Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
00
Tôi nhớ ngày ấy, lần đầu tiên nói chuyện với Tống Nguyên Tây.
Tôi nói: “Tống Nguyên Tây, dường như em không thể thở được.”
Anh ấy đứng ở bên cạnh tôi, chúng tôi cách nhau rất gần, anh nhỏ giọng rất nhỏ giọng nói với tôi: “Không sao đâu, đừng sợ.”
01
Không biết bạn từng nghe về những trung tâm thay đổi khuynh hướng tính dục chưa?
Tôi thì rồi.
Đó là một ngục giam bằng tường đồng vách sắt Satan chế tạo cho chúng tôi, gió thổi không lọt, cố gắng khiến những người đang sống khỏe mạnh như chúng tôi chết ngạt trong đó.
Nhưng may mắn thay, tôi vẫn còn thở.
Năm ấy tôi mới đón sinh nhật mười tám tuổi xong, kỳ thi đại học cũng vừa kết thúc, bắt đầu hưởng thụ quãng thời gian nghỉ ngơi không âu lo suốt gần ba tháng hè.
Tôi vốn cho rằng mình sẽ sống rất tốt, cũng như những người đang sống quanh tôi.
Nhưng có một ngày nào đó tôi về đến nhà, phát hiện bầu không khí trong nhà rất nghiêm nghị.
Cha mẹ tôi ngồi trong phòng khách, trên bàn trà trước mặt họ bày một vài quyển tạp chí và sổ ghi chép của tôi.
Tôi đứng ở cửa, đột nhiên muốn chạy trốn.
Cha tôi nhìn thấy tôi trở về, tiện tay cầm một quyển tạp chí lên ném về phía tôi, tôi tránh được, nhưng mấy giây sau liền bị cha đánh một cái ngã nhào xuống đất.
Từ nhỏ tôi chưa từng bị đánh, ba mẹ xem như cũng khá cưng chiều tôi, thế nhưng lần này, tôi bị đánh đến mức thật sự đau c*̃ng rất sợ.
Tôi nghe thấy tiếng khóc, nghe thấy tiếng mắng, sau đó mẹ đau khổ vô cùng hô lên một câu gì đó với cha, cha dừng tay.
Khung cảnh trong ngày đó hỗn loạn đến nỗi tôi vẫn không thể nhớ được chính xác những gì đã xảy ra. Thật ra tôi không xác định được chính xác là cha tôi đánh tôi trước hay ném tạp chí vào tôi trước.
Nhưng tôi nhớ rõ ràng mẹ tôi đã mở nhật ký của tôi ra.
Các bạn năm mười mấy tuổi cũng thích thích lén lút viết nhật ký phải không?
Buổi tối trốn trong một căn phòng mở đèn học lên, lấy quyển nhật ký giấu ở cuối chồng sách vở dày nặng, từng nét bút viết lại tất cả phiền muộn vui vẻ của thanh xuân vào trong đó, bởi vì chúng ta không thể nói ra ở nơi nào khác.
Mẹ lật đến một tờ, giơ lên trước mặt của tôi.
Tôi căn bản nhìn không rõ lắm trên đó viết cái gì, tay bà quá run lên, còn tôi mới bị cha tôi đánh xong vẫn đang hoảng hốt.
Bà hỏi tôi: “Đây có phải là sự thật không?”
Tôi hỏi lại: “Cái gì cơ ạ?”
Sau đó cha tôi tát mạnh vào mặt tôi, đó là lần đầu tiên tôi biết hóa ra người đàn ông này c*̃ng bạo lực như vậy.
Mẹ tôi bắt đầu đọc nhật ký của tôi lên ngay trước mặt tôi, trên đó viết, tôi ảo tưởng l*m t*nh cùng một cầu thủ bóng đá, cơ bắp đường nét gợi cảm của anh ta làm tôi mê muội.
Đây là lần đầu tiên gia đình chúng tôi công khai thảo luận vấn đề liên quan đến “xu hướng t*nh d*c”, không ngờ lại dùng phương thức thế này tiến hành.
Bà đọc xong một đoạn, không đọc nổi nữa, bởi vì tôi viết rất quá đáng.
Tôi biết đoạn sau đó rất hạ lưu, nhưng thời kỳ trưởng thành của nam sinh, có ai không có chút tò mò bí mật về d*c v*ng.
Tôi không cảm thấy bản thân mình có lỗi.
Tôi nói: “Con thích đàn ông.”
Sau đó, tôi bị đánh đến mức phải nhập viện.
Tôi ở bệnh viện hai ngày, ngày thứ ba mẹ nói với tôi: “Mẹ với ba con tìm cho con một trường học thêm trong kỳ nghỉ hè, học hai tháng, ngày mai đưa đi.”
Suy nghĩ của tôi lúc đó chính là, quá tốt rồi, tôi không muốn về nhà chút nào.
Nhưng tôi không ngờ, chỗ đó so với nhà tôi còn không bằng.
Cái gọi là “Trung tâm chữa trị đồng tính” khoác lên mình một cái áo hoa lệ dối trá, bên ngoài nó treo một cái bảng viết là “Trung tâm phục hồi tâm lý”.
Lúc đứng ở cửa, tôi hỏi mẹ tôi: “Tâm lý của con không có vấn đề, sao phải tới chỗ này?”
Bà không nói lời nào, chuẩn bị đưa tôi vào trong.
Nơi này là chế độ ký túc, tôi bị mẹ kéo đi, đầu óc mơ hồ cầm theo valy hành lý đi vào trung tâm kia.
Tôi là bị lừa gạt tới, suýt chút nữa chết ở chỗ này.
Khi tôi nói tới chuyện này với Tống Nguyên Tây, anh nói: “Một ngày trước khi em đến, có một cậu bạn ở cửa dùng đao đâm chết cha mình sau đó tự sát.”
Chuyện này rất trào phúng.
Trước cửa”Trung tâm phục hồi tâm lý”, “Bệnh nhân” phát bệnh.
Kỳ thực rất nhiều lúc chúng ta luôn nói nhân loại có một thứ gọi là “Dự cảm”, nhưng trên thực tế chúng ta thường không có cách nào nhận biết được nguy hiểm đang tới gần.
Cũng như lúc đó, chúng tôi tiến vào tòa nhà ba tầng màu trắng xây theo lối kiến trúc hiện đại, lúc đứng ở đại sảnh, điều tôi nghĩ chính là, được thôi, phục hồi tâm lý thì phục hồi tâm lý, dù sao cũng tốt hơn ở nhà chịu những lời đay nghiến của mẹ tôi, chịu bị cha tôi đánh đập.
Tôi không muốn đến nơi này, càng không muốn về nhà.
Khi đó tôi còn tưởng rằng mình đã chọn một con đường có khả năng sống sót nhất, lại không nghĩ rằng, đây căn bản là một cái bẫy.
Nhiều lần tôi nghĩ, nếu như nhân loại biết ngày mai mình sẽ phải chết, vậy thì hôm nay còn có thể lựa chọn cứ như vậy trôi qua không, tôi muốn hỏi ba mẹ tôi, nếu như bọn họ biết ở trong này tôi sống như thế nào qua ngày, bọn họ có hối hận hay không vì đã đưa tôi tới.
Tôi nghĩ, chắc là bọn họ sẽ cảm thấy đối với tôi “Làm cho hết bê đê” còn chưa đủ.
Nói chung, ngày đó tôi ngoan ngoãn theo sau mẹ tôi làm thủ tục, sau đó mẹ được thông báo có thể đi, hai tháng sau vào ngày này lại tới đón tôi về, trong thời gian đó nếu bên này không gọi điện thoại cho bà, bà không được tới nơi này thăm tôi.
Mẹ tôi không hề liếc mắt nhìn tôi lấy một lần, chỉ nói cảm ơn không ngừng với gã đàn ông mặc áo sơ mi đeo cà vạt, bên ngoài khoác một cái áo blouse trắng.
Bà nói: “Đứa nhỏ này giao cho ngài, mong ngài giúp đỡ nó một chút.”
Tôi bị tịch thu điện thoại di động, bị thu tất cả vật dụng riêng tư, người ta đưa cho tôi một cái hộp giấy, bên trong chứa hai bộ quần áo có vẻ là đồng phục của học sinh, còn có một vài đồ dùng sinh hoạt.
Tôi thắc mắc: “Ít nhất cũng cho tôi lấy q**n l*t trong valy ra chứ.”
Người phát đồ cho tôi mặt lạnh tanh: “Không cần, đồ dùng sinh hoạt trong thùng đã có q**n l*t mới.”
Khi tôi bê đồ cùng gã ta đến ký túc xá, bỗng nhiên tôi cảm thấy nơi này hình như là ngục giam, còn tôi chính là một người bị quản giáo, một tù nhân bị hạn chế quyền.
Trưa hôm đó tôi liền biết, cảm giác của tôi là chính xác, mỗi một người đang ở nơi đây đều là tù nhân, hoặc là phải nói, đến tù nhân cũng không bằng.
02
Lúc đi vào ký túc xá tôi còn không biết nơi này rốt cuộc là để làm gì, thậm chí cảm thấy treo cái bảng “Trung tâm phục hồi tâm lý” ở cái nơi rách nát này chính là lừa gạt tiền.
Tôi đi theo người dẫn đường lên tầng, đi qua rất nhiều căn phòng trong ký túc, cứ một phòng lại một phòng lướt qua.
Nhìn qua thì những căn phòng ở đây và những phòng ký túc trong trường học không khác nhau quá nhiều, có phòng bốn người, cũng có phòng một người, vào lúc này các căn phòng đều không có người ở, nhưng cửa tất cả các phòng đều mở.
Người đàn ông dẫn tôi đến nói về sau gã sẽ là quản lý của chúng tôi, gã là “trợ giảng Phùng”, gã nói: “Từ giờ cậu ở phòng này, giường số 4.”
Tôi liếc mắt nhìn số phòng là 523.
Sau khi đi vào, trợ giảng Phùng bảo tôi mau chóng thay quần áo, mặc “Đồng phục học sinh” vào, cùng gã đi kiểm tra sức khoẻ.
Tôi không biết tới đây còn cần kiểm tra sức khoẻ.
Nhưng biết người này không dễ trêu chọc, gã giống như lưu manh hung ác trong phim điện ảnh HongKong thập niên 90. Nếu gặp ở ngoài, sẽ không có ai cảm thấy gã có liên hệ với hai chữ “Trợ giảng”.
Gã đang ở cửa chờ tôi, tôi đã thay quần áo xong.
Trợ giảng Phùng đưa tôi xuống tầng một, đi hết dãy hành lang thì thấy một phòng đề bảng “Phòng kiểm tra sức khoẻ” ở trong cùng.
Tôi hỏi gã, tại sao phải kiểm tra sức khoẻ, gã liếc mắt nhìn tôi một cái, không lên tiếng.
Các quy trình kiểm tra sức khoẻ khá bình thường, đo chiều cao cân nặng, đo huyết áp nhịp tim, cuối cùng là xét nghiệm máu.
Trợ giảng Phùng lạnh lùng: “Xong rồi, đã đến giờ ăn cơm, tôi dẫn cậu đến nhà ăn, buổi chiều bắt đầu chính thức tiến vào quá trình trị liệu.”
Nhà ăn nơi này cũng không tệ lắm, nhưng có gì đó rất kỳ lạ.
Lúc tôi và trợ giảng Phùng đi qua đó, phát hiện nhà ăn chia làm mấy khu vực, có một nhóm người, bọn họ ngồi cùng một chỗ, nhưng lượng cơm trước mặt thì khác nhau, có người còn không bằng một phần ba người bình thường.
Trợ giảng Phùng thờ ơ: “Không cần phải thắc mắc, buổi chiều phát nội quy của trường học cho cậu, cậu sẽ hiểu.”
Tôi đi theo sau gã lấy cơm, cảm thấy ở đây khắp nơi đều rất kỳ lạ.
Giờ ghỉ trưa, trợ giảng Phùng không đưa tôi về ký túc xá mà dẫn tôi đến văn phòng của gã.
Gã ta lấy ra một quyển vở, bắt đầu đọc.
“Trần Thị, 18 tuổi, nam, bị bệnh đồng tính luyến ái rất nghiêm trọng…”
“Chờ một chút!” Tôi cắt ngang lời gã, “Tôi là đồng tính luyến không sai, nhưng đây không phải là bệnh.”
Gã nhìn tôi rồi nhếch mép cười: “Ai nói với cậu đây không phải là bệnh?”
“Vốn dĩ không phải là bệnh.”
Gã không để ý tới tôi nữa, tiếp tục đọc: “Mê muội ảo tưởng thân thể đàn ông, phát bệnh đến nay đã hai năm rưỡi.”
Gã ngẩng đầu lên: “Còn hơn hai năm rưỡi phải không?”
Khi nghe thấy gã nói những câu này, tôi bắt đầu muốn rời khỏi nơi đây.
“Đầu tiên, đồng tính luyến ái không phải bệnh, thập kỷ chín mươi của thế kỷ trước nó được loại bỏ khỏi danh mục bệnh, ” tôi cảm thấy bản thân đang phát run, “Thứ hai, xu hướng t*nh d*c của tôi trời sinh đã có, tôi thích người cùng giới hay khác giới, thích bao lâu, cũng không liên quan gì đến ông.”
Trợ giảng Phùng nở nụ cười, gật gật đầu: “Học sinh nào lúc mới đến cũng đều giống cậu.”
Trên mặt gã là nụ cười đắc ý, tựa hồ còn có giả dối.
Gã tiếp tục nói: “Nhưng không sao, nhiệm vụ của chúng tôi chính là giúp đỡ các cậu nhận thức được sai lầm của mình đồng thời sửa lại, bị bệnh không phải là lỗi của các cậu, chúng tôi có thể giúp cậu.”
“Vớ vẩn.” Tôi đứng dậy muốn đi, gã hỏi tôi muốn đi đâu.
“Không cần ông quan tâm.”
Tôi định mở cửa đi ra ngoài, thế nhưng tôi phát hiện, tôi không đi được.
Nơi này mỗi một cánh cửa đều cần quẹt thẻ, tôi không có thẻ, nơi nào cũng không đi được.
Trợ giảng Phùng đứng cách tôi nửa mét, hai tay khoanh trước ngực, khinh bỉ đánh giá tôi, giống đang nhìn một đống rác thải.
Gã nói: “Đã bao giờ cậu nghĩ cậu như thế này sẽ tạo thành ảnh hưởng thế nào đối với xã hội chưa?”
Gã nghiêng người sang, tạo thành một lối đi, nói với tôi: “Trở lại với tôi, chúng ta còn tư liệu phải điền.”
Tôi bắt đầu tin, rất nhiều lúc, chúng ta phải đi những con đường không phải do chúng ta tự lựa chọn.
Tôi không có cách nào rời khỏi nơi này, thứ duy nhất có thể làm chính là tiếp thu.
Khi đó tôi còn đang cầu nguyện, cầu nguyện hai tháng sắp tới của tôi đừng quá gian nan, gã nhìn tôi như nhìn một đống giác thải bẩn thỉu, tôi trống rỗng nhìn lại gã.
Trợ giảng Phùng đưa cho tôi một tờ giấy có chia các bảng các cột, là một vài thông tin cơ bản của tôi, trong đó có một ghi: Tần suất phát bệnh.
Có lẽ gã nhìn thấy tôi ngốc nghếch cho là tôi không hiểu, gõ gõ bàn nói: ” Số lần th* d*m trong tuần.”
Tôi khó hiểu mà nhìn gã: “th* d*m cũng là bệnh?”
“th* d*m không phải bệnh, nhưng những người như các cậu nhất định là nghĩ đến người đồng giới để th* d*m, đây chính là bệnh.”
Tôi thấy người có bệnh mới chính là gã.
Chúng tôi ở phòng làm việc của gã cho đến khi sắp đến lên lớp buổi chiều, gã đưa tôi đến một tòa nhà khác.
Lúc đi trong sân, tôi nhìn hướng cổng trường, chưa tới nửa ngày, tôi bắt đầu hối hận vì sự lựa chọn của bản thân, lúc đó tôi không nên cùng mẹ tôi đi vào đây.
Nghĩ đến mẹ, tôi cảm thấy càng khó chịu hơn.
Cha mẹ tôi đưa tôi tới nơi này, bọn họ đến tột cùng có biết đây là một nơi như thế nào không?
Tôi tiến vào nơi gọi là lớp học.
Mùa hè nhưng nơi này lại cực kỳ lạnh lẽo, khi vừa bước vào vào tôi đã cảm thấy đầu ngón tay lạnh cóng.
Gã đưa tôi đến phòng học, nói với tôi: “Đã khai giảng hai ngày, trước tiên cậu cứ học cùng mọi người, buổi tối sau khi tan học thầy giáo sẽ kèm riêng bổ sung các bài còn thiếu của chương trình học cho cậu.”
Đúng thật là “Kỳ nghỉ hè trường học”, tôi ở trong lòng cười lạnh.
Vào lớp, phòng học c*̃ng kỳ lạ như nơi gọi là trung tâm này.
Học sinh rất ít, tính cả tôi tổng cộng không đến mười người, mọi người mặc quần áo giống nhau, trên mặt đều mang biểu cảm âm u nặng nề như nhau, tất cả mọi người tập trung ở một chỗ, giống như đang mở một cuộc tọa đàm.
Phía trước máy chiếu đang chiếu lên các hình ảnh, là ảnh so sánh bộ phận sinh dục của nam và nữ.
Tôi chỉ nhìn lướt qua đã không chịu nổi, trợ giảng Phùng chỉ chỉ vào một vị trí còn trống bảo tôi đến ngồi ở đó, tôi không dám nhìn những hình ảnh trên máy chiếu, cúi đầu đi đến đó ngồi xuống, tôi nhìn thấy nam sinh ngồi cạnh trên áo có một dãy số và tên, số 126 Tống Nguyên Tây.
Người đàn ông đang giảng bài mặc áo blouse trắng nhìn thấy tôi liền buông bút laser xuống, chuyển sang nói: “Bạn học mới, tự giới thiệu bản thân một chút.”
03
Tôi, Trần Thị, được gọi là “Bạn học mới”, đứng ở nơi đó, cảm thấy mỗi người ở đây đều mắc bệnh tâm thân.
Tôi cứ đứng như vậy, không nói lời nào.
Trợ giảng Phùng đi tới, đưa tư liệu của tôi trong tay gã cho người đàn ông kia.
Hắn ta cúi đầu nhìn một chút: “Trần Thị, 18 tuổi.”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, lúc nói chỉ hận không thể cắn nát hàm răng.
“Tôi tên là Trần Thị, Thị trong thị phi*, 18 tuổi, thích đàn ông.”
*是非: đúng sai, phải trái
Nói xong câu đó, tôi ngồi xuống, mắt nhìn chằm chằm hai người đàn ông phía trước, thoáng nhìn qua thấy nam sinh tên Tống Nguyên Tây đang nhìn tôi.
Trợ giảng Phùng nở nụ cười, nói với người đàn ông kia câu gì đó, sau đó ra khỏi “Phòng học”.
Người đàn ông ở lại lật qua lật lại tư liệu của tôi, trên mặt mang theo nụ cười nhìn vô cùng buồn nôn: “Thầy họ Lỗ, là bác sĩ điều trị chính của các em, các em có thể gọi thầy là thầy giáo Khổng, cũng có thể gọi thầy là bác sĩ Lỗ.”
Hắn buông tư liệu của tôi xuống, cầm bút laser lên: “Có một vài quy định bạn học mới còn chưa biết, nhưng không sao, tiết này cứ lắng nghe trước.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tay mình ngẩn người, không thèm quan tâm đến hắn.
Cả một buổi chiều, trong căn phòng kia, trừ hắn đang thao thao bất tuyệt giảng về sự khác nhau giữa cấu tạo và phân công của xã hội về chức năng của bộ phận sinh dục giữa nam và nữ, không có bất kỳ người nào hé răng.
Tất cả mọi người giống như là người câm.
Tất cả mọi người giống như là xác chết di động.
Bốn rưỡi, hắn tuyên bố chương trình học kết thúc, nhưng tất cả mọi người không thể tự ý di chuyển.
Hắn dùng bộ đàm gọi trợ giảng Phùng đến đây dẫn tôi đi, sau đó nói: “Sáng mai là buổi đánh giá đầu tiên của các em sau khi vào đây, sau đó chia thành các lớp nhỏ, căn cứ tình hình của các em, tiến hành những phương pháp trị liệu khác nhau”
Tôi rất ghét hai chữ ” trị liệu” này, tôi căm ghét nói chuyện với những người này, tôi thực sự ghét nơi này.
Khi đó tôi cảm thấy, nếu như hai tháng nữa phải sống ở đây, không bệnh cũng sẽ thành bị bệnh, không đợi được đến lúc ra ngoài thì tôi đã điên rồi.
Trợ giảng Phùng đến, gã đứng ở cửa gọi tôi đi cùng gã.
Lúc này, họ Khổng kia thông báo tan học, cho phép mọi người về ký túc xá nghỉ ngơi, chờ ăn cơm tối.
Chúng tôi đang đi trong hành lang bỗng nhiên nghe thấy một tiếng hét thảm thiết.
Thanh âm kia phát ra từ một căn phòng cách chúng tôi không xa, giọng của một nam sinh, tan nát cõi lòng.
Xưa nay tôi chưa từng nghe thấy tiếng kêu khóc nào vừa thống khổ vừa tuyệt vọng như vậy.
Tôi đẩy trợ giảng đang chắn ở phía trước ra, men theo âm thanh chạy tới.
Căn phòng kia cửa đóng chặt, trên cửa không có cửa sổ, tôi đứng cạnh cửa bên tai tràn ngập tiếng gào thét của nam sinh không biết mặt kia.
Trợ giảng Phùng nói: “Không liên quan đến cậu, đi nhanh lên.”
Gã lướt qua tôi tiếp tục đi về phía trước, tôi lại không chịu động đây.
Đột nhiên, có người nhẹ nhàng vỗ vai tôi một cái, lúc tôi quay đầu lại đối phương đã đi rồi.
Là nam sinh tên Tống Nguyên Tây kia.
“Trần Thị!” Trợ giảng Phùng nghiêm khắc, “Đừng tự tìm rắc rối cho mình!”
Tiếng gào thét của nam sinh kia cứ vang vọng trong đầu tôi mãi, tôi không thể nào tưởng tượng được trong đó đã xảy ra chuyện gì.
Ngồi trong phòng làm việc của trợ giảng Phùng, tôi cúi đầu, tay nắm thành đấm, toàn thân đều đang run rẩy.
Tôi thừa nhận tôi rất sợ, tôi cảm thấy có một ngày nào đó tôi cũng sẽ phát ra âm thanh như vậy.
“Đầu tiên đọc cái này.” Trợ giảng Phùng đưa cho tôi một cuốn sách nhỏ, trên đó viết “Quy định của trung tâm khôi phục tâm lý”.
Tôi nhìn chằm chằm cuốn sách không hề có ý muốn động vào nó.
“Không muốn đọc?” Trợ giảng Phùng đứng ở bên cạnh tôi, “Bắt đầu từ bây giờ, cậu có hai quyển sách phải đọc, chưa đọc xong thì không được ăn cơm.”
Buồn cười, tôi đâu có chút nào thèm muốn cơm của bọn họ.
Gã thấy tôi không động đậy, thì tự mình cầm quyển quy định đó đọc cho tôi nghe: “Một, không được phép rời khỏi phạm vi của camera theo dõi. Hai giữa các bạn học đồng tính không được phép tán gẫu những đề tài không có ý nghĩa. Ba, làm bất cứ chuyện gì cũng không được đóng cửa. Bốn…”
Từng quy định một như sâu bò vào trong lỗ tai tôi sau đó bắt đầu gặm nuốt linh hồn của tôi.
Tôi cảm thấy vừa buồn cười lại vừa đáng thương, liền hỏi gã: “Quy định quản lý ở đây của các người còn nhiều hơn cả trong tù.”
Gã nở nụ cười, nói cho tôi: “Ngục tù là nơi tội ác sinh sôi, những kẻ đó vốn dĩ vì phạm tội mới bị nhốt vào mà vẫn còn tiếp tục phạm sai lầm, quản giáo dù biết nhưng vẫn không lấy làm lạ.”
Tôi biết gã đang nói đến cái gì, tôi từng nghe nói có rất nhiều người ở trong tù giúp nhau giải quyết nhu cầu t*nh d*c
“Bọn họ ở nơi đó tâm lý đã vặn vẹo.” Trợ giảng Phùng nhìn chằm chằm tôi, “Theo tôi thấy, những người kia sau khi ra tù cũng có thể đưa tới nơi này làm cho thẳng.”
“Làm cho thẳng?” Tôi hỏi, “Làm cho thẳng cái gì?”
Gã vỗ vỗ quyển “Quy định” trước mặt tôi: “Làm thẳng lại xu hướng t*nh d*c vặn vẹo của các cậu.”
Quyển sách dày cộp đầy các quy định kia nghiêng nghiêng trước mặt tôi, tôi im lặng một lát, cuối cùng không thể chịu nổi nữa.
Tôi vớ lấy quyển sách kia ném thẳng vào mặt hắn, mắng chửi hắn: “Các người là lũ bị bệnh!”
Mấy phút sau cuối cùng tôi đã hiểu tại sao nơi này lại mời người như trợ giảng Phùng đến quản lý “Học sinh”, bởi vì gã có thể đánh.
Tôi bị trợ giảng Phùng đặt dưới thân, gã khóa chặt cổ tôi lại, khuôn mặt đỏ bừng thẹn quá thành giận nói: “Đồng tính luyến ái chính là bệnh, cậu ngoan ngoãn chữa bệnh đi, một ngày nào đó cậu sẽ cảm thấy phải cảm ơn chúng tôi.”