- Thao Phủ, Hải tộc c*̉a anh cho dù giết sạch toàn bộ chúng tôi, Diệp tông chủ c*̃ng sẽ đến Hải tộc các anh nhổ tận gốc. Không tin, anh cứ đợi mà xem.
La Thanh Hà biết, chuyện đến nước này rồi, nói gì c*̃ng vô ích. Thánh Đế c*̉a Hải tộc, tuyệt đối sẽ không vì gã xin tha mạng hoặc những lời khác mà bỏ qua cho Thánh đạo Tàn giới.
Thao Phủ cười ha hả một tiếng nói:
- Anh nói Diệp tông chủ chính là Diệp Mặc chứ gì, hắn e rằng đến chút xương vụn c*̃ng không còn nữa rồi. Giết nhiều Thánh Đế c*̉a Hải tộc chúng tôi như vậy, hắn còn muốn sống sao?
Nói xong, y căn bản c*̃ng chẳng thèm đợi La Thanh Hà nói gì, lớn tiếng gọi:
- Các tiên sĩ Hải tộc, Nhân tộc giết hơn trăm Thánh Đế c*̉a Hải tộc chúng ta, hôm nay chúng ta đến báo thù, c*̀ng xông lên đi. Để cho bọn họ biết máu c*̉a Hải tộc chúng ta tuyệt đối không chảy vô ích, giết sạch bọn họ, tuyệt đối không để lại một cây cỏ dại nào.
- Khoan đã…
Áo Hách nghe thấy Thao Phủ muốn ra tay, lập tức đứng ra nói.
Thao Phủ sớm đã nhìn thấy Áo Hách rồi, lúc này y nhìn thấy Áo Hách đứng ra, căn bản c*̃ng không đợi Áo Hách nói gì, liền chủ động nói:
- Áo Hách, tôi biết anh là người c*̉a Nghiễm Nguyên cung, tôi c*̃ng biết Nghiễm Nguyên cung các anh có một Hỗn nguyên Thánh đế, nhưng tôi nói cho anh biết, đây là ân oán giữa Hải tộc và Nhân tộc. Nếu như Nghiễm Nghiên cung các anh muốn nhúng tay vào chuyện này thì cứ việc, Hải tộc chúng tôi c*̃ng sẽ không sợ Nghiễm Nghiên cung đâu.
Áo Hách lập tức cứng họng, gã sở dĩ ăn chắc Thao Phủ, chính là vì Thao Phủ chỉ là một Đạo nguyên Thánh đế, không có cách nào làm chủ được. Bây giờ Thao Phủ nói ra những lời như này, rõ ràng đã được sự đồng ý c*̉a Hỗn nguyên Thánh đế c*̉a Hải tộc. Nếu là như vậy, thì những lời gã nói căn bản c*̃ng không có tác dụng gì.
Nhìn một bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế đứng bên kia c*̉a Hải tộc, Áo Hách biết, gã bây giờ c*̃ng không có tác dụng gì.
- Tôi nói giết…
Thao Phủ lại lần nữa quát lớn, chủ động xông về phía La Thanh Hà.
Những Thánh Đế c*̉a Hải tộc còn lại thấy vậy lập tức ùa lên, người c*̉a Nhân tộc mặc dù c*̃ng không ít, nhưng sức mạnh tổng thể hợp lại c*̃ng kém quá xa Hải tộc, hơn nữa bên Hải tộc còn có một bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế còn chưa ra tay.
Chỉ tiếp xúc trong khoảng thời gian ngắn ngủi, bên Nhân tộc c*̃ng đã bị chết vô số. La Thanh Hà nhìn thấy Vương Nam Sương mà gã rất có thiện cảm bị một Thánh Đế Đạo nguyên hậu kỳ c*̉a Hải tộc đánh nát một cánh tay, lại càng cay mắt. Tức giận, thanh kiếm màu xanh trong tay hình thành từng gợn sóng kiếm mạc, những gợn sóng kiếm này trực tiếp vây lấy hư không trước mặt, những Thánh Đế bình thường c*̉a Hải tộc trong đó toàn bộ bị chém thành màn máu.
Các loại pháp bảo k*ch th*ch lóe sáng càng lúc càng nhiều hơn, những ánh sáng này dẫn theo từng đường sát khí, chỉ trong thời gian ngắn, sát khí đã tràn ngập toàn bộ chiến trường này, những người có tu vi thấp hơn một chút, chỉ cần bị sát khí này cuốn vào trong c*̃ng sẽ bị chết. Vì sát thế không gian càng lúc càng dày đặc, hai bên đánh nhau c*̃ng dần bị sát khí này xâm lấn lôi kéo, khí tức điên cuồng và hủy diệt càng lúc càng nặng hơn.
Lập tức c*̀ng với sát ý điên cuồng này, người c*̉a hai bên liền lâm vào trong hỗn sát, một đường ánh sáng đột nhiên rơi vào tay c*̉a bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế áp trận kia. Vị Hỗn nguyên Thánh đế này sau khi chộp lấy được ánh sáng này, vẻ mặt lập tức đại biến, sau đó nói:
- Mọi người lập tức dừng tay, Hải tộc rút quân, lên thuyền.
Tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh Đế này mặc dù không tham gia vào cuộc chiến, nhưng rõ ràng là tên cầm đầu.
Người c*̉a Hải tộc nghe thấy lời c*̉a gã, lập tức bắt đầu rút lui.
Vì người c*̉a hai bên chỉ là vừa đánh ra sát ý điên cuồng, còn chưa hoàn toàn hỗn chiến với nhau.
Cộng thêm người c*̉a Hải tộc chiếm thế thượng phong rõ ràng. Cho nên tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh Đế này sau khi nói dừng tay, người c*̉a Hải tộc ngay lập tức đã lùi ra khỏi vòng chiến đấu.
La Thanh Hà và Tần Khải Toàn cả thân đẫm máu, mặc dù bọn họ không biết tại sao Hải tộc đang chiếm thế thượng phong lại rút khỏi vòng chiến, nhưng lại thầm kinh hãi năng lực nghe lệnh c*̉a tiên sĩ Hải tộc.
Bởi vậy có thể thấy được, cho dù thực lực c*̉a Nhân tộc và Hải tộc chênh lệch nhau khá nhiều, dưới sự ước thúc cường đại kỷ luật nghiêm minh này, Nhân tộc c*̃ng đã thua nhiều thắng ít rồi.
- Hoằng Thánh đại nhân, chúng ta đang chiếm thế thượng phong tuyệt đối, chỉ cần xông lên chút nữa, bọn chúng nhất định sẽ tán loạn, đúng lúc có cơ hội ra tay tiêu diệt, sao lại dừng tay lại?
Thao Phủ cực kỳ không cam lòng tiến đến ôm quyền nói.
Tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế c*̉a Hải tộc này cau mày, gã rất không thích một người tu vi không bằng gã lại hùng hổ dọa người hỏi thăm như này. Nhưng tu vi c*̉a Thao Phủ mặc dù thấp hơn gã, địa vị c*̃ng không cao hơn gã, nhưng trong Hải tộc lại có được sự coi trọng hơn gã rất nhiều.
Cho nên tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế này vẫn giải thích nói:
- Đức Thủy thánh quân truyền tin đến, yêu cầu chúng ta tạm thời đừng ra tay với Nhân tộc, quay về Hải tộc trước rồi tính sau.
- Tại sao?
Thao Phủ cực kỳ không hiểu, ngữ khí c*̉a y hơi nặng nề. Vì y thực sự nghĩ không thông, tại sao lại phải như này. Thánh Đế c*̉a Nhân tộc giết hơn trăm Thánh Đế c*̉a bọn họ ở Hư Thị, còn cả bốn vị Đạo nguyên Thánh đế, bọn họ gian khổ lắm mới đến được đây, chỉ cần đánh thêm chút nữa, mặc dù c*̃ng giết được mấy trăm người, nhưng tính mạng c*̉a mấy trăm người này c*̃ng không bằng những Thánh Đế đã mất mạng c*̉a Hải tộc bọn họ.
Tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế này lại bị chất vấn, sắc mặt lập tức trầm xuống, có chút khó chịu nói:
- Nếu Đức Thủy thánh quân truyền tin đến, anh có thể quay về hỏi thánh quân.
Một câu còn chưa nói xong, tên bán bộ Hỗn nguyên này c*̃ng không thèm để ý đến Thao Phủ nữa, quay người nói với mấy tên Đạo nguyên Thánh đế còn lại:
- Lập tức thu quân về thuyền hạm, lập tức quay về.
Thao Phủ trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng Đức Thủy thánh quân nói thì y không dám phản bác lại, chỉ có thể ngậm miệng mà thôi.
Thấy hơn mười thuyền hư không c*̉a Hải tộc mau chóng rời khỏi, đám người La Thanh Hà nhìn nhau, bọn họ căn bản không hiểu xảy ra chuyện gì. Khi Hải tộc đến khí thế hùng hổ, khi đi không ngờ c*̃ng vô c*̀ng nhanh chóng.
- Bọn họ có chuyện gì vậy?
Tần Khải Toàn cau mày nói.
La Thanh Hà lắc đầu, lập tức nói:
- Mặc kệ Hải tộc có chuyện gì, nếu bọn họ đi rồi chắc chắn là do nguyên nhân khác, nói không chừng nội bộ Hải tộc xảy ra chuyện gì đó. Chúng ta trước tiên cứu những người thương vong bên này đã, còn nữa đại trận hộ giới c*̉a chúng ta c*̃ng cần phải bố trí lại, nếu không sẽ không có bất cứ hiệu quả phòng ngự nào, người khác muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Tần Khải Toàn liếc nhìn La Thanh Hà nói:
- Bố trí đại trận hộ giới? Anh cho rằng mình biết tông sư trận pháp Hỗn nguyên sao? Nói đơn giản vậy.
La Thanh Hà chỉ có thể chán chường sở lên chóp mũi, cho dù Thánh đạo Tàn giới là một giới diện bị tàn phá, muốn bố trí đại trận hộ giới, c*̃ng cần phải có Hỗn nguyên Thánh Đế ra tay mới được. Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
TruyenFull.vn chấm c.o.m
Áo Hách tiến đến có chút lúng túng nói:
- Ba vị tông chủ, Diệp đan thánh cho tôi ở lại đây, vốn dĩ là muốn tôi giúp mọi người, nhưng tôi chưa giúp được việc gì, thực sự rất hổ thẹn.
La Thanh Hà vội vàng nói:
- Áo tiên hữu đã giúp rất nhiều rồi, Hải tộc đột nhiên rút lui, c*̃ng có thể là kiêng kị Nghiễm Nguyên cung. Áo tiên hữu c*̃ng không cần nghĩ nhiều, tôi nghĩ tông chủ chắc chắn sẽ đến Nghiễm Nghiên cung một chuyến.
Áo Hách vừa rồi mặc dù còn chưa uy h**p Hải tộc, nhưng khi đánh nhau lại không hàm hồ chút nào.
Gã c*̃ng không vì Hải tộc không nể mặt Nghiễm Nguyên cung, liền kiêng kị Hải tộc không dám động thủ. Ngược lại Áo Hách vừa nãy c*̃ng không nương tay chút nào, điểm này, La Thanh Hà c*̃ng vô c*̀ng cảm tạ.
…
Đám người Diệp Mặc theo sau Ngao Quỳ tiến vào trong Long cung, nói thật, đây c*̃ng là lần đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy một cung điện xa hoa xa xỉ như này.
Hắn tham gia nhiều hội đấu giá cao cấp, c*̃ng đi đến rất nhiều tông môn, gặp rất nhiều cung điện.
Trước khi chưa đến Long cung, Diệp Mặc còn cho rằng một số cung điện c*̃ng rất được, bây giờ hắn nhìn thấy Long cung c*̉a Long tộc rồi, lấy những cung điện kia mà so sánh với Long cung, quả thực như lấy nhà lá so với hoàng kim điện vậy.
Sự xa hoa c*̉a Long cung không chỉ ở sự rộng lớn, sau khi vào trong, anh chỉ có thể cảm giác trong này vô c*̀ng xa hoa, nhưng anh lại không thể nói sự xa hoa này rốt c*̣c là xa hoa ở điểm nào. Từng gốc Thần linh thảo cao cấp trôi lơ lửng trong hư không, thoạt nhìn chỉ có thể nói là làm đẹp, từng cây cột màu trắng thuần khiết đúc từ Thần Tủy Thạch, thoạt nhìn chỉ có thể nói những thứ này nhất định phải có.
Trong đại điện Long cung rộng rãi thênh thang này, từng ghế ngồi c*̉a khách đã được bố trí sẵn, mấy vạn Long tử Long tông đều yên tĩnh đứng hai bên Long cung. Những đệ tử long tộc đứng trong này, tu vi thấp nhất c*̃ng là trên Tiên đế rồi, có thể thấy nội tình c*̉a Long tộc hùng hậu như nào.
Huống chi trong này còn chỉ là một phần thực lực c*̉a Long tộc, thậm chí là một phần nhỏ.
Hơn một ngàn tiên nữ long tộc xinh đẹp ăn vận tiên váy giống nhau, an tĩnh đứng hai bên chỗ ngồi của khách.
Ngao Quỳ rất hài lòng nhìn những đệ tử Long tộc trong Long cung, lúc này mới khách khí nới với quan khách:
- Các vị Tiên hữu đến dự lễ mời ngồi, mời dùng Tiên quả và Bàn Long Tiên tửu c*̉a Long tộc chúng tôi.
Đám người Diệp Mặc sau khi ngồi xuống, lập tức có tiên nữ Long tộc đến hầu hạ, cho thấy thái độ cực kỳ tôn trọng c*̉a Long tộc với bọn họ.
- Hôm nay là đại lễ Ngao Si Thánh Đế c*̉a Long tộc chúng tôi Chứng đạo Hỗn nguyên, các vị Tiên hữu đến tham gia đại lễ c*̉a Long tộc chúng tôi, khiến Long tộc chúng tôi càng vẻ vang vinh dự, Long tộc chúng tôi c*̃ng muốn mượn cơ hội lần này kết bạn với các tộc.
Ngao Quỳ nói xong trực tiếp nâng ly rượu trong tay mình lên, giơ ra xung quanh, sau đó uống cạn.
Lúc này một người trong đám quan khách bỗng nhiên đứng ra, đây là một người đàn ông tướng mạo cực kỳ thanh tú, hơn nữa thoạt nhìn c*̃ng rất trẻ tuổi, tóc dài xõa vai, đồng thời lộ vẻ vô c*̀ng tự tin, giống như cả thế giới bị y nắm trong tay vậy. Người đàn ông này sau khi đứng ra, c*̃ng nâng ly rượu trên tay mình lên nói:
- Hôm nay chúng tôi đều là đến chúc mừng Ngao Si Thánh Đế c*̉a Long tộc Chứng đạo Hỗn nguyên, vì quan khách đến đông, Gia Cát Trí Thần tôi thay mặt mọi người chúc Ngao Si Thánh Đế Chứng đạo Hỗn nguyên.
Nghe thấy người đàn ông này nói vậy, tất cả quan khách đều đứng dậy, nâng ly rượu trong tay mình lên uống một hơi cạn sạch.
Người tên Gia Cát Trí Thần này c*̃ng là một Hỗn nguyên Thánh đế, Diệp Mặc mặc dù chưa từng nghe đến gã, nhưng có thể đoán ra tên này chắc hẳn là Hỗn nguyên Thánh đế c*̉a Yêu tộc, đến đây chắc hẳn là thay mặt Yêu tộc tham gia đại lễ chúc mừng Ngao Si Chứng đạo Hỗn nguyên.
Đợi sau khi tất cả mọi người ngồi xuống, Gia Cát Trí Thần lấy một hộp ngọc ra, mở hộp ngọc ra rồi đưa cho tiên nữ Long tộc đứng bên cạnh nói:
- Chút lễ mọn biểu thị thành ý, chỉ là để bày tỏ chút tình cảm c*̉a Yêu tộc chúng tôi chúc mừng Ngao Si Thánh Đế Chứng đạo Hỗn nguyên.