Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mẹ anh khám rất nhanh, khám xong còn chưa đến mười giờ, còn một lúc nữa mới tới giờ hẹn ăn cơm với nhà cậu, mẹ anh nghỉ ngơi trong phòng bệnh một lúc đã bắt đầu không yên.
“Đến công ty một chuyến đi.” Mẹ nói, “Lấy cái xe kia về mà lái.”
Thiện Vũ nhìn bà: “Không vội chứ? Con còn chưa đi mà?”
“Hai hôm tới con không đi gặp đám Nhạc Lãng à?” Mẹ hỏi, “Dù gì ra ngoài cũng phải có cái xe chứ, tính đi ké xe của mẹ hoài hay sao?”
“Thế mẹ đợi ở đây đi, con với Tiểu Diệp đi lấy xe.” Thiện Vũ nói.
Thành thật mà nói, anh lo rằng mẹ đến công ty rồi không chịu về nữa, đây cũng là một trong những bóng ma từ thuở nhỏ của anh.
“Hôm nay là thứ sáu.” Mẹ nói, “Mọi người trong công ty không muốn nhìn thấy mẹ đâu, lấy xe rồi đi luôn, không thì cứ ở yên đây khó chịu lắm.”
Cuối cùng bọn họ vẫn quyết định đến công ty lấy xe.
“Thiện Vũ lái xe.” Mẹ nói, “Đến bãi đỗ thì Tiểu Diệp xuống vào trong công ty lấy chìa khóa lái xe ra đây, sau đó chúng ta đến nhà hàng.”
Lúc lái xe đến công ty, Thiện Vũ nhìn quang cảnh phố xá sầm uất bên ngoài, nhìn một dòng xe xếp hàng dài đợi tiến về phía trước bất kể đèn xanh hay đèn đỏ, nhìn xe điện mini luồn lách linh hoạt bên cạnh và cả người đi bộ tấp nập trên vỉa hè, anh hỏi: “Giờ bố con đang lái xe gì?”
“Lái cái xe điện nhỏ cà tàng của ông ấy chứ gì.” Mẹ nói, “Đến giờ vẫn chưa thi lấy bằng.”
“Cũng thi rồi.” Tiểu Diệp ở bên cạnh nhắc, “Thi bằng xe máy.”
“Đúng rồi, thi bằng xe máy.” Mẹ chậc lưỡi, “Cái nết gì không biết, xe đạp điện thì lái đi làm hàng ngày, xe máy thì bảo lái đi câu cá.”
“Giờ bố còn câu cá không?” Thiện Vũ hơi bất ngờ, trước giờ không biết bố anh còn có sở thích này.
“Ông ấy câu rong biển chứ câu cá gì, thấy người ta đi thì cũng hóng hớt ham vui thôi.” Mẹ nói, “Đi được tổng cộng ba lần, một lần ở hồ chứa nước, hai lần ở ao câu dịch vụ. Lần đi hồ chứa người ta thấy ổng trông đáng thương quá nên chia cho một con, lần đi ao câu dịch vụ cũng thế, bỏ ra vài trăm tệ mà không câu được con nào, cuối cùng lén lút ra chợ mua về hai con…”
Thiện Vũ cười: “Xong sao mẹ lại phát hiện ra?”
“Em đi mua đồ ăn bắt gặp.” Tiểu Diệp cười nói, “Chú vác thùng đồ câu chất cá lên xe.”
“Sau này…” Thiện Vũ thoáng do dự, đoạn hơi nghiêng đầu về phía mẹ, “Có rảnh thì bố mẹ có thể đến thị trấn Hồng Diệp thử xem, sông đó chắc có cá đấy.”
“Đúng vậy, ăn tết ở thị trấn chắc cũng vui lắm, có thể bắn pháo hoa các kiểu.” Tiểu Diệp nói ngay, “Có không khí Tết hơn trong thành phố.”
Thiện Vũ nhìn cô qua gương chiếu hậu, không hổ là trợ lý tự tay mẹ anh đích thân hướng dẫn, thận trọng mà đầu óc nảy số rất nhanh.
“Đến lúc đó ông chủ Thiện sắp xếp cho nhé?” Mẹ anh cười.
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu
Tết nhà anh, đêm ba mươi nhất định phải có một buổi tụ họp gia đình, trưa một bữa tối một bữa, chia riêng ra họ hàng bên nội và họ hàng bên ngoại, tuy ông bà không còn nhưng mối quan hệ anh chị em đời bố mẹ gắn bó rất thân thiết.
Nếu bố mẹ anh chịu đến thị trấn thì cũng phải sau mùng một hoặc mùng hai tết.
Không hiểu sao câu chuyện mới đến giai đoạn ra đề xuất, vậy mà tay nắm vô lăng của anh đã túa mồ hôi, cảm giác khó diễn tả vô cùng.
Vừa chờ mong vừa kháng cự, vừa căng thẳng vừa phấn khích.
Rất đỗi phức tạp.
Công ty của mẹ vẫn là tòa nhà trước kia, không chuyển sang nơi khác, không hiểu sao Thiện Vũ thở phào nhẹ nhõm, chưa đến cái mức tất cả mọi thứ đều thay đổi mà anh không hay không biết gì.
“Đi nhanh, khẽ thôi.” Mẹ chọc vai Tiểu Diệp, “Trộm xe ra đây.”
“Bao lâu rồi không lái? Còn xăng không vậy?” Bấy giờ Thiện Vũ mới nhớ ra vấn đề quan trọng này.
“Không còn.” Mẹ nói, “Tiểu Diệp cầm dây thừng kéo nó ra đây.”
Thiện Vũ bật cười.
“Vẫn bảo dưỡng định kỳ mà.” Tiểu Diệp cười bước xuống xe, “Cách hai ba tháng sẽ cử người lái đi một chuyến.”
“Ừm.” Thiện Vũ gật đầu.
Tiểu Diệp vào gara, Thiện Vũ quay đầu xe dừng ở chỗ đỗ xe tạm thời bên cạnh lối ra gara.
Trong xe chỉ còn anh và mẹ, khác với cảm giác hai người vừa uống rượu vừa trò chuyện ở nhà, lúc này anh có hơi lúng túng.
“Lần này về định ở mấy ngày?” Mẹ quay đầu hỏi.
“Mấy ngày cũng được.” Thiện Vũ nói, “Vẫn chưa xác định thời gian, bên chỗ homestay cũng không có việc gì.”
“Không phải đang vào mùa cao điểm sao?” Mẹ nói, “Chỉ có mình Tiểu Trần thôi à?”
“Những người khác cũng giúp được mà, mặc dù…” Thiện Vũ nhớ lại từng nhân viên homestay một, tự dưng lại buồn cười, “Mọi người làm việc tận tâm lắm.”
“Nếu bận thì cứ về đi, không phải cố ở lại thêm mấy ngày vì bố mẹ đâu.” Mẹ anh nói, “Bố mẹ chỉ cần thấy con về nhà là yên tâm rồi.”
“Để tuần sau xem sao.” Thiện Vũ nói, “Tết này bố mẹ có định đi chơi không?”
“Nếu bố mẹ đi thì chắc chắn Lưu Ngộ sẽ đòi đi theo, nó mà đi theo thì chắc chắn cậu mợ con cũng muốn đi cùng.” Mẹ nói khẽ, “Nguyên đám người kéo tới đó liệu có làm quản lý Trần áp lực quá không?”
“Không cho Lưu Ngộ đi cùng.” Thiện Vũ nói.
“Dào,” Mẹ cười, “Con ngăn được chắc? Tại sao Lưu Ngộ cứ bám dính lấy con, chắc phải vì con là người chiều nó nhất sao?”
Thiện Vũ chậc lưỡi.
“Nếu đến lúc đó có qua thật,” Mẹ nói, “con nhớ báo trước với thằng bé, cho thằng bé đỡ ngại.”
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu.
Mẹ anh ngừng một chốc lại hỏi: “Hoàn cảnh gia đình thằng bé thế nào?”
“Mẹ cậu ấy… qua đời từ lúc còn nhỏ, nhà nợ rất nhiều tiền, cậu ấy với bố vẫn đang phải trả nợ.” Thiện Vũ thoáng ngừng lại, “Chưa trả xong, nhưng sắp rồi.”
“Chẳng trách không học đại học.” Mẹ nói, “Con muốn… trả nợ giúp không?”
“Không ạ.” Thiện Vũ nói, “Cậu ấy cũng sẽ không nhận.”
“Ừm.” Mẹ anh gật đầu, “Thật ra mẹ không hỏi cũng biết con sẽ xử lý được hết, nhưng người làm mẹ mà, lúc nào cũng lo lắng không chịu được, trước đây sợ con phiền…”
“Không phiền…” Thiện Vũ nói ngay, “Giờ không phiền.”
Mẹ anh cười, vươn tay về phía anh nhưng rồi lại ngừng giữa không trung, dường như không biết nên vỗ vai hay làm động tác nào khác.
Thiện Vũ nghiêng đầu về phía bà.
Mẹ xoa đầu anh: “Đi cắt tóc đi, tóc dài quá.”
“Chiều đi.” Thiện Vũ nói, “Không biết tiệm cũ còn ở đây không.”
“Còn.” mẹ nói, “Bố con vẫn đi suốt.”
“Đi xa vậy sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Người ta chạy xe đạp điện qua đó, ngầu lắm.” Mẹ nói, “Ông ấy thích đến đó thì cứ để ông ấy đến, mấy năm nữa tóc cũng rụng hết rồi, chạy qua đó cũng không cần cắt nữa, có khi gội đầu bằng sữa rửa mặt còn được…”
“Ầy,” Thiện Vũ cười, “Đừng có khinh thường bố con.”
Tiểu Diệp lái chiếc xe S500 mà Thiện Vũ quen thuộc ra khỏi gara, nhấn còi.
“Đi đi đi.” Mẹ nói, “Chuồn mau.”
“Chỉ đường chỉ đường.” Thiện Vũ khởi động xe, “Đi hướng nào?”
“Đi về phía tòa nhà hình lưỡi dao đằng trước.” Mẹ anh vừa nhấn lên màn hình điều khiển vừa chỉ đạo anh, “Qua tòa đó thì rẽ phải.”
“Vâng.” Thiện Vũ lái khỏi giao lộ, Tiểu Diệp bắt kịp phía sau.
Hồi nhỏ mẹ rất thích chơi trò này với bố anh, dẫn theo anh giả vờ chạy nạn hoặc đóng vai ông bà Smith…
Tiếc là cơ hội để cả nhà cùng nhau đi chơi như vậy quá ít.
Nếu không vì mẹ tự dưng nhớ ra, hẳn Thiện Vũ cũng không còn ấn tượng.
Họ dẫn theo Tiểu Diệp chạy trốn, dưới sự chỉ dẫn của trụ sở “định vị”, cuối cùng cũng đến hàng ăn đã hẹn trước với nhà cậu một cách an toàn.
“Em gọi xe về nhà đi.” Mẹ anh sắp xếp cho Tiểu Diệp, “Chiều không có việc gì thì không cần đến công ty đâu.”
“Vâng.” Tiểu Diệp gật đầu, “Mai chị phải làm thủ tục xuất viện nữa.”
“Để tôi làm là được.” Thiện Vũ nói, “Cứ về nghỉ ngơi đi.”
“Thiện Vũ! Anh!” Giọng Lưu Ngộ truyền đến từ đằng sau, “Anh họ yêu quý của em ơi ——”
“Ai da.” Thiện Vũ bất lực quay người lại, dang rộng hai cánh tay.
Quả nhiên thấy ngay Lưu Ngộ cũng đang dang tay chạy tới.
“Mày vừa mới đến đây à?” Thiện Vũ ôm lấy cậu ta.
“Đến lâu rồi, em đoán mọi người chắc cũng sắp đến nơi nên ra đón.” Lưu Ngộ nói, “Trong phòng cũng chán òm.”
“Mẹ mày lại hỏi thăm chuyện bạn gái đúng không?” Mẹ anh hỏi.
“Cháu đã bảo là không có không có không có rồi mà bà ấy cứ không tin.” Lưu Ngộ nói.
“Thì cháu cứ nói với mẹ là có có có có có, nhưng mới chia tay trước kỳ nghỉ rồi.” Mẹ anh nói, “Hiện vẫn đang đau khổ vì tình, ai hỏi thì mày nổi cáu với người đó, mẹ mày vẫn còn hỏi nữa thì cứ nằm lăn ra đất.”
“Với kỹ năng diễn xuất đó của nó thì thôi.” Thiện Vũ cười nói.
“Bà ấy cứ làm phiền cháu, kỳ nghỉ đông này cháu sẽ tới Đại Ẩn trốn.” Lưu Ngộ nói.
“Mày biến liền.” Thiện Vũ nhìn cậu ta.
“Tôi đã thống kê những người ở lại tiệm làm việc dịp Tết,” Hồ Bạn cầm điện thoại, dựa vào bàn làm việc. “Chị Triệu về quê ăn Tết, chị Hoàng cũng về, nhưng nếu nhiều việc thì chị ấy có thể qua dọn dẹp, thằng Tư phải về thị trấn bên cạnh, mùng ba mới quay lại, Tam Bính với thằng Năm đều có thể ở lại trừ tối ba mươi, tôi và Nana không về nhà, còn anh thì sao?”
“Tối ba mươi tôi ăn cơm tất niên với bố…” Trần Giản nghĩ ngợi, “Hoặc là đón ông ấy qua đây.”
“Đón ông ấy qua đây đi.” Hồ Bạn nói, “Thêm người thêm vui.”
“Hôm ba mươi không nhận đặt phòng đúng không?” Trần Giản nói.
“Ừ, nhưng sẽ có khách ở lại ăn Tết.” Hồ Bạn nói, “Không ít đâu.”
“Ai nấu cơm?” Trần Giản hỏi.
“…Tôi?” Hồ Bạn đáp.
Trần Giản nhìn cô.
Không có chị Triệu ở đây, đám người bọn họ e là một bữa sáng cũng không nấu nổi.
“Hay là…” Trần Giản cắn chặt răng, “Để bố tôi?”
“Tôi thấy được đây.” Hồ Bạn lập tức gật lia lịa.
“Bố tôi chỉ biết nấu mấy món quê thôi.” Trần Giản lên kế hoạch, “Đến hôm đó cứ xác nhân trước với khách, trong những ngày chị Triệu không có ở đây nếu muốn ăn uống gì thì phải báo trước, chúng ta chỉ có thể cung cấp mấy món dân dã thôi, hoặc nếu đồng ý ăn tất niên với bọn mình thì cũng được.”
“Được đấy.” Hồ Bạn hai mắt sáng rực, “Tôi nghĩ họ sẽ đồng ý thôi, vui mà!”
“Phải trả lương cho bố tôi đấy.” Trần Giản nói.
“Đương niên rồi, ăn Tết gấp ba.” Hồ Bạn nói.
“Mấy hôm tới cậu với Nana chạy qua mấy quán ăn quen xem có thể đặt trước bữa cho những ngày Tết không, rồi bảo chị Triệu tích trữ đồ ăn trước, món nào có thể làm trước được thì làm sẵn rồi cấp đông luôn…” Trần Giản vừa đọc tài liệu trên máy tính vừa tính nhanh trong đầu xem còn việc gì cần chuẩn bị trước không.
“Này tôi mới phát hiện ra, anh ngồi sau bàn làm việc thế này trông y như ông chủ.” Hồ Bạn lùi về sau hai bước ngắm nghía.
“Ông chủ không ở đây tính tạo phản à?” Trần Giản cười.
“Anh đừng có mách lẻo đấy!” Hồ Bạn nói.
“Phí bịt miệng?” Trần Giản nói.
“Một tách cà phê.” Hồ Bạn chống tay lên bàn, nhún một cái, “Tôi với Nana vừa mới học pha Breve đấy, thơm cực, muốn thử không?”
“Pha kiểu gì?” Trần Giản hỏi.
“Thì là Espresso thêm sữa thêm bơ, half and half.” Hồ Bạn nói.
“Ha gì cơ?” Trần Giản nhìn cô.
“Tiếng Anh!” Hồ Bạn nói, “Một nửa một nửa.”
“Học Nana style sang chảnh đấy à, lại còn tiếng Anh.” Trần Giản cười nói, “Sao không lấy luôn tên tiếng Anh?”
“Không.” Hồ Bạn nói.
“Để tôi đặt cho.” Trần Giản nói, “Lấy tên Panpanda đi.”
Hồ Bạn ngẩn người, sau đó cười phá lên.
“Gọi tắt là Panpan, giống như Nana ấy.” Trần Giản nói.
“Cười chết mất ha ha ha ha ha ha ha…” Hồ Bạn vừa cười vừa đi ra ngoài, “Xuống dưới tầng uống cà phê nhé quản lý! Half and half!”
“Ok and ok.” Trần Giản nói.
Sau đó cậu thật sự xuống tầng, không chỉ để uống cà phê mà còn phải tìm Tôn Na Na bàn bạc một chút.
Tối qua tán gẫu với Thiện Vũ, cậu vẫn chưa tài nào yên lòng vì cuộc họp này, tuy đã sắp thuộc lòng tập tài liệu của Thiện Vũ rồi nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm cuộc đời cậu “lên thành phố tham dự cuộc họp”, cụm từ này chưa từng xuất hiện trong suy nghĩ của cậu.
Thiện Vũ bảo nếu cậu thật sự lo lắng đến thế thì gọi Tôn Na Na đi cùng đi.
“Để chị ấy đóng giả làm sếp hả?” Trần Giản hỏi.
“Lãnh đạo đã gặp mặt sếp cậu rồi, lãnh đạo cũng đã biết chị ấy là quản lý buồng phòng rồi.” Thiện Vũ nhắc cậu.
“…Ừ nhỉ.” Trần Giản sực tỉnh.
“Đưa chị ấy theo cùng cho có bạn, cậu sẽ không còn căng thẳng nữa, có vấn đề gì thì còn có người bàn bạc cùng, cậu không phải đi nhờ xe chú Đinh nữa.” Thiện Vũ nói, “Vừa hay cũng thể hiện được phong thái homestay vừa giữ được truyền thống bản địa vừa bắt kịp xu hướng trẻ trung hiện đại, quá tốt.”
“Anh đúng là… phản ứng nhanh thật đấy.” Trần Giản cảm thán.
“Chỉ có chút tài mọn đó.” Thiện Vũ nói.
“Không.” Trần Giản nói, “Anh thật sự rất giỏi, lúc tôi mở máy tính của anh lên chỉ có đúng một chữ, cực sốc, hoàn toàn không ngờ rằng…”
“Đó là hai chữ rồi cục cưng.” Thiện Vũ nói.
Nhớ lại đến đây Trần Giản vẫn không nhịn được cười.
“Ê,” Tôn Na Na xua tay trước mặt cậu, “Đi họp, rồi sao nữa?”
“À,” Trần Giản vội ngừng dòng suy nghĩ, “Thì là đi họp đó, hai chúng ta đi, chị lái xe.”
“Có yêu cầu gì không? Trang phục trang trọng hay gì đó chẳng hạn?” Tôn Na Na hỏi.
“Hội nghị của Cục văn hóa và du lịch, chắc là không cần mặc quá…” Trần Giản suy nghĩ.
“Hiểu rồi,” Tôn Na Na gật đầu. “Mặc một bộ đồ kín đáo nhưng vẫn có phong thái, còn cậu thì sao?”
“Tôi thì… chưa nghĩ ra.” Trần Giản nói.
Cậu chỉ có bấy nhiêu bộ quần áo, giờ cũng không kịp mua mới nữa, nhưng Thiện Vũ đã nói rồi, giữ truyền thống bản địa , cậu cũng chỉ cần thể hiện đúng tinh thần thanh niên địa phương là được.
Cậu nhìn liếc qua Tam Bính đứng ngay bên cạnh nghe hai người bàn bạc.
…Thôi, cũng không cần chân thực quá đâu.
“Có nhìn rõ không?” Trần Giản hướng camera điện thoại vào gương phòng ngủ Thiện Vũ.
“Ừm.” Trong video, Thiện Vũ ngồi bên bàn làm việc ở nhà, dựa vào ghế nhìn cậu, “Thử cái áo ngắn kia đi.”
“Lạnh lắm.” Trần Giản lấy chiếc áo khoác lông vũ dáng ngắn từ trong tủ Thiện Vũ.
“Các cậu đi họp chứ không phải phơi thây ngoài trời!” Thiện Vũ nói.
“…Ò.” Trần Giản thay chiếc áo ngắn đó.
“Cái này tôn dáng chân dài.” Thiện Vũ nói.
“Đấy là trọng điểm à?” Trần Giản nói.
“Đấy là trọng điểm của tôi.” Thiện Vũ cười, “Cậu đi họp thì mặc gì chẳng được.”
Thật ra đúng là như vậy, không ai quan tâm đại diện homestay ăn mặc như nào hết, Trần Giản nói chuyện với Thiện Vũ cũng không phải để chọn quần áo.
Chỉ là muốn trò chuyện một lát thôi, mai phải đi họp rồi cậu vẫn thấy bồn chồn không yên, nhìn Thiện Vũ giúp lòng cậu vững lại.
“Thử quần đi.” Thiện Vũ nói.
“Áo đã không ai nhìn rồi thì quần thế nào chẳng được?” Trần Giản nói.
“Đương nhiên có chứ.” Thiện Vũ cười, “Tôi nhìn.”
“Nhìn gì?” Trần Giản ngẩn người.
“Nhìn quản lý thay quần chứ còn gì.” Thiện Vũ nói.