Thu Hanh - Vu Triết

Chương 105

Trước Tiếp

Ô hô.

Dân thành phố giận rồi kìa.

Dân thành phố sắp quậy tung lên rồi.

Trần Giản theo sau lưng dân thành phố đi về phía thang máy.

“Quản lý Trần.” Thằng Năm một tay chống máy hút bụi một tay chống nạnh đứng trước cầu thang nhìn cậu, “Tao có việc này tìm mày.”

Thiện Vũ nhấn nút thang máy, liếc nhìn thằng Năm.

“Sau bữa trưa nhé.” Thằng Năm bổ sung thêm.

Thiện Vũ đi vào thang máy.

“Ừ.” Trần Giản đáp, cũng đi vào thang máy.

Ngay khi định ấn tầng, Thiện Vũ bỗng ngăn cậu lại: “Tầng một còn Coca không đường không?”

“Có.” Trần Giản ấn nút mở cửa, “Lấy cho anh nhé?”

“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.

“Đợi tí.” Trần Giản ra khỏi thang máy.

Thằng Năm vẫn đang đứng vịn máy hút bụi, tay chống hông.

“Thần giữ cửa à?” Trần Giản nói, “Ra cửa mà đứng.”

“Nghỉ một tí!” Thằng Năm nói.

Bên quầy bar không có Coca, Trần Giản sang tủ lạnh bên quán cà phê lấy một chai, lúc đi qua quầy lễ tân còn tiện tay bốc thêm mấy miếng bánh quy nhỏ.

Lúc quay về thang máy thì phát hiện cửa thang đã đóng lại, còn lên đến tầng ba.

Trần Giản nhìn thoáng qua thằng Năm vẫn đang một tay chống máy hút bụi một tay chống nạnh.

“Bị khách ở tầng ba ấn lên rồi.” Thằng Năm đang nói dở thì phì cười, “Anh ta cũng không biết đường nhấn giữ nút mở cửa.”

“Chẳng lẽ lại không cho khách dùng thang?” Trần Giản nhìn qua con số, thang máy đang đi xuống rồi.

Thằng Năm chậc một tiếng.

“Không có tí ý thức làm dịch vụ nào.” Trần Giản nói.

“Sau Tết có phải có tập huấn không?” Thằng Năm hỏi, “Tao nghe Tam Bính bảo sắp có tập huấn toàn hệ thống.”

“Ừ.” Trần Giản gật đầu.

“Không đạt tiêu chuẩn có bị sa thải không?” Thằng Năm hỏi.

Trần Giản quay đầu nhìn nó: “Ai mà không đạt nổi? Chưa tập huấn mọi người đã làm rất tốt rồi, tập huấn xong chỉ có tốt hơn thôi.”

“Mày đúng là giỏi nói,” Thằng Năm chỉ tay vào cậu, “Dù thỉnh thoảng hơi thiếu tình người.”

Trần Giản không nói gì.

Không biết thiếu tình người mà thằng Năm nói đến có phải ý chỉ vụ cậu giữ tiền lương của nó không phát hay không.

Thang máy quay về tầng một, lúc cửa mở có mấy vị khách đi ra, Thiện Vũ đứng dựa vào một góc buồng thang máy.

“Lại còn theo xuống dưới làm gì?” Trần Giản đi vào thang máy, ấn tầng bốn.

“Sợ cậu không tìm thấy tôi.” Thiện Vũ nói.

“Đùa à.” Trần Giản đưa cho anh chai Coca, “Tôi mà lại không tìm được anh? Đừng nói ở Đại Ẩn, dù là ở khắp cái thị trấn Hồng Diệp này tôi cũng sẽ tìm được anh trong văn phòng, không thì là phòng tập gym.”

Thiện Vũ hơi khựng lại, cười cười.

“Anh còn đi đâu được nữa.” Trần Giản nói.

“Đi khảo sát với Lục Vận chẳng hạn.” Thiện Vũ nói.

Vừa nghe đến đây, Trần Giản lập tức nhướng mày nhìn anh.

“Biết ngay là vì chuyện này mà.”  Thiện Vũ véo cằm cậu lắc lắc, lúc cửa thang mở anh đi ra ngoài, “Đồ con nít.”

“Anh nói nhé, tôi chưa nói gì đâu.” Trần Giản ra theo.

Thiện Vũ vào văn phòng, lấy cốc đặt lên bàn, rót Coca vào uống một ngụm.

“Là vì chuyện đó hả?” Anh hỏi.

Trần Giản không đáp, đi qua cầm lấy chai Coca uống một ngụm.

Đúng là vì chuyện đó.

Nhưng cậu thật sự không thể thừa nhận được, bởi vì nó quá vô lý, không có lý do gì cả.

“Cảm thấy không nói được gì,” Thiện Vũ nhìn cậu, “Phải không?”

“Mấy chuyện cao siêu cỡ đó tôi không nói được gì cũng là bình thường.” Trần Giản nói.

Dù rất khó thừa nhận, những hễ đã nhắc đến là không tài nào kìm lại được.

Thiện Vũ cười: “Cậu… ghen à?”

“Phải ha,” Trần Giản nói, “Nếu anh đi cùng tôi thì chắc chắn không thể nói chuyện đã đời như vậy rồi.”

“Định nghĩa “đã đời” của cậu là gì vậy?” Thiện Vũ hỏi.

“Hai người nói không hề ngừng nghỉ.” Trần Giản nhìn anh.

“Anh ta đến khảo sát dự án, tên cuồng công việc đó muốn lấy được hết thông tin cần thiết trong thời gian ngắn nhất.” Thiện Vũ nói, “Tôi chỉ đang phối hợp làm việc, để anh ta nắm được mọi thông tin nhanh nhất có thể thôi.”

Trần Giản im lặng.

Đương nhiên là cậu biết lý lẽ đó.

Nhưng ghen tuông vốn là thứ chẳng màng lý lẽ cơ mà.

“Lần sau nếu còn mấy buổi như này,” Thiện Vũ đặt cốc xuống, ôm cậu, “thì cậu đi thôi nhé.”

“Mắng ai vậy,” Trần Giản nói, “Mấy chuyện các anh nói tôi nghe còn không hiểu.”

Thiện Vũ gác cằm lên vai cậu, cười: “Thế lần tới để mình Tôn Na Na đi thôi, Tôn Na Na học triết học trên đại học, biết đâu lại có kết quả bất ngờ.”

“Chị ấy học triết á?” Trần Giản ngạc nhiên, “Sao anh biết?”

“Hôm nọ lúc đánh bài có bàn về việc ai có học vấn cao nhất ở Đại Ẩn thì chị ấy nói vậy.” Thiện Vũ cười cười.

Cũng được, Tôn Na Na vừa xinh đẹp vừa đúng mực, hình như tiếng Anh cũng khá tốt, nhưng mà…

“Tôi phát hiện ra là,” Trần Giản nhíu mày, cũng duỗi tay ra ôm eo Thiện Vũ, “Hành vi này của tôi có tính là làm ảnh hưởng đến công việc bình thường của anh không?”

“Cũng không hẳn,” Thiện Vũ nói, “Nhưng nếu cậu đánh Lục Vận ngay ở chỗ Sơn Nam thì có tính đấy.”

“…Tôi làm gì đến mức đó.” Trần Giản nói, “Nếu đánh thật thì không chỉ ảnh hưởng đến công việc của anh thôi đâu, ảnh hưởng đến sự phát triển của cả thị trấn mất.”

“Tội đồ đấy Trần Giản.” Thiện Vũ nói.

“Trách ai hả!” Trần Giản kêu.

“Trách tôi.” Thiện Vũ nói.

“Không trách Lục Vận à?” Trần Giản hỏi.

“Ơ,” Thiện Vũ ngẩn người, “Phòng thủ không nổi.”

Trần Giản cười cười ôm ghì lấy Thiện Vũ, vùi mặt vào gáy anh, nhắm hai mắt lại.

Không được.

Vẫn khó chịu quá.

Cậu hiểu hết lý lẽ đó, nhưng vẫn khó chịu.

Cái sự khó chịu khi biết mình đang gây sự vô cớ.

Cái sự khó chịu khi biết mình đang quá không biết điều.

Cái sự khó chịu khi chợt nhận ra rằng mình biết mình đang quá không biết điều…

Cậu nghiêng đầu c*n v** c* Thiện Vũ.

“Nhẹ thôi!” Thiện Vũ nói.

Trần Giản không nói gì, chỉ “hừ” một tiếng, không nhả ra cũng không dồn sức cắn, cứ ngậm như thế.

“Tôi đi rửa mặt đã.” Thiện Vũ vỗ lưng cậu, “Mới ở làng về gió thổi đầy bụi đất, cậu không nếm thấy à?”

“Giờ miệng tôi toàn vị dấm rồi.” Trần Giản thả anh ra.

“Đây có phải lần đầu tiên trong đời cậu ghen không vậy?” Thiện Vũ búng nhẹ một cái lên chóp mũi cậu, vào phòng tắm rửa mặt.

“Ừ.” Trần Giản nhìn bóng lưng Thiện Vũ, “Thế nên giờ tôi mới biết mọi lần trước anh ghen đều là giả vờ.”

“Góc nhìn nhận mới mẻ phết nhỉ…” Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu, mặt còn vương đầy nước, “Cậu ghen vào đầu óc nhanh nhạy hẳn ra.”

Trần Giản chậc lưỡi.

Thiện Vũ lau bọt nước dưới cằm, vào phòng ngủ, mở tủ quần áo lấy ra một cái áo hoodie, c** đ* trên người.

“Làm gì đấy?” Trần Giản nhìn anh.

“Thay quần áo,” Thiện Vũ nói, “Toàn bụi đất.”

“Kỹ tính quá nhỉ.” Trần Giản nói.

“Biết sao được,” Thiện Vũ nói, “Dân thành phố chúng tôi là thế…”

Anh còn chưa kịp dứt lời Trần Giản đã xông vào từ ngoài cửa như một cơn gió, vòng tay ôm lấy eo rồi húc mạnh về phía trước, đè anh ngã nhào xuống giường.

“Đm.” Thiện Vũ bị quật ngã bất thình lình không kịp chuẩn bị trước, đầu óc quay cuồng, “Đánh bóng bầu dục đấy à?”

“Ừ.” Trần Giản đáp, cũng chả biết là đáp cái gì.

Ngay sau đó, cậu chống lên đệm bật dậy, vung tay kéo phăng quần áo trên người mình ra, sau đó lại nhào vào.

Một chuỗi động tác không chút thừa thãi, nhìn là biết Trần Giản rất giỏi đánh nhau…

Hơi thở nóng rẫy của Trần Giản phả bên tai, bên môi, bên cổ, bên ngực, ngang ngược đảo lướt qua cùng với cái đau nhói lên rất khẽ vì bị cắn.

Lòng bàn tay Thiện Vũ dán chặt sau lưng cậu, từ từ trượt xuống, đầu ngón tay lướt dọc theo da thịt.

Khi định trượt qua eo đi xuống sâu hơn, cổ tay anh bị Trần Giản túm lấy đè sang bên cạnh, sau đó Trần Giản nhổm dậy, nhoài người về phía tủ đầu giường.

“Giờ luôn á?” Thiện Vũ hỏi.

“Sao,” Trần Giản kéo mở tủ đầu giường, lấy đồ bên trong ra ném lên giường, “Còn phải xem ngày hoàng đạo nữa à?”

Thiện Vũ không nói gì, chỉ cười.

Trần Giản nắm lấy cổ chân kéo mạnh cả người anh về phía mình, đoạn túm ống quần giật phắt xuống.

Cứ như có thù oán gì.

Nếu cái quần này mà không phải vải nỉ dày thì có khi đã bị xé rách với cái lực tay đó rồi.

Khi Trần Giản nhào vào anh lần nữa thì giữa hai cơ thể đã không còn rào cản gì, mỗi lần áp chặt, mỗi lần ma sát đều khơi lên những cơn run rẩy đồng điệu.

Động tác của Trần Giản cũng không thành thạo lắm mà hoàn toàn dựa vào bản năng cùng một chút ngang ngạnh, từng nhịp như nện thẳng vào mọi giác quan của anh, đôi lúc xen lẫn những cơn đau rất khẽ rồi lập tức bị nhấn chìm trong k*ch th*ch mãnh liệt.

Những vệt sáng sặc sỡ lóa mắt vây lấy xung quanh, cả người nhanh chóng chìm vào hỗn độn…

Khi ánh sáng trong phòng dần trở lại bình thường, Thiện Vũ nhìn chằm chằm chiếc đèn trên trần nhà, ánh nắng lọt qua khe rèm trải ra một dải sáng hình quạt.

Lúc Trần Giản ngồi dậy, cả người cậu được bao bọc trong vầng sáng đó, mồ hôi trên chóp mũi ánh lên lấp lánh theo nhịp thở chưa kịp ổn định, từng sợi lông tơ nhỏ trên mặt cũng được viền bởi một lớp vàng nhạt.

Thiện Vũ đưa tay chạm lên môi cậu.

Sau đó nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài.

Trần Giản cúi đầu nhìn anh: “Thiện Vũ.”

“Ừ?” Thiện Vũ đáp.

“Không có gì,” Trần Giản nói, “Gọi vậy thôi.”

“Mấy giờ rồi?” Thiện Vũ hỏi.

“Vừa qua mười hai giờ.” Trần Giản nói.

“Đi tắm rửa nhanh đi.” Thiện Vũ nói, “Lát nữa vào ăn cơm không thấy ông chủ đâu thì bình thường, nhưng không tìm thấy quản lý là chuyện lạ đấy.”

“Chung đi.” Trần Giản nói.

“Giờ tôi không muốn nhúc nhích.” Thiện Vũ nói.

“…Tôi không làm anh bị thương đấy chứ?” Giọng Trần Giản bỗng trở nên căng thẳng.

“Không có.” Thiện Vũ mở to mắt, nhìn cậu, “Nghỉ tí đã.”

“Đau à?” Trần Giản lại hỏi.

“Mẹ nó chứ,” Thiện Vũ quay đầu đi, “Mấy chuyện khác có bao giờ cậu huỵch toẹt ra thế này đâu?”

“Thế tôi phải hỏi thế nào?” Trần Giản hỏi.

“…Thứ cậu vừa b*n r* có phải não không vậy?” Thiện Vũ nói, “Tôi chỉ nghỉ ngơi một chút để trấn tĩnh lại thôi.”

“Thiện Vũ,” Trần Giản ngẩn người, rồi không nhịn được mà bật cười, “Như anh bây giờ mới gọi là huỵch toẹt ra đó?”

“Tại cậu ép tôi mà.” Thiện Vũ thở dài.

Trần Giản rất thích cảm giác được tắm cùng Thiện Vũ, trong không gian hẹp bốc hơi nóng hổi, cậu ôm Thiện Vũ, hai người như hai cái xíu mại ép sát vào nhau, cảm giác rất yên bình.

Nhưng hôm nay mới tắm chưa lâu, bộ đàm đặt trên bồn rửa mặt bỗng vang lên tiếng “rẹt rẹt”, sau đó giọng của Triệu Phương Phương truyền ra: “Ăn cơm nào!”

Giọng Triệu Phương Phương vốn đã rất cao, âm thanh này trong phòng tắm chẳng khác nào sấm sét.

“Con mẹ nó Trần Giản tôi giết cậu đấy nhé!” Thiện Vũ đang dựa vào người cậu, tiếng động làm anh giật bắn mình bật thẳng người dậy, “Cậu bị thần kinh à mà lại mang cái này vào trong phòng tắm!”

“Vừa nãy tôi còn vặn nhỏ tiếng rồi mà… Tại giọng của chị Triệu ấy.” Trần Giản cũng bị giật mình, vươn tay qua lấy bộ đàm, “Tại tôi sợ chưa tắm xong họ đã gọi ăn cơm…”

Cậu ấn nút trả lời: “Đây ạ.”

“Xuống đây!” Giọng Hồ Bạn cũng vui vẻ vang lên.

Lúc Trần Giản xuống tầng tóc còn chưa kịp khô, chỉ mới sấy qua ngọn tóc rồi đội mũ lên, ông chủ thì đang thong thả dọn dẹp phòng ngủ.

“Đậu Đỏ.” Tôn Na Na cầm một chai sữa Vượng Tử và một chai nước trái cây, “Em muốn uống cái nào?”

Đậu Đỏ ngồi cạnh bàn nhìn hai cái chai trong tay cô, lưỡng lự hồi lâu mới lí nhí nói: “Em muốn uống cả hai.”

“Ái chà.” Tôn Na Na cười, “Vậy thì uống cả hai.”

“Nhưng em không uống hết nổi.” Đậu Đỏ nói.

“Chúng ta chia đôi, mỗi người một nửa.” Tôn Na Na nói.

“Vâng ạ.” Đậu Đỏ gật đầu.

“Suất của ông chủ Thiện vẫn phần riêng ra chứ?” Triệu Phương Phương hỏi Trần Giản.

“Không cần đâu ạ.” Trần Giẩn nói, “Lát nữa anh ta xuống dưới ăn, giờ đang… nghe điện thoại.”

Trong thời gian ăn Tết Thiện Vũ vẫn thường đích thân xuống tầng ăn cơm, chủ yếu là góp vui đôi chút.

“Quên chưa hỏi,” Trần Giản bưng thức ăn lên bàn, “Hạ Lương sau đó thế nào rồi? Hôm nay Lục Vận không nể mặt anh ta chút nào, cảm giác anh ta ngượng lắm.”

“Gã đó mặt dày bỏ mẹ.” Trần Nhị Hổ nói, “Xe bọn mày vừa đi là gã vào đây luôn mà.”

“Hả?” Trần Giản nhìn hắn.

“Vào nói chuyện phiếm.” Tôn Na Na rót đồ uống cho Đậu Đỏ, “Chắc muốn dò hỏi thông tin gì đó, khổ nỗi bọn tôi cũng chẳng biết Lục Vận đến làm gì, thực sự không thể cung cấp tình báo.”

“Cho em ít nước trái cây.” Hồ Bạn đẩy cốc của mình qua.

Tôn Na Na rót nước trái cây cho cô.

“Đáng lẽ hôm nay Thiện Vũ không nên nhường bậc thang cho gã,” Trần Nhị Hổ chậc chậc, “Giữ thể diện làm gì gã cũng có cần đâu, quăng bồm bộp xuống đất ấy.”

“Dính vào gót giày tao rồi.” Tam Bính nói.

“Cái gì dính?” Thằng Tư hỏi, thằng này trực ca chiều nên vừa mới đến homestay.

“Mặt.” Thằng Năm nói.

“Mặt ai?” Thằng Tư hỏi.

“Hạ Lương ấy!” Tam Bính sốt ruột đáp.

“Vụ gì? Đánh nhau à?” Thằng Tư tỉnh hẳn.

“Cái gì mà thành đánh nhau rồi?” Tam Bính cạn lời, “Hạ Lương cơ mà! Ai lại đi đánh gã!”

“Không phải mày giẫm lên mặt gã hả?” Thằng Tư nói.

Đậu Đỏ nãy giờ nghiêng đầu nghiêm túc nghe bọn họ nói chuyện chợt phì cười.

Cả đám cũng không nhịn nổi nữa, đồng loạt cười rộ lên.

“Ăn cơm đi.” Trần Nhị Hổ bưng bát lên, “Ăn cơm.”

“Chiều nay không có việc gì thì họp một tí ở quán cà phê nhé.” Trần Giản nói, “Mọi người cứ đề xuất xem homestay còn cần cải thiện chỗ nào, về phục vụ cũng được mà về vật chất cũng được, nghĩ ra cái gì cứ nói.”

“Giờ nói luôn được không?” Thằng Năm hỏi.

“Không được.” Trần Giản kiên quyết từ chối.

“Được rồi.” Thằng Năm thở dài.

“Ông chủ Thiện bảo lập tài khoảng mạng xã hội,” Tam Bính hỏi, “Có thật không vậy?”

“Thật.” Trần Giản gật đầu, “Bọn mày có ý tưởng gì thì chiều nay cứ đề xuất, mọi người cùng nghĩ xem nên phát triển thế nào.”

“Tài khoản gì? Quay phim ngắn à?” Thằng Năm hỏi.

“Mình là homestay thì quay phim ngắn làm cái gì.” Trần Nhị Hổ nói, “Mày bớt coi mấy cái đó đi.”

“Cũng không phải là không thể.” Giọng Thiện Vũ vang lên từ cầu thang bên kia, “Mình có thể thử hết.”

“Thôi đừng!” Trần Giản phản đối đầu tiên, cậu cảm giác nếu thật sự quay cái thứ đó thì chắc chắn Thiện Vũ sẽ lên cơn thần kinh bắt cậu đóng nam chính.

Thiện Vũ đi tới, khóe môi cong cong.

Thậm chí Trần Giản còn nghĩ có phải anh đang trả thù hay không.

“Nói chứ cái đó đúng là không dễ quay đâu.” Hồ Bạn nói, “Người ta có mấy cái kịch bản hay lắm, xem mà tức điên lên nhưng vẫn cuốn không dứt ra được.”

“Nếu quay thật thì,” Tam Bính nghĩ ngợi, “Tao có thể thử.”

“Tao cũng có thể.” Thằng Năm nói.

“Quay chụp Đại Ẩn thôi.” Trần Nhị Hổ nói, “Không phải quay chuyện giang hồ tụi mình đâu.”

Đảng chuồng lợn bọn mày mà cũng có giang hồ cơ à?

Trần Giản không nhịn được liếc nhìn hắn.

“Thì mình có thể quay Đại Ẩn giang hồ sử ký,” Tam Bính nói, “Các thể loại ân oán giang hồ, manh mối chằng chịt cuối cùng dẫn tới final boss, Thiện Vũ.”

“Cút.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản nhìn Thiện Vũ ngồi xuống cạnh mình.

“Hm?” Thiện Vũ cũng nhìn cậu.

“Như thế nào… rồi?” Trần Giản thì thào hỏi nhỏ.

“Như thế nào không phải cậu được biết trước tôi rồi à?” Thiện Vũ cũng thì thầm.

“Đm.” Trần Giản ngẩn ra, không nhịn được cười.

Nhưng vẫn cứ muốn nhìn Thiện Vũ.

Cảm giác khó nói lắm, nhưng nhìn Thiện Vũ lúc này làm cậu thấy thân mật lạ thường.

Ghen cũng không ghen nổi nữa.

Trước Tiếp