Theo Đuổi Đỉnh Cấp Alpha Từ Bắt Đầu Đến Bỏ Cuộc

Chương 88: Phiên ngoại 08

Trước Tiếp

| Phiên ngoại 08: Khi em già đi (2) |

Bùi Nhẫn đưa Kỷ Ngọc Lâm rời đi vào mùa đông, dừng chân ở doanh trại biên giới suốt bốn tháng, đến khi về thủ đô thì đã cuối xuân, tiết trời bắt đầu phảng phất hương vị của mùa hạ.

Vừa về đến nhà, họ đã nhận được một tin chẳng lành, Snowball đang trong tình trạng nguy kịch, bác Trung vừa đưa nó lên xe, bảo tài xế lập tức chở đến bệnh viện thú y cấp cứu.

Bao năm nay Snowball cũng từng ốm nặng vài lần, mỗi lần cứ tưởng nó không qua khỏi thì nó lại vượt qua được một cách kỳ diệu, kiên cường sống đến mười chín năm, thọ hơn hẳn phần lớn mèo khác.

Kỷ Ngọc Lâm vừa đẩy hành lý vào góc tường còn chưa kịp sắp xếp, đã lập tức nắm chặt tay Bùi Nhẫn, giọng hơi khàn: “Bùi Nhẫn, đưa em đến bệnh viện thú y trước đã.”

Không hiểu sao, Kỷ Ngọc Lâm có một dự cảm mãnh liệt rằng lần này Snowball thực sự không ổn nữa rồi. Trước đây mỗi lần Snowball bệnh, đều là cậu tự tay bế nó đi bệnh viện, chưa từng có lần nào sinh ra cảm giác nặng nề như lần này.

Có lẽ vì lần này không phải chính tay cậu đưa nó đi, hoặc cũng vì tuổi của Snowball đã đến mức khiến cậu không thể không lo lắng. 

Bùi Nhẫn lái xe, Kỷ Ngọc Lâm ngồi trên xe liên lạc với bác Trung để hỏi tình hình Snowball.

Bác sĩ tiếp nhận điều trị cho Snowball là người quen cũ, mấy lần trước đều là ông cứu nó khỏi cửa tử. Từ lời bác Trung, trái tim treo lơ lửng của Kỷ Ngọc Lâm càng chìm xuống, vì lần này bác sĩ không đưa ra được câu trả lời nào chắc chắn.

Họ nhanh chóng đến bệnh viện thú y, Snowball đang được cấp cứu.

Mèo đã già rồi, các chỉ số sức khỏe đều suy giảm nghiêm trọng, Kỷ Ngọc Lâm lật xem bệnh án của Snowball mà cậu mang theo trước khi ra ngoài, nếu không có cánh tay Bùi Nhẫn ôm chặt sau lưng, cậu suýt chút nữa đã đứng không vững.

Bùi Nhẫn rút bệnh án khỏi tay cậu: “Đừng xem nữa, ngồi xuống nghỉ một lát, có anh ở đây.”

Bùi Nhẫn siết chặt bàn tay trong lòng mình, trên đường đi tay Kỷ Ngọc Lâm cứ đổ mồ hôi, sờ vào ẩm lạnh, mà lòng bàn tay anh nóng hổi, ôm chặt và truyền cho Kỷ Ngọc Lâm chút sức mạnh.

Bùi Nhẫn không đòi hỏi Kỷ Ngọc Lâm phải có bao nhiêu kiên cường mạnh mẽ, nhưng anh không chịu được khi thấy gương mặt Kỷ Ngọc Lâm hiện lên nét thương tâm, vì vậy anh nghiêng mặt cậu về phía cổ mình, không ngừng đặt những nụ hôn lên trán trơn mịn của Kỷ Ngọc Lâm.

Một giờ sau, bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, Snowball tạm thời qua cơn nguy hiểm nhưng tình hình không mấy khả quan.

Snowball đã xuất hiện dấu hiệu suy thận nghiêm trọng, mạng sống tuy giữ được, nhưng về sau mỗi bước chăm sóc đều phải hết sức cẩn thận. Mà có những lúc con người cũng chẳng thắng nổi ông trời, việc bác sĩ có thể làm chỉ là cố gắng giành thêm chút thời gian dưỡng bệnh cho nó.

Snowball nằm lại bệnh viện suốt một tuần, ngày nào Kỷ Ngọc Lâm cũng đến thăm nó. Mèo già rồi, thị lực mờ dần, chỉ còn trông cậy vào khứu giác cũng đang yếu dần đi để nhận biết.

Nó vô cùng quấn quýt với Kỷ Ngọc Lâm, cậu nuôi nó ngần ấy năm, dù Snowball đã già, nó vẫn giống hệt hồi còn nhỏ, thích nhất là cuộn mình trên đùi cậu lúc cậu đang tập đàn hoặc đang ngủ.

Từ chú mèo con tròn trịa nặng nề năm nào, giờ đã thành chú mèo già lông xơ xác, gầy đến mức sờ được cả xương sườn.

Snowball rúc trong lòng bàn tay Kỷ Ngọc Lâm ngủ, cổ họng phát ra tiếng gừ nhỏ khe khẽ.

Kỷ Ngọc Lâm vừa từ nhà cũ trở về, bố mẹ cậu đang ở đó ăn cơm cùng bố mẹ Bùi Nhẫn, cậu ăn cùng với mấy vị trưởng bối xong mới vội vã chạy sang đây.

Bác sĩ cầm bản báo cáo kiểm tra gần nhất đến chỗ anh, nói: “Tình trạng của Snowball tuy có chuyển biến chút ít, nhưng cậu vẫn nên chuẩn bị sẵn tâm lý, để nó trải qua những ngày cuối cùng thật dễ chịu.”

Nếu thực sự đau đớn quá, bác sĩ còn khuyên nên cân nhắc cho thú cưng ra đi nhẹ nhàng.

Đầu ngón tay mềm mại của Kỷ Ngọc Lâm khẽ gãi dưới cằm Snowball, nghe xong lời bác sĩ, cậu mất vài giây mới khẽ đáp.

Snowball cuộn tròn ngủ say trong tay cậu, đến khi cậu chuẩn bị rời đi, nó như cảm nhận được, lập tức tỉnh dậy, cổ họng khàn khàn kêu vài tiếng.

Kỷ Ngọc Lâm đi được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn, gần như không nỡ rời xa.

Hôm sau, Kỷ Ngọc Lâm đã đón Snowball về nhà, cậu chuẩn bị hẳn một phòng riêng với đầy đủ thiết bị y tế, giám sát sức khỏe Snowball suốt 24 giờ.

Dữ liệu từ thiết bị theo dõi được truyền thẳng về bệnh viện, Kỷ Ngọc Lâm mỗi ngày đều gọi video báo cáo tình trạng của Snowball cho bác sĩ.

Cậu còn cắt bớt cả thời gian tập đàn, hễ rảnh là ngồi trong phòng mèo, mang theo quyển sách tựa vào ghế để ngồi đọc, thỉnh thoảng xoa đầu Snowball những lúc nó hiếm hoi còn tỉnh táo, cứ thế ở đó từ sáng đến tối.

Bùi Nhẫn biết cậu đang lo lắng bất an, chỉ cần Kỷ Ngọc Lâm chưa đến mức ảnh hưởng sức khỏe thì anh cũng lặng lẽ nhìn, không ngăn cản.

Snowball ra đi vào một buổi sớm đầu hạ.

Kỷ Ngọc Lâm vẫn thức dậy theo thói quen, ăn sáng xong thì tiễn Bùi Nhẫn ra cửa, hai người trao nhau một nụ hôn đầy thân mật trước cửa, đến khi gò má Kỷ Ngọc Lâm đỏ ửng, hơi thở lộn xộn Bùi Nhẫn mới chịu buông cậu ra.

Chưa đến chín giờ, lẽ ra Kỷ Ngọc Lâm phải lên đàn tập một tiếng, nhưng hôm nay mí mắt cậu cứ giật giật từ lúc ngủ dậy, vì thế sau khi tiễn Bùi Nhẫn đi, cậu liền lên phòng mèo trên tầng hai ngồi với Snowball.

Trong bát ăn của Snowball chỉ còn lại chút xíu đồ ăn, Kỷ Ngọc Lâm cầm ống tiêm lên, định cho nó ăn thêm vài miếng. Cậu khẽ gãi cằm nó, đuôi mắt cong cong, nụ cười nhè nhẹ: “Snowball.”

Snowball ngoan ngoãn cuộn mình trong ổ lông, dường như nghe thấy tiếng gọi của cậu, cái đầu nghiêng nghiêng, khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay cậu như để đáp lại.

Kỷ Ngọc Lâm không rút tay về, cứ giữ nguyên tư thế ấy để nó lười biếng nằm thêm chốc lát.

Ước chừng nửa tiếng sau, cậu mới nhẹ nhàng rút tay, bước đến tủ đựng đồ lấy ra ống tiêm khác, rót thức ăn lỏng mới vào.

Cậu quay người lại, ngoài cửa sổ ánh nắng ban mai rực rỡ, trong phòng yên tĩnh, Snowball vẫn nằm cuộn tròn như cũ, tựa như còn đang gối đầu trong tay cậu.

Kỷ Ngọc Lâm định mỉm cười, nhưng nụ cười đông cứng trong mắt.

Đồng tử cậu khẽ co lại, ống tiêm rơi xuống sàn.

Kỷ Ngọc Lâm cúi xuống gần ổ mèo, nhìn Snowball đang nằm im bất động, ngón tay chạm vào lớp lông mỏng thưa thớt trên tai nó.

“Đừng tham ngủ thế, Snowball.”

Trên màn hình máy theo dõi, đường biểu thị nhịp tim kéo thành một vạch phẳng tĩnh lặng. Nước mắt dâng đầy trong hốc mắt Kỷ Ngọc Lâm, nhưng cậu vẫn không rút tay về, tiếp tục v**t v*, vuốt lại bộ lông cho Snowball.

[Bùi Nhẫn, Snowball đi rồi.]

Snowball khi ra đi cũng coi như may mắn, nó không đau đớn, chỉ bình yên trong giấc mộng, với hơi thở và bàn tay v**t v* của Kỷ Ngọc Lâm ở bên.

Nó là món quà quý giá Bùi Nhẫn tặng cậu, khi Kỷ Ngọc Lâm muốn nuôi mèo, Bùi Nhẫn đã mang Snowball về cho cậu.

Hai người từ đầu đến cuối chỉ nuôi đúng một con mèo này, nó đồng hành từ khi họ chớm yêu, cho đến tận hôm nay.

Từ chú mèo con nhỏ xíu, nó trở thành một chú mèo già, sống được đến ngần này tuổi đã là điều hiếm có. Cả đời nó đều được chủ yêu thương che chở, đến vui vẻ, đi bình yên.

Lúc Bùi Nhẫn trở về, Kỷ Ngọc Lâm vẫn giữ được bình tĩnh, khóe mắt không nhìn ra dấu hiệu ươn ướt nào, đang xử lý hậu sự cho Snowball.

Bùi Nhẫn bước tới, v**t v* gò má cậu: “Mệt thì đi nghỉ, để anh làm.”

Kỷ Ngọc Lâm chỉ lắc đầu.

Mọi thủ tục lo hậu sự cho Snowball cũng được làm rất nhanh, trước khi trời tối, Kỷ Ngọc Lâm đã trở về nhà, kịp ngồi xuống ăn tối cùng Bùi Nhẫn.

Cậu chậm rãi nhai mấy món Bùi Nhẫn gắp sẵn vào bát nhỏ, trông không khác gì mọi hôm.

Đến đêm khuya, trước khi ngủ Kỷ Ngọc Lâm muốn Bùi Nhẫn ôm mình chặt hơn một chút, còn như đang chuyện trò thường ngày, kể cho anh nghe những chuyện thú vị về Snowball hồi trước. Cậu kể rồi lại ngừng, thi thoảng bật cười, chìm vào hồi ức, phần lớn chỉ toàn cảm khái. 

Đêm đó Bùi Nhẫn ngủ không yên, dậy mấy lần để kiểm tra tình hình của Kỷ Ngọc Lâm. Trời còn mờ sáng, Kỷ Ngọc Lâm đã bắt đầu sốt.

Bùi Nhẫn lập tức đánh thức cậu, liên lạc bác sĩ, trước tiên cho cậu uống thuốc, dịu giọng dỗ dành cậu uống thêm một ly nước ấm.

Kỷ Ngọc Lâm mơ màng hé mắt, nhưng chỉ vài phút sau đã lại thiếp đi.

Đó là những ngày đầu hè của năm ấy vào buổi sáng thứ hai sau khi Snowball ra đi, Kỷ Ngọc Lâm đổ bệnh.

Bùi Nhẫn yêu thương cậu, chở che cậu, các bậc trưởng bối cũng hết lòng quan tâm, bao năm nay được yêu thương vây quanh như thế, Kỷ Ngọc Lâm rất lâu rồi chưa từng đổ bệnh nặng.

Lần này bệnh đến dữ dội, cậu sốt cao mãi không hạ, lại sợ lạnh, chẳng ăn uống được gì, Bùi Nhẫn đành ngậm thuốc đút tận miệng, ép cậu nuốt vào.

Nhưng ăn vào lại nôn ra, cuối cùng phải truyền dịch dinh dưỡng.

Nửa tháng sau, Kỷ Ngọc Lâm gầy đi thấy rõ. Đến khi cậu hết mê man, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy người đàn ông ngồi trước mặt canh chừng cậu suốt, nước mắt tức thì tuôn ào ạt.

Kỷ Ngọc Lâm sinh bệnh, không chỉ bản thân chịu khổ, mà còn khiến Bùi Nhẫn phải chịu đựng gấp đôi.

Kỷ Ngọc Lâm tựa vào lòng Bùi Nhẫn, lặng lẽ khóc một hồi, khàn giọng nói: “Em sẽ không bệnh nữa đâu, Bùi Nhẫn, anh đừng buồn.”

Bùi Nhẫn không trách cậu, một lời trách mắng cũng không có, chỉ có sự dịu dàng lặng lẽ càng làm Kỷ Ngọc Lâm thêm áy náy. Sau khi tỉnh lại, cậu tự mình gọi điện báo bình an cho người lớn, để họ khỏi phải chạy tới chạy lui.

Suốt thời gian Kỷ Ngọc Lâm nằm viện, người lớn trong nhà thay phiên tới thăm cậu mấy lần. Nếu không phải Kỷ Thành Chiêu ra sức khuyên can, Kỷ phu nhân còn định ngủ lại bệnh viện để chăm sóc con trai.

Nói chuyện xong với người lớn, Kỷ Ngọc Lâm đặt điện thoại xuống, lại chậm rãi rúc vào lòng Bùi Nhẫn, để anh ôm chặt thêm lần nữa.

Cậu khe khẽ xin lỗi, khẽ khàng hứa rằng về sau sẽ không để bản thân thành ra như vậy.

Kỷ Ngọc Lâm không chịu được khi thấy Bùi Nhẫn vì cậu mà tiều tụy đến thế. Cậu hơi mím môi, ngón tay mềm mại vuốt nhẹ gương mặt lởm chởm râu của Bùi Nhẫn, giọng khàn khàn: “Vào phòng tắm đi, em cạo râu cho anh.”

Lông mày Bùi Nhẫn khẽ động, anh bế cậu đi thẳng vào phòng tắm.

Nhà có sẵn dao cạo râu điện nhưng Bùi Nhẫn vẫn quen để Kỷ Ngọc Lâm tự tay cạo cho mình. Mà Kỷ Ngọc Lâm làm việc này luôn cẩn thận kiên nhẫn, cạo cho người đàn ông của mình gọn gàng sạch sẽ chẳng chút khó khăn.

Cậu nghiêm túc chỉnh lại dao cạo, nhẹ nhàng đưa lưỡi dao từng chút một. Lòng bàn tay Bùi Nhẫn vẫn đặt trên eo cậu, hơi khom xuống, chạm vào vòng eo gầy rộc chỉ còn lại xương cốt, vuốt lên nữa thì chạm ngay phần xương lộ ra.

Đến lúc này Bùi Nhẫn mới tìm lại được cảm giác muốn nói thành lời. Người đàn ông đã đè nén nửa tháng trời cúi đầu xuống, trong đáy mắt thoáng hiện lên chút giận dữ bất lực, cằm anh tựa l*n đ*nh đầu omega của mình, dùng sự tiếp xúc để xoa dịu cảm xúc đang cuộn trào.

Kỷ Ngọc Lâm khẽ thở ra: “Cẩn thận.”

Cậu nhìn kỹ vết da suýt bị lưỡi dao cắt trúng, cạo sạch hết phần râu lún phún, gương mặt người đàn ông lại trở về dáng vẻ thường ngày, chỉ có điều gầy đi nhiều, đôi mắt đượm vẻ mệt mỏi.

Bùi Nhẫn nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng khàn khàn nặng nề: “Lâm Lâm, đừng làm anh sợ như thế nữa.”

Tim Kỷ Ngọc Lâm bỗng quặn lại, khóe mắt lại dâng lên hơi ấm.

“Được.”

Trước Tiếp