Thiên Huyền Địa Hoàng
Quyển 3 Chương 24: Quyển 3 Chương 24: Hống Mao Vĩ
Trước
Chọn chương
Chương 1: Quyển 3 - Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Chương 2: Quyển 3 - Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Chương 3: Quyển 3 - Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Chương 4: Quyển 3 - Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Chương 5: Quyển 3 - Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Chương 6: Quyển 3 - Chương 6: Kết giới của Si Mị
Chương 7: Quyển 3 - Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Chương 8: Quyển 3 - Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Chương 9: Quyển 3 - Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Chương 10: Quyển 3 - Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Chương 11: Quyển 3 - Chương 11: Kẻ dọn xác
Chương 12: Quyển 3 - Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Chương 13: Quyển 3 - Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Chương 14: Quyển 3 - Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Chương 15: Quyển 3 - Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Chương 16: Quyển 3 - Chương 16: Lão thái bà
Chương 17: Quyển 3 - Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Chương 18: Quyển 3 - Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Chương 19: Quyển 3 - Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Chương 20: Quyển 3 - Chương 20: Câu cá
Chương 21: Quyển 3 - Chương 21: Bắt cá
Chương 22: Quyển 3 - Chương 22: Chưa ăn được cá
Chương 23: Quyển 3 - Chương 23: Một con người khác
Chương 24: Quyển 3 - Chương 24: Hống Mao Vĩ
Chương 25: Quyển 3 - Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Chương 26: Quyển 3 - Chương 26: Trận mưa lạ
Chương 27: Quyển 3 - Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Chương 28: Quyển 3 - Chương 28: Oán niệm ngút trời
Chương 29: Quyển 3 - Chương 29: Hồ Nước của thần
Chương 30: Quyển 3 - Chương 30: Sâm La thụ
Chương 31: Quyển 3 - Chương 31: Biển ký ức
Chương 32: Quyển 3 - Chương 32: Huyễn cảnh
Chương 33: Quyển 3 - Chương 33: Trường Sinh Điện
Chương 34: Quyển 3 - Chương 34: Mộc Xà Thụ
Chương 35: Quyển 3 - Chương 35: Âu gia
Chương 36: Quyển 3 - Chương 36: Thần Minh Điện
Chương 37: Quyển 3 - Chương 37: Thật giả
Chương 38: Quyển 3 - Chương 38: Phát sinh biến dị
Chương 39: Quyển 3 - Chương 39: Lôi kiếp
Chương 40: Quyển 3 - Chương 40: Đối mặt
Chương 41: Quyển 3 - Chương 41: Thất Sát
Chương 42: Quyển 3 - Chương 42: Hội ngộ
Chương 43: Quyển 3 - Chương 43: Dị Xà
Chương 44: Quyển 3 - Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Chương 45: Quyển 3 - Chương 45: Khúc dạo đầu
Chương 46: Bảo vệ Âu Tử Dạ
Chương 47: Bảo vệ Âu Tử Dạ. (hạ)
Chương 48: Cứu binh tới
Chương 49: Phong Linh
Chương 50: Mất kiếm
Chương 51: Kết giới băng
Chương 52: Trò chuyện
Chương 53: Thi thể
Chương 54: Cái tên
Chương 55: Bạch y nhân
Chương 56: Bắt đầu trò chơi
Chương 57: Trò chơi chết chóc
Chương 58: Giết chóc
Chương 59: Hoang mang
Chương 60: Vật thí nghiệm
Chương 61: Thí nghiệm tàn nhẫn
Chương 62: Nước mắt
Chương 63: Khủng hoảng
Chương 64: Chìm sâu trong kinh hoảng
Chương 65: Giải thoát hận thù
Chương 66: Con tin cần giải cứu
Chương 67: Can dầu hỏa
Chương 68: Thế giới của tôi
Chương 69: Chối bỏ
Chương 70: Một người khác
Chương 71: Tâm tình của Phong Linh
Chương 72: Người đeo mặt nạ
Chương 73: Ô Thiên Hà
Chương 74: Hình nhân
Chương 75: Thi thể nhựa hóa
Chương 76: Bông Tuyết
Chương 77: Bản chất
Chương 78: Hỗn loạn
Chương 79: Thức tỉnh
Chương 80: Mất kiểm soát
Chương 81: Đùa giỡn sinh mạng
Chương 82: Đừng gọi tên tôi
Chương 83: Quá khứ ám ảnh
Chương 84: Nghiệt Hỏa
Chương 85: Cánh cửa trong lòng cống
Chương 86: Ác mộng trói buộc
Chương 87: Âu Tử Dạ rời đi
Chương 88: Thu dọn tàn cục
Chương 89: Giết người bí ẩn
Chương 90: Sự thật bị che dấu
Chương 91: Phanh phui sự thật
Chương 92: Bách Lý Thiên Hương
Chương 93: Là hắn
Chương 94: Tịch mịch
Chương 95: Canh Mạnh Bà
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Chương 97: Xe ma
Chương 98: Xe ma (hạ)
Chương 99: Được mỹ nữ quyến rũ
Chương 100: Chuyên Tôn Phượng San
Chương 101: Vĩnh biệt
Chương 102: Nhân Quan
Chương 103: Tư Đồ Phương Vi
Chương 104: Gặp sự cố
Chương 105: Lái xe
Chương 106: Oán Nhai
Chương 107
Chương 108: Bi thương
Chương 109: Hỏa táng
Chương 110: Tin đồn
Chương 111: Hắc bang
Chương 112: Tranh thêu
Chương 113: Thái Âm Càn Khôn Trắc
Chương 114: Da người
Chương 115: Hành động
Chương 116: Rối gỗ
Chương 117: Thuần Vu Chấp Minh
Chương 118: Mạn Châu Sa Hoa
Chương 119: Phong Linh
Chương 120: Ưu Đàm - Tước Hỏa
Chương 121
Chương 122: Thu Sương - Vương Đình
Chương 123: Xe tang
Chương 124: Bút ký của bố
Chương 125: Bút ký của bố (trung)
Chương 126: Bút ký của bố (hạ)
Chương 127: Khách nhân đến
Chương 128: Hắc Hồn - Tịch Tà
Chương 129: Tiếp tục hành trình
Chương 130: Ô Nha
Chương 131: Thiên Huyền Địa Hoàng
Chương 132: Hách Liên Vân Thải
Chương 133: Thiếu nữ váy trắng
Chương 134: Thiệt Khẩu
Chương 135: “Huyệt”
Chương 136
Chương 137: Luyện Niệm
Chương 138: Xương sườn
Chương 139: Gặp lại người quen
Chương 140: Cửa vào
Chương 141: Mê cung
Chương 142: Thi thai
Chương 143: Động rễ cây
Chương 144: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 1)
Chương 145: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 2)
Chương 146: Hắc khí nhân (Trùng phùng 3)
Chương 147: Hai Âu Tử Dạ
Chương 148: Suối nước nóng
Chương 149: Doanh Ngư
Chương 150: Đầm nước lạnh
Chương 151: Trời mưa
Chương 152: Thủy Kỳ Lân
Chương 153: Sóng dữ
Chương 154: Dưới đáy đầm
Chương 155: Lôi nhân
Chương 156: Đối nghịch
Chương 157: Tỉnh lại
Chương 158: Xâm hại
Chương 159: Chim và cá
Chương 160: Điệt Triết
Chương 161: Khế ước
Chương 162: Sau cánh cửa
Chương 163: Bị vây khốn
Chương 164: Tập kích
Chương 165: Hố cát
Chương 166: Sụp đổ
Chương 167: Hồ dung nham
Chương 168: Châu Sơn
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Chương cuối
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Quyển 3 Chương 3: Quyển 3 Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Quyển 3 Chương 13: Quyển 3 Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Quyển 3 Chương 4: Quyển 3 Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Quyển 3 Chương 14: Quyển 3 Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Quyển 3 Chương 5: Quyển 3 Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Quyển 3 Chương 23: Quyển 3 Chương 23: Một con người khác
Quyển 3 Chương 15: Quyển 3 Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Quyển 3 Chương 6: Quyển 3 Chương 6: Kết giới của Si Mị
Quyển 3 Chương 16: Quyển 3 Chương 16: Lão thái bà
Quyển 3 Chương 24: Quyển 3 Chương 24: Hống Mao Vĩ
Quyển 3 Chương 7: Quyển 3 Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Quyển 3 Chương 33: Quyển 3 Chương 33: Trường Sinh Điện
Quyển 3 Chương 25: Quyển 3 Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Quyển 3 Chương 17: Quyển 3 Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Quyển 3 Chương 43: Quyển 3 Chương 43: Dị Xà
Quyển 3 Chương 34: Quyển 3 Chương 34: Mộc Xà Thụ
Quyển 3 Chương 8: Quyển 3 Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Quyển 3 Chương 26: Quyển 3 Chương 26: Trận mưa lạ
Quyển 3 Chương 44: Quyển 3 Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Quyển 3 Chương 18: Quyển 3 Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Quyển 3 Chương 35: Quyển 3 Chương 35: Âu gia
Quyển 3 Chương 9: Quyển 3 Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Quyển 3 Chương 45: Quyển 3 Chương 45: Khúc dạo đầu
Quyển 3 Chương 10: Quyển 3 Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Quyển 3 Chương 19: Quyển 3 Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Quyển 3 Chương 27: Quyển 3 Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Quyển 3 Chương 36: Quyển 3 Chương 36: Thần Minh Điện
Quyển 3 Chương 11: Quyển 3 Chương 11: Kẻ dọn xác
Quyển 3 Chương 20: Quyển 3 Chương 20: Câu cá
Quyển 3 Chương 28: Quyển 3 Chương 28: Oán niệm ngút trời
Quyển 3 Chương 37: Quyển 3 Chương 37: Thật giả
Quyển 3 Chương 12: Quyển 3 Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Quyển 3 Chương 1: Quyển 3 Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Quyển 3 Chương 21: Quyển 3 Chương 21: Bắt cá
Quyển 3 Chương 29: Quyển 3 Chương 29: Hồ Nước của thần
Quyển 3 Chương 38: Quyển 3 Chương 38: Phát sinh biến dị
Quyển 3 Chương 2: Quyển 3 Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Quyển 3 Chương 22: Quyển 3 Chương 22: Chưa ăn được cá
Quyển 3 Chương 30: Quyển 3 Chương 30: Sâm La thụ
Quyển 3 Chương 39: Quyển 3 Chương 39: Lôi kiếp
Quyển 3 Chương 31: Quyển 3 Chương 31: Biển ký ức
Quyển 3 Chương 40: Quyển 3 Chương 40: Đối mặt
Quyển 3 Chương 32: Quyển 3 Chương 32: Huyễn cảnh
Quyển 3 Chương 41: Quyển 3 Chương 41: Thất Sát
Quyển 3 Chương 42: Quyển 3 Chương 42: Hội ngộ
Tiếp
Tôi thất tha thất thểu bước đi vô định trống rỗng, như thể hiện giờ đầu óc không có bất cứ một ý niệm khái niệm gì tác động kích thích nổi. Không khác một con rối, bị bàn tay vô hình nào đó từ trong bóng đêm xa xôi thăm thẳm giật dây dẫn dắt. Tôi cứ bước vô hồn mà trĩu nặng như thể chân tay mang theo một đám dây xích chục cân trói buộc, cho đến khi trước mặt lấp lánh ánh sáng dụ hoặc mới lấy lại chút tiêu cự. Tôi ngẩn ngơ nhìn một nhóm người quây quần bên đống c*̉i lửa ấm áp nướng thức ăn, vừa ăn vừa vui vẻ nói cười, giống như một gia đình nhỏ hạnh phúc. Mùi vị theo gió lan toả tới cánh mũi lôi kéo nước bọt ứa ra, tiếng bụng réo gọi như cầu cứu khẩn khoản. Ưu Đàm đứng vụt lên trước tiên, cầm bốn xiên cá nướng khổng lồ đung đưa như vẫy tay đón chào. -Bố! Ô Nha chạy ào tới bên tôi, hai tay vất vả đưa một xiên cá đã được cắn nham nhở nhưng bốc mùi nướng thơm phưng phức. -Bố đi đâu mà lâu quá mới về? Cá ăn ngon lắm đó! Mọi ngưới nướng nhiều quá trời trong lúc đợi bố về ăn c*̀ng. Nhưng mà mùi cá nướng lôi cuốn quá thành ra mọi người cầm lòng không được, ăn trước bố có chút xíu thôi hà! Tôi vừa xoa đầu bé vừa máy móc gật gật. -Không sao, mọi người đói thì cứ việc ăn trước, biết chờ người sau đến bao giờ. “Trời đất quỷ thần ơi, Dương Dương, anh như thế nào lại thành ra bộ dáng tả tơi xơ mướp này?” Bạch Ngân hốt hoảng lượn tới vẻ mặt khẩn trương lo lắng. -Không có gì quá nghiêm trọng. Tôi theo thói quen xem nhẹ tình trạng bản thân, cả cơ thể nặng nề như mang vác cả tấn hành lý trên một quãng đường bôn ba vạn dặm, suy kiệt mỏi mệt cả thể chất lẫn tinh thần. Tôi ước gì mình trở về căn nhà xưa c*̃, có lão bố bận rộn dọn dẹp nhà cửa đi ngược đi xuôi miệng mồm ca thán tôi lười biếng. Còn tôi cứ việc ngồi ì một chỗ, thảnh thơi vắt chân trên chiếc ghế gỗ Hoàng Hoa Lê bập bênh ngồi đọc sách sưởi nắng. Trước mắt hiện ra một vật chắn tầm nhìn, Ưu Đàm đứng chắn lối tay bưng áo quần. Tôi ngẩn ngơ nhìn hồi lâu mới vươn tay nhận lấy. Ngoại trừ lão bố ra c*̃ng chưa từng có ai chu đáo ân cần quan tâm từng chút một như thế này. -Mau mau thay y phục, Ưu Ưu là sợ bố cảm lạnh đó! Giọng con trẻ c*̉a Ô Nha vang lên thúc giục. -Biết! Tôi gật đầu đồng tình với bé, nhìn Ưu Đàm nói một câu chân thành “cảm ơn”. -Sau đó ra sưởi ấm ăn cá, trông cậu nhợt nhạt như kẻ chết dí trên giường bệnh lâu ngày, cá này bạc triệu c*̃ng chẳng có mà mua, là thần dược chốn dương gian, bảo đảm thuốc đến bệnh diệt. Lão thái bà vọng đến. Tôi quay đầu nhìn một lượt, có lẽ gia đình c*̃ng không khác hình ảnh này là mấy. Tôi từng có một gia đình đúng nghĩa dù chỉ có hai người. Nhưng đợi đến khi mất đi rồi mới dằn vặt day dứt, tiếc nuối khôn nguôi. Bây giờ tôi phải tự mò mẫm tìm kiếm cho mình những thành viên thích hợp, những trụ cột nền móng vững chắc để xây dựng một gia đình. Gia đình, nơi bạn có thể hoàn toàn tin tưởng yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau vô điều kiện. Nơi bạn nghĩ đến nhiều nhất khi đi xa, cảm thấy bình yên thanh thản khi ở gần, nghĩ đến đầu tiên khi vui vẻ hay khi đau thương. Tôi cầm lấy áo quần ra sau gốc cây lớn. Tiếng c*̉a Bạch Ngân vọng tới. “Dương Dương, thật ra ban nãy xảy ra chuyện gì? Đánh nhau với ai à?” -Thuần Vu Chấp Minh,đứa trẻ tóc trắng lúc trước ở nhà lão Dương thị trưởng, c*̀ng với tên Công Du Giám Binh. “Bọn chúng liên thủ?” -c*̃ng không hẳn, nhưng c*̃ng xem như vậy, đám Công Du thì Hắc Hồn đối phó, nhóm Thuần Vu thì do tôi tiếp quản... “Sau đó thế nào?” Tôi ngó đầu ra thấy Bạch Ngân đang nghịch thanh Hoả Đàm trong tay, hẳn lúc Ưu Đàm lấy đồ ra đã quên không cho nó vào. -Sau đó...chính là tôi đuổi được bọn chúng đi và quay trở về đây với mọi người. Tôi nhanh chóng thay xong, lúc bước về chỗ thấy Hắc Hồn từ bao giờ c*̃ng đã mang lại ngoại hình đầu to thân mảnh, nhìn lâu thành quen, c*̃ng không quá khó coi hại mắt như lúc đầu. Dù sao hình dáng bình thường ban nãy c*̃ng thật mong đợi. Lúc đó tuy bề ngoài nó còn chưa rõ ràng, hơn nữa tôi c*̃ng chẳng có thời gian tâm trí quan sát kỹ, nhưng c*̃ng mơ hồ nhận ra bộ dáng rất giống một con sói đen khổng lồ. Nó phải to cỡ một con voi trưởng thành, bây giờ mường tượng ra c*̃ng đủ thấy nó oai phong lẫm liệt nhường nào, tựa như ma sói canh giữ cửa địa ngục. Lúc trước tôi cứ nghĩ, dù sau này nó có thực thể chắc c*̃ng sẽ có vẻ ngoài tạp chủng dị dạng khủng bố tới mức làm người ta quay đầu bỏ chạy. Nếu là sói thì...Từng có thuyết viết rằng, Hồn Độn hóa thân giống chó sói, vì cho rằng không có loài nào tham ăn và ác độc như loài này.Nhưng có một điều khó hiểu, để Hồn Độn có được dáng vẻ và sức mạnh hoàn chỉnh cần phải cho hấp thụ 10.000 ma thú hoặc ác linh. Hắc Hồn tự lúc nào đã cắn nuốt từng đó thức ăn? -Bố, ngồi chỗ này ấm ấm! Ô Nha vỗ vỗ tảng đá kê làm ghế ngồi ở bên cạnh nhóc con. Tôi đi qua ngồi xuống. “Nói nghe thật đơn giản...thằng nhóc con đó tuy tôi không rõ nó còn che dấu thực lực tới đâu nhưng để nó tạm buông tha c*̃ng không dễ dàng gì. Sự thâm độc tà ác mà nó sở hữu thì không thể xem nhẹ...cái thứ đó nó có nhiều điểm tương đồng với Hắc Hồn. ” -Sao cơ? Điều Bạch Ngân tiết lộ thật khiến người ta nghi ngại. Tôi đón xiên cá từ tay Ưu Đàm, ngắm phải trái trên dưới mấy vòng. -Ý cô là thế nào khi nói “nó tương đồng với Hắc Hồn?” “Cơ thể c*̉a nó...c*̃ng là tập hợp c*̉a vô số ác linh...” -Ồ, cái này cô c*̃ng nhìn ra? “Đừng quên tôi c*̃ng là vong linh mà, đưa mắt một cái đơn giản nhìn thấu. Dương Dương, anh c*̃ng có thể mà, thể chất c*̉a anh đâu giống người bình thường.” Thể chất không như người bình thường? Tôi nhớ lúc trước có đọc một bài báo viết về một bộ phim với nội dung kể về một cậu bé chào đời với ngoại hình ông lão 80, sau đó theo thời gian đứa bé lớn khôn nhưng càng ngày càng trẻ ra và cuối c*̀ng chết đi trong bộ dạng của trẻ sơ sinh. Lại có bài báo viết một số người trưởng thành mới phát bệnh song vẫn giữ dáng vẻ c*̃, nhưng trí khôn và tâm tình lại trở về thời kỳ ấu thơ. Theo như tên Mạnh Chương tiết lộ, tên Thuần Vu Chấp Minh không phải mắc bệnh tật bẩm sinh mà thật sự do biến đổi thể chất vì dính dáng tới kiếm cổ trong một lần đơn thương độc mã xuống Âm Huyệt. Có thể số lượng oán vong quá lớn, tới mức một kẻ chuyên thao túng linh hồn c*̃ng kiểm soát không nổi dẫn tới tình trạng chính bản thân bị phôn phệ. Nhưng quá trình lại bị đảo ngược và tiến trình c*̃ng trở nên chậm chạp, vì thế gã mới có vẻ ngoài c*̉a một đứa nhóc. Xiên cá nướng thơm ngoài mong đợi, thú thật lúc trước khẩu vị c*̉a tôi dường như có vấn đề nặng. Mũi tôi khá thính nhưng vị giác không biết có phải bị hỏng, việc nêm nếm mặn ngọt trong nấu ăn không ảnh hưởng lắm nhưng khi chân chính thưởng thức lại nuốt không trôi. Tuy nhiên thịt cá Huyết Long như thể đánh thức sửa chữa toàn bộ vị giác sai khác trên đầu lưỡi trở về đúng chức năng bổn phận, món cá dụ hoặc lôi cuốn đến không tưởng, tôi cắn một miếng và có cảm giác mình như tìm ra món ăn khoái khẩu nhất trần đời. -Thế nào? Cực kỳ ngon đúng không? Lão thái bà vừa ăn ngốn ngấu vừa nhồm nhoàm hỏi, trông cuồng bạo dữ dội như dã thú đang đánh chén giành giật con mồi với kẻ nào đó trực chờ ngay bên cạnh, thực sự làm tôi có chút trợn mắt sửng sốt. Ưu Đàm hai tay c*̀ng lúc đưa lên cắn nuốt, cắm c*́i mải miết với tốc độ xử lý thức ăn nhanh như thể bị bỏ đói lâu ngày, tuy nhiên trông dáng vẻ lại cực điềm đạm từ tốn, không để một chút thức ăn thừa rơi vãi. Ô Nha bên cạnh c*̃ng híp mắt gật gật phụ hoạ, hai tay bé nâng đồ ăn mồm miệng dính một chút cá vụn, bé đưa tay quệt một cái chúng dính lên mu bàn tay và rơi vung vãi cả xuống áo quần. Cái đám như lang thôn hổ yết này, mặc dù quả thật có ngon tới mức muốn nuốt mất lưỡi, c*̃ng không tới mức cần tranh giành như thể đang tham gia cuộc thi ăn nhanh. -Không phải chỉ ngon thôi đâu. Lão thái bà một tay cầm ăn một tay cầm nướng. -Nó có thể xem là loại thực phẩm thần dược lão thiên ban tặng cho nhân gian, nội ngoại thương dù nặng tới mấy chỉ cần chưa chết đều có thể từ từ chữa khỏi.Tựa như chúng khiến đám tế bào bị ốm đau bệnh tật trở lên khoẻ mạnh và sinh sôi mãnh liệt hơn lúc nào hết. Tôi bình thản gật gật, không quá ấn tượng, đơn giản khả năng phục hồi c*̉a tôi c*̃ng khá mạnh, cánh tay bị gãy rời mà trong chốc lát c*̃ng có thể tự nối liền cơ mà. Tôi tuỳ tiện từ tốn cắn miếng thịt cá trắng hồng mềm mịn mỡ màng, từng sợi đậm đà như muốn tan trên đầu lưỡi. Tiếng lão bà nói xen lẫn tiếng nhai nuốt. -Không những thế nếu được ăn thường xuyên còn có thể khiến bản thân tăng thêm tuổi thọ, vạn độc bất xâm vạn tà bất chiếm, sinh cơ bất diệt đột phá tiềm năng. -Ồ! Tôi không ghìm nén được kinh ngạc, tăng thêm tuổi thọ? Vậy Miêu tộc có nó sẽ không tìm tới Ưu Đàm? Tôi cắn miếng cá, hương vị tuyệt hảo quả thật làm người ta không nỡ ngừng lại muốn được ăn mãi. -Bọn Miêu tộc có biết vụ này? “Nếu biết đã không tới lân chúng ta được hưởng phúc.” Ô Nha đột nhiên xen miệng, sau đó lại quay sang nói với Bạch Ngân vẫn chăm chú ngắm nghía thanh đao lại sờ mó sợi dây đỏ cột quanh vỏ bao. “Thật tiếc Bạch Bạch vô phúc không được nếm thử.” -Bạch Ngân, chuyện này không có cách nào giúp cô được sao?” “Cách...” Bạch Ngân ngửa cổ nhìn trời thở dài. “Nếu như có ai đó đồng ý cho tôi nhập xác...” Nói xong câu đó cô ấy quay sang nhìn tôi nhìn Ư u Đàm rồi lắc đầu. “Hai người thể chất không thích hợp...” Nhìn lão thái bà vẫn lắc đầu tiếp cuối c*̀ng dừng lại ở vẻ mặt non nớt bóng nhẫy mỡ cá c*̉a Ô Nha. “Nếu nhóc con này chịu...” -Hé hé, sao Nha Nha phải giúp đỡ chứ? Bé nói dứt lời liền vênh mặt hất cằm về hướng khác, gặm gặm đồ ăn. “Quên rồi sao? Lúc đánh nhau với tên Công Du là Dương Dương ném nhóc cho ta bảo vệ. Không nên vô ơn như vậy chứ? Câu nói nhẹ nhàng c*̉a Bạch Ngân làm nhóc con đứng hình một lúc mới chậm rì rì quay đầu lại, rầu rĩ làu bàu. -Vậy...chỉ một lúc thôi nhé! Mắt Bạch Ngân tức thì sáng rực lên lấp lánh, sự háo hức rạo rực khôn c*̀ng thể hiện cô cực mong chờ chuyện này. “Nhóc con, thả lỏng tinh thần một chút, giống như lúc thèm ngủ vậy.” Ô Nha gật gật. -Có đau không? “Sẽ không nếu nhóc tuân theo lời ta chỉ.” Tôi vẫn có chút quan ngại. -Có gây nguy hiểm gì không? Nghe nói bị nhập xác khiến chủ thể hao hụt sức sống? -Không đâu, điều đó chỉ xảy ra nếu là tình trạng cưỡng chế ép buộc. Thứ nhất do trẻ con vía nhẹ, thứ hai nó vốn dĩ là con gái với một nửa dòng máu Miêu tộc, bản thân định sẵn căn cao số nặng càng thích hợp cho chuyện “thông linh”. Dứt lời tôi thấy cô ta nhảy vồ vào Ô Nha, sau đó hình ảnh nhập nhằng chớp nhá mấy giây như thể đang cố điều chỉnh kích thước. Cơ thể Ô Nha giật nảy mấy cái như bị điện chích, tiếp theo bóng hình Bạch Ngân giống như dòng nước thẩm thấu, tắt ngấm, đầu Ô Nha gục xuống cả cơ thể đình chỉ bất động. “Đây là Hống Mao Vĩ?” Giọng bé con c*́i gằm phát ra, vẫn trong trẻo quen thuộc lại có gì đó khác lạ. “Hi hi, nếu đúng là vậy thì quả là món quà trân bảo tuyệt thế trần gian khó cầu.” Ô Nha xoay đầu nhìn tôi. -Bạch Ngân đó sao? “Là tôi.” Ô Nha nhoẻn miệng cười tươi tắn, giơ cây xiên cá há mỏ ngoạn một miếng lớn. Gật gật như trống tỏi. “Thật sự là thiên hạ đệ nhất tuyệt phẩm. Có thể trong một lúc có lại được vị giác, nếm thử được món ăn cực phẩm khó tìm, có chết c*̃ng thoả mãn.” Tôi cười cười lắc đầu, cô ta vốn chết rồi. Bình phẩm xong cô c*̃ng chẳng thèm để ý hình tượng, hùng hục hùng hục như trâu húc mả lao vào guồng quay cắn nuốt. Tôi ăn tiếp mấy miếng cá, thật sự là hương vị tuyệt vời, khó trách khiến người ta điên cuồng không kìm chế muốn ăn đầy miệng. Tôi rút con dao đá thuỷ tinh núi lửa, lưỡi c*̉a nó bị gãy gần hết, chúng hiện giờ đang nằm đâu đó trong lòng hồ giá lạnh. Thanh Hoả Đàm chỉ còn lại vỏ đao và chuôi c*̀ng sợi dây Âu Tử Dạ thắt cho tôi nhằm khiến chúng không bị rơi mất thất lạc. Sợi dây bện rất cầu kỳ, hoa văn đẹp đẽ tinh tế, màu sắc lộng lẫy tới mức làm người ta nín thở không nỡ dời tầm nhìn. Đỏ tươi như nhuộm máu mà rực rỡ tựa dáng chiều, dưới ánh sáng lửa hồng tán sắc lên thần thái diễm lệ đến nhức mắt, óng lánh như phủ bụi kim cương. -Hống Mao Vĩ? Ý cô là gì? Ô Nha nâng tay ăn xiên cá như gặm ngô nướng, nói trong khi miệng nhai một đống thức ăn. “Truyền thuyết cổ đại lưu rằng xưa kia trên vùng biển Đông Hải có một con thú vô cùng uy vũ ngang tàng tên Hống, nó mình ngựa đầu rồng có cánh như đại bàng sải rộng trên 15 trượng (1 trượng khoảng3,33m) lại rất thích chạy ngược xuôi trên bầu trời.” “Toàn thân da lông Hống đỏ như tẩm máu lại bao phủ sắc lửa màu xanh lam nóng bỏng tới mức có khả năng thiêu đốt bất kể thứ gì, tính tình lại dũng mãnh hung bạo nên thường xuyên gây chiến với rồng...thậm chí coi rồng là thực phẩm bổ sung năng lượng.” -Hống? Có thuyết viết rằng nó là chúa tể c*̉a Kỳ Lân, là thần thú cai quản và thống trị Kỳ Lân. Ô Nha gật gù lời tôi bổ sung. “Người ta thường cho rằng Rồng là thú vật linh thiêng cao quý, nếu chế ngự và trở thành chủ nhân c*̉a Rồng thì sẽ vô c*̀ng hãnh diện tự hào...” Ưu Đàm cầm siêu nước chè cứ thế nâng lên cao ngửa đầu há mỏ hứng nước từ vòi chảy xuống. Tôi đợi nó uống đã đời xong thì rót nước vào nắp ấm, uống. “Nhưng chưa từng có ai thuần phục được Hống, loài vật này quá kiêu ngạo cường đại, lòng tự trọng ngút trời không cho phép nó c*́i đầu trước bất kể quyền uy to lớn nào, thà chết còn hơn...” Ô Nha dừng lại, nhìn tôi uống nước. Tôi uống xong c*̃ng rất tâm lý thức thời rót nước vào nắp ấm rồi đưa cho cô. Ô Nha tu một hơi ừng ực, ợ lên một tiếng thoải mái rồi xoa xoa cái bụng nho nhỏ căng lên tròn vo. “Thật thoải mái...Haizz, đến khi nào thì mình lấy lại được thân xác?” Tôi giật mình. -Cô ý thức được nhục thể c*̉a mình còn tồn tại? Ô Nha thoáng khựng lại, nghiêng đầu trầm tư mất mấy giây rồi nhe hàm răng răng cưa nhấp nhô cười trừ. “Haizz, là vô ý thức buột miệng...nếu như tôi chết vì bị ám sát đầu độc gì đó thì thi thể hẳn sớm bị mang đi băm vằm thiêu huỷ...Chẳng lẽ có ai đó “thương thầm” mang đi ướp xác tưởng niệm?” Tôi nhìn nhìn Ô Nha. Bạch Ngân c*̃ng giống tôi, đều quên hết ký ức xưa c*̃, nhưng những điều đó giờ lại cực kỳ quan trọng mật thiết. Chẳng biết đến bao giờ mới chạm tới thứ đã bị phong ấn quên lãng, khám phá ra sự thật cố che dấu đi. Bạch Ngân bên trong Ô Nha quay lại bộ mặt đứng đắn nghiêm chỉnh. “Phải rồi, Hống Mao Vĩ chính là nói đến sợi lông đuôi c*̉a nó. Một chiếc lông cánh nghe đồn c*̃ng có khả năng cản phá được một đạo lôi kiếp đánh xuống. Còn một sợi lông đuôi c*̉a nó lại có tác dụng tăng cường thần thức. “Thần thức” mạnh mẽ mới gíup kẻ tu luyện tránh rơi vào ma kiếp, đột phá cảnh giới thông thuận.” “Cho nên thời cổ đại phàm nhân nghịch thiên tu tiên luôn mong muốn săn lùng Hống, để có được hai món thượng phẩm trân bảo. Có điều tìm ra nơi nó sống đã khó, khống chế được Hống nhu thuận là việc tựa như mơ tưởng hão huyền. Không những nó sở hữu thứ sức mạnh săn giết được rồng mà còn bởi bản chất ngoan cường quyết tuyệt. Nó sẽ chống trả đến chết, nhưng nếu nó chết thì lông c*̉a nó sẽ trở thành phế phẩm thấp kém. Được nó tự nguyện trao tặng... “kẻ đó” không biết anh ta dùng cách gì có được, làm thế nào tìm ra, rồi...nghĩ gì mà cho anh? Ô Nha trầm ngâm nói một tràng dài xong thì dừng lại, đăm đăm tĩnh lặng nhìn tôi như dán. -Cô chắc mình không nhầm? -Nhầm? Có một cách thử, rất đơn giản. Dứt lời Ô Nha tháo sợi dây rồi ném nó vào đống lửa. Lửa vàng ươm liếm tới, xung quanh vật phẩm phừng lên ngọn lửa xanh lam ma mị. Bạch Ngân dùng một cành trúc câu nó lên, khi đầu ngọn trúc chạm tới tíc tắc bị đốt cháy đen xì. Bạch Ngân lấy cành trúc ra, hơi dùng lực cắm phần ngọn xuống, nó lập tức hoá vụn tựa như đầu lọc thuốc lá hút rồi. Bạch Ngân quẳng mẩu trúc đi, cầm lấy lưỡi liềm vung một cái hất văng sợi dây ra ngoài. Trên lưỡi liềm để lại một vệt lửa đỏ rực tựa như bị để lâu trên bếp lò. Lửa xanh lam bám dính trên sợi dây mất thêm một lúc mới lụi tàn. Ô Nha lại giơ lưỡi liềm lên cao rồi chặt xuống. Lưỡi liềm tuy không mạnh mẽ như rìu chặt gỗ chém đá hay sắc bén như dao lam cắt gọt dễ dàng, nhưng dùng lực mạnh bạo, đất đá nhỏ xung quanh có thể thấy văng toé ra vỡ vụn. Bạch Ngân nhấc lưỡi liềm lên, sợi dây vẫn vững vàng dẻo dai, một vết xước bé c*̃ng không để lại. “Thật sự là hàng chính hiệu 100% số lượng giới hạn lại miễn phí cho không biếu không?”
Trước
Chọn chương
Chương 1: Quyển 3 - Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Chương 2: Quyển 3 - Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Chương 3: Quyển 3 - Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Chương 4: Quyển 3 - Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Chương 5: Quyển 3 - Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Chương 6: Quyển 3 - Chương 6: Kết giới của Si Mị
Chương 7: Quyển 3 - Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Chương 8: Quyển 3 - Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Chương 9: Quyển 3 - Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Chương 10: Quyển 3 - Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Chương 11: Quyển 3 - Chương 11: Kẻ dọn xác
Chương 12: Quyển 3 - Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Chương 13: Quyển 3 - Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Chương 14: Quyển 3 - Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Chương 15: Quyển 3 - Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Chương 16: Quyển 3 - Chương 16: Lão thái bà
Chương 17: Quyển 3 - Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Chương 18: Quyển 3 - Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Chương 19: Quyển 3 - Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Chương 20: Quyển 3 - Chương 20: Câu cá
Chương 21: Quyển 3 - Chương 21: Bắt cá
Chương 22: Quyển 3 - Chương 22: Chưa ăn được cá
Chương 23: Quyển 3 - Chương 23: Một con người khác
Chương 24: Quyển 3 - Chương 24: Hống Mao Vĩ
Chương 25: Quyển 3 - Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Chương 26: Quyển 3 - Chương 26: Trận mưa lạ
Chương 27: Quyển 3 - Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Chương 28: Quyển 3 - Chương 28: Oán niệm ngút trời
Chương 29: Quyển 3 - Chương 29: Hồ Nước của thần
Chương 30: Quyển 3 - Chương 30: Sâm La thụ
Chương 31: Quyển 3 - Chương 31: Biển ký ức
Chương 32: Quyển 3 - Chương 32: Huyễn cảnh
Chương 33: Quyển 3 - Chương 33: Trường Sinh Điện
Chương 34: Quyển 3 - Chương 34: Mộc Xà Thụ
Chương 35: Quyển 3 - Chương 35: Âu gia
Chương 36: Quyển 3 - Chương 36: Thần Minh Điện
Chương 37: Quyển 3 - Chương 37: Thật giả
Chương 38: Quyển 3 - Chương 38: Phát sinh biến dị
Chương 39: Quyển 3 - Chương 39: Lôi kiếp
Chương 40: Quyển 3 - Chương 40: Đối mặt
Chương 41: Quyển 3 - Chương 41: Thất Sát
Chương 42: Quyển 3 - Chương 42: Hội ngộ
Chương 43: Quyển 3 - Chương 43: Dị Xà
Chương 44: Quyển 3 - Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Chương 45: Quyển 3 - Chương 45: Khúc dạo đầu
Chương 46: Bảo vệ Âu Tử Dạ
Chương 47: Bảo vệ Âu Tử Dạ. (hạ)
Chương 48: Cứu binh tới
Chương 49: Phong Linh
Chương 50: Mất kiếm
Chương 51: Kết giới băng
Chương 52: Trò chuyện
Chương 53: Thi thể
Chương 54: Cái tên
Chương 55: Bạch y nhân
Chương 56: Bắt đầu trò chơi
Chương 57: Trò chơi chết chóc
Chương 58: Giết chóc
Chương 59: Hoang mang
Chương 60: Vật thí nghiệm
Chương 61: Thí nghiệm tàn nhẫn
Chương 62: Nước mắt
Chương 63: Khủng hoảng
Chương 64: Chìm sâu trong kinh hoảng
Chương 65: Giải thoát hận thù
Chương 66: Con tin cần giải cứu
Chương 67: Can dầu hỏa
Chương 68: Thế giới của tôi
Chương 69: Chối bỏ
Chương 70: Một người khác
Chương 71: Tâm tình của Phong Linh
Chương 72: Người đeo mặt nạ
Chương 73: Ô Thiên Hà
Chương 74: Hình nhân
Chương 75: Thi thể nhựa hóa
Chương 76: Bông Tuyết
Chương 77: Bản chất
Chương 78: Hỗn loạn
Chương 79: Thức tỉnh
Chương 80: Mất kiểm soát
Chương 81: Đùa giỡn sinh mạng
Chương 82: Đừng gọi tên tôi
Chương 83: Quá khứ ám ảnh
Chương 84: Nghiệt Hỏa
Chương 85: Cánh cửa trong lòng cống
Chương 86: Ác mộng trói buộc
Chương 87: Âu Tử Dạ rời đi
Chương 88: Thu dọn tàn cục
Chương 89: Giết người bí ẩn
Chương 90: Sự thật bị che dấu
Chương 91: Phanh phui sự thật
Chương 92: Bách Lý Thiên Hương
Chương 93: Là hắn
Chương 94: Tịch mịch
Chương 95: Canh Mạnh Bà
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Chương 97: Xe ma
Chương 98: Xe ma (hạ)
Chương 99: Được mỹ nữ quyến rũ
Chương 100: Chuyên Tôn Phượng San
Chương 101: Vĩnh biệt
Chương 102: Nhân Quan
Chương 103: Tư Đồ Phương Vi
Chương 104: Gặp sự cố
Chương 105: Lái xe
Chương 106: Oán Nhai
Chương 107
Chương 108: Bi thương
Chương 109: Hỏa táng
Chương 110: Tin đồn
Chương 111: Hắc bang
Chương 112: Tranh thêu
Chương 113: Thái Âm Càn Khôn Trắc
Chương 114: Da người
Chương 115: Hành động
Chương 116: Rối gỗ
Chương 117: Thuần Vu Chấp Minh
Chương 118: Mạn Châu Sa Hoa
Chương 119: Phong Linh
Chương 120: Ưu Đàm - Tước Hỏa
Chương 121
Chương 122: Thu Sương - Vương Đình
Chương 123: Xe tang
Chương 124: Bút ký của bố
Chương 125: Bút ký của bố (trung)
Chương 126: Bút ký của bố (hạ)
Chương 127: Khách nhân đến
Chương 128: Hắc Hồn - Tịch Tà
Chương 129: Tiếp tục hành trình
Chương 130: Ô Nha
Chương 131: Thiên Huyền Địa Hoàng
Chương 132: Hách Liên Vân Thải
Chương 133: Thiếu nữ váy trắng
Chương 134: Thiệt Khẩu
Chương 135: “Huyệt”
Chương 136
Chương 137: Luyện Niệm
Chương 138: Xương sườn
Chương 139: Gặp lại người quen
Chương 140: Cửa vào
Chương 141: Mê cung
Chương 142: Thi thai
Chương 143: Động rễ cây
Chương 144: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 1)
Chương 145: Hắc khí nhân (Trùng Phùng 2)
Chương 146: Hắc khí nhân (Trùng phùng 3)
Chương 147: Hai Âu Tử Dạ
Chương 148: Suối nước nóng
Chương 149: Doanh Ngư
Chương 150: Đầm nước lạnh
Chương 151: Trời mưa
Chương 152: Thủy Kỳ Lân
Chương 153: Sóng dữ
Chương 154: Dưới đáy đầm
Chương 155: Lôi nhân
Chương 156: Đối nghịch
Chương 157: Tỉnh lại
Chương 158: Xâm hại
Chương 159: Chim và cá
Chương 160: Điệt Triết
Chương 161: Khế ước
Chương 162: Sau cánh cửa
Chương 163: Bị vây khốn
Chương 164: Tập kích
Chương 165: Hố cát
Chương 166: Sụp đổ
Chương 167: Hồ dung nham
Chương 168: Châu Sơn
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177: Chương cuối
Chương 96-2: Tương phùng rồi ly biệt
Quyển 3 Chương 3: Quyển 3 Chương 3: Sự cố hy hữu, trùng hợp tử?
Quyển 3 Chương 13: Quyển 3 Chương 13: Nhân duyên của Âu Tử Dạ
Quyển 3 Chương 4: Quyển 3 Chương 4: Đầu mối nghi ngờ
Quyển 3 Chương 14: Quyển 3 Chương 14: Bắt đầu vây bắt
Quyển 3 Chương 5: Quyển 3 Chương 5: Xác định mục tiêu, phơi bày cái chết
Quyển 3 Chương 23: Quyển 3 Chương 23: Một con người khác
Quyển 3 Chương 15: Quyển 3 Chương 15: Thi Tiểu Cốt
Quyển 3 Chương 6: Quyển 3 Chương 6: Kết giới của Si Mị
Quyển 3 Chương 16: Quyển 3 Chương 16: Lão thái bà
Quyển 3 Chương 24: Quyển 3 Chương 24: Hống Mao Vĩ
Quyển 3 Chương 7: Quyển 3 Chương 7: Giải cứu linh hồn, Si Mị nổi giận
Quyển 3 Chương 33: Quyển 3 Chương 33: Trường Sinh Điện
Quyển 3 Chương 25: Quyển 3 Chương 25: Hồ điệp huyết hồng
Quyển 3 Chương 17: Quyển 3 Chương 17: Cô dâu của Sơn Thần
Quyển 3 Chương 43: Quyển 3 Chương 43: Dị Xà
Quyển 3 Chương 34: Quyển 3 Chương 34: Mộc Xà Thụ
Quyển 3 Chương 8: Quyển 3 Chương 8: Vọng Đô Diêm Thành
Quyển 3 Chương 26: Quyển 3 Chương 26: Trận mưa lạ
Quyển 3 Chương 44: Quyển 3 Chương 44: Thất Thủ Cửu Vĩ Xà
Quyển 3 Chương 18: Quyển 3 Chương 18: Chuyện xưa và hành trình vào rừng
Quyển 3 Chương 35: Quyển 3 Chương 35: Âu gia
Quyển 3 Chương 9: Quyển 3 Chương 9: Nhân sinh mê muội, lòng người khó dò
Quyển 3 Chương 45: Quyển 3 Chương 45: Khúc dạo đầu
Quyển 3 Chương 10: Quyển 3 Chương 10: Nhân sinh sở đoản, cưỡng cầu đổi thay
Quyển 3 Chương 19: Quyển 3 Chương 19: Hoàng Cương Ngư
Quyển 3 Chương 27: Quyển 3 Chương 27: Thiên Phục Linh Thần
Quyển 3 Chương 36: Quyển 3 Chương 36: Thần Minh Điện
Quyển 3 Chương 11: Quyển 3 Chương 11: Kẻ dọn xác
Quyển 3 Chương 20: Quyển 3 Chương 20: Câu cá
Quyển 3 Chương 28: Quyển 3 Chương 28: Oán niệm ngút trời
Quyển 3 Chương 37: Quyển 3 Chương 37: Thật giả
Quyển 3 Chương 12: Quyển 3 Chương 12: Kẻ bên trong thờ ơ, người bên ngoài nóng vội
Quyển 3 Chương 1: Quyển 3 Chương 1: Tư Đồ Vũ Linh
Quyển 3 Chương 21: Quyển 3 Chương 21: Bắt cá
Quyển 3 Chương 29: Quyển 3 Chương 29: Hồ Nước của thần
Quyển 3 Chương 38: Quyển 3 Chương 38: Phát sinh biến dị
Quyển 3 Chương 2: Quyển 3 Chương 2: Cái chết khiếm nhã
Quyển 3 Chương 22: Quyển 3 Chương 22: Chưa ăn được cá
Quyển 3 Chương 30: Quyển 3 Chương 30: Sâm La thụ
Quyển 3 Chương 39: Quyển 3 Chương 39: Lôi kiếp
Quyển 3 Chương 31: Quyển 3 Chương 31: Biển ký ức
Quyển 3 Chương 40: Quyển 3 Chương 40: Đối mặt
Quyển 3 Chương 32: Quyển 3 Chương 32: Huyễn cảnh
Quyển 3 Chương 41: Quyển 3 Chương 41: Thất Sát
Quyển 3 Chương 42: Quyển 3 Chương 42: Hội ngộ
Tiếp