Thích Đường - Vụ Viên

Chương 5

Trước Tiếp

CỐ NHÂN ĐÔNG SƠN (4)

Dễ bị nghi ngờ, lại còn bị vu oan

────୨ৎ────

"Thánh nhân từng dạy, quân tử coi trọng y quan hơn cả sinh mệnh. Phụ hoàng muốn đánh, không cần dời ghế đình, nhi thần xin quỳ mà nhận phạt!"

Lạc Vi khẽ chớp mắt, nhưng cảnh trước mắt vẫn không hề tan biến.

Một ngày xuân quang đãng, vậy mà tuyết lại lặng lẽ rơi xuống từ đỉnh đầu nàng.

Dưới đài Điểm Hồng, sắc xanh, đỏ, tím hòa lẫn, như bị thiêu đốt, tro tàn bay lên lại hóa thành từng mảnh tuyết trắng tinh khôi. Chúng theo cơn gió xa xăm, chập chờn trôi tới, nhẹ nhàng đậu xuống vai vị hoàng thái tử mười bốn tuổi.

Năm ấy vào đông, tuyết phủ khắp hoàng thành, che lấp hết thảy sắc đỏ trên bậc đan trì, chỉ còn lại một khoảng tịch liêu lạnh lẽo.

Hoàng đế chắp tay sau lưng, không cho nội quan che ô, từng bước một đi xuống bậc thềm, dừng lại trước vị trữ quân đang run lên vì giá rét nhưng vẫn không hề cúi mình.

"Con chẳng qua chỉ gặp mấy vị công tử họ Diệp kia một lần, Bắc U và Biện Đô cách nhau ngàn dặm. Trận chiến ở sông U Vân thảm khốc đến thế, con lấy gì mà dám chắc rằng thiếu tướng quân từng theo địch?"

Lạc Vi nấp sau cột hành lang, tay xách hộp thức ăn, nước mắt lưng tròng nhìn hai cha con trước đình, không dám bước ra.

Gió tuyết gào thét, nàng xoa đôi tai đã tê buốt đỏ ửng, khiến những lời vọng từ xa trở nên mơ hồ khó rõ.

"Phụ hoàng, cả nhà họ Diệp đều là trung liệt. Nhi thần tuy chỉ có duyên uống một chén rượu với đại công tử, nhưng tấm lòng một dạ báo quốc của hắn, há có thể che giấu? Nếu thiếu tướng quân thực lòng muốn theo địch, sao lại tử trận nơi sa trường, đến xương cốt cũng chẳng còn? Những năm qua, nhi thần vẫn thư từ qua lại với tam công tử, biết rõ họ..."

Phần sau nàng không còn nghe rõ, chỉ thấy hoàng đế ngẩng đầu nhìn trời, thở dài một tiếng thật sâu.

"Thừa Minh, con còn quá trẻ... lại quá cố chấp."

Hai người trầm mặc trong chốc lát. Không rõ trữ quân lại nói thêm điều gì, chỉ thấy sắc mặt đế vương chợt trầm xuống. Ông lùi lại một bước, cao giọng:

"Con đã cố chấp như vậy, trẫm sẽ cho con một bài học! Người đâu, kéo thái tử xuống hành lang, đặt lên ghế, lột bỏ y phục, ban đình trượng!"

Trữ quân lớn tiếng đáp:

"Thánh nhân từng dạy, quân tử coi trọng y quan hơn cả sinh mệnh. Phụ hoàng muốn đánh, không cần dời ghế đình, nhi thần xin quỳ mà nhận phạt!"

Lạc Vi từng nghe phụ thân nói, đình trượng trong cung phải lột bỏ y phục là để tiện bề chữa trị. Nếu để áo dính máu, khi bóc ra, nỗi đau chẳng khác nào chịu thêm một lần hành hình.

Dẫu vậy, vẫn có không ít văn thần thà chịu nỗi đau rách da xé thịt, cũng không muốn trước bao ánh mắt mà bị lột bỏ y phục.

Phụ thân xoa đầu nàng, giọng nói phảng phất chút hoài niệm:

"Tổ phụ con từng có một tri kỷ, thanh danh chẳng mấy tốt đẹp, thường bị phạt trong nội đình. Nhưng từ khi nhập triều làm quan cho đến lúc giữ chức tể phụ, ông ấy lần nào cũng quỳ ngoài Đông Môn, vừa chịu trượng vừa đọc Lễ Ký."

Vì thế, Lạc Vi chỉ có thể vừa lau nước mắt vừa nhìn thái tử quỳ dưới bậc đan trì chịu phạt. Đợi đến khi hình phạt kết thúc, nàng mở hộp thức ăn ra, mới hay những viên bánh trôi đậu đỏ bên trong đã nguội lạnh từ lâu.

Nghĩ lại, e rằng đế vương sớm đã phát hiện ra nàng, chỉ là không nói. Khi thấy hành hình xong, vốn định buông vài lời hỏi han, nhưng liếc qua cây cột nơi Lạc Vi trốn, rốt cuộc vẫn quay người, dẫn theo tùy tùng rời đi.

Lúc này, Lạc Vi mới xách vạt váy lông mềm, vội vàng chạy tới:

"Nhị ca ca..."

Thiếu niên được nàng gọi như vậy khẽ sững lại, chống tay xoay người nhìn sang.

Gương mặt ấy trong làn tuyết mịt mờ trở nên mơ hồ hư ảo, chỉ có nụ cười nơi khóe môi là vẫn sáng bừng, không sao kìm nén:

"Vi Vi."

Sau đó, mọi âm thanh dần lịm tắt.

Dường như nhận ra sự thất thần của Lạc Vi, Yên La ở bên cạnh khẽ nâng tay, rót thêm cho nàng một chén trà nóng, ghé sát bên tai thì thầm:

"Nương nương, trà đang sôi, xin người cẩn thận."

Ngón tay Lạc Vi khẽ lướt qua chiếc chén sứ tinh xảo, hơi nóng bỏng rát kéo nàng từ miền mộng tưởng trở về hiện thực.

Ảo cảnh quen thuộc ấy, dạo gần đây xuất hiện ngày một dày, ngày một dữ dội hơn.

Nàng cũng không biết, nếu cứ tiếp diễn như vậy, đến một ngày nào đó, liệu mình còn phân biệt được đâu là hư ảo, đâu là hiện thực?

Chỉ là lúc này không phải thời điểm để nghĩ sâu xa. Trước mặt, Ngọc Thu Thực vì bị Diệp Đình Yến thoái thác, càng thêm không chịu buông tha:

"Chẳng qua chỉ mời ngài cho chúng ta xem qua một lần, Ngự Sử lại e dè lời gièm pha mà cố chấp như vậy. Rốt cuộc là cảm thấy bị sỉ nhục, hay trong lòng ngươi sợ hãi?"

Diệp Đình Yến cười lạnh:

"Thái sư nói chí phải, 'qua lí chi hiềm, ý dĩ chi báng', há có thể quên?"

Lạc Vi siết chặt chén trà, lòng bàn tay bị bỏng đến ửng đỏ. Yên La lo lắng nhìn nàng, còn chưa kịp mở lời, Tống Lan đã bất chợt lên tiếng:

"Hoàng hậu thấy sao?"

"Thiếp cho rằng..."

Lạc Vi nhìn về phía Diệp Đình Yến đang cụp mắt, thần sắc lạnh nhạt, khẽ do dự một thoáng. Nhưng lần này, đối phương lại không ngẩng đầu đáp lại.

Nàng thu ánh mắt, cất giọng phân phó:

"Yên La, ngươi cùng Lưu công công tạm lui xuống. Truyền Kim Thiên Vệ mang một tấm bình phong tới. Diệp đại nhân là quân tử, sao có thể để chịu nhục trước chốn đông người?"

Sau khi được hoàng đế chấp thuận, Yên La cho lui toàn bộ cung nhân hầu hạ phía sau ba người, chỉ để lại hai thị vệ thân cận ngự tiền. Cùng họ, nàng đem chiếc bình phong bốn cánh đặt sang một bên.

Thủ lĩnh thị vệ sắp xếp xong bình phong, đứng bên cạnh Diệp Đình Yến, hạ giọng:

"Đại nhân, xin mời."

Diệp Đình Yến khẽ cong môi, nở một nụ cười chua chát:

"Thần đa tạ ân điển của nương nương."

Lạc Vi thản nhiên đáp:

"Không cần."

Chỉ vì câu nói quen thuộc ban nãy, nàng đã đem cách giải nguy đặt ngay trước mắt hắn, còn việc hắn có hiểu hay không, đành tùy hắn vậy.

Sau tấm bình phong, chỉ còn lại ba người, đế, hậu và tể phụ, cùng hai Kim Thiên Vệ đứng chầu hai bên.

Dưới đài, quần thần xôn xao trước hành động khác thường ấy. Nhưng Diệp Đình Yến chỉ là một văn thần phẩm cấp thấp, những người hắn còn phải bái kiến cũng chẳng còn bao nhiêu, nên cũng không xem là trì hoãn.

Chư thần đều nghiêm mặt, không rõ trước mặt đế hậu và tể phụ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không dám lớn tiếng bàn luận. Ai nấy đành chỉnh tề y quan mà ngồi, song trong tiệc lại âm thầm dậy sóng, dẫu không thể nói ra, nhưng không một ai không dõi mắt về phía đài Điểm Hồng.

Diệp Đình Yến ung dung tháo xuống một viên lưu ly nhạt màu nơi cổ áo, đầu cúi thấp, tựa như không chịu nổi nỗi nhục lớn lao này. Lạc Vi cầm chiếc đoàn phiến bên cạnh, khẽ che nửa dung nhan, qua lớp lụa mờ, thấy hắn chậm rãi cởi bỏ ngoại bào màu xanh sẫm.

Trên quạt thêu hoa đường, cánh trắng phớt hồng, cành lá xanh non, thanh nhã thoát tục. Nàng từ từ hạ chiếc quạt xuống khỏi tầm mắt, vừa lúc nhìn thấy hắn trút bỏ lớp trung y trắng như tuyết, lộ ra bờ vai phải.

Dưới xương quai xanh, cách chưa đầy nửa tấc, hiện rõ một vết lạc ấn cũ.

Chữ "nô" bằng chữ Triện khắc sâu, phơi bày nỗi đau năm xưa của chủ nhân, cùng nhục nhã khi hôm nay bị ép phải lộ ra dưới ánh sáng.

Tống Lan khẽ gật đầu với Diệp Đình Yến, như một lời an ủi. Hắn liền mặt không đổi sắc, kéo lại y bào, còn chưa kịp chỉnh tề, đã nghe giọng Ngọc Thu Thực pha chút châm biếm vang lên:

"Trận chiến năm xưa ở sông U Vân ra sao, kinh thành hoàn toàn không rõ, chỉ cho là đại công tử lãnh binh không tận lực. Đáng tiếc, đáng tiếc thay, tam công tử nhất quyết vào kinh. Dù thân phận không phải là giả, nhưng vết nô ấn này một khi lộ ra, chuyện năm ấy cũng không còn gì che giấu được. Tam công tử, ngươi đầy bụng tài hoa, nhưng e rằng con đường phía trước khó mà bằng phẳng... Bệ hạ nên..."

Lời hắn còn chưa dứt, Diệp Đình Yến đang quỳ trước bình phong bỗng nhiên giật lấy đoản đao bên hông thủ lĩnh Kim Thiên Vệ. Người kia kinh hãi biến sắc, nhất thời chỉ kịp quát lớn:

"To gan! Hộ giá!"

Đám Kim Thiên Vệ vốn phục sẵn bên đài Điểm Hồng nghe tiếng, lập tức ào tới như gió.

Nhưng sau khi đoạt được đoản đao, Diệp Đình Yến lại xoay tay, nhanh như chớp đâm thẳng vào vai phải của chính mình!

Tống Lan và Lạc Vi đồng loạt đứng bật dậy, đến cả Ngọc Thu Thực cũng bị hành động bất ngờ này làm cho kinh sợ.

Ngay trong khoảnh khắc mọi người còn chưa kịp phản ứng, y phục xộc xệch, Diệp Đình Yến đã dứt khoát hạ tay, tự tay khoét đi mảnh da mang nô ấn trên vai!

Máu tươi lập tức tuôn trào, chỉ trong chớp mắt đã nhuộm đỏ cả lớp trung y trắng như tuyết, thậm chí văng lên bình phong phía sau vài giọt.

Những giọt máu ấy, như mực nhỏ vào làn nước trong, loang ra thành những vệt hình quái dị, dữ dằn.

Tống Lan giơ tay ngăn Kim Thiên Vệ, chỉ cho phép thủ lĩnh tiến lên nhặt lại đoản đao. Hắn vội bước tới, giọng đầy quan thiết:

"Đình Yến, ngươi có sao không?"

Diệp Đình Yến khó nhọc đáp:

"Thần... đa tạ bệ hạ quan tâm."

Sắc mặt hắn trắng bệch đến đáng sợ, thần tình cũng vì cơn đau nơi vai phải mà méo mó. Mồ hôi lạnh làm ướt cả mái tóc mai vốn chỉnh tề, theo gò má chảy xuống vết thương, hòa lẫn với máu rồi tan biến.

Hắn ra tay rất có chừng mực, chỉ gọt đi một mảnh da nơi bề mặt.

Lạc Vi đứng sau lưng Tống Lan, tinh ý bắt gặp ánh mắt Diệp Đình Yến lướt qua nàng, thoáng hiện một nụ cười.

Nụ cười ấy tắt đi rất nhanh. Hắn ôm lấy vết thương nơi vai, gắng gượng đứng thẳng, nhìn về phía Ngọc Thu Thực đang chết lặng:

"Trận chiến ở sông U Vân năm xưa rốt cuộc thế nào, thần không dám đoán... nhưng lời thái sư nói quả không sai. Dù là cắt đứt với họ tộc, hay thay trưởng huynh chịu tội, nỗi đau hôm nay do tự tay gọt bỏ nô ấn, đều là điều thần đáng phải chịu!

Bệ hạ không nên dùng người không rõ lai lịch, cố che đậy lại càng khiến lời đồn thêm rối. Thần hôm nay đa tạ thái sư, để thần... chấm dứt nguy cơ tương lai bị người đời bàn tán này!

Thần... cúi đầu, bái tạ lần nữa!"

── ⋆⋅☆⋅⋆ ──

🫒: Tên của chương cũng như câu nói của Diệp Đình Yến là: 瓜李之嫌,薏苡之谤 (qua lí chi hiềm, ý dĩ chi báng)

Qua lí chi hiềm: Xuất phát từ điển tích "qua điền bất nạp lý, lý hạ bất chính quan" nghĩa là đi qua ruộng dưa không cúi sửa giày, dưới cây mận không chỉnh mũ, để tránh bị nghi ngờ.

Ý dĩ chi báng: Bắt nguồn từ điển tích về việc bị vu là mang ngọc quý nhưng thực ra chỉ là hạt ý dĩ (hạt bo bo).

Trước Tiếp