Thích Đường - Vụ Viên

Chương 92

Trước Tiếp

SAY RƯỢU GẶP XUÂN (3)

"Nếu ngươi đã vậy thì đừng trách ta không nể tình xưa."

────୨ৎ────

Thường Chiếu cầm chân nến trong tay, chậm rãi bước đi, men theo lối tối mà tiến sâu vào ngục thất của Chu Tước Ty.

Dạo gần đây hắn thường xuyên lui tới nơi này nên ai cũng biết. Nguyên Minh ôm kiếm đứng đó, liếc nhìn hắn một cái, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu, cùng những người khác lặng lẽ rời đi.

Tô Thời Dự nằm sấp trên đống rơm, chỉ cảm thấy một vạt áo lạnh nhẹ lướt qua má. Ngay sau đó là một mùi hương thoang thoảng, vừa đắng vừa dịu.

Mùi ấy không chỉ là vị thuốc đơn thuần, mà còn hòa lẫn một thứ hương liệu quý. Kỳ lạ mà dễ chịu, không hề gắt.

Hắn đã để ý mùi này từ rất lâu.

Tô Chu Độ bệnh nặng nhiều năm, hắn thường xuyên ở bên chăm sóc, còn quen thuộc với thuốc men hơn cả Lạc Vi, nên rất nhạy với những thứ như vậy. Từ lần đầu Thường Chiếu phụng mệnh đến Tô phủ gặp hắn, hắn đã nhận ra, người này quanh năm uống thuốc.

Trông thì có phần tái nhợt, nhưng thân hình vẫn thẳng tắp, khỏe khoắn. Mũi tên bắn ngựa trên bãi Mộ Xuân năm ấy, lực tay vẫn còn đó. Rõ ràng không phải bệnh nặng ăn sâu vào thân thể. Vậy rốt cuộc là bệnh gì, khiến hắn phải uống thuốc quanh năm, lại còn là thuốc nặng?

Giờ đây, giữa mùi tanh của máu còn vương trong không khí, hương thuốc ấy vẫn rõ ràng đến lạ.

Thường Chiếu dừng lại cách hắn một bước, đặt chân nến xuống, rồi ngồi xuống rất tùy ý. Hắn đưa tay khẽ gạt đám rơm trước mặt, nơi còn dính vết máu, giọng nói nhẹ như đang hỏi chuyện phiếm.

"Ngươi có biết vì sao hắn lại lập ra Chu Tước Ty không?"

Tô Thời Dư không đáp. Thường Chiếu cũng không chờ, tự mình nói tiếp:

"Dù là ta hay Diệp Đình Yến, có thể được hắn trọng dụng đều là vì mũi tên trên bãi săn năm đó. Trước khi hắn tự mình nắm quyền, chúng ta đã đoán được, trong cung nhất định sẽ có một cơ quan giống như Hoàng thành ty, nghe lệnh trực tiếp từ hắn, trở thành lưỡi dao sắc nhất."

Hắn hơi nghiêng đầu, giọng nói vẫn đều đều:

"Đó là điều hắn học từ sách xưa. Một vị vua cần có tai mắt và nanh vuốt của riêng mình, để kiểm soát trong cung, để dò xét quan lại. Hắn cần một người vừa biết dùng đầu óc, vừa biết dùng sức. Ở ngoài nhìn không khác gì người thường, nhưng ở trong lại đủ tàn nhẫn, đủ bản lĩnh để thay hắn cai quản Chu Tước Ty, xử lý những việc mà Hình bộ hay Đại Lý tự không thể chạm tới."

Hắn khẽ cười, nhưng ý cười lại nhạt:

"Hắn học rất kỹ. Một nơi như vậy quá nguy hiểm, không thể để một người nắm giữ quá lâu. Cho nên trước kia là Diệp Đình Yến, sau này... là ta."

"Hắn đã cắt bớt quyền của Thái sư, ép xuống thế lực của hoàng hậu, làm rỗng lục bộ, trực tiếp nắm giữ quân cấm vệ. Chỉ cần thêm một thời gian, mọi quyền lực trong tay triều đình rồi sẽ gom hết về một chỗ. Tất cả những điều này, từ khi lên ngôi hắn đã tính sẵn. Chỉ cần hoàng hậu và Ngọc Thu Thực đấu đến mức không thể quay đầu, kẻ hưởng lợi cuối cùng chắc chắn là hắn."

Hắn nói một hơi dài, đến lúc này Tô Thời Dư mới miễn cưỡng mở mắt, nhìn hắn một cái.

Thường Chiếu khẽ thở dài, lấy ra một chiếc khăn, định lau đi vết máu trên mặt hắn. Tô Thời Dự lại nghiêng đầu tránh đi, không nhận.

Hắn cũng không bận tâm, chỉ tiếp tục nói:

"Nếu Thái sư nhất định phải chết, thì chỗ yếu nhất khi hắn gom lại quyền lực... chính là Chu Tước Ty này. Ta đã từng nói chuyện này với muội muội ngươi và Diệp Đình Yến. Ngươi nghĩ xem, hắn thiếu điều gì? Hắn học được cách tính toán của Ngọc Thu Thực, học được cách cân nhắc của hoàng hậu, nhưng lại không biết làm sao để giữ được lòng người."

"Những nơi như Chu Tước Ty, cần là những kẻ có thể liều chết vì chủ. Ngươi thử đoán xem, ở đây có được mấy người thật sự vì hắn mà liều mạng?"

Tô Thời Dự ho khẽ một tiếng, cố nuốt xuống cơn tanh nơi cổ họng, giọng nói khàn đi:

"Ngươi nói với ta những chuyện này có ý gì?"

Thường Chiếu nhìn hắn, giọng chậm lại:

"Ta muốn nói với ngươi, chuyện ta làm và chuyện muội muội ngươi làm vốn không khác nhau. Cùng một con đường hay không... thật sự quan trọng đến vậy sao?"

Hắn dừng một chút, rồi nói tiếp:

"Ta cũng muốn nói với ngươi, ta nhìn ra điểm yếu của Tống Lan, cũng nhìn ra điểm yếu của chính mình. Hắn thì không hề hay biết. Còn ta... dù biết, cũng không biết phải làm sao."

Ánh mắt hắn dừng lại trên người Tô Thời Dự:

"Ví như trước hôm qua, ta chưa từng đề phòng ngươi. Ta thật lòng muốn xem ngươi là bạn. Vậy mà ngươi lại làm như thế. Những lời trước kia... đều là giả cả sao?"

Hôm qua sau buổi chầu sớm, Tô Thời Dự đã dâng tấu lên điện Càn Phương.

Thường Chiếu ra khỏi cung từ sớm. Đến chiều, lại bị anh em họ Ngạn dẫn theo quân cấm vệ mời đến hậu điện Càn Phương. Khi còn chưa bước qua cửa điện, hắn đã nghe thấy giọng Tô Thời Dự, vẫn lạnh lẽo như thường

"Thần cùng Thường đại nhân ngủ chung giường, nửa đêm tỉnh rượu, xuống giường tìm nước, lại vô tình nhìn thấy nơi nối da ở cổ hắn. Những ngày qua, thần để ý chuyện này, trằn trọc không yên, lại nghe nói năm đó nhà họ Thường gặp nạn, cả nhà bị giết, chỉ còn một mình hắn sống sót."

"Vì vậy thần đã nhờ người quen ở Yến Châu âm thầm dò xét, không ngờ lại phát hiện người vú già năm xưa hắn đưa đi vẫn còn sống. Bà ta xác nhận hắn không phải là Thường Chiếu. Thần đã sai người đưa bà về Biện Đô, đi ngựa gấp trước một bước, đồng thời mang theo bức họa do chính bà vẽ. Chỉ cần bệ hạ cho gọi Thường đại nhân đến, lột lớp mặt nạ ra, vừa nhìn là rõ."

Thường Chiếu đưa tay sờ vết sẹo nơi cổ, bật cười khẽ.

Tô Thời Dư quay đầu nhìn hắn, ánh mắt chao động, rồi lại dần lặng xuống.

Tống Lan tựa trên long ỷ, sắc mặt khó đoán, không rõ là vui hay giận, chỉ chậm rãi hỏi:

"Bình Niên, lời Tô khanh nói, ngươi có nhận không?"

Hắn bước lên, quỳ xuống, giọng không chút gợn sóng:

"Thần không thể nhận."

Thế là Tống Lan gọi thái y đến, cẩn thận gỡ lớp giả trang trên mặt hắn. Tô Thời Dự nhìn không ra biểu cảm gì, nhưng dưới tay áo rộng, tay vẫn không kìm được mà run lên.

Đến khi lớp mặt nạ bị bóc ra, hắn nghiêng đầu nhìn, nín thở.

Trước mắt là một khuôn mặt đầy vết thương chằng chịt, gần như không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Thường Chiếu lập tức cúi rạp xuống, ép mặt mình xuống đất:

"Bệ hạ, năm đó thần gặp biến cố, dung mạo bị hủy, bất đắc dĩ mới phải dùng mặt nạ. Người làm quan cần đoan chính, nếu thần mang bộ dạng này vào triều, e khó tránh lời dị nghị. Vì thế mới phải đi đến bước này. Tội lừa dối quân vương, thần muôn chết cũng không dám chối. Nhưng lời của Tô đại nhân... thực sự là vô căn cứ."

Tô Thời Dư siết chặt vạt áo, không nói một lời.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt ấy, hắn đã hiểu, ván cờ này đã hỏng, nói thêm cũng vô ích.

Thường Chiếu lại tiếp tục, giọng bình tĩnh mà sắc lạnh:

"Tô đại nhân là người thân cận của hoàng hậu. Những ngày qua giả vờ thân thiết với thần, chẳng qua là để bày ra kế này, muốn trừ đi người bên cạnh bệ hạ. Người vú nuôi của thần đã mất từ năm ngoái, ở Yến Châu còn làm tang lễ. Vậy thì người mà Tô đại nhân tìm được là ai? Dựa vào một bức họa mà vu cáo, chẳng phải quá miễn cưỡng sao?"

Hắn dập đầu một cái:

"Thần xin bệ hạ cho đưa người kia vào cung đối chất, trả lại trong sạch cho thần."

Tống Lan không lập tức ban chết Tô Thời Dự, mà trước hết đưa hắn vào Chu Tước Ty, cũng chỉ vì người mà hắn vừa nhắc đến vị "vú nuôi" còn sống kia.

Nhưng cả hai đều hiểu rõ, một khi đã bước ra khỏi điện Càn Phương hôm nay, thì người ấy sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

Tô Thời Dự khẽ bật cười. Một chuỗi máu theo khóe môi tràn ra.

Từ khi vào Chu Tước Ty, hắn đã chịu không ít hình phạt. Áo ngoài màu nhạt sớm đã thấm đẫm máu, chỉ còn có thể nằm sấp trên đống rơm ẩm. Rơm có mùi mốc nhẹ, dường như vì mấy ngày xuân vẫn còn lạnh.

Thường Chiếu chỉ nhìn một cái rồi quay đi.

"Thời Dự à, ngươi muốn giúp muội muội mình trừ ta có phải là quá vội rồi không? Giả vờ thân thiết với ta suốt hai ba tháng, vậy mà đến lúc người kia vừa vào thành được mấy ngày, ngươi đã không nhịn nổi. Hay là ngươi sợ, sợ nàng vừa đặt chân vào Biện Đô đã bị ta phát hiện? Ngươi cũng hiểu rõ mà, nàng vốn không thể nào vào được cửa thành. Ngươi muốn đánh ta một đòn bất ngờ... đáng tiếc, vẫn là không đủ."

Tô Thời Dư nói đứt quãng, hơi thở nặng nề:

"Chỉ cần... khiến hắn... có thêm vài phần nghi ngờ về ngươi... cũng đã đủ..."

Mồ hôi lạnh nhỏ xuống mu bàn tay Thường Chiếu. Hắn khẽ nhíu mày, vẻ thương hại khi nãy đã tan đi, giọng nói trở nên lạnh hơn:

"Thì ra từ lần đầu gặp ta, ngươi đã nghĩ đến chuyện này rồi. Trên Phong Lạc Lâu, hoàng hậu cùng ngươi diễn một màn. Sau bữa rượu, ngươi lại giả vờ mở lòng, nói ra bao nhiêu lời tâm sự. Mà ta lại tin. Tin những lời ngươi nói về nỗi bất mãn, về chí không gặp thời, còn muốn cùng ngươi kết giao. Còn ngươi, chỉ muốn dồn ta vào chỗ chết. Tiểu Tô đại nhân, những lời ngươi từng nói với ta, chẳng lẽ chính ngươi chưa từng nghĩ qua sao? Ngươi thật sự cam tâm làm một con chó trung thành cho hoàng hậu và nhà họ Tô sao?"

Càng nói giọng hắn càng cao, đã có phần mất bình tĩnh.

Tô Thời Dư nhìn hắn như vậy, lại gắng sức cười một tiếng: "Ngươi và chúng ta... sao có thể nói là không khác? Đã vậy cần gì phải tự tô vẽ mình cao thượng đến thế? Ở trước mặt ta ngươi còn định giả vờ đến bao giờ?"

Có lẽ vì vết thương đau quá, hắn gắng gượng nói xong, một lúc lâu sau mới có chút thất thần, lẩm bẩm:

"Trong trận mưa lớn năm đó, phụ thân đã cứu ta một mạng, lại dốc lòng dạy dỗ ta bao năm... Lạc Vi xem ta như huynh trưởng, chưa từng đối xử tệ với ta. Cho dù ta từng nảy sinh ý nghĩ khác thì đã sao? Ta vốn biết mình bình thường. Năm để để muội ấy đi Hứa Châu thay ta, ta chưa từng hối hận. Ta không có chí hướng gì lớn lao, nếu có thể kéo ngươi cùng chết, quả thực là... là... nhưng..."

Nói đến sau cùng, hắn thậm chí nói năng rối loạn, trước sau lộn xộn. Thường Chiếu nghe xong, mắt đỏ lên, lại ngửa đầu cười lớn:

"Ha ha ha... tình cảm tốt đến vậy sao, đúng là một bậc quân tử!"

Cười xong, hắn ném chiếc khăn lên mặt Tô Thời Dự, đứng dậy, nhìn xuống từ trên cao:

"Nếu ngươi đã như vậy thì đừng trách ta không niệm tình xưa. Quý phi sắp đến ngày sinh rồi phải không? Nói ra thì, nếu không có nàng, ta cũng không tin ngươi nhanh đến thế. Đã từ đầu đến cuối nàng chỉ là cái cớ của ngươi, vậy nàng có xảy ra chuyện gì, ngươi cũng sẽ không đau lòng, phải không?"

Tô Thời Dự trợn mắt, cố gắng bò lên mấy bước, nắm chặt lấy vạt áo hắn, nhưng một câu cũng không nói ra được. Thường Chiếu chỉ nghe thấy tiếng thở gấp khò khè trong cổ họng hắn.

"Muội muội ngươi muốn cùng ta đánh cược, lại một lòng muốn giết ta. Ta đã hứa không tạo thêm máu đổ, nhưng đến nước này, ta cũng không còn cách nào khác."

Hắn đá văng tay Tô Thời Dư. Nhìn hắn ngã trở lại, đau đến run rẩy, giọng nói lại trở nên nhẹ nhàng:

"Đợi đến khi ngươi bị chém đầu ngoài chợ, muội muội ngươi nhất định sẽ đến cứu. Nàng vừa lộ mặt, Diệp Đình Yến chắc chắn sẽ bị lộ. Khi đó bệ hạ muốn làm gì, ta cũng không ngăn được, cũng không tính là phá lời hứa. Nếu hai người họ cứ thế mà chết, cũng không hay, triều cục vẫn chưa đủ loạn. Nhưng chuyện của quý phi, cũng đủ khiến bệ hạ đau đầu một thời gian... để ta nghĩ xem..."

Hắn vừa tính toán vừa rời đi, từ đầu đến cuối không quay lại nhìn thêm một lần nào.

_

Mưa xuân dầm dề, hoàng thành phủ kín trong một màn sương mờ. Lá non đầu xuân, cành liễu mềm cũng chìm khuất dưới tầng mây xám dày đặc.

Lạc Vi nghe xong lời Diệp Đình Yến, cổ họng dâng lên vị tanh, không dám tin:

"Vì sao huynh trưởng lại bị Tống Lan đưa vào Chu Tước Ty, hắn ra tay rồi sao?"

Diệp Đình Yến trầm mặc, không đáp.

Vậy nên Lạc Vi lập tức hiểu ra: "Ta đã dặn hắn đừng nóng vội. Ít nhất... ít nhất cũng phải đợi nhân chứng vào kinh, ít nhất phải bàn với ta trước..."

"Hiện giờ Thường Chiếu thân thiết với anh em họ Ngạn, tai mắt trong cấm quân rất nhiều. Người bà vú kia nếu vào kinh, chắc chắn sẽ bị hắn phát hiện. Thời Dự sợ kéo dài sẽ hỏng việc." Diệp Đình Yến nói, giọng khàn lại. "Hắn hẳn nghĩ rằng, dù không thể một lần trừ được Thường Chiếu, nhưng chỉ cần lộ ra chuyện dưới lớp mặt nạ còn có một khuôn mặt khác, cũng đủ khiến Tống Lan sinh nghi. Thường Chiếu quả thật không kịp trở tay... chỉ là không ngờ..."

Lạc Vi thở gấp, rất lâu mới nói được một câu:

"Vậy Tùy Vân thì sao?"

"Hôm qua, không lâu sau khi Thời Dư bị đưa vào Chu Tước Ty, không rõ là ai đã lén báo tin này cho quý phi, khiến nàng kinh sợ mà sinh non." Diệp Đình Yến đáp. "Nửa đêm, nàng sinh hạ một bé trai, mẹ tròn con vuông. Thường Chiếu từ Chu Tước Ty trở về, đem chuyện cũ giữa Thời Dự và Tùy Vân nói lại với Tống Lan."

Hắn siết chặt tay Lạc Vi, không đợi nàng lên tiếng đã nói tiếp:

"Tống Lan nổi giận, nghi ngờ quý phi và Thời Dự có tư tình, cho gọi thái y đến nghiệm thân. Đứa trẻ... đúng là huyết mạch của hắn."

Lạc Vi tạm thở ra một hơi, nhưng trong lòng lại dấy lên bất an: "Chúng ta phải nghĩ cách. Tùy Vân vừa sinh con, Tống Lan chắc chắn sẽ..."

"Hôm nay trên triều, Tống Lan vừa nhận được tin, chưa nghe hết tấu đã phất tay bỏ đi. Quần thần lui cả, chỉ còn ta và Thường Chiếu ở lại." Diệp Đình Yến tránh ánh mắt nàng, "sau một đêm rối ren, quý phi ôm con mà ngủ. Tống Lan vội lên triều, lại đúng lúc thái hậu tỉnh lại trong chốc lát, đến điện thăm hỏi, nên lơi lỏng canh giữ. Không ngờ..."

Tim Lạc Vi như muốn nhảy khỏi lồng ngực:

"Không ngờ thế nào?"

Diệp Đình Yến khẽ vuốt mu bàn tay nàng, rất lâu sau mới nói khẽ:

"Quý phi nhân lúc thái hậu không để ý, gắng gượng ngồi dậy... tự tay b*p ch*t đứa trẻ."

Trước Tiếp