Thu Hanh - Vu Triết

Chương 112

Trước Tiếp

Kể từ khi tốt nghiệp cấp ba, Trần Giản chưa từng đi du lịch, thậm chí còn chưa từng rời khỏi thành phố, trước đó lại càng không, cậu hiểu rất rõ rằng, chừng nào chưa trả hết nợ, những điều đó chẳng liên quan gì đến mình.

Dù khi nhắc đến chuyện này cậu không cảm thấy tiếc nuối hay mong đợi gì quá mức, nhưng lần này nghe Thiện Vũ nói sẽ dẫn cậu đi công tác, đã nhấn mạnh là công tác thực thụ, cậu vẫn cảm thấy đây giống như một chuyến du lịch.

Một chuyến du lịch thực sự.

Cùng người mình thích, lái xe đi một quãng đường dài đến một nơi xa lạ.

Cảnh vật lạ, con người lạ, ngay cả bầu không khí cũng lạ lẫm.

Đó chính là du lịch.

“Có cần bọn tôi chở qua đó không?” Thiện Vũ đứng ở quầy lễ tân hỏi Tôn Na Na, hôm nay cô phải lên thành giải quyết một số thủ tục giấy phép kinh doanh.

“Hai người cứ đi đường cao tốc đi, tôi tự lái xe,” Tôn Na Na nói, “Tôi có hẹn gặp bạn cùng lớp rồi.”

“Cái người phụ trách tài chính được giới thiệu ấy hả?” Thiện Vũ hỏi.

“Đúng vậy.” Tôn Na Na gật đầu, “Nếu phù hợp thì các giấy tờ thủ tục về sau cũng xử lý nhanh thôi.”

“Được rồi.” Thiện Vũ gật đầu.

“Có ai muốn tới trấn cũ hay lên thành phố không?” Trần Giản thuận miệng hỏi một câu, bình thường mỗi khi Trần Nhị Hổ lái xe tới trấn cũ giao đồ giặt ủi, mấy đứa không có ca làm thường bám theo xe ra ngoài chơi.

“Không ạ ——” Lần này mọi người trả lời rất đồng thanh.

Tức thì Trần Giản cảm giác mặt mình sắp đỏ bừng bừng, vội vàng vung túi ra sau lưng, đi ra ngoài.

Thiện Vũ thì rất thong thả, còn dặn dò Hồ Bạn vài câu về việc sắp xếp cho đoàn trải nghiệm gì đó.

Rõ là cố ý!

Bình thường có bao giờ thấy quan tâm gì đến chuyện trong homestay đâu, hễ có việc gì là mất dạng, giờ còn bày đặt dặn dò.

Trần Giản thẳng tay quăng túi của mình vào trong cốp xe, sau đó ngồi vào ghế phụ.

Thiện Vũ ra ngoài cũng đi thẳng về phía ghế phụ, kéo cửa xe ra.

Sau đó hai người nhìn nhau một lúc, Trần Giản không nhúc nhích, Thiện Vũ hỏi: “Ý gì đây?”

“Anh lái đi chứ!” Trần Giản nói, “Chạy trên cao tốc mà ông chủ, tôi mới lấy bằng được bao lâu? Có được lên cao tốc không?”

“Vậy là chưa học hành tử tế rồi nhỉ, lúc còn học điểm cậu không cao lắm hay sao?” Thiện Vũ chống thành xe nhìn cậu, “Trong thời gian thực tập, muốn chạy cao tốc thì phải có người có bằng lái tương ứng hoặc cao hơn ít nhất ba năm trở lên, là tôi, ngồi cùng.”

Trần Giản nhìn anh: “Anh tin tưởng tôi quá, hôm nọ tôi đỗ xe thôi mà còn chặn gã họ Trương trước cổng đồn cảnh sát tận năm phút mới lái đi được.”

“Nghĩ gì vậy, đâu có được đỗ xe trên cao tốc.” Thiện Vũ vừa nói vừa quăng túi của mình lên người cậu, xoay người đi vòng ra trước đầu xe, “Được rồi được rồi, tôi lái, cất giùm tôi cái túi đi trợ lý.”

Trần Giản thở phào nhẹ nõm, xách túi của Thiện Vũ ra cất vào cốp xe.

Khoảnh khắc cửa cốp đóng lại, cậu thấy Thiện Vũ đã ngồi yên trên ghế phụ.

“Anh chơi chiêu với tôi đấy à?” Trần Giản đi đến cạnh cửa ghế phụ.

Thiện Vũ đóng cửa xe lại, không nhìn cậu.

“Đm.” Trần Giản cạn lời, cậu còn muốn đấu tranh thêm, nhưng thằng Tư xách theo cây chổi to đùng đi ra từ sân sau cứ nhìn cậu chằm chằm, làm cậu đành phải bỏ cuộc.

“Nghỉ phép à?” Thằng Tư hỏi.

“Đi công tác.” Trần Giản nói, “Phép phiếc cái gì.”

“Điêu.” Thằng Tư nói xong lại kéo cây chổi lững thững bỏ đi.

“Thôi được rồi.” Trần Giản ngồi vào ghế lái, thắt chặt dây an toàn, “Tôi lái thì tôi lái, lên cao tốc thôi ai mà chẳng lái được…”

“Tôi ngồi ngay cạnh đây mà,” Thiện Vũ chỉnh ghế ngả ra sau một chút, thoải mái dựa vào, “Có tình huống gì tôi canh cho, sợ gì.”

“Anh ngồi thẳng lên đi.” Trần Giản khởi động xe, “Tôi sợ với cái tư thế này thì chưa đến trấn cũ anh đã ngủ luôn rồi.”

“Ầy!” Thiện Vũ cười, chỉnh ghế về vị trí cũ.

Đã chỉnh xong định vị, Trần Giản lái xe ra khỏi cổng theo chỉ dẫn, rẽ vào phố số một của thị trấn Hồng Diệp, cứ đi thẳng cho đến ngã tư thì rẽ phải…

Sau đó cậu mới sực nhớ mình biết đoạn đường này mà, cần gì nghe định vị chỉ dẫn.

Cậu thuộc hết đường đến tận trấn cũ, chỉ có lối vào cao tốc là không biết thôi.

Quẹo vào giao lộ cao tốc, nhìn thấy trạm thu phí phía trước, Trần Giản sực nhớ ra: “Làm thế nào giờ? Có phải lấy thẻ không?”

“Có ETC [1] rồi,” Thiện Vũ nói, “Cứ nhìn làn nào ghi ETC là lái thẳng qua thôi.”

[1] ETC: Hệ thống thu phí tự động, xe có gắn thiết bị thì không cần dừng lại trả tiền.

“Ừ.” Trần Giản dán mắt nhìn từng làn phía trước, không biết vì căng thẳng hay vì bị quáng gà mà nhìn mấy giây mới thấy cả dãy làn đó, trừ làn ngoài cùng ra, tất cả đều là ETC, cậu không nhịn được kêu lên, “Đm, làn nào cũng ETC mà.”

“Đúng rồi đấy.” Thiện Vũ ngồi bên cạnh lấy ra một cái bánh quy nhỏ, xé vỏ rồi bỏ vào miệng.

“Quên không mang theo ít đồ ăn vặt rồi.” Trần Giản nói.

“Không sao,” Thiện Vũ liếc nhìn định vị, “Hai mươi cây số nữa có trạm dừng chân, muốn ăn gì thì mua.”

Nghe câu này, Trần Giản bỗng tưởng tượng một chút, cảm giác tức thì trỗi dậy.

Lái xe, đói bụng, thèm ăn hay mệt mỏi thì tìm một chỗ nghỉ chân lại, hai người cùng nhau ăn uống nghỉ ngơi ở một nơi xa lạ…

Xe lên cao tốc, vừa vào đã gặp một ngã rẽ hình chữ Y, Trần Giản liếc định vị, chưa kịp nhìn rõ thì Thiện Vũ đã nói: “Bên trái.”

Trần Giản lái vào làn bên trái, lời nhắc nhở kịp thời của Thiện Vũ khiến cậu thấy yên tâm hơn hẳn.

“Yên tâm mà lái,” Thiện Vũ nói, “Phía trước chỉ đi thẳng.”

“Ừm.” Trần Giản gật đầu.

“Tăng ga đi.” Thiện Vũ nói, “Giờ mới 60.”

“Đã nhanh lắm rồi.” Trần Giản nhấn ga, tốc độ xe tăng vọt lên, tim cậu hẫng một nhịp.

“Giữ chắc vô lăng là được.” Thiện Vũ nói.

“Giờ là bao nhiêu rồi?” Trần Giản hỏi.

“Cậu không thấy à?” Thiện Vũ hỏi, “Trên đồng hồ đo có mà.”

“Tôi không dám nhìn, tôi phải nhìn đường phía trước.” Trần Giản nói.

“Chưa đến một trăm đâu,” Thiện Vũ cười, “Lái lên một trăm đi, cứ đi làn ngoài cùng bên phải này này.”

“Vẫn tăng thêm ga à?” Trần Giản hỏi.

“Anh Trần Giản cố lên ạ.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản ngồi thẳng lưng, hai tay nắm chặt vô lăng đến mức ngón tay hơi tê dại.

Chuyến du lịch này… Trong trạng thái này, hơi vỡ mộng rồi đấy!

“Phía trước có khúc cua,” Thiện Vũ nói, “Giảm tốc một chút.”

“Ừ.” Trần Giản lên tiếng, “Đi được bao xa rồi? Bao lâu nữa đến trạm dừng chân?”

“Cậu hỏi mà không thấy ngại à,” Thiện Vũ cười thành tiếng, “Mười sáu cây.”

“Còn chưa đi hết số lẻ nữa?” Trần Giản nói.

“Ừ.” Thiện Vũ ngáp một cái, “Nhưng cậu lái ổn lắm, giữ tốc độ tốt, cứ thế phát huy.”

“Thật hả?” Trần Giản hỏi.

“…Thật.” Thiện Vũ nói.

“Không mỉa tôi thêm câu nào à?” Trần Giản nói, “Lạ vậy.”

“Sợ mỉa rồi cậu lại khóc.” Thiện Vũ nói, “Cậu đã bóp cái vô lăng sắp hấp hối đến nơi rồi, còn chọc ngoáy thêm nữa tôi sợ cậu b*p ch*t cái vô lăng luôn quá.”

Trần Giản không nhịn được cười.

Lái thêm một lúc, cuối cùng cũng thấy biển báo trạm dừng chân.

Dưới sự chỉ đạo của Thiện Vũ, xi nhan, chuyển làn, giảm tốc, Trần Giản thuận lợi lái vào trạm dừng.

Lúc đỗ xe, cậu phát hiện ra một điều bất ngờ:

“Chỗ đỗ xe này rộng thật đấy!”

“Đây là chỗ đỗ xe tải.” Thiện Vũ nói.

“…À.” Trần Giản ngẩn người, chạy thêm một đoạn ngắn nữa thì thấy chỗ đỗ xe con, “Chỗ đỗ xe con cũng rộng!”

“Đỗ nhanh đi, thấy rộng quá thì đỗ xe ngang ra cũng được.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản đỗ xe vào chỗ, việc này khá dễ dàng vì chỗ đỗ thực sự rộng, hai bên lại không có xe.

Lúc xuống xe cậu thấy cả người nhẹ nhõm, vươn vai trên khoảng sân trống bên cạnh.

“Hai mươi cây số mà cậu lái như hai mươi tiếng đồng hồ,” Thiện Vũ đi tới véo eo cậu, “Lát nữa để tôi lái cho.”

Thoải mái quá, Trần Giản khẽ nheo mắt.

“Không cần đâu, tôi bắt đầu quen rồi,” Cậu lại vươn vai một cái hết cỡ, nhìn qua phía siêu thị bên cạnh, “Đi mua đồ ăn không?”

“Đi.” Thiện Vũ vỗ mông cậu một cái.

Trần Giản thình lình quay đầu lại, một chiếc xe con vừa lái vào lướt qua sau lưng họ.

“Hm?” Thiện Vũ cũng quay đầu lại nhìn.

“Có người.” Trần Giản nói.

“Không sao, không ai nhìn chúng ta đâu.” Thiện Vũ nói, “Họ còn đang bận thảo luận về việc chỗ đỗ xe rộng quá đó.”

Trần Giản ngơ ra, đoạn phì cười: “Anh bị thần kinh à!”

Trạm dừng chân này không đông lắm, đa số mọi người xuống xe là phi thẳng vào nhà vệ sinh.

Trần Giản bước vào trong với vẻ tò mò.

Đây là lần đầu tiên cậu dạo khu phố ẩm thực và siêu thị trên cao tốc.

Khu vực bên ngoài siêu thị toàn bán đồ nóng với rất nhiều lựa chọn, hễ đi qua quầy hàng nào cậu cũng phải đứng lại ngắm một lúc, dù tính theo lộ trình thì vẫn chưa ra khỏi phạm vi thành phố nhưng đã cảm nhận được cái sự mới lạ của “chuyến du lịch” rồi.

“Muốn ăn không?” Thiện Vũ đứng cạnh cậu khẽ hỏi.

“Không ăn, vừa ăn sáng xong mà, chưa đói,” Trần Giản nói, “Vào siêu thị mua ít đồ ăn vặt đi?”

“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.

Siêu thị này cũng giống như bao siêu thị bình thường khác, đủ loại tủ kem, đồ ăn vặt, mì gói, cơm tự sôi các thứ các kiểu.

Nhưng chính cái siêu thị mà bình thường cậu chẳng thèm liếc mắt nhìn đến lần thứ hai này, khi đặt vào bối cảnh “đang đi du lịch” lại có cảm giác hoàn toàn khác biệt, Trần Giản hứng khởi dạo quanh vài vòng, lấy mấy túi khoai tây chiên, que cay, hạt điều, xong rồi mới sực nhận ra một điều.

“Vl.” Cậu nhìn bảng giá, “Đắt vậy?”

“Đắt hơn bao nhiêu đâu…” Thiện Vũ vớ lấy mấy thứ trên tay cậu, đặt hết lên quầy thu ngân.

Cũng đúng, đang đi du lịch không nên tính toán chi li mấy cái này.

Trần Giản hơi do dự: “Hotdog, ăn không?”

“Hả?” Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu.

“Tôi muốn ăn hotdog.” Trần Giản nói.

“Vậy cho thêm hai cái hotdog.” Thiện Vũ nói với nhân viên thu ngân.

Xách một túi đồ ăn thức uống, mỗi người cầm một cây hotdog, ngồi trên thảm cỏ rộng lớn của trạm dừng chân ăn uống… Vô cùng kỳ diệu.

“Cảm giác như hồi tiểu học đi dã ngoại ấy,” Trần Giản cắn một miếng hotdog, “Ây, dở quá, cái xúc xích dở tệ này mà dám bán ở thị trấn tám tệ thì chắc sập tiệm tám trăm lần rồi…”

Thiện Vũ cười không nói, nhấp một ngụm cola.

“Anh không ăn thì đừng vứt nhé.” Trần Giản liếc nhìn cái hotdog chưa động đến trên tay anh.

Thiện Vũ cắn một miếng: “Ăn mà.”

“Có phải chỉ mỗi tôi có cảm giác này không?” Trần Giản nhìn anh.

“Cái gì?” Thiện Vũ quay đầu.

“Thì giống như được đi dã ngoại ấy,” Trần Giản nói, “Chuyện rất bình thường thôi, nhưng lại thấy rất phấn khích.”

“Tôi cũng vậy.” Thiện Vũ nói.

“Nghe giả tạo quá,” Trần Giản nói, “Đây là lần đầu tiên tôi được đi thế này…”

“Tôi cũng là lần đầu tiên tôi tự lái xe đi xa thế này với người mình thích,” Thiện Vũ nói, “Lần đầu tiên ngồi trên bãi cỏ ở trạm nghỉ ăn uống cùng với người mình thích luôn, mà trên bãi cỏ này nói không chừng còn có cả nước tiểu với cứt chó…”

“Đang ăn mà!” Trần Giản ngắt lời anh.

Vốn dĩ cậu không dễ mất hứng ăn như thế, nhưng đúng lúc ấy lại nhìn thấy có người dắt một chú chó con đi dạo trên bãi cỏ, nhìn cái tướng nó là biết ngay đang tìm chỗ đi tè.

Thiện Vũ cười không nói nữa, cúi đầu cắn một miếng hotdog.

Trần Giản lấy điện thoại, mở camera giơ lên: “Nhìn vào camera nào, cười lên.”

Thiện Vũ cười nhìn về phía ống kính, Trần Giản cũng cười, rồi nhấn nút chụp.

Tấm ảnh hơi vụng về nhưng Trần Giản rất thích, chụp ngẫu nhiên không cố tình tránh background lộn xộn mà lại chứa đầy kỷ niệm, chú chó con lông trắng mờ mờ đằng xa kia vừa khéo đứng đúng chỗ ngang tai Trần Giản, nhiều năm sau nhìn lại cậu vẫn còn nhớ đến câu nói của Thiện Vũ.

Trên bãi cỏ này nói không chừng còn có cả cứt chó…

Hôm nay trời nắng đẹp nhưng gió vẫn khá to, hotdog trên tay ăn chưa được mấy miếng đã nguội ngắt, song cả hai vẫn kiên trì ngồi trong gió ăn hết sạch mới đứng dậy quay về xe.

“Thôi để tôi lái nhé?” Trần Giản hỏi.

“Cậu thắt xong cả dây an toàn luôn rồi còn gì.” Thiện Vũ gối lên cánh tay, cười cười.

“Lát đừng chỉ mải ăn,” Trần Giản khởi động xe, “Nhìn đường giúp tôi nữa.”

“Rõ thưa trợ lý.” Thiện Vũ nói.

Không biết là do vừa được nghỉ ngơi hồi sức hay do chuyến hành trình mới mẻ khiến người ta phấn chấn, khi rời khỏi trạm nghỉ quay lại đường cao tốc, Trần Giản đã thả lỏng hơn rất nhiều.

Cậu đã biết tựa người vào ghế, mắt đã có thời gian liếc nhìn xung quanh, tay nắm vô lăng cũng không còn gồng cứng như đang đánh nhau nữa, tốc độ xe đã lên tới 110 km/h.

Cảm giác như chớp mắt cái đã trở thành một tài xế già lão luyện.

Lần này cậu lái liền một mạch hai tiếng đồng hồ, giữa chừng dừng lại một lần ở trạm nghỉ mua hai cốc cà phê.

Bình thường chắc chắn cậu sẽ không mua cà phê bên ngoài, nhưng hôm nay lại rất muốn mua, không chỉ cà phê, cậu thậm chí còn mua một ly oden dù không thấy đói lắm.

Cà phê không ngon, oden cũng nhạt nhẽo rỗng tuếch, ăn như không ăn.

Nhưng chính cốc cà phê ở trạm dừng chân này đã giúp Trần Giản nhanh chóng lấy lại tự tin, hóa ra trên đời này còn có loại cà phê thu tiền mà dở hơn cả cà phê cậu pha.

Mà dám bán tận hai mươi lăm tệ!

Lại còn có mấy người xếp hàng mua nữa chứ.

Lần dừng xe tiếp theo là đến giờ cơm, nói chính xác hơn là đã qua giờ cơm rồi, cả hai đều đói bụng.

Trạm dừng nghỉ này nằm ở đoạn giữa cao tốc, quy mô rất lớn, ngoài siêu thị và nhiều cửa hàng còn có một khách sạn khá to.

Có lẽ vì đang buổi trưa nên rất đông người, bãi đỗ chật kín các thể loại xe lớn nhỏ.

Lúc xuống xe nhìn thấy đám đông xung quanh, Trần Giản bỗng có ảo giác như đang đi chợ phiên.

Giữa việc gọi món ở nhà hàng và hàng quán vỉa hè, Trần Giản chọn mua mì gói ở siêu thị, pha xong thì ngồi ăn trên dãy ghế trong khu vực nghỉ ngơi.

“Vì tôi chưa từng ăn kiểu này bao giờ.” Trần Giản nói.

“Không bắt tôi ngồi xổm ngoài kia ăn là may lắm rồi.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản lại chạy ra quầy bên cạnh mua thêm ít cánh gà, cổ vịt các thứ bày hết lên bàn.

Còn chụp một tấm ảnh.

Lúc cầm cánh gà lên gặm một miếng, cậu phát hiện Thiện Vũ vẫn chưa động đậy, chỉ nhìn mình chằm chằm.

“Sao thế?” Cậu hỏi.

“Không có gì.” Thiện Vũ cười cười.

“Không muốn ăn à?” Trần Giản hỏi.

“Không phải,” Thiện Vũ nhìn cậu, “Chỉ là thấy… Cậu đáng yêu quá.”

“Thế vừa nhìn vừa ăn đi,” Trần Giản nói, “Còn phải đi tiếp nữa.”

Bỗng điện thoại của Thiện Vũ vang lên, anh lục lọi tất cả túi áo mới tìm thấy điện thoại, lúc bắt máy thì sắp tắt đến nơi rồi.

“Mẹ ạ.” Thiện Vũ nói, nhích lại gần Trần Giản.

Trần Giản nghe được tiếng nói chuyện trong điện thoại.

“Đến đâu rồi?” Sếp Lưu hỏi.

“Nửa đường rồi ạ.” Thiện Vũ nói, “Đang ăn trưa ở chỗ trạm nghỉ lớn mới xây.”

“Tốc độ kiểu gì vậy, chạy xe ba bánh à?” Sếp Lưu hỏi.

“Trần Giản lái mới mà.” Thiện Vũ nói.

“Thì con lái đi, tay lái mới mà con bắt lái xe đường dài vậy à?” Sếp Lưu nói, “Tối nay hai đứa định ngủ luôn trên cao tốc hay sao?”

Trần Giảng nghiêng đầu đi cười.

“Lát nữa ăn xong con lái.” Thiện Vũ nói.

“Chiều đến nơi thì chạy thẳng qua công ty mẹ luôn nhé.” Sếp Lưu nói, “Hỏi thử Trần Giản xem tối nay muốn ăn ở nhà hay ra ngoài ăn?”

Vừa nghe đến đây Trần Giản bỗng hơi hoảng.

Còn phải đi ăn cùng sếp Lưu và giáo sư Thiện nữa.

“Ở nhà thì đặt cơm hộp về ạ?” Thiện Vũ hỏi.

“Thế ra ngoài ăn.” Sếp Lưu nói, “Ở đâu? Có một đêm thôi thì ở nhà luôn nhé?”

“Vâng.” Thiện Vũ liếc nhìn Trần Giản.

Trần Giản bình tĩnh gật đầu.

Ừ nhỉ! Còn phải ở nhà Thiện Vũ!

Sau khi Thiện Vũ cúp máy, cậu hỏi: “Hay là tôi ngủ… sô pha nhé?”

“Cậu bị hâm à.” Thiện Vũ nghe mà phì cười.

Trước Tiếp