Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
ĐƯỢC MẤT NHƯ MƠ (6)
Bị người ta khinh rẻ thì sao? Cũng chẳng sao.
────୨ৎ────
Cánh cửa sau lưng vừa khép lại, Diệp Đình Yến đã trượt theo bức tường lạnh lẽo, ngồi sụp xuống đất.
Trong mật thất tối om, không có lấy một ngọn đèn, tĩnh mịch như lăng mộ.
Quá tối, xung quanh là một màu đen gần như khiến người ta mù lòa. Dù hắn đã quen với bóng tối khi nhắm mắt, nhưng khi bị ném trở lại vào thứ u ám thế này, vẫn không kìm được mà run lên.
Những ký ức mà hắn tưởng đã quên sạch, lại lần nữa dâng lên. Diệp Đình Yến th* d*c mấy hơi, cảm thấy mồ hôi lạnh men theo thái dương nhỏ từng giọt xuống.
Hắn cứ ngỡ mình đã quen rồi.
Nhưng bóng tối khi nhắm mắt và bóng tối khi mở mắt... rốt cuộc vẫn hoàn toàn khác nhau.
Nơi này lại quá nguy hiểm, chỉ cách Tống Lan một bức tường. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng bệnh tim sẽ lại phát tác. Hắn không dám để bản thân mất ý thức, liền dựa vào bức tường lạnh phía sau, mò mẫm tìm kiếm, chỉ cần có một tia sáng, cũng đủ để hắn không hoảng loạn đến thế.
May mắn thay, hắn tìm được một hàng lỗ thông khí nhỏ như đầu kim.
Ánh sáng xuyên qua đó mỏng như sợi tơ, nhưng cũng đủ khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Đình Yến như trút hết sức lực, tựa vào tường, rút khăn trong tay áo ra, chậm rãi lau đi mồ hôi lạnh đầy trán.
Giờ nhớ lại, năm xưa khi rơi vào hoàn cảnh như thế, hắn gần như bị ép đến phát điên, thậm chí không còn là chính mình nữa, tất cả những điều hắn học từ nhỏ đến lớn, nào là lễ nghĩa liêm sỉ, sáu điều răn của bậc quân tử, vương đạo, nho đạo, thiên đạo... đều không chống nổi nỗi hận sinh ra từ tuyệt vọng.
Để giữ cho mình tỉnh táo, hắn lặp đi lặp lại trong đầu: Ta nhất định phải giết các ngươi, nhất định phải giết các ngươi.
Sau khi được cứu ra trong cảnh cửu tử nhất sinh, trên đường chạy trốn, hắn bị thương ở mắt, nhìn không rõ, tay phải gần như phế bỏ, lại trúng kỳ độc "Suy Lan" đứng đầu thiên hạ, bệnh tim trầm trọng, sống không bằng chết.
Khi Bùi Hy gặp được hắn, hắn đã thần trí rối loạn, ngay cả một thanh kiếm cũ cũng không nhấc nổi, không nghe lọt bất kỳ lời nào.
Nếu không có Bách Sâm Sâm kịp thời chạy tới, e rằng hắn dù thoát được khỏi ngục hình của Tống Lan, cũng đã chết trên đường đi về phía tây nam.
Chu Sở Ngâm, Bách Sâm Sâm và Bùi Hy quen biết hắn nhiều năm, hiểu rõ tính tình hắn nhất. Mà Bùi Hy lại là người cương trực, ghét ác như thù, nghe hắn nói đến "hận" liền cho là hận thật. Những năm qua tai nghe mắt thấy, vừa gặp Lạc Vi đã sinh ác cảm, mãi đến gần đây tiếp xúc nhiều hơn, mới dần thay đổi cách nhìn, nhưng vẫn còn gượng gạo, không chịu thừa nhận.
Dù sao, ngay cả chính Diệp Đình Yến cũng không biết, nỗi hận ấy là thật hay giả, rốt cuộc sâu đến mấy phần.
Hắn từng cho rằng mình là người hiểu Lạc Vi nhất thiên hạ. Sau khi rơi xuống nước vẫn tin chắc chuyện năm đó không liên quan đến nàng. Về sau, Tống Lan từng chút một bày chứng cứ trước mặt hắn, ép hắn phải tin. Khi bị dồn đến bước đường cùng, tưởng như không thể chống đỡ nổi nữa, chính thứ "hận" hư vô, chẳng bao giờ nắm được ấy đã giúp hắn sống đến hôm nay.
Giờ đây, co mình trong căn mật thất tối tăm này, hắn bỗng nhận ra, so với hận, có lẽ gọi là tiếc nuối còn đúng hơn.
Hắn thực sự quá muốn biết, chuyện năm đó nàng rốt cuộc có biết trước hay không? Nếu biết, vì quyền thế mà giết hắn, nàng có từng do dự? Nếu chưa từng do dự... vậy những năm qua, nàng có từng hối hận?
Bao nhiêu câu hỏi như thế, một câu hắn cũng không thể thốt ra.
Một là thời cơ chưa đến, hai là tận sâu trong lòng, hắn cũng sợ những đáp án ấy.
Nếu đáp án hoàn toàn khác với những gì hắn nghĩ... hắn cũng không biết mình có lại trở thành kẻ năm xưa, một kẻ xa lạ với chính mình hay không.
Nghĩ đến đây, sống lưng Diệp Đình Yến bỗng lạnh toát.
Rồi hắn chậm rãi buông chiếc khăn trong tay, tự giễu mà cười thảm một tiếng.
"Không còn là chính mình..."
Sao còn nảy sinh ý nghĩ hoang đường như vậy? Hắn sớm đã biến dạng đến mức ngay cả bản thân cũng không nhận ra mình nữa rồi.
Chỉ có một điều chưa từng đổi, nỗi hận ấy vẫn luôn mơ hồ, lửng lơ.
Mỗi lần phát bệnh, hắn chấm máu viết đầy thư phòng, tưởng như đã hận Tống Lan, hận cả nàng. Nhưng khi hắn trở lại Biện Đô, trong bóng cây hải đường nhìn thấy nàng lần đầu.
Hắn liền biết, có lẽ một ngày nào đó, mọi thứ đều có thể làm lại.
Chỉ riêng nàng...là ván cờ hắn vĩnh viễn không thể thắng.
Hắn không kìm được mà tiến gần nàng. Ban đầu, chỉ là muốn lạnh lùng nhìn xem rốt cuộc nàng có đạt được tất cả những gì năm xưa mong cầu hay không. Khi ấy hắn từng nghĩ, nếu Lạc Vi thật sự đã làm, thật sự chưa từng có lấy nửa phần áy náy với hắn, thì đến ngày mọi chuyện ngã ngũ, hắn nhất định sẽ giết nàng.
Dù có cùng nàng ngọc nát đá tan, hắn cũng không để tâm.
Thế nhưng, đối phương chỉ cần một ánh nhìn hờ hững, chỉ cần thỉnh thoảng ban cho vài phần dịu dàng, chỉ cần để lại đôi ba khả năng mập mờ không rõ, hắn liền lập tức buông kiếm đầu hàng, vứt bỏ hết thảy hận ý năm xưa.
Dẫu trong mắt nàng hắn là một người khác, dẫu đã nhìn thấy một mặt như thế của nàng, hắn vẫn không cách nào khước từ.
Một tấm chân tình, nửa thật nửa giả, giống như đóa xuân hoa nở đến tận cùng rồi bắt đầu mục rữa, xấu xí đến không nỡ nhìn. Hắn giả vờ không ngửi thấy mùi mục nát ấy, cố chấp, bịt tai nhắm mắt, nhất quyết diễn tiếp vở kịch này.
Dường như mới cách đây không lâu, Bùi Hy còn nói với hắn rằng, từ sau khi trở lại Biện Đô, mới nhận ra hắn vốn chưa từng chịu lấy khả năng xấu nhất để suy đoán về hoàng hậu. Chỉ cần nàng để lộ một chút mềm yếu sau lớp mặt nạ, hắn liền cam tâm quên sạch tất cả những gì đã qua.
Phải rồi, ví như lần này, Lạc Vi cố chấp muốn giữ mạng Khâu Tuyết Vũ. Khi hắn nói với nàng "nương nương vốn là người có tình", trong lòng lại dâng lên một niềm vui rạo rực, dẫu tình ấy không dành cho hắn, nhưng chỉ cần nàng có, cũng đủ chứng minh rằng những hiểu biết trước kia của hắn về nàng không phải là hư vọng.
Bị người ta khinh rẻ thì sao?
Cũng chẳng sao.
Nghĩ đến đây, mấy tia sáng xuyên qua lỗ thông khí kia dường như cũng trở nên rõ ràng hơn. Diệp Đình Yến ghé sát lại, khẽ cong môi.
Nếu năm xưa cũng có thể nhìn thấy thứ ánh sáng như vậy... có lẽ đã không rơi vào tuyệt vọng, làm tổn thương người khác, cũng làm tổn thương chính mình.
Hắn còn đang nghĩ như thế, chợt nghe bên tai vang lên những âm thanh mơ hồ, thì ra vì áp sát vào vách tường, hắn đã nghe thấy tiếng đối thoại của Lạc Vi và Tống Lan từ phía bên kia.
Hai người ở ngoài nội thất, còn hắn trong mật thất phía trong, cách một bức tường, nên nghe không thật rõ.
Diệp Đình Yến hít sâu một hơi, ép mình nhanh chóng bình tĩnh lại, rồi chăm chú áp tai vào tường, lắng nghe từng lời của họ.
Khi hắn tĩnh tâm, âm thanh lọt vào tai cũng rõ ràng hơn nhiều.
Sau khi vén màn giường, Tống Lan nói câu "quân báo U Châu", rồi im lặng không nói thêm. Lạc Vi cũng tinh ý không hỏi tiếp, chỉ lặng lẽ đi đến trước cửa điện, đưa tay thử hơi thở của Lý nữ quan.
Lúc trước nàng và Diệp Đình Yến mười ngón đan nhau, lòng bàn tay ít nhiều cũng dính chút giải dược, nên Lý nội nhân nhanh chóng tỉnh lại, áy náy bước vào điện, giúp nàng chải tóc.
Tống Lan ngồi trước giường, lặng lẽ nhìn nàng. Đến khi nàng búi xong một kiểu tóc đơn giản, đoan trang, phất tay cho Lý nội nhân lui ra, hắn mới khẽ thở dài, gọi:
"A tỷ..."
Lạc Vi đáp:
"Bắc U xảy ra chuyện gì mà khiến ngươi đêm khuya tới đây?"
Tống Lan nắm lấy tay nàng, khẽ v**t v* đầu ngón tay, giọng điệu khó đoán:
"Yến thiếu tướng quân từ Bắc U gửi quân báo về, tám trăm dặm cấp tốc đưa vào nội cung. Ta lo sáng mai nàng nghe được mà không rõ nội tình sẽ sinh hoang mang, nên mới tranh thủ trước buổi chầu đến báo cho nàng hay."
Hắn vén lọn tóc trước trán nàng ra sau tai, nói tiếp:
"Bốn ngày trước, các bộ tộc phương Bắc nhân lúc ban đêm tập kích quân Yến gia đóng tại thành Cách Lạp Nhĩ, suýt nữa công phá được thành. Thiếu tướng quân dẫn quân chống đỡ, đại phá địch, chém được đầu phản tướng Vương Phong Thế trong thành. Hiện đang chuẩn bị hồi kinh báo công."
Lạc Vi kinh hãi:
"Vương Phong Thế phản quốc?"
Tống Lan nhìn nàng, chậm rãi đáp:
"Phải, quân báo viết như vậy."
Hắn có một đôi mắt hạnh, vừa to vừa tròn. Khi còn nhỏ, chỉ cần chớp chớp vài cái là đủ khiến người ta mềm lòng vô cớ. Lạc Vi từng không biết bao lần cảm thán, những người hầu cận hắn làm sao nỡ bạc đãi một đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu đến thế.
Giờ hắn đã trưởng thành hơn, nhưng vẫn giữ khuôn mặt non nớt. Dẫu nàng rõ ràng biết lúc này trên mặt hắn là vẻ dò xét, nghi kỵ, cũng không khỏi nghĩ rằng, nếu không phải nàng quá hiểu hắn, tuyệt đối không thể nhìn ra điều gì từ gương mặt ấy.
Từ khi đăng cơ đến nay, thanh danh của Tống Lan vẫn khá tốt trong mắt triều thần, hắn tuy chưa tự mình chấp chính, nhưng có thể khiến Ngọc Thu Thực và Lạc Vi kiềm chế lẫn nhau mà không gây ra tranh đấu đảng phái, chưa từng để xảy ra sai lầm lớn trong chính sự; còn trong mắt thiên hạ, hắn hết mực truy tôn huynh trưởng đã mất, lại sủng ái hoàng hậu, ít nhất cũng là một vị quân chủ có tình có nghĩa.
Huống hồ trong dân gian còn lưu truyền những giai thoại về hắn rằng tiểu Chiêu Đế một lần đi qua ngự uyển, thấy cung nhân dùng nhựa để ve dính vào đó rồi g**t ch*t, liền buột miệng than "chúng cũng chỉ muốn tìm đường sống mà thôi", từ đó hạ lệnh không cần bắt ve vào mùa hạ nữa, nếu thực sự ồn ào thì bắt rồi thả về núi rừng.
Đó là danh tiếng tốt mà Lạc Vi đã giúp hắn dựng nên.
Cho nên khi "Giả Long Ngâm" xuất hiện, Kim Thiên Vệ thu hồi chuông đồng trong dân gian, mới khiến người người bàn tán suốt một thời gian dài, một vị hoàng đế trẻ tuổi tưởng như hoàn mỹ vô khuyết, danh tiếng lần đầu xuất hiện vết rạn. Vốn dĩ tổn hại không lớn, nhưng càng che giấu lại càng lộ rõ, dĩ nhiên khơi dậy hứng thú của thiên hạ.
Lạc Vi thu lại suy nghĩ, thuận theo lời hắn vừa nói mà tiếp:
"Yến thiếu tướng quân quả thật nên về kinh báo cáo lại tình hình, Vương Phong Thế là tướng trấn thủ do Tử Lan phái đi chia sẻ gánh nặng cho Yến gia. Nếu việc này không nói rõ, chẳng phải sẽ thành ra Yến gia không chấp nhận người của triều đình cử đến sao?
Tống Lan lập tức hỏi:
"Nếu Yến gia không chấp nhận người mà ta cử đến, a tỷ sẽ làm thế nào?"
Lạc Vi cũng không chút do dự, bình tĩnh đáp:
"Người là quân, Yến gia là thần. Nếu họ không chấp nhận người của quân, pháp điển Đại Dận tự có cách xử trí, liên quan gì đến ta phải làm thế nào?"
Tống Lan nhìn nàng, nàng cũng không né tránh. Cuối cùng vẫn là hắn thu lại ánh mắt trước, cười nói:
"Yến gia trấn thủ biên cương, năm xưa lúc ta đăng cơ còn từng dẫn quân đối đầu cấm quân, cũng coi như có ơn với ta. Nghĩ lại, mọi chuyện hẳn chỉ là hiểu lầm. Yến thiếu tướng quân chịu vào kinh, tức là lòng không thẹn."
Lạc Vi cúi mắt:
"Đúng vậy, đợi hắn trở về, các ngươi cứ trực tiếp bàn bạc là được."
Tống Lan ho nhẹ một tiếng, chuyển đề tài:
"Vết thương của nàng thế nào rồi?"
Lạc Vi đáp:
"Không nặng, Tử Lan không cần lo, dưỡng thêm vài ngày là khỏi."
Nàng quay đầu nhìn về phía cửa hoa. Ngoài cửa vẫn là một mảnh tĩnh mịch tối đen, chỉ thấp thoáng vài đốm ánh đèn lồng:
"Bây giờ là giờ nào rồi?"
Tống Lan nói:
"Đã qua giờ Tý, còn khoảng hai canh giờ nữa là vào triều sớm. Hôm nay ta vừa khéo ở điện Càn Phương xem tấu chương, ngủ muộn, nên mới không bỏ lỡ quân báo của thiếu tướng quân."
"Chỉ là về kinh báo cáo thôi mà, vậy cũng đáng để Tiểu Yến gửi công văn cấp tốc tám trăm dặm, làm phiền ngươi nghỉ ngơi," Lạc Vi đưa tay chỉnh lại cổ áo cho hắn, nửa trách nửa đùa, "tính ra từ Bắc U về Biện Đô, cưỡi ngựa nhanh thì ba ngày là tới. Có lẽ ngày mai hoặc ngày kia hắn sẽ đến. Đến lúc đó, dù Vương Phong Thế có tội, hắn có công giữ thành, thì cũng nên bị trách phạt vì làm kinh động thánh giá."
Tống Lan nắm lấy tay nàng, nghiêng đầu định hôn. Lạc Vi theo phản xạ rút tay lại, khiến nụ hôn rơi vào khoảng không:
"A tỷ..."
Lạc Vi hơi mất tự nhiên, nói:
"Hôm nay ngươi chưa nghỉ ngơi đủ, hay là về ngủ thêm một chút đi."
Tống Lan cắn môi cười:
"Sao nào, đêm nay a tỷ không muốn giữ ta lại sao?"
Nàng khẽ chấn động, đầu ngón tay cũng run lên, nhưng ngoài miệng vẫn nói:
"Vai ta còn chưa lành hẳn, e là..."
"A tỷ sợ gì chứ, ta chỉ nghĩ... ở bên cạnh tỷ thì ngủ ngon hơn thôi." Tống Lan đứng dậy khỏi giường, đi về phía cửa điện. Gần đây triều chính rối ren, vốn dĩ hắn cũng không định ở lại qua đêm. "Thôi vậy, tỷ nghỉ ngơi cho tốt, ta..."
Nói đến đây, hắn chợt nhớ đến cung nhân lúc nãy trước điện Lạc Vi gọi mãi không tỉnh, lời đến bên môi lại đổi:
"Trong lòng ta có chút bất an, muốn mượn nội thất của a tỷ để lễ bái một chút. Ta còn nhớ trước kia tỷ từng nói, khi lòng rối loạn, quỳ trước các bức họa chư gia có thể khiến tâm trí yên tĩnh lại, không biết a tỷ có tiện cho ta không?"