Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khoảnh khắc trông thấy nước mắt của Thiện Vũ, Trần Giản bắt đầu nghi ngờ câu nói của Nhạc Lãng có lẽ chẳng phải đùa vui.
Cậu chỉ nghĩ Thiện Vũ hẳn sẽ rất vui vẻ, dù sao khi lướt xem vòng bạn bè hồi xưa cũng có thể thấy anh đã gửi gắm rất nhiều tâm tư tình cảm, đăng rất nhiều bài về con thằn lằn đó, thằn lằn tên là Anh Cả, tính tình hiền lành nhút nhát lại còn kén ăn…
Nhưng cậu thật sự không ngờ rằng Thiện Vũ sẽ khóc.
Không phải kiểu khóc đỏ hoe mắt, anh khóc mà nước mắt chảy dọc cằm nhỏ từng giọt tí tách xuống tay cậu.
“Thiện Vũ…” Trần Giản đứng im tại chỗ, tay chân luống cuống, đầu ngón tay vừa lau mặt cho Thiện Vũ còn chưa kịp thu về, một chuỗi nước mắt đã lại tiếp tục trượt dài từ khóe mắt.
Tay cậu giơ lên rồi lại hạ xuống mấy lần trông như chỉ huy dàn nhạc, cuối cùng đưa ra quyết định: “Để tôi lấy khăn giấy cho anh.”
Vừa xoay người định đi tới bàn trà lấy khăn giấy, Thiện Vũ bỗng nắm lấy cánh tay kéo ngược cậu về, sau đó ôm siết lấy cậu thật chặt.
Cúi đầu áp đôi mắt lên vai cậu.
Trần Giản vội vàng ôm lấy anh, tay vỗ nhịp nhàng lên lưng anh rồi khẽ khàng v**t v*.
Có lẽ đây là động tác an ủi duy nhất mà cậu biết, hồi nhỏ mỗi khi buồn bực hay bị ốm, mẹ vẫn thường an ủi cậu như vậy.
Kể cả bây giờ mỗi khi Đậu Đỏ khóc hoặc Nấm không ngủ được, cậu cũng toàn dùng chiêu này.
Tại cũng chẳng biết cách nào khác.
Nếu biết trước Thiện Vũ sẽ khóc, lại còn khóc đến mức này, cậu sẽ học thêm ít nhất là một cách khác…
Thiện Vũ khóc rất im lặng, gần như không một thanh âm, khi tay Trần Giản xoa nhẹ lưng anh thi thoảng có thể cảm nhận được người anh đang run lên khe khẽ.
Vài phút sau Thiện Vũ ngẩng đầu lên, bấy giờ mới phát ra một chút động tĩnh.
Anh sụt sịt mũi.
“Tôi đi rửa mặt.” Thiện Vũ nói.
“Ừm.” Trần Giản gật đầu, nhìn anh.
Mắt mũi Thiện Vũ đỏ bừng, mặt tèm lem nước mắt.
Cậu vô thức sờ lên vai mình, ướt nhèm một vũng.
“Thay áo ra giặt đi.” Thiện Vũ vừa đi về phía bồn rửa tay vừa nói.
“Không cần.” Trần Giản nói, “Áo phao mà giặt lại nhiều lần sẽ hết ấm.”
“Cậu xuề xòa thật đấy.” Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu.
“Tôi còn từng ngủ trên thảm hai lần rồi đấy.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười cười.
Khi anh rửa mặt xong đi ra, Trần Giản đã lau sạch vai áo bằng khăn ướt, dù sao cũng là nước mắt, nếu không lau qua sẽ để lại vệt.
Tam Bính mà thấy thế nào cũng hỏi cho xem.
Trần Giản, mày cũng bị Nấm cắn à?
Ừ, bị cắn vai đầy nước dãi đây này…
Thiện Vũ mở tủ lạnh lấy một lon Coca mới, ngửa đầu tu hai ngụm rồi đi tới đứng trước chuồng bò sát.
“Cậu mua thức ăn cho nó chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Mua sâu gạo rồi.” Trần Giản đứng dậy đi tới, “Tôi có hỏi Đường Duệ, anh ấy hay đi câu, cửa hàng bán đồ câu cá trong thị trấn có bán.”
“Ừm.” Thiện Vũ cười, “Tìm hiểu hết rồi hả?”
“Cũng không hỏi thăm gì nhiều, chủ yếu là muốn xin chỗ nào mua sâu cho tiện thôi, bạn của chủ cửa hàng ban đầu còn định dạy tôi cách chăm vì sợ tôi chăm không nổi, muốn tôi đổi con nào dễ nuôi một tí.” Trần Giản báo cáo một lèo, “Sau đó nghe nói con thằn lằn trước anh nuôi từ hồi còn non thì mới không dạy nữa.”
“Cảm ơn.” Thiện Vũ gác cánh tay lên vai cậu rồi lại thu về, đầu ngón tay khều khều dưới cằm cậu.
“Đặt tên cho nó chứ?” Trần Giản cúi đầu cắn nhẹ một cái lên đầu ngón tay anh.
“Gọi là Anh Hai đi.” Thiện Vũ nói, “Con đực hả?”
“Ừ.” Trần Giản ngậm lấy ngón tay anh, gật đầu.
“Hai hôm nay cậu có cho nó ăn chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Hai ngày đầu không cho ăn, hôm qua mới cho, sáng nay cũng cho rồi.” Trần Giản nói, “Nói chung cứ cho là nó ăn, tôi không dám cho nhiều sợ nó lại no quá.”
“Mua con thằn lằn ăn uống cũng y như mình.” Thiện Vũ cười đứng ngắm thêm một chốc, đoạn gắp một con sâu gạo trong hộp bên cạnh tới trước mặt Anh Hai.
Anh Hai vẫn như mọi lần trước, tợp phát hết luôn.
“Cảm giác lần nào cho ăn nó cũng như đang cười toe toét.” Trần Giản nói.
“Được ăn mà, ai chẳng vui.” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Gì,” Trần Giản cũng nhìn lại anh, “Lúc tôi ăn cũng cười à?”
Thiện Vũ cười không đáp.
“Có cần mua ít dế không?” Trần Giản hỏi, “Tôi thấy hồi trước anh toàn cho Anh Cả ăn dế, mà chủ cửa hàng bảo mấy con thằn lằn nhà ông nuôi bằng sâu gạo từ bé, ăn quen rồi.”
“Thế nào cũng được, đang ăn sâu gạo thì để ăn thế đã, cái này dễ mua.” Thiện Vũ nói, “Còn muốn cải thiện thức ăn thì mùa xuân cậu cứ đi bắt dế.”
“…Tôi sẽ mua cho Anh Hai.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười véo má cậu: “Cái chuồng với Anh Hai tốn của cậu bao nhiêu tiền?”
“Cũng không bao nhiêu.” Trần Giản nói, “Tôi lo được mà, tôi tính toán tiền nong rồi, cũng đã chừa sẵn hai khoản phải trả trước Tết.”
Thiện Vũ không nói gì, xoay người nằm xuống sô pha, gối đầu lên cánh tay, im lặng một chốc rồi mở miệng: “Tôi bắt đầu nuôi Anh Cả từ hồi cấp hai, lúc đó đi thuê nhà, chủ nhà là người đam mê bò sát, căn phòng sát vách tôi toàn là thằn lằn.”
Trần Giản đi tới ngồi xuống sô pha, dựa vào chân anh.
“Anh Cả cũng là ông ấy tặng tôi.” Thiện Vũ cười cười.
“Mới cấp hai anh đã tự thuê nhà sao?” Trần Giản nhìn anh.
“Ừ.” Thiện Vũ nói, “Nhà tôi xa trường, nên thuê luôn phòng ngay cạnh trường học.”
Trần Giản không nói gì, không thể tưởng tượng được cuộc sống của Thiện Vũ năm mười mấy tuổi ấy, xem trang cá nhân thấy anh hẳn có rất nhiều bạn bè, nhưng vẫn có cảm giác rằng anh vô cùng cô đơn.
Thứ gọi là cô đơn ấy, đều nằm trong lòng.
“Ai cũng bảo nuôi bò sát không có tình cảm như chó mèo.” Thiện Vũ nhắm mắt lại, “Nhưng hồi ấy mỗi lần tôi về nhà, Anh Cả luôn bò ra nhìn tôi, có khi nhìn cả đêm, tôi nói chuyện với nó, cảm giác nó cũng nghe hiểu được.”
“Anh nói chuyện với nó, cho nó ăn.” Trần Giản nói, “Ít nhất nó cũng biết anh là người đối xử với nó tốt nhất.”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, “Buổi tối tôi không ngủ được, trùng hợp đó cũng là giờ nó ra ngoài hoạt động, rất nhiều đêm nó bầu bạn với tôi, ngoài việc kén ăn ra thì không có điểm nào để chê cả.”
Trần Giản cười cười.
“Lúc biết tin mình phải ngồi tù, phản ứng đầu tiên của tôi là, Anh Cả phải làm sao đây.” Thiện Vũ nói, “Năm đó Nhạc Lãng không ở trong nước, chỉ có thể giao cho Lưu Ngộ, Lưu Ngộ tuy chưa nuôi bao giờ nhưng chắc chắn thằng bé sẽ cố gắng học cách chăm sóc…”
“Tại sao…” Trần Giản thoáng do dự nhìn anh, cuối cùng vẫn giống như lần trước, cậu đứng dậy ngồi xuống tấm thảm phía trước, tựa vào sô pha, “không nhờ bố mẹ anh nuôi hộ?”
“Gây ra rắc rối lớn như thế, còn mặt mũi nào nữa.” Thiện Vũ cũng vươn tay qua trước ngực ôm lấy cậu như lần đó, “Vả lại tôi… cũng không muốn họ cảm thấy rằng đã đến nước này rồi mà tôi chẳng có lời nào để nói với họ, trong khi lại bận tâm với một con vật nhỏ nhoi đến thế.”
“Sợ họ thấy rằng tình cảm anh dành cho họ không bằng một con thằn lằn hả?” Trần Giản ngửa đầu gối lên eo anh.
“Ừ.” Thiện Vũ thở dài một hơi thật khẽ, “Nó chết năm mười một tuổi, bình thường chắc phải sống thêm được mấy năm, Lưu Ngộ đã sắp học thành chuyên gia nuôi thằn lằn đến nơi rồi mà cuối cùng nó vẫn bị bệnh… Tôi nghĩ nó cũng có tình cảm, có lẽ nó tưởng tôi không cần nó nữa… Lưu Ngộ bảo tối nào nó cũng bò ra ngoài thẩn thơ, có thể là đang đợi tôi…”
Trần Giản nắm lấy tay anh, hôn lên cổ tay anh.
“Lúc Lưu Ngộ báo rằng Anh Cả đã chết, tôi thật sự, thật sự vô cùng đau lòng.” Thiện Vũ nói nhẹ bẫng, giọng hơi nghèn nghẹt, “Tôi cảm thấy cực kỳ, cực kỳ có lỗi với nó.”
Bấy giờ Trần Giản mới hiểu tại sao khi nhìn thấy con thằn lằn, Thiện Vũ lại phản ứng mạnh như thế.
“Giấy.” Thiện Vũ nói.
“Hả?” Trần Giản ngẩn người giây lát mới hiểu ra, lấy khăn giấy trên bàn trà đưa ra sau cho anh.
Thiện Vũ ấn ấn tờ khăn giấy lên mắt.
“Kể cậu nghe một bí mật.” Thiện Vũ nói.
“Ừm.” Trần Giản nhanh chóng áp tai vào sát mặt anh.
“Mấy năm đó, ít nhất là ở ngoài mặt, tình cảm tôi dành cho Anh Cả quả thực sâu đậm hơn đối với bố mẹ.” Thiện Vũ nói, “Có lẽ tôi đã quen sống mà không có họ rồi.”
Trần Giản không nói gì.
“Đừng có để mẹ tôi biết.” Thiện Vũ nói.
“Tôi làm gì dám nói!” Trần Giản đè thấp giọng, một lát sau lại gối đầu lên eo Thiện Vũ, “Có thể không phải tình cảm với Anh Cả sâu đậm hơn, mà là anh đã đặt rất nhiều cảm xúc lên Anh Cả, mà một phần trong đó chính là dành cho bố mẹ.”
Thiện Vũ trầm mặc rất lâu mới quay đầu nhìn cậu: “Trần Giản, cậu thật sự giống như đã tu hành trong núi hai mươi năm.”
“Hai mươi năm thì không tới, từ sau khi mẹ mất tôi mới bắt đầu tu hành.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười cười.
“Hồi nhỏ cậu có từng nuôi thú cưng không?” Anh hỏi.
“Vịt có tính không?” Trần Giản hỏi.
“Sao không hỏi luôn lợn có tính không?” Thiện Vũ nói.
“Không phải nuôi để bán hay để thịt.” Trần Giản nói, “Mẹ tôi dẫn tôi tới trấn cũ chơi, ở chợ có mấy con vịt con thể trạng rất yếu mà người ta bỏ lại, nên tôi nhặt về.”
“Có nuôi lớn không?” Thiện Vũ hỏi.
“Có.” Trần Giản gật đầu, “Giống như ngỗng ấy, cũng hay chạy theo sau tôi, chạy không nổi thì la toáng lên.”
Thiện Vũ cười: “Thế chẳng phải giống hệt Nấm à?”
“Đúng vậy.” Trần Giản gật gù.
“Có tên không?” Thiện Vũ hỏi.
“Trần Vịt Vịt.” Trần Giản nghiêm túc trả lời.
“Sao lại…” Thiện Vũ không nhịn nổi, nghiêng đầu cười, “có cả họ nữa.”
Trần Giản chậc lưỡi: “Thế không phải con thằn lằn của anh cũng tên là Thiện Đại Ca à?”
“Đm.” Thiện Vũ càng cười tợn, “Tôi đang buồn ngủ lắm mà bị cậu chọc tỉnh cả người rồi.”
“Thế để tôi kể chuyện khác.” Trần Giản nghĩ ngợi, “Tôi còn từng nuôi một con mèo, nhưng cũng không hẳn là tôi nuôi, nó là mèo con do mèo nhà người khác trong thôn sinh ra mà không ai nhận nuôi, nên hay tới nhà tôi ăn cơm.”
“Tên là Trần Meo Meo hả?” Thiện Vũ cười hỏi.
“Anh… Anh có định ngủ không đấy?” Trần Giản nhìn anh.
“Có ngủ.” Thiện Vũ nhắm mắt lại, “Nói tiếp đi.”
“Tên là Trần Mèo Con.” Trần Giản nói.
“Con mẹ.” Thiện Vũ bật cười thành tiếng.
“Trần Mèo Con với Trần Vịt Vịt có thù oán.” Trần Giản không quan tâm, tiếp tục rủ rỉ kể chuyện, “Lần nào tới nó cũng đánh Trần Vịt Vịt, mà Trần Vịt Vịt chắc có huyết thống loài ngỗng nên chẳng sợ gì sất, lần nào cũng đánh trả lại nó…”
Con mèo con vịt đánh nhau suốt mấy năm trời, không thể nào ở chung một cách hòa thuận được, cứ gặp nhau là đánh, đánh cho tới khi con vịt chết già.
Sau khi vịt chết, mèo không còn đến nhà cậu nữa.
Về sau nữa không còn căn nhà đó, mèo cũng không biết đã đi đâu, tuy đều ở trong cùng một thôn làng nhưng Trần Giản không còn gặp lại Trần Mèo Con nữa.
Nghe hết câu chuyện ân oán mèo vịt, cánh tay Thiện Vũ gác trên vai cậu đã hoàn toàn buông lơi, hơi thở cũng rất đều đặn, có thể nghe ra đã ngủ rồi.
Trần Giản cẩn thận đặt lại tay anh lên sô pha, vào phòng ngủ lấy chăn len đắp cho Thiện Vũ.
Với thói quen ngủ này của Thiện Vũ, chỗ này không nên để sô pha mà phải thay thành giường.
Hoặc thay thành sô pha giường.
Nhưng Trần Giản nhớ rõ giá của chiếc sô pha này, sô pha da trâu nguyên tấm nhồi lông hơn sáu mươi nghìn tệ, trong khi một chiếc sô pha giường bọc vải chỉ tầm sáu trăm là đã có thể mua được loại khá ổn rồi…
Cái ghế tám nghìn tệ kia vẫn còn trong kho hàng, cả cái đảng chuồng lợn thay phiên nhau sửa chữa mà vẫn chưa xong, thậm chí thằng Tư còn định Tết này khiêng về nhà cho bố nó xem thử, bố nó là thợ nguội.
Trần Giản đứng cạnh sô pha nghĩ ngợi lung tung một lúc, sau đó xác nhận lại Thiện Vũ đã ngủ hẳn rồi mới khẽ khàng rời khỏi văn phòng.
Chiều nay cậu có lịch hẹn tập xe với huấn luyện viên, đây là buổi học cuối cùng trước khi thi bài số ba, tới đây là buổi làm quen sân trước lúc thi chính thức.
“Tôi đưa cậu đi nhé?” Tôn Na Na hỏi.
“Tôi lái mô tô qua là được.” Trần Giản nói, “Lỡ nhóm sếp Hà có vấn đề gì thì còn có người đáng tin cậy ở đây, giờ đang đông khách, một mình Bạn Bạn chắc chắn không xuể.”
“Thiện Vũ không đáng tin cậy sao?” Tôn Na Na cười.
“Anh ấy ngủ rồi.” Trần Giản nói, “Chắc phải đến tối mới dậy.”
“Biết rồi.” Tôn Na Na vuốt tóc, cười nói.
“Tối nay họp ngắn một chút nhé.” Trần Giản nói, “Ai rảnh thì tham gia hết, chắc khoảng chín giờ, lúc đó chắc hết bận rồi.”
“Ừ, để tôi thông báo với mọi người.” Tôn Na Na gật đầu.
Lúc chạy xe ra đến cửa, Trần Giản còn cố tình vòng ra cửa sau vườn hoa xem cái xe cũ mới tới.
Xe mấy ông chủ homestay bên trong kia lái còn không tốt được bằng con này của Thiện Vũ, cơ bản toàn là xe mấy trăm nghìn tệ, đắt nhất hình như là BMW của ông chủ Dương nghe nói tầm chín trăm nghìn.
Vả lại đó là xe thể thao nhỏ, không to như con này.
“Tập xe à?” Đại Lý đi ra từ sân bên kia.
“Ừ.” Trần Giản đáp.
“Xe này cấp cho cậu đi hả?” Đại Lý hỏi.
“Làm gì có chuyện.” Trần Giản cười cười, “Xe của ông chủ đấy.”
“Thế sau này lấy bằng rồi cậu lái chiếc đó?” Đại Lý lại hỏi.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
“Ông chủ Thiện đúng là có thực lực có khác.” Đại Lý cảm thán.
Trần Giản không nói nữa, nổ máy đi luôn.
Chỉ sợ ở lại thêm một lúc nữa, Đại Lý sẽ bảo với cậu muốn nhảy việc sang bên này.
Chỗ chúng tôi không nhận người tâm cơ đâu.
Dù sao ở Đại Ẩn cũng đa phần toàn người vô tri.
Sếp Hà ở lại chỗ bọn họ mấy ngày, lịch trình sắp xếp khá dày đặc, có thể thấy công ty du lịch cũng muốn chớp lấy thời cơ. Vốn dĩ thời gian này khách đã không ít, trước Tết lại nhiều việc, Trần Giản cảm giác ngày nào mình cũng phải đi đi lại lại, đi tới đi lui, đi lên đi xuống, đi ra đi vào.
Đến lúc thi đỗ bài số ba ngay lần đầu cậu còn chưa kịp hoàn hồn, về đến homestay rồi mới tự dưng sướng điên lên.
“Đi đi đi.” Cậu đi qua đi lại trong văn phòng, “Đưa tôi tới con đường chỗ mỏ quặng cũ lái thử một đoạn xem, lúc về tôi có chạy mô tô qua đó coi rồi, không có người cũng không có xe nào hết.”
“Nhìn cậu thế này người ta lại tưởng cậu có bằng luôn rồi đấy.” Thiện Vũ nói.
“Một tuần nữa là có bằng.” Trần Giản giơ ngón tay, “Một tuần nữa, 27 Tết là lấy được, tôi tra rồi, hôm đó họ vẫn làm việc, có thể đi lấy.”
“Sẵn lái xe đón bố cậu đến đây luôn.” Thiện Vũ nói, “Cậu lái xe.”
“Bố tôi chắc giật mình chết mất.” Trần Giản cười.
“Rồi chở bố cậu lượn qua nhà mấy người họ hàng thân thích kia một chuyến nữa.” Thiện Vũ nói.
“Anh còn nhớ chuyện đó luôn hả?” Trần Giản ngẩn người.
“Đương nhiên là nhớ kỹ rồi.” Thiện Vũ nói, “Cậu tưởng tôi nói suông chắc?”
“Chắc chắn bố tôi sẽ không làm như thế.” Trần Giản nói.
“Thế cậu đi thôi.” Thiện Vũ nói.
“Thật hay đùa vậy?” Trần Giản nhìn anh, thật sự đã nghĩ đến việc làm như vậy, thậm chí không hiểu sao còn hơi phấn khích, vừa phấn khích vừa thấy làm vậy hơi thần kinh.
“Thật mà.” Thiện Vũ nói.
“Liệu có hơi…” Trần Giản thoáng do dự.
“Thần kinh?” Thiện Vũ nói, “Cậu đã cẩn thận tu hành suốt hai mươi năm rồi, thần kinh một lần thì có làm sao?”
“Tu hành hai mươi năm rồi mà vẫn chưa tu được tâm thái bình thản.” Trần Giản thở dài.
“Bình thản thế để làm gì.” Thiện Vũ cầm chìa khóa xe ra khỏi văn phòng, “Cũng đâu phải người chết.”
“Tết nhất phỉ phui cái mồm!” Trần Giản đi theo sau này.
“Bình thản thế để làm gì.” Thiện Vũ nói, “Còn đang sống sờ sờ ra đấy.”
Con đường dẫn đến mỏ quặng đã bỏ hoang rất lâu, ven đường toàn là cỏ dại khô héo, song mặt đường vẫn khá bằng phẳng.
Thiện Vũ đỗ xe ven đường, xuống xe.
“Thật ra tập bằng xe kia là được rồi.” Trần Giản cũng xuống xe, “Dùng xe này lỡ như…”
“Đến đây rồi mới nhớ ra để nói à.” Thiện Vũ đi ra sau xe, mở cốp, “Vậy giờ quay về đổi xe nhé.”
“Thôi.” Trần Giản cười nói.
“Lại đây.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản đi ra sau xe.
Trong cốp xe có một chiếc hộp nhỏ màu đỏ.
“Tặng cậu.” Thiện Vũ nói, “Quà năm mới.”
Dù biết trong đó chắc hẳn là mũ, mấy hôm nay lần nào vào văn phòng cậu cũng thấy cuộn len trong phòng ngủ, Thiện Vũ cũng chẳng giấu giếm.
Nhưng khi hộp quà thật sự đặt ngay trước mặt, Trần Giản vẫn xúc động đến mức ngón tay run run.
“Chắc cũng phải mười năm rồi,” Trần Giản vừa nói vừa ôm lấy chiếc hộp định mở nắp ra, nhưng vì tay run quá nên loay hoay mấy lần vẫn chưa thể nhấc được nắp lên, “tôi chưa được nhận quà năm mới, ngoại trừ thiệp chúc mừng của Đậu Đỏ…”
Thiện Vũ nắm lấy tay cậu, giúp cậu mở nắp hộp: “Vậy thì đội thử chiếc mũ năm mới mười năm có một này đi.”