Thu Hanh - Vu Triết

Chương 120: NT 4

Trước Tiếp

“Bố,” Trần Giản nhìn bố, đẩy hộp khăn giấy trên bàn về phía ông, “Chuyện này… sáng nay Tôn Na Na mới đi đàm phán, vẫn chưa biết kết quả thế nào, cũng không biết…”

“Bố hiểu ý con mà,” Bố rút một tờ khăn giấy lau mắt, “Thực ra có lấy lại được hay không cũng không quan trọng, bố biết con luôn để tâm đến chuyện này là được rồi.”

Đúng là Trần Giản vẫn luôn để tâm đến chuyện đó, lần nào về làng đi ngang qua đầu ngõ cậu đều thấy khó chịu, nhưng cũng chỉ biết để đó mà thôi.

“Nếu không có Thiện Vũ,” Trần Giản khẽ nói, “Con cũng không biết đến bao giờ mới có thể thực sự có thể đem chuyện này ra nói nữa.”

“Cậu ấy giỏi thật,” Bố gật đầu cảm thán, “Có năng lực, tâm tính lại tốt.”

“Vâng.” Trần Giản cười.

“Nếu nhà mà lấy lại được, thì tiền nong…” Bấy giờ bố cậu mới sực nhớ ra chuyện này, lo lắng nhìn Trần Giản, “Mình đâu có tiền mà trả?”

“Trước mắt… cứ theo sổ sách của công ty đã,” Trần Giản nói, “Vốn dĩ là đi đàm phán dưới danh nghĩa phát triển thị trấn, nếu chúng ta không ở thì cũng có thể giao cho công ty kinh doanh, mở một cái cửa hàng gì đó.”

“Ồ.” Bố thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu đến lúc đó ổn thỏa,” Trần Giản ghé sát tai bố nói nhỏ, “Bố có thể cân nhắc về lại thôn ra làm riêng, không cần phải bươn chải vất vả ở ngoài này nữa.”

“Bố không vất vả, không vất vả đâu,” Bố cậu đáp lại ngay như một phản xạ tự nhiên, rồi khựng lại một chút, cũng ghé đầu tới gần, “Ra làm riêng… thì có thể làm gì nhỉ?”

“Gì cũng được ạ,” Trần Giản nói, “Bán ít đồ, làm nhà vườn các kiểu.”

Bố cậu nghĩ ngợi, rồi cười hì hì.

Chưa được vài giây, ông lại thở dài: “Kinh doanh buôn bán thì thôi, bố không hợp mấy việc đó, nếu công ty của Thiện Vũ định làm gì ở đấy, bố qua giúp một tay thì còn được.”

“Cũng được ạ,” Trần Giản nói, “Dù sao cũng hơn là bố cứ chạy ngược chạy xuôi trên thành phố.”

“Lại còn được ở chính trong nhà mình nữa.” Bố nói.

“Vâng.” Trần Giản mỉm cười gật đầu.

Bữa điểm tâm này Trần Giản gọi khá nhiều món, ban đầu bố cậu vẫn như trước, ăn rất chậm, nhường cho cậu ăn nhiều hơn, nhưng sau đó thấy món ăn cứ bưng ra liên tục, ông đành từ bỏ kế hoạch nhường con ăn no trước, bắt đầu ăn cật lực vì sợ lát nữa thừa ra lại lãng phí.

“Bố bảo con nhé, bây giờ cuộc sống vừa mới đỡ lên chút mà đã gọi đồ ăn thế này,” Bố vừa ăn vừa nói, “Sau này khấm khá hơn nữa, con định ăn kiểu gì?”

“Ăn thịt rồng ạ.” Trần Giản nói.

Bố lườm cậu một cái.

“Thế thì đi ăn buffet năm trăm tệ một người vậy.” Trần Giản nói.

Bố cậu không giữ nổi biểu cảm trên mặt nữa, lập tức phì cười.

Năm ngoái sau khi Tiền Vũ bỏ trốn, Trần Giản không tìm được việc làm, cậu lên thành phố thăm bố, bố muốn đưa cậu đi ăn một nơi tử tế chút để an ủi.

Thấy một nhà hàng buffet hải sản, bố nghĩ Trần Giản xưa nay ăn khỏe, vào buffet có thể ăn cho gỡ vốn, kết quả tới nơi nhìn cái giá 488 tệ một suất, hai bố con hết hồn quay đầu đi thẳng.

Sau đó bố cứ nhắc mãi chuyện này.

Giờ đây nhắc lại, tâm thế đã hoàn toàn khác hẳn, bố đã có thể coi đó như một chuyện vui cười.

Cảm xúc lẫn lộn thật.

Lúc rời khỏi quán, bố đứng bên đường thở phào một hơi: “Ngon thật đấy.”

“Đi dạo chút nhé?” Trần Giản hỏi, hôm nay hiếm khi bố chịu xin nghỉ, cậu muốn đưa ông đi mua vài bộ quần áo mới, đã mấy năm rồi ông không mua đồ mới.

“Cũng được,” Bố gật đầu, “Ra khu thương mại ngầm nhé? Cũng gần đây thôi…”

“Không đi chỗ đó đâu ạ.” Trần Giản nói rồi xoay người đi về phía xe.

“Thế đi đâu?” Bố đi theo.

Lái Mercedes rồi mà còn đi khu thương mại ngầm làm gì.

Đó là nơi Trần Giản hay mua đồ hồi còn học cấp hai, rẻ, ngoài rẻ ra thì chỉ có rẻ, và là minh chứng hoàn hảo cho câu tiền nào của nấy.

Bây giờ tuy cũng không đến mức đến những nơi quá cao cấp, nhưng vẫn có thể vào những trung tâm thương mại khá khẩm hơn một chút, chủ yếu là để trải nghiệm, Trần Giản cảm giác phải mười mấy năm rồi bố cậu chưa bước chân vào trung tâm thương mại để mua sắm, vào đó chủ yếu là để lấy đồ ăn giao hàng thôi…

Hôm nay bố cũng rất hợp tác, không kêu đắt hay đòi về nữa.

Chỉ là vì bộ quần áo trên người đã quá cũ nên ông có vẻ hơi câu nệ.

“Biết là đến đây,” Bố thì thầm bên cạnh cậu, “Thì bố đã thay bộ đồ mới rồi.”

“Không sao đâu ạ,” Trần Giản nói, “Lát nữa mua bộ mới thay luôn là được.”

Cân nhắc đến tính thực dụng, cậu không đưa bố đi mua đồ quá trang trọng mà dạo quanh các cửa hàng đồ thể thao, cuối cùng chọn cho bố hai chiếc quần và hai chiếc áo khoác thể thao.

Lúc bố thay đồ xong bước ra, ông đứng trước gương, lúng túng nói: “Có trẻ quá không?”

“Vốn dĩ bố cũng mới hơn bốn mươi mà.” Trần Giản nói.

Khi nói câu này, cậu đột nhiên muốn khóc, đến tận bây giờ cậu mới chợt nhận ra bố cũng mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi, bình thường mỗi khi nghĩ về bố, cảm nhận rõ rệt nhất chỉ toàn là dấu vết của năm tháng.

“Mặc vào trông khác hẳn nhỉ.” Bố xoay người trước gương.

“Vâng,” Trần Giản gật đầu, “Chọn thêm đôi giày nữa đi ạ, loại đi bộ êm ấy.”

Bố cậu thoáng do dự rồi gật đầu: “Được.”

Khi bước ra khỏi trung tâm thương mại với đôi giày mới và bộ quần áo mới, tâm trạng bố có vẻ rất tốt, thậm chí Trần Giản cảm giác như ông đứng thẳng người hơn hẳn.

Ông bố vốn dĩ thấp hơn cậu nửa cái đầu, giờ trông như cao bằng cậu vậy.

“Giày này đi sướng thật,” Bố cúi đầu nhìn đôi giày dưới chân, “Vừa nhẹ lại vừa có độ đàn hồi, muốn nhún nhảy.”

“Thế bố nhún vài cái đi.” Trần Giản nói.

Bố cười nhìn cậu, đưa tay vỗ vai cậu: “Con…”

“Dạ?” Trần Giản quay đầu nhìn bố.

“Đúng là khác rồi,” Bố nói, “Khó diễn tả lắm, nhưng đúng là khác rồi.”

“Tốt hơn hay tệ hơn?” Trần Giản hỏi.

“Tất nhiên là tốt rồi,” Bố đáp, “Trước đây con chẳng mấy khi nói chuyện.”

“Trước đây bố cũng có nói gì đâu.” Trần Giản nói.

Bố cậu cười, im lặng một lúc mới lại mở lời: “Ông chủ Thiện đúng là… quý nhân của con.”

“Vâng.” Trần Giản đáp, sự ngập ngừng giữa câu nói của bố khiến nhịp thở của cậu cũng tạm dừng theo.

“Không có cậu ấy,” Bố cảm thán, “Không biết con còn phải vất vả đến bao giờ… Đúng là quý nhân.”

“Không chỉ là quý nhân đâu ạ.” Trần Giản nói.

“Hả?” Bố ngẩn người.

Trần Giản im bặt, bị hoảng bởi chính mình.

Sự thôi thúc trong khoảnh khắc ấy mãnh liệt y như lúc đứng trước cửa quán trọ nhỏ hồi trước. 

Cậu phải nghiến chặt răng mới không nói ra ngay lập tức.

Cậu cần một chút thời gian để nghĩ kỹ xem nên nói thế nào.

Đúng vậy.

Vẫn là quyết định trong chớp mắt.

Nhưng có lẽ không còn là bốc đồng nữa, cậu đã nghĩ về chuyện này rất lâu, lâu lắm rồi.

“Mình qua phía Đảo xanh đi dạo chút đi.” Trần Giản nói.

Có lẽ bố cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của cậu, nhưng bấy lâu nay đã quen rằng chuyện gì cậu không chủ động nói thì ông sẽ không hỏi nhiều, chỉ gật đầu.

Trần Giản cầm lấy túi đồ trong tay bố, đi về phía Đảo xanh.

Đảo xanh là một thảm cỏ nhỏ yên tĩnh giữa khu thương mại ồn ào, diện tích rất bé, nhưng vì hôm nay không phải cuối tuần nên chẳng có mấy người, chỉ có hai bà cụ đang ngồi trên băng ghế tắm nắng.

Trần Giản và bố im lặng đi vòng quanh Đảo xanh dọc theo con đường lát đá nhỏ, không nói một lời, trông kỳ lạ đến mức khiến hai bà cụ thi thoảng lại liếc nhìn về phía họ.

Cuối cùng, Trần Giản ngồi xuống chiếc băng ghế cách xa hai bà cụ nhất.

Bố cũng ngồi xuống cạnh cậu, xoa xoa tay, hít một hơi, nhưng vẫn giữ im lặng.

Bên ngoài Trần Giản vẫn im lặng, nhưng trong đầu cậu đã là cuồng phong bão tố.

Đến lúc này cậu vẫn chưa nghĩ ra câu đầu tiên phải nói thế nào, câu thứ hai cũng chưa, chính xác là mọi từ ngữ trong đầu cậu đều đã bị bão tố quật tan tác, không sao ghép lại được.

Nếu bố biết thì sẽ thế nào, cậu đã tưởng tượng ra vài viễn cảnh.

Mắng chửi.

Im lặng.

Đánh cậu.

Đuổi cậu vòng quanh con đường nhỏ này, vừa chạy vừa đánh.

Bà cụ sẽ báo cảnh sát.

Cảnh sát đến thì phải nói sao?

Không biết nữa.

Từ ngữ rời rạc hết rồi…

“Trần Giản,” Bố xoa xoa tay, cuối cùng không nhịn được mà mở lời, “Con… có tâm sự gì đúng không?”

Đúng vậy bố à.

Chuyện quan trọng lắm.

Bố vừa mở lời, cậu lập tức không còn đường lui, suy cho cùng cậu không có cái đầu như Thiện Vũ để có thể bịa ra một lý do hợp lý chỉ trong chớp mắt mà không ai nghi ngờ.

“Vâng.” Trần Giản đáp.

Lời của bố không làm sự thôi thúc trong cậu tăng thêm, nhưng câu “Vâng” của chính mình lại như một tiếng sét đánh ngang tai, làm cậu giật mình đứng phắt dậy.

Bố hơi ngửa người ra sau, hoang mang nhìn cậu.

Nói đi, ngay bây giờ.

Nhưng.

Mở đầu thế nào đây?

Bố, con xin lỗi.

Nhà họ Trần vì con mà tuyệt tự rồi.

Nhà họ Trần đến đời con là chấm dứt.

Bố, Thiện Vũ không chỉ là quý nhân của con.

Anh ấy còn là bạn trai con nữa.

Bố, con…

Những từ ngữ vốn bị bão giông xé tan giờ đây quay trở lại não bộ một cách đơn điệu và hỗn loạn.

Dưới sự k*ch th*ch của một chuỗi những lời mào đầu như thế, Trần Giản chưa kịp mở miệng đã chọn cách quỳ sụp xuống trước mặt bố.

“Bố…” Khi cậu cất lời, giọng nói đã khản đi vì quá căng thẳng.

“Trần Giản à…” Rõ ràng bố kinh ngạc đến mức loạn cả lên, tay quơ quơ mấy cái rồi đột nhiên trượt khỏi ghế, cũng quỳ gối ngay trước mặt cậu, “Bố có lỗi với con.”

Trần Giản há hốc mồm vì sốc, mãi không nói nên lời.

Qua khóe mắt, cậu thấy hai bà cụ đằng kia cũng kinh ngạc y chang mình, run rẩy đứng cả dậy.

“Bố?” Trần Giản nhìn bố, “Bố đang nói gì vậy?”

“Bố… không biết nữa,” Bố cậu hoang mang, dường như cũng không hiểu tại sao tự dưng mình lại quỳ xuống, “Con… Thế sao con…”

“Bố đứng dậy đi!” Bấy giờ Trần Giản mới hoàn hồn, nắm lấy cánh tay bố kéo ông lên, “Bố làm cái gì thế!”

“Con đứng dậy đi,” Bố cậu bối rối đứng dậy, cũng kéo cậu lên, “Con đứng dậy…”

“Nói xong con sẽ đứng dậy.” Trần Giản cảm thấy lúc này mình thậm chí chẳng còn căng thẳng nữa, chỉ thấy kỳ quặc và hoang mang.

Y như bố vậy.

“Ừ, con nói đi.” Bố nhìn chằm chằm vào cậu, quờ tay ra sau ghế rồi ngồi xuống, nhưng vẫn nắm chặt lấy cánh tay cậu.

“Bố, con có chuyện này muốn nói với bố, bố…” Trần Giản nhìn qua con đường bên cạnh, Đảo xanh này được gọi là Đảo xanh vì nó là một vòng xuyến khổng lồ, bốn bề đều là làn xe chạy, trên đảo tuy không có người nhưng xung quanh đầy xe cộ.

Lúc này cậu quỳ ở đây, hai chiếc xe đi ngang qua đều đồng thời giảm tốc độ.

Rốt cuộc là tại sao phải quỳ!

Nói xong hẵng quỳ cũng chưa muộn mà!

Trần Giản ơi cái đầu mày… Thôi đừng so với Tam Bính nữa.

Có khác gì nhau đâu.

Lúc này cũng chẳng còn thời gian để suy nghĩ nữa, chậm chút nữa chắc cảnh sát giao thông tới mất.

Cậu nghiến răng, nhìn bố, nói: “Bố, Thiện Vũ là bạn trai con.”

“Hả?” Bố nhìn cậu, ngẩn người một lát rồi lại tiếp tục kéo tay cậu, “À, bố biết rồi, con đứng lên đi.”

…Biết rồi?

Trần Giản thẫn thờ đứng dậy, ngồi lại bên cạnh bố.

“Con… thật tình,” Bố phủi bụi trên quần cho cậu, “Có chuyện gì to tát đâu mà cứ nhất thiết đòi quỳ dưới đất!”

Cái gì cơ?

Trần Giản thực sự không hiểu nổi nữa, cậu không nhịn được ghé sát mặt bố: “Bố?”

“Ừ, con nói đi.” Bố gật đầu.

“Con nói là, Thiện Vũ là bạn trai con.” Trần Giản nói, “Anh ấy là bạn trai con, bọn con đang yêu nhau.”

Ngay khi câu nói ấy bật ra, một trận ù tai ập tới, xe cộ lướt ngang bên cạnh cũng không còn tiếng động, cả thế giới như tạm ngừng trong ba giây, chỉ còn lại tiếng ù tai nhói buốt.

Khi tiếng ù tai dần biến mất, Trần Giản cảm thấy nhẹ nhõm.

Một sự nhẹ nhõm chưa từng có.

Sự nhẹ nhõm mà hậu quả là gì cũng không còn quan trọng nữa.

Sự nhẹ nhõm như đang bay lượn trước lúc chạm đất sau khi nhảy xuống từ vách đá.

Nhẹ nhõm đến bất cần.

Bố nhìn cậu, không nói gì.

Sau khi cơn sóng nhẹ nhõm quét qua, Trần Giản quay trở lại thực tại trên băng ghế ở Đảo xanh.

Cậu cảm thấy hơi mất sức, tay chống lên đầu gối, đột nhiên không còn can đảm nhìn bố nữa.

“Bố,” Cậu nhìn chằm chằm xuống nền đất nơi mình vừa quỳ, “Con xin lỗi.”

Bố vẫn không nói gì, Trần Giản cũng không dám nhìn sang phía ông, chỉ nhìn chằm chằm mặt đất, trầm mặc chờ đợi giây tiếp theo.

Rồi giây tiếp theo.

Rồi giây tiếp theo nữa.

“À,” Cuối cùng bố cũng lên tiếng, “Thì yêu đi.”

Cái gì cơ?

Trần Giản thực sự không nhịn được nữa, quay đầu nhìn bố một cái.

Bố cũng đang nhìn cậu, vẻ mặt rất thản nhiên, ánh mắt cũng rất bình tĩnh.

Giây phút này cậu thực sự nghi ngờ rằng liệu có phải bố hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì không.

“Bố,” Trần Giản hít một hơi, “Bố có hiểu con đang nói gì không ạ?”

“À,” Bố cậu đáp, “Bố hiểu, yêu nhau, tốt mà.”

“Bố có hiểu con yêu ai không?” Trần Giản lại hỏi.

“Thiện Vũ.” Bố nói.

…Vậy là không nghe nhầm.

So với một trận đòn mắng, hay sự im lặng đau đớn, hay cố nhẫn nhịn chịu đựng, vẻ bình thản như thể chưa hiểu chuyện gì xảy ra của bố lại khiến Trần Giản thấy hơi sợ.

“Bố,” Trần Giản hắng giọng, “Chuyện này… Con biết, trong mắt rất nhiều người là… rất khó chấp nhận, con… con cũng không ngờ…”

Bố nhìn cậu, gật đầu, lại vỗ nhẹ lên tay cậu: “Con cứ sống cho tốt là được rồi, sống tốt là được.”

Trần Giản không còn gì để nói nữa, cậu nhìn thẳng vào mắt bố.

Chí ít mười giây sau cậu mới thực sự chắc chắn, đúng là vậy rồi, bố đã bình tĩnh chấp nhận như những gì mắt thấy tai nghe.

“Bố…” Trần Giản thực sự không biết diễn tả thế nào, tuy cậu không muốn bố nổi giận hay cố nín nhịn chịu đựng mình, nhưng cảnh tượng này khác xa so với những gì cậu tưởng tượng.

Đến cái đầu thần kinh như Thiện Vũ chắc cũng không ngờ kết quả lại thế này.

“Bao nhiêu năm nay, trải qua bao nhiêu chuyện rồi,” Bố cậu chậm rãi mở lời, “Thế nào cũng được mà, cứ sống thật tốt, bình an khỏe mạnh là được.”

Trần Giản không nói gì, cảm xúc trong lòng rất phức tạp.

“Con trai bố,” Bố nói, “Từ nhỏ đã biết gánh vác, có trách nhiệm, người quen bố ai cũng phải bảo có đứa con như con là phúc đức của bố…”

Trần Giản sụt sịt mũi, nắm lấy tay bố.

Cuối cùng cậu cũng cảm nhận được chút cảm xúc từ bàn tay đang khẽ run rẩy của ông.

“Chẳng có chuyện gì quá to tát nữa,” Bố nói, “Không đáng là gì cả.”

Thiện Vũ chạy xuống từ trên tầng, đứng khựng lại trước ống kính của Hồ Bạn, theo yêu cầu của cô, chính xác là yêu cầu trong kịch bản của bạn học Lưu Ngộ, anh hơi cúi đầu, nhìn ra sau ống kính.

Sau đó xoay người, vạt áo tung bay.

Để đảm bảo hiệu ứng vạt áo tung bay trong điều kiện trong nhà không có gió, Trần Nhị Hổ đã buộc một sợi dây mảnh vào gấu áo khoác của anh.

Khi xoay người, vạt áo được kéo lên, rồi Trần Nhị Hổ buông tay, Thiện Vũ đi về phía thang máy cùng cái vạt áo tung bay nhân tạo đó.

Cửa thang máy đã được thằng Tư bấm mở sẵn, anh đi thẳng vào.

“Cắt!” Hồ Bạn hô, “Tuyệt!”

“Xong chưa?” Thiện Vũ tháo khẩu trang, hỏi vọng ra trong thang máy.

“Xong rồi ạ!” Hồ Bạn nói.

Thiện Vũ không ra khỏi thang máy nữa, đóng cửa lên thẳng tầng bốn.

Cách đạo diễn Hồ tận dụng mọi cơ hội để ghi hình có hiệu quả khá cao, cả sang nay Thiện Vũ chỉ đi xuống tầng một hai lần mà đã quay xong hai cảnh.

Điện thoại trong túi vang lên, Thiện Vũ lấy ra xem, là Trần Giản.

Anh cũng đang định gọi cho Trần Giản, Tôn Na Na vừa báo lại tin tức, đàm phán khá ổn, chiều nay hẹn đối phương bàn chi tiết thỏa thuận, tốt nhất là bố Trần Giản nên có mặt.

Anh bắt máy: “Ăn ý thế, đang định gọi cho cậu đây.”

“Tôi khai hết rồi.” Giọng Trần Giản có phần phấn khích khó tả, song rõ ràng đang cố đè nén lại.

“Người ta dùng cực hình gì với cậu mà đã làm phản rồi?” Thiện Vũ thuận miệng tiếp lời.

“Tôi nói rồi,” Trần Giản lặp lại lần nữa, “Vừa xong, tôi nói với bố tôi.”

Thiện Vũ sững người, cửa thang máy mở anh cũng quên cả bước ra ngoài, cứ nhìn chằm chằm vào trụ cứu hỏa trên hành lang bên ngoài.

Sau đó cửa thang máy lại đóng lại.

Khi thang máy bắt đầu đi xuống anh mới hỏi một câu: “Nói gì? Nói chuyện của chúng ta á?”

“Ừ.” Trần Giản đáp.

“Bố cậu phản ứng thế nào?” Thiện Vũ lại hỏi.

“Không phản ứng gì cả,” Trần Giản nói, “Cứ như nghe tôi bảo tôi đang hẹn hò với cô gái nào đó thôi.”

“…Cậu có nói là với Thiện Vũ không đấy?” Thiện Vũ nói, “Không phải căng thẳng quá mà líu lưỡi nói thành Hồ Bạn chứ?”

“Có đứt lưỡi cũng đâu nói thành Hồ Bạn được?” Trần Giản nói.

Thiện Vũ im lặng, nhất thời không biết nói gì.

“Tôi cứ tưởng ông ấy sẽ đánh tôi,” Trần Giản nói, “Nhưng ông ấy chỉ nói một câu, sống tốt là được, không phải chuyện to tát.”

“Vậy sao?” Thiện Vũ nhíu mày, có hơi bất ngờ.

“Lát nữa bọn tôi sẽ về thị trấn.” Trần Giản nói.

“Ừ.” Thiện Vũ đáp, cửa thang máy lại mở ra.

Thằng Năm quấn ga giường quanh eo, chống một tay lên khung cửa thang máy làm bộ sâu sắc, đằng kia đạo diễn Hồ đang quay chụp.

“…Sao lại xuống rồi?” Thằng Năm quay đầu lại, sâu lắng nhìn anh, vẫn chưa thoát vai.

Thiện Vũ không nói gì, bấm nút đóng cửa, rồi nhấn lại nút lên tầng bốn lần nữa.

“Vậy tôi cúp máy đây.” Trần Giản nói.

“Khoan đã,” Thiện Vũ tựa lưng vào vách thang máy suy nghĩ một lát, “Hay là bố cậu không nỡ đánh cậu, nên đang cố kìm nén để qua đây đánh tôi?”

Trước Tiếp