Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Phiên ngoại 03: Thuở đó còn trẻ (1) |
Khi còn nhỏ, bên cạnh nhà Kỷ Ngọc Lâm chuyển đến một người hàng xóm mới khá đặc biệt.
Khu dân cư mà bọn họ sinh sống tuy không thuộc khu trung tâm sầm uất, nhưng khu vực này đã hình thành từ rất lâu đời, vì vậy giá nhà khá cao, mà hàng xóm láng giềng lại hòa thuận, hầu như mỗi gia đình đều ít xảy ra tranh chấp, mọi người sống với nhau yên ổn và đầm ấm.
Thế nhưng gia đình hàng xóm mới dọn đến lại không giống với những gia đình mà Kỷ Ngọc Lâm từng thấy. Bao gồm cả nhà cậu, mỗi gia đình ở đây đều có bố mẹ và con cái, vậy mà hàng xóm mới của cậu, chỉ có người mẹ dẫn theo một người anh trai vừa cao vừa đẹp trai.
Cậu đã nhân lúc đi học và tan học mà lén quan sát, từ trước đến giờ chưa từng thấy có người thứ ba ra vào căn nhà lớn đó.
Kỷ phu nhân vốn là người hiền lành dễ mến, hàng xóm mới cũng là người có tính cách tốt, cách cư xử lại tao nhã, nên chẳng mấy chốc hai gia đình đã trở nên thân thiết.
Cũng trong khoảng thời gian đó, Kỷ Ngọc Lâm đã quen với người anh trai hơn cậu hai tuổi, ngũ quan nổi bật lại cao ráo tuấn tú kia.
Anh ấy tên là Bùi Nhẫn.
Vì sức khỏe không tốt, cậu luôn ngoan ngoãn biết điều, tính tình trầm lặng, từ nhỏ đã không khiến mẹ phải bận lòng.
Nhưng chính vì từ nhỏ Kỷ Ngọc Lâm đã ngoan ngoãn không để bố mẹ phải lo lắng, lại kể từ sau khi quen Bùi Nhẫn lúc mười hai tuổi, cái giai đoạn “nổi loạn” khác với người thường ấy mới chậm rãi kéo đến.
Năm Kỷ Ngọc Lâm mười ba tuổi, cậu cơ bản đã hoàn toàn biến thành cái đuôi nhỏ của Bùi Nhẫn. Trái tim cậu, bao gồm cả con người cậu, đều đã bay hết lên người Bùi Nhẫn rồi.
Mùa hè năm ấy, bố mẹ Kỷ Ngọc Lâm đi công tác, cậu không quen để người giúp việc chăm sóc, trong lòng lại có tính toán riêng, lại trùng khớp với sắp xếp của bố mẹ.
Vì vậy vào một buổi sáng cuối tuần nọ, Kỷ phu nhân dắt tay Kỷ Ngọc Lâm, đưa cậu sang trước cửa nhà bên cạnh.
Bùi phu nhân rất thích Kỷ Ngọc Lâm ngoan ngoãn đáng yêu, đương nhiên vui lòng nhận chăm sóc cậu.
Chưa đầy nửa tiếng sau khi tiễn bố mẹ đi, Kỷ Ngọc Lâm đã ngồi trong nhà hàng xóm uống đồ lạnh do Bùi phu nhân đích thân làm, còn có bánh mì nhỏ vừa mới nướng xong.
Cậu dậy thì muộn, dáng người thấp hơn bạn bè cùng lứa, hai chân đong đưa lủng lẳng từ trên chiếc ghế cao, đôi mắt cười cong cong đảo quanh khắp căn nhà.
Bùi phu nhân từ bếp đi ra, nhìn thấy dáng vẻ thiếu niên như thế thì không nhịn được cười, bà nói: “Tiểu Nhẫn ra ngoài chơi bóng rổ với bạn rồi, chắc đến trưa mới về.”
Dĩ nhiên Bùi Nhẫn cũng có thể sẽ ăn bên ngoài luôn sau khi chơi bóng xong. Anh là đứa trẻ rất độc lập, từ nhỏ đã có chính kiến, làm việc vững vàng, thế nên Bùi phu nhân hầu như không bao giờ can thiệp vào việc con trai mình quyết định.
Kỷ Ngọc Lâm ngoan ngoãn gật đầu, giọng cậu trong trẻo, dịu dàng: “Vậy à, vậy con ngồi đây đợi anh ấy vậy.”
Tuy còn nhỏ, nhưng cậu chẳng cần bố mẹ phải thường xuyên ở bên, chỉ cần tự mình đàn piano hoặc đọc sách là có thể qua cả ngày.
Bùi phu nhân lấy cho cậu mấy quyển sách phù hợp với lứa tuổi, Kỷ Ngọc Lâm cười tít mắt cảm ơn, rồi ngồi trong ghế sô pha, vùi đầu vào sách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía cửa ra vào.
Kết quả là đến trưa Kỷ Ngọc Lâm vẫn không đợi được Bùi Nhẫn về.
Trước bữa trưa, Bùi Nhẫn gọi điện về nhà, lúc đó Bùi phu nhân đang bận nấu cơm trong bếp, Kỷ Ngọc Lâm giúp bà nhận điện thoại.
Cậu giòn tan gọi: “Bùi Nhẫn~”
Nhỏ hơn hai tuổi nhưng không gọi là anh, chỉ gọi thẳng tên.
Bùi Nhẫn cười hỏi: “Sao em lại ở nhà anh.”
Kỷ Ngọc Lâm kể chuyện bố mẹ đi công tác cho anh nghe, rồi tiện thể nói thêm: “Dì Bùi và em đang đợi anh về ăn cơm đó.”
Bùi Nhẫn tặc một tiếng: “Hôm nay anh ăn với bạn bên ngoài rồi, lát nữa mới về.”
Kỷ Ngọc Lâm “ồ” một tiếng, nghe vẫn ngoan ngoãn vô cùng, nhưng Bùi Nhẫn lập tức biết ngay thằng nhóc này vì không đợi được mình nên tủi thân rồi.
Anh bật cười: “Về nhà anh mang quà cho em.”
Kỷ Ngọc Lâm lập tức hồi phục: “Vậy em có thể gọi món không?” Kỷ Ngọc Lâm vốn không phải đứa được đà lấn tới, chỉ duy nhất với Bùi Nhẫn mới như vậy, coi như làm nũng rồi.
Bùi Nhẫn đối xử với cậu tốt vô cùng, luôn chiều cậu: “Em nói đi.”
Kỷ Ngọc Lâm nói: “Em muốn một cốc trà sữa thêm kem tươi với trân châu.”
Bùi Nhẫn không trả lời ngay.
Kỷ Ngọc Lâm dễ sinh bệnh, về khoản ăn uống thì ngoài ba bữa đủ dinh dưỡng, đồ ăn vặt thì gần như tránh được là tránh.
Cậu vừa nghe Bùi Nhẫn im lặng, liền cuống lên.
“Bùi Nhẫn, anh đã hứa với em rồi mà.”
Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của Kỷ Ngọc Lâm, Bùi Nhẫn đành đồng ý mang cho cậu một cốc trà sữa.
Kỷ Ngọc Lâm kể chuyện Bùi Nhẫn ăn bên ngoài với bạn cho Bùi phu nhân nghe, sau bữa trưa chính là thời điểm trời hè oi ả nhất.
Thế nên Bùi Nhẫn chơi bóng xong rồi ăn cơm cũng không ở ngoài lâu, trước một giờ đã về đến nhà, tầm mắt anh lướt qua cửa ra vào, rơi ngay trên người thiếu niên đang ngồi trong sô pha bật điều hòa xem hoạt hình.
Kỷ Ngọc Lâm ăn xong sắc mặt rất tốt, gương mặt hồng hào.
Đĩa hoa quả trước mặt cậu gần như chẳng động đến, mấy món dinh dưỡng tốt thì ăn rất chậm, vừa nghe tiếng động, cậu chẳng buồn xỏ giày đã chạy ngay về phía Bùi Nhẫn.
Kỷ Ngọc Lâm chỉ cao đến ngực Bùi Nhẫn, ngẩng đầu nhìn anh, lông mày mắt đều sáng rỡ: “Bùi Nhẫn, cuối cùng anh cũng về rồi.”
Cậu nói: “Em nhớ anh lắm.” Nói xong lại liếc mắt nhìn túi đồ ăn Bùi Nhẫn đang xách, cậu khẽ nhíu đôi mày thanh tú: “Là cốc nhỏ à.”
Bùi Nhẫn bật cười, xoa đầu cậu: “Cốc nhỏ là được rồi, uống nhiều trà sữa không tốt cho răng đâu.”
Kỷ Ngọc Lâm vẫn hơi thất vọng: “Em lâu lắm mới được uống một cốc, chỉ có anh mới mua cho em thôi.”
Bùi Nhẫn nghĩ nghĩ, lại thấy thiếu niên trước mặt thật đáng thương.
Anh nói: “Em còn muốn ăn gì nữa, mai anh dẫn em đi.”
Kỷ Ngọc Lâm mắt sáng bừng lên: “Thật không ạ?”
Bùi Nhẫn thay giày xong, lên lầu vào phòng tắm tắm qua, thấy Kỷ Ngọc Lâm ngoan ngoãn chờ sẵn trong phòng. Anh vừa ra, thiếu niên đã chạy lại đón, khiến anh không nhịn được ôm cậu bế bổng lên, đỡ trong tay.
Bùi Nhẫn mười lăm tuổi, phát triển rất tốt, chẳng hề có cái tuổi nổi loạn ngông cuồng như những bạn bè đồng trang lứa, đối với Kỷ Ngọc Lâm lại càng chăm sóc tận tình, làm anh trai chu đáo hơn bất kỳ ai khác.
Bùi Nhẫn cân cậu trong tay: “Dạo này chẳng lên cân gì cả, có phải ăn ít quá không?”
Kỷ Ngọc Lâm xụ mặt, thở dài than thở: “Toàn ăn mấy món giống nhau, em ăn không nổi nữa…”
Trẻ con đều thích ăn mấy món vặt vị lạ, mà Kỷ Ngọc Lâm lại hiếm khi được ăn, càng thêm thèm thuồng.
Bùi Nhẫn bật cười, đặt cậu xuống giường: “Ngủ trưa trước đi, đợi trời bớt nóng anh đưa em ra ngoài ăn.”
Kỷ Ngọc Lâm cười tít mắt: “Có thể đi phố Hương Chương không, bên đó nhiều quán ăn vặt lắm, bạn em toàn ra đó ăn, em cũng muốn đi.”
Bùi Nhẫn: “Được.”
Thế là chiều tối Bùi Nhẫn liền dẫn Kỷ Ngọc Lâm ra ngoài, bạn bè rủ anh đi chơi đều bị anh từ chối hết.
Đám bạn kêu lên: “Không phải chứ, mấy hôm trước nói rồi mà.”
Bùi Nhẫn: “Cứ tính cho tôi, tôi mời các cậu.”
Đám bạn chẳng ý kiến gì nữa, nhưng lại tò mò: “Cậu đi với ai vậy, con gái à?”
Bùi Nhẫn nhìn thiếu niên bên cạnh đang hớn hở phấn khích, khóe môi cong lên: “Dắt em trai đi chơi, không đồng ý là ẻm quấn người lắm.”
Đám bạn: “Đáng thương thế, tôi sợ nhất là trông trẻ, toàn tiểu ma vương cả.”
Bùi Nhẫn: “Ẻm là tiểu đáng yêu thì có.”
Đám bạn: “…” Ủa, gì đó sai sai rồi.
Kỷ Ngọc Lâm cũng có điện thoại, là loại nhỏ, không nhiều chức năng, chỉ cài một cái ứng dụng chat để liên lạc. Trong danh bạ của cậu, ngoài bạn bè trong lớp và thầy cô thì chỉ có Bùi Nhẫn.
Kỷ Ngọc Lâm chớp mắt nhìn anh: “Bùi Nhẫn, anh đã dắt em đi chơi rồi, đừng cứ dán mắt vô điện thoại được không…”
Bùi Nhẫn cất điện thoại: “Ừm, trả lời bạn anh mấy câu rồi, đuổi hết đi rồi.”
Kỷ Ngọc Lâm mím môi cười khẽ.
Đến phố Hương Chương, Kỷ Ngọc Lâm cứ muốn lao ngay vào đám đông, nếu không nhờ Bùi Nhẫn nắm chặt tay kéo lại thì chẳng ai cản nổi cậu.
Hai bên đường cây cối um tùm, gió đêm mùa hạ thổi mạnh, trong không khí thoang thoảng mùi lá cây khô khan mà mát lành.
Dọc phố Hương Chương, các quán ăn vặt san sát, người qua kẻ lại không ngớt. Kỷ Ngọc Lâm người gầy, lại thấp bé, lúc đầu còn hăng hái chen chúc, sau lại dán sát bên Bùi Nhẫn không rời nửa bước.
Hai người lần lượt đi vào các quán ăn, tiệm nhỏ, Kỷ Ngọc Lâm thích ăn gì, Bùi Nhẫn đều gọi cho cậu một phần.
Mỗi thứ Kỷ Ngọc Lâm ăn nhiều nhất chỉ ba bốn miếng, phần còn lại toàn bộ đều để Bùi Nhẫn ăn giúp.
Đi qua bốn năm quán, Bùi Nhẫn nắm chặt tay cậu nhóc vẫn còn muốn mon men: “Không được ăn nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Nhưng mà…”
Bùi Nhẫn cười như không cười: “Còn ăn nổi không?”
Kỷ Ngọc Lâm đúng là đã chẳng nuốt nổi nữa, chỉ có lòng còn thòm thèm, hiếm khi được ra ngoài ăn thế này, cậu tiếc chẳng muốn về sớm.
Bùi Nhẫn: “Nghe lời.”
Thiếu niên mười lăm tuổi, mày mắt sâu, mang theo vài phần phóng khoáng bất cần, nhưng cũng có sức ép vượt xa những bạn đồng trang lứa.
Kỷ Ngọc Lâm: “… Được rồi”
Tám giờ tối hai người về đến nhà, Kỷ Ngọc Lâm đi tắm trước, Bùi Nhẫn nói chuyện với mẹ vài câu rồi cũng lên lầu tắm.
Mười giờ là giờ Kỷ Ngọc Lâm đi ngủ như thường lệ, nhưng nửa tiếng sau, cậu ôm bụng chạy ra vào nhà vệ sinh mấy lần, cuối cùng mặt mày tái nhợt tội nghiệp sang gõ cửa phòng bên cạnh.
Bùi Nhẫn đang chơi game tổ đội với bạn, anh tắt mic, đứng dậy ra mở cửa.
Thiếu niên đứng trước mặt đã chẳng còn tí sinh khí nào, hoàn toàn không thấy chút tinh thần phấn chấn như mấy tiếng trước.
Bùi Nhẫn khẽ nhíu mày: “Khó chịu à?”
Kỷ Ngọc Lâm đưa ngón tay chạm vào môi: “Suỵt, Bùi Nhẫn, anh đừng nói to, không nghiêm trọng đâu, chỉ là em bị đau bụng thôi.”
Bùi Nhẫn đưa cậu vào phòng, Kỷ Ngọc Lâm rụt rè thương lượng: “Anh tìm thuốc cho em uống đi, với cả đừng nói cho bố mẹ em biết được không?”
Không thì lần sau cậu chẳng còn cơ hội ăn vặt nữa.
Kỷ Ngọc Lâm nhìn Bùi Nhẫn bằng ánh mắt đáng thương: “Hôm nay em tự ham ăn, không trách ai hết.”
Bùi Nhẫn thoáng lộ vẻ hối hận, chính anh cũng thấy mình hôm nay đã chiều Kỷ Ngọc Lâm quá đà.
Thiếu niên nhỏ tuổi như Kỷ Ngọc Lâm, rất lâu mới được ăn thứ gì ngoài bữa chính, đã vậy còn làm nũng cầu xin anh, Bùi Nhẫn thật sự không phải lúc nào cũng có thể từ chối được.
Bùi Nhẫn dắt Kỷ Ngọc Lâm sang tìm mẹ, tự mình nhận lỗi trước rồi mới giải thích tình hình.
Bùi phu nhân trách Bùi Nhẫn mấy câu, gọi điện hỏi bác sĩ, rồi lấy thuốc từ hộp y tế đưa cho Kỷ Ngọc Lâm.
Kỷ Ngọc Lâm ôm cốc nước, ngoan ngoãn uống thuốc, còn nói: “Dì Bùi, đừng trách Bùi Nhẫn, là con tự muốn ăn, con đòi anh mua cho bằng được.”
Hơn nữa Bùi Nhẫn còn ăn nhiều hơn cậu, mà Bùi Nhẫn thì chẳng sao cả.
Kỷ Ngọc Lâm ỉu xìu.
Một cao một thấp quay về phòng, Kỷ Ngọc Lâm đứng ngoài cửa, ngẩng đầu nhìn Bùi Nhẫn, nhỏ giọng nói: “Cơ thể em quá yếu, nếu mà được như anh thì tốt biết mấy.”
Nói xong, cậu cầm tay nắm cửa, ngập ngừng chưa chịu bước vào.
Bùi Nhẫn hết cách, kéo cậu bé tội nghiệp lại gần: “Tối nay em ngủ với anh.”
Kỷ Ngọc Lâm lập tức cười, lộ ra hai chiếc răng trắng nhỏ: “Em hết đau bụng rồi!”
Bùi Nhẫn không vạch trần cậu. Kỷ Ngọc Lâm có gì giấu được đâu, nhìn mặt là biết ngay, chẳng hề giấu nổi cảm xúc.
Ở tuổi này, nhiều đứa đã bắt đầu phản nghịch, ít nhất cũng chẳng còn ai bám người như thế, vậy mà Kỷ Ngọc Lâm lại biến thành cái đuôi nhỏ của Bùi Nhẫn.
Bùi Nhẫn kéo một tấm chăn mỏng đắp lên bụng cậu: “Ngủ đi.”
Kỷ Ngọc Lâm nhìn về phía bàn máy tính chơi game: “Anh còn chơi nữa không?”
Bùi Nhẫn: “Ừ, yên tâm, anh không nói chuyện, không làm ồn đâu.”
Kỷ Ngọc Lâm mím môi.
Cậu có chút tủi thân, cúi đầu nhìn đôi tay mình. Đôi tay này chỉ biết chơi đàn chứ chẳng biết chơi game, nếu cậu cũng biết chơi game thì có thể nhờ Bùi Nhẫn dạy, rồi cùng chơi với anh rồi… Thật buồn.
Mười phút sau, Bùi Nhẫn tắt hẳn trò chơi.
Bạn cùng đội nhắn: “Ngủ sớm vậy? Giờ đang nghỉ hè mà…”
Bùi Nhẫn quay đầu nhìn thiếu niên bé bỏng đang ngước mắt trông mình, đành bất lực mà trong lòng vẫn cam tâm tình nguyện: “Dỗ em trai đi ngủ.”