn xem các bài đề xuất về Đại Ẩn này nọ mà chưa từng lướt thấy bao giờ.

Thuật toán đề xuất của nền tảng này kiểu gì không biết nữa!

“Không nghe.” Thiện Vũ mở cửa xuống xe.

Trước Tiếp