Thiên Huyền Địa Hoàng
Quyển 3 Chương 4: Quyển 3 Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Trước
Chọn chương
Chương 1: Quyển 3 - Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Chương 2: Quyển 3 - Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Chương 3: Quyển 3 - Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Chương 4: Quyển 3 - Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Chương 5: Quyển 3 - Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Chương 6: Quyển 3 - Chương 6: Kết giới của Si Mị
Chương 7: Quyển 3 - Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Chương 8: Quyển 3 - Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Chương 9: Quyển 3 - Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Chương 10: Quyển 3 - Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Chương 11: Quyển 3 - Chương 11: Kẻ dọn xác
Chương 12: Quyển 3 - Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Chương 13: Quyển 3 - Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Chương 14: Quyển 3 - Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Chương 15: Quyển 3 - Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Chương 16: Quyển 3 - Chương 16: Lão thái bà
Chương 17: Quyển 3 - Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Chương 18: Quyển 3 - Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Chương 19: Quyển 3 - Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Chương 20: Quyển 3 - Chương 20: Câu cá
Chương 21: Quyển 3 - Chương 21: Bắt cá
Chương 22: Quyển 3 - Chương 22: Chưa ăn được cá
Chương 23: Quyển 3 - Chương 23: Một con người khác
Chương 24: Quyển 3 - Chương 24: Hống Mao Vĩ
Chương 25: Quyển 3 - Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Chương 26: Quyển 3 - Chương 26: Trận mưa lạ
Chương 27: Quyển 3 - Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Chương 28: Quyển 3 - Chương 28: Oán niệm ngút trời
Chương 29: Quyển 3 - Chương 29: Hồ Nước của thần
Chương 30: Quyển 3 - Chương 30: Sâm La thụ
Chương 31: Quyển 3 - Chương 31: Biển ký ức
Chương 32: Quyển 3 - Chương 32: Huyễn cảnh
Chương 33: Quyển 3 - Chương 33: Trường Sinh Điện
Chương 34: Quyển 3 - Chương 34: Mộc Xà Thụ
Chương 35: Quyển 3 - Chương 35: Âu gia
Chương 36: Quyển 3 - Chương 36: Thần Minh Điện
Chương 37: Quyển 3 - Chương 37: Thật giả
Chương 38: Quyển 3 - Chương 38: Phát sinh biến dị
Chương 39: Quyển 3 - Chương 39: Lôi kiếp
Chương 40: Quyển 3 - Chương 40: Đối mặt
Chương 41: Quyển 3 - Chương 41: Thất Sát
Chương 42: Quyển 3 - Chương 42: Hội ngộ
Chương 43: Quyển 3 - Chương 43: Dị Xà
Chương 44: Quyển 3 - Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Chương 45: Quyển 3 - Chương 45: Khúc dạo đầu
Chương 46: Bảo vệ Âu Tử Dạ
Chương 47: Bảo vệ Âu Tử Dạ. (hạ)
Chương 48: Cứu binh tới
Chương 49: Phong Linh
Chương 50: Mất kiếm
Chương 51: Kết giới băng
Chương 52: Trò chuyện
Chương 53: Thi thể
Chương 54: Cái tên
Chương 55: Bạch y nhân
Chương 56: Bắt đầu trò chơi
Chương 57: Trò chơi chết chóc
Chương 58: Giết chóc
Chương 59: Hoang mang
Chương 60: Vật thí nghiệm
Chương 61: Thí nghiệm tàn nhẫn
Chương 62: Nước mắt
Chương 63: Khủng hoảng
Chương 64: Chìm sâu trong kinh hoảng
Chương 65: Giải thoát hận thù
Chương 66: Con tin cần giải cứu
Chương 67: Can dầu hỏa
Chương 68: Thế giới của tôi
Chương 69: Chối bỏ
Chương 70: Một người khác
Chương 71: Tâm tình của Phong Linh
Chương 72: Người đeo mặt nạ
Chương 73: Ô Thiên Hà
Chương 74: Hình nhân
Chương 75: Thi thể nhựa hóa
Chương 76: Bông Tuyết
Chương 77: Bản chất
Chương 78: Hỗn loạn
Chương 79: Thức tỉnh
Chương 80: Mất kiểm soát
Chương 81: Đùa giỡn sinh mạng
Chương 82: Đừng gọi tên tôi
Chương 83: Quá khứ ám ảnh
Chương 84: Nghiệt Hỏa
Chương 85: Cánh cửa trong lòng cống
Chương 86: Ác mộng trói buộc
Chương 87: Âu Tử Dạ rời đi
Chương 88: Thu dọn tàn cục
Chương 89: Giết người bí ẩn
Chương 90: Sự thật bị che dấu
Chương 91: Phanh phui sự thật
Chương 92: Bách Lý Thiên Hương
Chương 93: Là hắn
Chương 94: Tịch mịch
Chương 95: Canh Mạnh Bà
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Chương 97: Xe ma
Chương 98: Xe ma (hạ)
Chương 99: Được mỹ nữ quyến rũ
Chương 100: Chuyên Tôn Phượng San
Chương 101: Vĩnh biệt
Chương 102: Nhân Quan
Chương 103: Tư Đồ Phương Vi
Chương 104: Gặp sự cố
Chương 105: Lái xe
Chương 106: Oán Nhai
Chương 107
Chương 108: Bi thương
Chương 109: Hỏa táng
Chương 110: Tin đồn
Chương 111: Hắc bang
Chương 112: Tranh thêu
Chương 113: Thái Âm Càn Khôn Trắc
Chương 114: Da người
Chương 115: Hành động
Chương 116: Rối gỗ
Chương 117: Thuần Vu Chấp Minh
Chương 118: Mạn Châu Sa Hoa
Chương 119: Phong Linh
Chương 120: Ưu Đàm - Tước Hỏa
Chương 121
Chương 122: Thu Sương - Vương Đình
Chương 123: Xe tang
Chương 124: Bút ký của bố
Chương 125: Bút ký của bố (trung)
Chương 126: Bút ký của bố (hạ)
Chương 127: Khách nhân đến
Chương 128: Hắc Hồn - Tịch Tà
Chương 129: Tiếp tục hành trình
Chương 130: Ô Nha
Chương 131: Thiên Huyền Địa Hoàng
Chương 132: Hách Liên Vân Thải
Chương 133: Thiếu nữ váy trắng
Chương 134: Thiệt Khẩu
Chương 135: “Huyệt”
Chương 136
Chương 137: Luyện Niệm
Chương 138: Xương sườn
Chương 139: Gặp lại người quen
Chương 140: Cửa vào
Chương 141: Mê cung
Chương 142: Thi thai
Chương 143: Động rễ cây
Chương 144: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 1)
Chương 145: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 2)
Chương 146: Hắc khí nhân (Trùng phùng 3)
Chương 147: Hai Âu Tử Dạ
Chương 148: Suối nước nóng
Chương 149: Doanh Ngư
Chương 150: Đầm nước lạnh
Chương 151: Trời mưa
Chương 152: Thủy Kỳ Lân
Chương 153: Sóng dữ
Chương 154: Dưới đáy đầm
Chương 155: Lôi nhân
Chương 156: Đối nghịch
Chương 157: Tỉnh lại
Chương 158: Xâm hại
Chương 159: Chim và cá
Chương 160: Điệt Triết
Chương 161: Khế ước
Chương 162: Sau cánh cửa
Chương 163: Bị vây khốn
Chương 164: Tập kích
Chương 165: Hố cát
Chương 166: Sụp đổ
Chương 167: Hồ dung nham
Chương 168: Châu Sơn
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Chương cuối
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Quyển 3 Chương 3: Quyển 3 Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Quyển 3 Chương 13: Quyển 3 Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Quyển 3 Chương 4: Quyển 3 Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Quyển 3 Chương 14: Quyển 3 Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Quyển 3 Chương 5: Quyển 3 Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Quyển 3 Chương 23: Quyển 3 Chương 23: Một con người khác
Quyển 3 Chương 15: Quyển 3 Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Quyển 3 Chương 6: Quyển 3 Chương 6: Kết giới của Si Mị
Quyển 3 Chương 16: Quyển 3 Chương 16: Lão thái bà
Quyển 3 Chương 24: Quyển 3 Chương 24: Hống Mao Vĩ
Quyển 3 Chương 7: Quyển 3 Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Quyển 3 Chương 33: Quyển 3 Chương 33: Trường Sinh Điện
Quyển 3 Chương 25: Quyển 3 Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Quyển 3 Chương 17: Quyển 3 Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Quyển 3 Chương 43: Quyển 3 Chương 43: Dị Xà
Quyển 3 Chương 34: Quyển 3 Chương 34: Mộc Xà Thụ
Quyển 3 Chương 8: Quyển 3 Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Quyển 3 Chương 26: Quyển 3 Chương 26: Trận mưa lạ
Quyển 3 Chương 44: Quyển 3 Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Quyển 3 Chương 18: Quyển 3 Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Quyển 3 Chương 35: Quyển 3 Chương 35: Âu gia
Quyển 3 Chương 9: Quyển 3 Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Quyển 3 Chương 45: Quyển 3 Chương 45: Khúc dạo đầu
Quyển 3 Chương 10: Quyển 3 Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Quyển 3 Chương 19: Quyển 3 Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Quyển 3 Chương 27: Quyển 3 Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Quyển 3 Chương 36: Quyển 3 Chương 36: Thần Minh Điện
Quyển 3 Chương 11: Quyển 3 Chương 11: Kẻ dọn xác
Quyển 3 Chương 20: Quyển 3 Chương 20: Câu cá
Quyển 3 Chương 28: Quyển 3 Chương 28: Oán niệm ngút trời
Quyển 3 Chương 37: Quyển 3 Chương 37: Thật giả
Quyển 3 Chương 12: Quyển 3 Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Quyển 3 Chương 1: Quyển 3 Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Quyển 3 Chương 21: Quyển 3 Chương 21: Bắt cá
Quyển 3 Chương 29: Quyển 3 Chương 29: Hồ Nước của thần
Quyển 3 Chương 38: Quyển 3 Chương 38: Phát sinh biến dị
Quyển 3 Chương 2: Quyển 3 Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Quyển 3 Chương 22: Quyển 3 Chương 22: Chưa ăn được cá
Quyển 3 Chương 30: Quyển 3 Chương 30: Sâm La thụ
Quyển 3 Chương 39: Quyển 3 Chương 39: Lôi kiếp
Quyển 3 Chương 31: Quyển 3 Chương 31: Biển ký ức
Quyển 3 Chương 40: Quyển 3 Chương 40: Đối mặt
Quyển 3 Chương 32: Quyển 3 Chương 32: Huyễn cảnh
Quyển 3 Chương 41: Quyển 3 Chương 41: Thất Sát
Quyển 3 Chương 42: Quyển 3 Chương 42: Hội ngộ
Tiếp
Cả hai lần lượt tụt xuống nước, đây là một bể nông và nhỏ, tràn ngập nhiệt dung ấm áp, chắc bình thường dành cho con trẻ vùng vẫy, dựng một vách kính cường lực trong suốt ngăn với hồ to dành cho người lớn. Tuy nhiên bể bơi vô cực thiết kế ngoài trời, lại ở trên cao hút gió, một trận hàn khí buốt giá tứ bề lập tức xông tới, mặt như bị cấp đông, rùng mình ớn lạnh không thôi. Tức khắc phát khí cường thân, mới hoà hoãn bình ổn, quay sang bên lại thấy Mai Linh Lan thế mà thần sắc bình thường như không.Chúng tôi chậm chãi bơi ra thành bể, nhìn xuống phía dưới. Toà nhà cao 10 tầng, phía dưới là dòng xe cộ hối hả ngược xuôi. Dõi mắt trông ra xa còn thấy đỉnh núi cao cao tuyết phủ trắng xoá, mơ hồ như một thế giới cách biệt nào đó ẩn hiện trong sương mây. Sông dài đỏ đượm phù sa như một con rồng say giấc mộng, quanh co uốn lượn, một bên là phố thị nhà cao san sát, ồn ào náo nhiệt, một bên là đồng xanh tịch mịch, vắng vẻ đón gió, tiếng sóng rì rào còn thoáng tiếng thở than. Ngây ngô ngâm nước độ 10 phút, run run lên bờ choàng khăn ấm, dán cao nhiệt. Đáng ra phải quay cảnh vũ trường đầu tiên, nhưng vì ban ngày ban mặt, cái nơi bát nháo hỗn tạp như xôi vò đó chưa mở cửa bán hàng, lên các cảnh quay đảo lộn từ dưới lên trên. Tôi thay một bộ đồ đơn giản, áo sơ mi trắng, áo gile xanh nhạt quần Âu xám, có điều nhìn chất vải tinh tế c*̀ng đường may tỉ mỉ, rõ ràng là hàng đắt tiền bằng mấy tháng lương. Lại nhìn bản thân trước gương so với mặc đồ bình dân giá rẻ quả có chút khác biệt, chính là toát lên khí chất c*̉a dòng dõi thư hương, công tử gia thế. Lắc nhẹ đầu, c*̃ng không có nhiều cảm xúc dư thừa.. Có câu “ Người đẹp vì lụa” quả nhiên không sai, Mai Linh Lan thay một bộ váy đơn giản màu đỏ như máu, ôm lấy cơ thể đầy đặn khoe đường cong tuyệt mỹ, càng làm nổi bật làn da trắng như gốm sứ thượng đẳng. Mái tóc dài bồng bềnh như sóng gợn xoã ngang vai, nhịp nhàng theo tiết tấu, sải bước chân tự tin trên đôi guốc cao, bình thản bước tới thật gần bên tôi, mùi nước hoa lan tới, đầu hơi tiến lại, ở bên tai tôi thầm thì, yêu kiều mị cốt. “Lầu cao tịch mịch, bóng chiều lẻ loi, sương giăng lãnh nguyệt, nhạt hương góc phòng. Tựa cửa nhớ cố, muộn phiền song thưa, phong hoa lạc bước, hỏi quân nơi nào?” Tôi giật mình hơi lùi lại, sửng sốt kinh nghi ngoài ý muốn. Linh Lan liền nhoẻn miệng cười, vân đạm phong thanh, đôi môi đỏ như máu rỉ, hé lộ hàm răng trắng loá, ý cười lại chẳng lan tới đáy mắt. Cô vươn tay, những ngón thanh mảnh như bạch ngọc khẽ vuốt lên chiếc nơ đeo cổ, phủi đám bụi vô hình trên ngực áo khiến tôi cứng ngắc người.Chất giọng khẽ khàng, nhu mì mật ý. “Người nói: Thiên huyền thăm thẳm, địa hoàng mênh mông, hồng trần hoa lệ, mê muội hãm sâu, thế gian ấm lạnh, khanh đo thế nào? "Người nói: Sông dài chín khúc, biển lớn vô biên, một đời thịnh thế, một kiếp yên hoa, quân quân hỉ nộ, nông sâu khanh dò?” Dứt lời cô tự nhiên khoác lấy cánh tay kéo tôi ngồi xuống bàn. Bàn đã được bày sẵn hoa thơm, nến đỏ, rượu nồng. Đám nhạc công bên kia c*̃ng bắt đầu du dương kéo đàn. Phục vụ bên cạnh rót rượu, chất đỏ sóng sánh chảy xuống, một dải lấp lánh mê hoặc, dưới ánh nến lung linh trêu trọc, chưa uống đã muốn say. Hai ly thuỷ tinh khẽ chạm phát ra âm thanh thuý, chợt giật mình hoảng hốt, có gì đó chưa kịp hình thành đã vội vã nhẹ lan, như sóng nước xao động. Môi đỏ nhấp một ngụm, chất rượu quá nửa trong ly trôi xuống cổ. Khoé môi lại nhếch lên, như có như không.Mai Linh Lan không đầu không đuôi thốt ra. -Sạch sẽ thanh thuần lại có chút dị biệt bất đồng, cậu Mặc là con lai sao? Ánh mắt thật mê người!Làm người khác bất tri bất giác muốn hãm sâu. Tôi hơi nhíu mày, Mai Linh Lan tuỳ ý lắc chiếc ly trong tay, nhân viên phục vụ lại lần lượt bê từng mâm trắng loá, sáng bóng được đóng kín, mở nắp, hương thơm bay ra, đặt những đĩa sứ to đùng xuống mặt bàn, chính giữa bày trí một nhúm đồ ăn tinh xảo. Tôi nhìn thức ăn cao cấp, không có biểu tình hứng thú. -Cô có ngụ ý gì? Mai Linh Lan hắc hắc cười, lắc đầu, tựa như không hiểu ý tứ. Tôi nghĩ nghĩ, vờ như buột miệng hỏi. -Mai Linh Lan, cô thấy Hồng Công Dã là ngoài ý muốn vong mạng hay có kẻ cố ý đoạt mạng? Mai Linh Lan nhìn tôi một chút, không có quá nhiều kinh nghi sửng sốt, tựa như là có chút bất ngờ vì nhận được câu hỏi ngoài ý muốn từ một kẻ xa lạ.Giọng điệu thản nhiên. -Cậu Mặc, hình như hỏi không đúng người rồi. Tôi dù có hứng thú với anh ta thật nhưng c*̃ng chỉ là xã giao thuần tuý, làm sao biết được Hồng Công Dã vô ý đắc tội với kẻ nào? Hơn nữa, vì sao cậu lại hỏi tôi? Cậu là đơn thuần tò mò hay có dụng ý khác? -A, tôi còn tưởng cô sẽ tiếc nuối anh ta nhiều lắm, xem ra cái chết c*̉a Hồng Công Dã một chút ảnh hưởng c*̃ng không có. Mai Linh Lan uống nốt chỗ rượu trong ly, ý cười bên khoé môi có ngạo mạn tuỳ hứng lại tự tại phong hoa, khí chất thật sự không hề tầm thường, diễn xuất không chê vào đâu được. Một người thế này lại long đong lận đận 5 7 năm trời chỉ được đóng vai phụ vớ vẩn, quả là lãng phí cốt cách, tài năng. Cô hờ hững nhìn chiếc ly không, ánh mắt mông lung có chút phủ sương, như nhìn xuyên tới một không gian hư ảo mộng mị, chất giọng nhè nhẹ như gió đến từ chốn núi tuyết xa xăm. -Ai rồi c*̃ng có lúc phải đối mặt với cái chết, chỉ khác nhau là chết như thế nào, chết thời điểm nào.Có một số kẻ...không phải là trời diệt thì là nhân diệt...Chết kỳ quái sao? Vậy chỉ có thể trách lúc sống không biết điều, ai bảo khiến người khác ngứa mắt. Cô ta đặt ly không xuống. Tôi trợn trừng mắt. Cô ta dường vô tình buộc miệng câu cuối, lại dường như cố ý nhỏ giọng thốt ra. Như xem thử phản ứng c*̉a tôi. Sau lại bổ sung thêm. -Thế nào? Nghĩ ra được cái gì? Tôi nhíu nhíu mày, một lát sau lắc lắc, chuyển đề tài. -Ban nãy là cô hát bài gì? -Là một khúc ca cổ xưa, tôi tình cờ nghe được, thấy thuận tai nên ghi nhớ... Nói xong cô liền nho nho cất lời ca. Chất giọng mượt mà, rủ rỉ rù rì, như gió mà bay, vượt qua bình nguyên, mênh mang thảo vũ, lách qua núi đá, nỉ non tịch liêu, qua sông dài tà dương, qua rừng sâu tuyết phủ, tan vào lá, thấm vào đất, lắng vào nước, trôi mãi trôi đến vạn trượng xa xôi, dịu dàng mơn trớn, lại thê diễm đơn côi. “...tiễn ngàn dặm c*̃ng đến hồi phân ly, đành uổng phí mảnh tơ hồng khăng khít, giải đồng tâm vì phong vân đứt đoạn, núi xanh còn tình lại cạn, trăng khuyết tàn duyên đành tan..." “...lời hứa xưa ai nâng niu ai tưởng niệm, năm tháng qua như nước chảy mây trôi, chỉ còn lại nỗi đau tận cốt tuỷ, duyên không sâu tình không thọ, bể tương tư chia cắt đôi bờ...” “...ta và người âm dương cách trở, ngoái đầu nhìn tiếc nuối cả vạn năm, chỉ còn lại tiếng thở than hồi đáp, suốt hành trình phiêu bạt một mình ta ...” Có ai đó không ngừng lay gọi, tôi ngây ngô hỏi trong lòng rồi thẫn thờ xoay đầu, ánh mắt không có tiêu cự, vài giây sau mới thu hình ảnh về võng mạc, nhìn thấy gương mặt Ưu Đàm cực độ lo lắng kề sát bên cạnh, biểu tình khó hiểu c*̉a Cung Trường Lĩnh trước mặt, gương mặt Ô Nha mếu máo nhào vào lòng, nụ cười tựa tiếu phi tiếu c*̉a Mai Linh Lan phía xa. Cung Trường Lĩnh búng tay tanh tách, quan tâm. -Này, quay xong rồi, cậu lại xuất hồn đi đâu? Không khoẻ chỗ nào? -Bố? Bố làm sao thế? Đột nhiên gọi hoài không trả lời? Tôi xoa đầu an ủi Ô Nha, Bông Tuyết ở trên đầu nó nhảy lên nhảy xuống “chít chít”. Tôi nhìn một vòng, thấy mọi người đang thu dọn đồ nghề, lục đục tản đi. -Cậu cảm thấy thế nào? Mai Linh Lan nghiêng đầu hỏi, chất giọng nhẹ nhàng thanh thoát.Tôi đăm đăm cô, càng khó hiểu sâu sắc, miệng lưỡi khô khốc như lâu ngày khát nước, não bộ còn chưa kịp sắp sếp câu c*́, trong đầu ông ông thứ ngôn ngữ mật mã c*̉a Ưu Đàm.Tôi quay sang vỗ vỗ vào vai Ưu Đàm để trấn an rồi đứng dậy, lắc đầu. -Cô, nãy cô hát cái gì? Mai Linh Lan vươn những ngón tay trắng nõn, móng dài tô màu đỏ bóng bẩy, che miệng cười tủm tỉm. -Cậu có hứng thú? Vậy tối nay quay xong chúng ta gặp riêng, tôi hát cho cậu nghe? Dứt lời, cô ta vươn mấy ngón tay lên vung vẩy ý tạm biệt, thoải mái xoay bước, cô gái đeo khẩu trang mặc quần xanh áo khoác đen kia liền tới bên cạnh, ngoái đầu nhìn tôi một chút, rồi bước theo. Ánh mắt thâm trầm sâu kín, tựa như một con mãng xà ẩn mình trong đống đổ nát, dõi mắt quan sát tình hình bên ngoài . Vị đạo diễn kia tiến tới, c*̃ng nói mấy lời hỏi thăm, sau đó vuốt cằm nhìn Ưu Đàm đứng bên cạnh, lia từ đầu tới chân, mắt híp lại, gật gù cảm thán. -Người này là bạn cậu Mặc? Bộ dáng quả thật rất giống thiếu gia tôn quý, danh môn vọng tộc.Cung phó tổng xem, mời người này quay một clip nhạc cổ phong rất thích hợp? Tóc thật dài, rất có khí chất! Lão vừa dứt lời tính vươn tay chạm vào tóc Ưu Đàm, nó liền “ngao” một tiếng như nhím xù lông, trừng mắt một cái, đừng nói lão đạo diễn là cái đích ngắm tới, bị hun cho một thân lạnh run từ trong gan ruột ra ngoài da lông, tôi đứng kế bên c*̃ng giật mình kinh sợ. Lập tức đứng chen vào giữa, cắt đứt đường nhìn hung dữ c*̉a Ưu Đàm, hoà hoãn nói với lão. -Đạo diễn à, bạn tôi tuyệt đối không thích hợp. Anh ta tựa như hoa trong lồng kính vậy, chỉ có thể xa xa đứng ngắm, sờ vào... Lão đạo diễn bị doạ sợ, mặt trắng bệch mắt trợn tròn miệng há hốc, vốn c*̃ng chỉ là tiện miệng hỏi han, nghe tôi nói thế thì thôi, có điều tò mò là bản tính con người, lại buộc miệng. -Sờ vào? -Ừm...có độc! Tôi nghiêm túc nói. Cung Trường Lĩnh như mọi khi liền đứng ra giải cứu. Gã đặt tay lên vai lão, xoay một cái rồi đẩy lão đi. -Đạo diễn Chu, cậu ta có bệnh trong người tuyệt đối không thể trở thành gà đẻ trứng vàng đâu. Ông c*̃ng đói rồi để tôi gọi người chuẩn bị thức ăn? -Tiểu Mặc Tử! Tôi quay người lại, thấy Tư Đồ ngồi cách đó không xa với tiểu sư cọ, tay cầm kẹo mút vẫy vẫy. Tôi liền dắt Ô Nha và Ưu Đàm tới, trên bày đã bày sẵn một đống đồ ăn thơm ngon bắt mắt. -Cậu không đói nhưng Ô Nha và Ưu Đàm thì khác, nào, vừa ăn vừa nói chuyện. Vừa ăn vừa nói chuyện cái gì chứ, chỉ thấy gã ngồi bên cạnh không ngừng hi hi haha bồi cơm chay cho Vũ Linh và tiểu miêu miêu, còn Ô Nha và Ưu Đàm, hai tên nhìn thấy đồ ăn là mắt sáng rực, c*̃ng chỉ biết cắm đầu vào nhai nuốt. Tôi ngồi đút cơm cho Bông Tuyết, một lát sau Cung Trường Lĩnh trở lại. Cung Trường Lĩnh trở lại, đầu tiên định hút thuốc, lại phát hiện có con trẻ nên thôi. Tự rót rượu uống một hớp mới bắt đầu mở miệng. -Đây là đám ảnh chụp lại, c*̉a mấy ngày trước rồi, được hack từ camera giám sát c*̉a khu chung cư và từ đại sảnh khách sạn. Dứt lời gã đưa cho tôi xem hình trong di động. Tấm ảnh khá mờ nhoè, hẳn là quay xa từ thiết bị bình thường gắn ở trên góc trần đại sảnh rộng lớn, tuy ánh sáng không thiếu nhưng độ sắc nét còn phải bàn lại. Miễn cưỡng phân biệt vài người qua lại qua trang phục là nam hay nữ, béo hay gầy, cao hay thấp, về phần dung mạo, thật sự có dùng kính lúp c*̃ng phải chào thua, trừ phi dùng thiết bị quét nét khắc phục. Gã chỉ chỉ một người mặc quần Jean áo sơ mi, áo khoác nâu dạ, đội mũ lưỡi chai, bình dân bình thường, đứng ở chốn nào c*̃ng tuyệt không gây chú ý. Người này từ phía đối diện đi ra ngoài nhưng không thấy mặt vì đeo khẩu trang. Sau đó c*̃ng là người này ở một hành lang hai bên là dãy phòng đóng kín. -Đây là ảnh chụp từ đại sảnh xa hoa c*̉a khách sạn 5 sao nơi Hồng Công Dã nghỉ lại và bỏ mạng trước đó mấy tiếng. Còn đây là ở hành lang có phòng c*̉a Hồng Công Dã. Ảnh chụp được rất nhiều, từ nhiều góc độ nhưng không nói lên được điều gì, vì gã chỉ đi qua đi lại ở khắp mọi nơi, hết sức tự nhiên tự như tham quan, tuyệt không có bất cứ hành động khả nghi nào. Sau đó gã lại vuốt tay trên màn hình cho tôi xem một loạt tấm khác. Đám ảnh đó c*̃ng không khá khẩm hơn, người trong ảnh dẫu nghi ngờ c*̃ng không thể nhận dạng, nhưng coi bộ gu ăn mặc không thay đổi đã bán đứng gã. -Đây là ảnh chụp từ camera giám sát khu chung cư cao cấp c*̉a Tào Phi Điện, c*̃ng ngay trước đó mấy tiếng thì phát hiện tên đạo diễn này bỏ mạng. Chính là thời gian người này lởn vởn ở đây là cực khớp với thời gian nạn nhân tử vong. Dĩ nhiên, đây chỉ là phỏng đoán, tuyệt không có chứng cứ. Trùng hợp? Đoán xem người này là ai? Tôi lấy khăn giấy lau mồm miệng ăn uống lấm lem c*̉a Ô Nha, lại lấy thêm lau tay cho bé con, miệng nói với Cung Trường Lĩnh. -Là ai? Anh nghĩ tôi quen biết rộng lắm chắc? Bề ngoài nhỏ nhắn thấp bé, con gái? -Bề ngoài đôi khi đánh lừa nhận định. Nhìn thấy người này có gì khác thường không? Tôi gật gật, lại liếc mắt thấy bên mép Ưu Đàm dính đồ ăn, vươn tay chỉ lên khoé miệng bên phải c*̉a mình, Ưu Đàm ngây ngô nhìn lại đưa ngón tay xoa xoa bên mép trái. Ô Nha ngồi giữa thấy thế, tay nhỏ vươn lên quệt một đường, lấy đi thức ăn dư thừa, lại thành thục lấy khăn giấy tự lau tay. -Ưu Ưu lớn rồi còn để dây đồ ăn tùm lum, xấu hổ. Tiểu Bạch Thử, mày c*̃ng đừng chạy nhảy lung tung. Nha, sao mày lại chạy sang bên con mèo kia, coi chừng bị ăn bây giờ. Tôi quay lại nói chuyện với Cung Trường Lĩnh. -Đương nhiên nhìn ra, nhưng mấy người chỉ dựa vào hai lần tình cờ ngẫu nhiên mà đã khoanh vùng được, thật giỏi nha. Gã nhai nhai, đưa mắt liếc nhìn Tư Đồ đang xoắn xuýt bên Vũ Linh và hổ chibi. -Đại ca nói hắc khí vây quanh người này khác lạ, sinh nghi nên cho người theo dõi. Thà tự huyễn xác suất 1% khả năng xảy ra rồi theo đó nhắm tới, còn hơn không có một đầu mối lần mò. Cung Trường Lĩnh vuốt ve bộ lông c*̉a tiểu miêu miêu, đôi mắt tinh ranh híp lại, đám râu rung rinh. Bông Tuyết chít chít nhảy nhót bên cạnh, tựa hồ hai đứa đang trò chuyện. -Cuối c*̀ng...người này c*̃ng chính là cô gái ban nãy cậu bảo tìm hiểu, Phùng Doanh Tử, em họ c*̉a Mai Linh Lan. Hai người có địa chỉ nhà gần giống nhau, xem ra trước kia còn là hàng xóm, coi bộ làm bạn với nhau từ hồi con nít, có vẻ thân thiết hơn tỉ muội, đến khi vào đại học c*̃ng là chung trường chung ký túc. Có điều ngoại hình c*̉a Phùng Doanh Tử không được bằng, c*̃ng không có năng khiếu diễn xuất lên theo học thiết kế thời trang. Về sau ra trường làm cho một công ty may mặc, nửa năm gần đây mới trở thành chuyên viên tư vấn c*̉a Linh Lan, luôn bên cô ta như hình với bóng...
Trước
Chọn chương
Chương 1: Quyển 3 - Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Chương 2: Quyển 3 - Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Chương 3: Quyển 3 - Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Chương 4: Quyển 3 - Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Chương 5: Quyển 3 - Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Chương 6: Quyển 3 - Chương 6: Kết giới của Si Mị
Chương 7: Quyển 3 - Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Chương 8: Quyển 3 - Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Chương 9: Quyển 3 - Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Chương 10: Quyển 3 - Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Chương 11: Quyển 3 - Chương 11: Kẻ dọn xác
Chương 12: Quyển 3 - Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Chương 13: Quyển 3 - Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Chương 14: Quyển 3 - Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Chương 15: Quyển 3 - Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Chương 16: Quyển 3 - Chương 16: Lão thái bà
Chương 17: Quyển 3 - Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Chương 18: Quyển 3 - Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Chương 19: Quyển 3 - Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Chương 20: Quyển 3 - Chương 20: Câu cá
Chương 21: Quyển 3 - Chương 21: Bắt cá
Chương 22: Quyển 3 - Chương 22: Chưa ăn được cá
Chương 23: Quyển 3 - Chương 23: Một con người khác
Chương 24: Quyển 3 - Chương 24: Hống Mao Vĩ
Chương 25: Quyển 3 - Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Chương 26: Quyển 3 - Chương 26: Trận mưa lạ
Chương 27: Quyển 3 - Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Chương 28: Quyển 3 - Chương 28: Oán niệm ngút trời
Chương 29: Quyển 3 - Chương 29: Hồ Nước của thần
Chương 30: Quyển 3 - Chương 30: Sâm La thụ
Chương 31: Quyển 3 - Chương 31: Biển ký ức
Chương 32: Quyển 3 - Chương 32: Huyễn cảnh
Chương 33: Quyển 3 - Chương 33: Trường Sinh Điện
Chương 34: Quyển 3 - Chương 34: Mộc Xà Thụ
Chương 35: Quyển 3 - Chương 35: Âu gia
Chương 36: Quyển 3 - Chương 36: Thần Minh Điện
Chương 37: Quyển 3 - Chương 37: Thật giả
Chương 38: Quyển 3 - Chương 38: Phát sinh biến dị
Chương 39: Quyển 3 - Chương 39: Lôi kiếp
Chương 40: Quyển 3 - Chương 40: Đối mặt
Chương 41: Quyển 3 - Chương 41: Thất Sát
Chương 42: Quyển 3 - Chương 42: Hội ngộ
Chương 43: Quyển 3 - Chương 43: Dị Xà
Chương 44: Quyển 3 - Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Chương 45: Quyển 3 - Chương 45: Khúc dạo đầu
Chương 46: Bảo vệ Âu Tử Dạ
Chương 47: Bảo vệ Âu Tử Dạ. (hạ)
Chương 48: Cứu binh tới
Chương 49: Phong Linh
Chương 50: Mất kiếm
Chương 51: Kết giới băng
Chương 52: Trò chuyện
Chương 53: Thi thể
Chương 54: Cái tên
Chương 55: Bạch y nhân
Chương 56: Bắt đầu trò chơi
Chương 57: Trò chơi chết chóc
Chương 58: Giết chóc
Chương 59: Hoang mang
Chương 60: Vật thí nghiệm
Chương 61: Thí nghiệm tàn nhẫn
Chương 62: Nước mắt
Chương 63: Khủng hoảng
Chương 64: Chìm sâu trong kinh hoảng
Chương 65: Giải thoát hận thù
Chương 66: Con tin cần giải cứu
Chương 67: Can dầu hỏa
Chương 68: Thế giới của tôi
Chương 69: Chối bỏ
Chương 70: Một người khác
Chương 71: Tâm tình của Phong Linh
Chương 72: Người đeo mặt nạ
Chương 73: Ô Thiên Hà
Chương 74: Hình nhân
Chương 75: Thi thể nhựa hóa
Chương 76: Bông Tuyết
Chương 77: Bản chất
Chương 78: Hỗn loạn
Chương 79: Thức tỉnh
Chương 80: Mất kiểm soát
Chương 81: Đùa giỡn sinh mạng
Chương 82: Đừng gọi tên tôi
Chương 83: Quá khứ ám ảnh
Chương 84: Nghiệt Hỏa
Chương 85: Cánh cửa trong lòng cống
Chương 86: Ác mộng trói buộc
Chương 87: Âu Tử Dạ rời đi
Chương 88: Thu dọn tàn cục
Chương 89: Giết người bí ẩn
Chương 90: Sự thật bị che dấu
Chương 91: Phanh phui sự thật
Chương 92: Bách Lý Thiên Hương
Chương 93: Là hắn
Chương 94: Tịch mịch
Chương 95: Canh Mạnh Bà
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Chương 97: Xe ma
Chương 98: Xe ma (hạ)
Chương 99: Được mỹ nữ quyến rũ
Chương 100: Chuyên Tôn Phượng San
Chương 101: Vĩnh biệt
Chương 102: Nhân Quan
Chương 103: Tư Đồ Phương Vi
Chương 104: Gặp sự cố
Chương 105: Lái xe
Chương 106: Oán Nhai
Chương 107
Chương 108: Bi thương
Chương 109: Hỏa táng
Chương 110: Tin đồn
Chương 111: Hắc bang
Chương 112: Tranh thêu
Chương 113: Thái Âm Càn Khôn Trắc
Chương 114: Da người
Chương 115: Hành động
Chương 116: Rối gỗ
Chương 117: Thuần Vu Chấp Minh
Chương 118: Mạn Châu Sa Hoa
Chương 119: Phong Linh
Chương 120: Ưu Đàm - Tước Hỏa
Chương 121
Chương 122: Thu Sương - Vương Đình
Chương 123: Xe tang
Chương 124: Bút ký của bố
Chương 125: Bút ký của bố (trung)
Chương 126: Bút ký của bố (hạ)
Chương 127: Khách nhân đến
Chương 128: Hắc Hồn - Tịch Tà
Chương 129: Tiếp tục hành trình
Chương 130: Ô Nha
Chương 131: Thiên Huyền Địa Hoàng
Chương 132: Hách Liên Vân Thải
Chương 133: Thiếu nữ váy trắng
Chương 134: Thiệt Khẩu
Chương 135: “Huyệt”
Chương 136
Chương 137: Luyện Niệm
Chương 138: Xương sườn
Chương 139: Gặp lại người quen
Chương 140: Cửa vào
Chương 141: Mê cung
Chương 142: Thi thai
Chương 143: Động rễ cây
Chương 144: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 1)
Chương 145: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 2)
Chương 146: Hắc khí nhân (Trùng phùng 3)
Chương 147: Hai Âu Tử Dạ
Chương 148: Suối nước nóng
Chương 149: Doanh Ngư
Chương 150: Đầm nước lạnh
Chương 151: Trời mưa
Chương 152: Thủy Kỳ Lân
Chương 153: Sóng dữ
Chương 154: Dưới đáy đầm
Chương 155: Lôi nhân
Chương 156: Đối nghịch
Chương 157: Tỉnh lại
Chương 158: Xâm hại
Chương 159: Chim và cá
Chương 160: Điệt Triết
Chương 161: Khế ước
Chương 162: Sau cánh cửa
Chương 163: Bị vây khốn
Chương 164: Tập kích
Chương 165: Hố cát
Chương 166: Sụp đổ
Chương 167: Hồ dung nham
Chương 168: Châu Sơn
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Chương cuối
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Quyển 3 Chương 3: Quyển 3 Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Quyển 3 Chương 13: Quyển 3 Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Quyển 3 Chương 4: Quyển 3 Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Quyển 3 Chương 14: Quyển 3 Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Quyển 3 Chương 5: Quyển 3 Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Quyển 3 Chương 23: Quyển 3 Chương 23: Một con người khác
Quyển 3 Chương 15: Quyển 3 Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Quyển 3 Chương 6: Quyển 3 Chương 6: Kết giới của Si Mị
Quyển 3 Chương 16: Quyển 3 Chương 16: Lão thái bà
Quyển 3 Chương 24: Quyển 3 Chương 24: Hống Mao Vĩ
Quyển 3 Chương 7: Quyển 3 Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Quyển 3 Chương 33: Quyển 3 Chương 33: Trường Sinh Điện
Quyển 3 Chương 25: Quyển 3 Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Quyển 3 Chương 17: Quyển 3 Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Quyển 3 Chương 43: Quyển 3 Chương 43: Dị Xà
Quyển 3 Chương 34: Quyển 3 Chương 34: Mộc Xà Thụ
Quyển 3 Chương 8: Quyển 3 Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Quyển 3 Chương 26: Quyển 3 Chương 26: Trận mưa lạ
Quyển 3 Chương 44: Quyển 3 Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Quyển 3 Chương 18: Quyển 3 Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Quyển 3 Chương 35: Quyển 3 Chương 35: Âu gia
Quyển 3 Chương 9: Quyển 3 Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Quyển 3 Chương 45: Quyển 3 Chương 45: Khúc dạo đầu
Quyển 3 Chương 10: Quyển 3 Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Quyển 3 Chương 19: Quyển 3 Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Quyển 3 Chương 27: Quyển 3 Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Quyển 3 Chương 36: Quyển 3 Chương 36: Thần Minh Điện
Quyển 3 Chương 11: Quyển 3 Chương 11: Kẻ dọn xác
Quyển 3 Chương 20: Quyển 3 Chương 20: Câu cá
Quyển 3 Chương 28: Quyển 3 Chương 28: Oán niệm ngút trời
Quyển 3 Chương 37: Quyển 3 Chương 37: Thật giả
Quyển 3 Chương 12: Quyển 3 Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Quyển 3 Chương 1: Quyển 3 Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Quyển 3 Chương 21: Quyển 3 Chương 21: Bắt cá
Quyển 3 Chương 29: Quyển 3 Chương 29: Hồ Nước của thần
Quyển 3 Chương 38: Quyển 3 Chương 38: Phát sinh biến dị
Quyển 3 Chương 2: Quyển 3 Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Quyển 3 Chương 22: Quyển 3 Chương 22: Chưa ăn được cá
Quyển 3 Chương 30: Quyển 3 Chương 30: Sâm La thụ
Quyển 3 Chương 39: Quyển 3 Chương 39: Lôi kiếp
Quyển 3 Chương 31: Quyển 3 Chương 31: Biển ký ức
Quyển 3 Chương 40: Quyển 3 Chương 40: Đối mặt
Quyển 3 Chương 32: Quyển 3 Chương 32: Huyễn cảnh
Quyển 3 Chương 41: Quyển 3 Chương 41: Thất Sát
Quyển 3 Chương 42: Quyển 3 Chương 42: Hội ngộ
Tiếp