Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 71 |
Ba tháng xa cách, những cảm xúc dồn nén trong lòng Kỷ Ngọc Lâm suýt nữa khiến cậu sụp đổ. Ngay cả Bùi Nhẫn cũng không ngờ omega dịu dàng, ngoan ngoãn của mình lại trở nên quấn người đến thế.
Kỷ Ngọc Lâm trong một phút xúc động buột miệng nói ra câu kia, đến khi hoàn hồn lại cũng thấy ngại ngùng, má áp vào cổ người đàn ông, thân mật cọ cọ, không dám nói thêm gì nữa. Thế nhưng tay chân cậu lại không ngừng ma sát thân thể vạm vỡ ấy.
Bùi Nhẫn bế Kỷ Ngọc Lâm lên lầu, vừa vào phòng ngủ liền đặt người xuống giường.
Kỷ Ngọc Lâm rất phối hợp khi nằm xuống, hướng người về phía Bùi Nhẫn, từng đường cong trên cơ thể cả hai đều khớp nhau một cách hoàn hảo. Bùi Nhẫn thuận thế đè người xuống.
Hai cánh tay Bùi Nhẫn chống hai bên má Kỷ Ngọc Lâm, ánh mắt sâu thẳm và đen láy, chuyên chú mà tỉ mỉ.
Rèm cửa không kéo, ánh sáng mùa hè rực rỡ khiến Kỷ Ngọc Lâm hơi nheo mắt, khó mở ra nổi.
Hơi thở nóng rực trước mặt khiến cậu hơi khó thở. Môi khẽ mấp máy, cậu định nói: “Bùi Nhẫn, anh không hôn em à?”
Âm thanh còn chưa kịp bật ra, môi Bùi Nhẫn đã kề lên cánh môi đang hé mở của cậu, không chút do dự mà m*t sâu vào, vừa m*t vừa cắn môi mềm, tạo ra âm thanh ướt át.
Mùi hương gỗ linh sam dày đặc như một tấm lưới kín kẽ, xuyên qua lớp áo mỏng lỏng lẻo, lướt qua từng tấc da tấc thịt của omega.
Tốc độ môi lưỡi của Bùi Nhẫn như thể bám chặt vào pheromone, mùi gỗ linh sam bao phủ lấy Kỷ Ngọc Lâm, ngay sau đó là một đợt nóng bỏng ẩm ướt ập đến từ đôi môi lưỡi.
Kỷ Ngọc Lâm siết chặt cổ tay Bùi Nhẫn. Ngón tay cậu cắt tỉa sạch sẽ, cào mấy lần lên tay Bùi Nhẫn mới để lại vài vết hồng nhạt.
Bùi Nhẫn siết lấy eo Kỷ Ngọc Lâm đỡ cậu lên. Người thật sự quá gầy, lòng bàn tay thô ráp tỉ mỉ v**t v* đo đạc, những vết chai trên ngón tay khiến Kỷ Ngọc Lâm vừa ngứa vừa run, mồ hôi túa ra, áo mỏng ướt sũng.
Kỷ Ngọc Lâm ngẩng khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi lên, há miệng cắn lên chiếc cằm góc cạnh của người đàn ông.
Cậu th* d*c hỗn loạn: “Đừng… đừng chậm vậy…”
Kỷ Ngọc Lâm cảm thấy mình sắp chết mất rồi.
Bùi Nhẫn khàn giọng: “Ngoan, Lâm Lâm.”
Người đàn ông như lò lửa hừng hực, tháo bao súng bên hông xuống, bộ quân phục chỉ mở một bên, trên người vẫn còn chỉnh tề.
Đôi mắt ướt át mơ màng của Kỷ Ngọc Lâm liếc qua phần quân phục được vén lên kia, tim đập như muốn bay khỏi lồng ngực.
Hình ảnh Bùi Nhẫn vừa kìm nén lộ liễu vừa nghiêm trang lại vừa mập mờ đến khó cưỡng.
Miệng cậu khô khốc, còn muốn giục thêm vài câu, nhưng Bùi Nhẫn đã túm lấy vạt áo mỏng ướt đẫm mồ hôi đưa đến bên môi cậu, đầu ngón tay thô ráp ma sát lên môi cậu, nhét vạt áo vào miệng.
Lúc này không cần Bùi Nhẫn phải lên tiếng nhắc nhở, Kỷ Ngọc Lâm đã cắn lấy vạt áo kéo lên, dáng vẻ ngoan ngoãn phối hợp khiến Bùi Nhẫn càng dễ hành động hơn.
Khóe mắt Kỷ Ngọc Lâm liếc qua phía trước, mái tóc ngắn đen nhánh của người đàn ông theo từng cử động không ngừng cọ lên cổ và cằm cậu.
Hơi thở cậu ngày càng dồn dập, ánh mắt mơ hồ, mười ngón tay thon dài ôm chặt lấy gáy người đàn ông trước mặt, đầu ngón tay lúc siết lúc nới, không kìm được luồn vào mái tóc đẫm mồ hôi của anh.
Mọi thứ đều vừa khéo, Kỷ Ngọc Lâm đang chuẩn bị tiếp nhận thì đột nhiên vùng eo bị bàn tay lớn của người đàn ông giữ lấy vang lên một tiếng động.
Kỷ Ngọc Lâm: “……”
Bùi Nhẫn hổn hển thở một hơi, ngẩng mặt lên, lông mi dài ướt đẫm mồ hôi.
Bùi Nhẫn nói: “Em đói rồi.”
Kỷ Ngọc Lâm mặt đỏ bừng, khàn giọng biện giải: “Không có……”
Bùi Nhẫn chẳng buồn nghe cậu nói nhảm, đứng dậy từ trên người cậu, đi vào phòng tắm lấy khăn tắm sạch, rồi lại tìm một bộ đồ ngủ mới.
Kỷ Ngọc Lâm đỏ mặt túm chặt chăn, muốn nhào lên đè Bùi Nhẫn xuống.
Thể lực vốn yếu, vừa lao vào thì Bùi Nhẫn không nhúc nhích lấy một phân.
Kỷ Ngọc Lâm: “……” Bùi Nhẫn hôn lên cổ tay cậu, ba hai động tác đã c** s*ch đồ, dùng khăn lớn lau mồ hôi khắp người cho cậu, sau đó mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng mềm cho cậu, cài hết cúc áo lại.
Ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm vẫn dán chặt vào phần cơ thể phía trước của Bùi Nhẫn còn đang căng cứng, không cam lòng hỏi: “Thật sự không tiếp tục sao……”
Bùi Nhẫn ngẩng mắt, đôi mắt đen sẫm ẩm ướt: “Đợi anh một chút, hoặc em xuống bếp kiếm ít bánh mì lót bụng trước cũng được.”
Kỷ Ngọc Lâm ngồi trên chiếc giường hỗn loạn đợi Bùi Nhẫn, cái gọi là “một chút” của anh thực ra là nửa tiếng sau.
Người đàn ông toàn thân vương hơi nước mát lạnh, bế Kỷ Ngọc Lâm xuống lầu.
Bình thường Kỷ Ngọc Lâm sẽ không để Bùi Nhẫn bế đi bế lại như vậy, nhưng giờ thì khác, cậu hận không thể dính chặt vào Bùi Nhẫn từng phút từng giây.
Bùi Nhẫn bế cậu xuống lầu, đút sữa cho cậu uống, bóc một hộp bánh ngọt cho cậu ăn.
Kỷ Ngọc Lâm ăn được vài miếng đã thấy ngán, lắc đầu bảo không ăn nữa.
Bùi Nhẫn cau mày, nhét cốc vào tay cậu: “Uống thêm chút nữa.”
Nói rồi bước vào gian bếp nửa mở bắt đầu chuẩn bị món nóng đơn giản, Kỷ Ngọc Lâm uống hết sữa rồi không chịu ngồi yên, chạy vào bếp giúp anh một tay.
Từ sau khi quen nhau, Bùi Nhẫn gần như không để Kỷ Ngọc Lâm dính vào mấy chuyện vặt trong nhà. Anh cho rằng đôi tay đẹp đẽ như vậy không nên làm việc gì khác ngoài việc chơi đàn.
Dù Kỷ Ngọc Lâm thấy anh độc đoán, vô lý, nhưng thực tế là mấy năm nay cậu chẳng phải động tay vào việc gì. Bùi Nhẫn không cho làm, cậu cũng rất ít khi đụng vào.
Bùi Nhẫn ánh mắt trầm tĩnh, Kỷ Ngọc Lâm nhẹ giọng nói: “Chỉ lần này thôi.”
Dưới áp lực từ người đàn ông, Kỷ Ngọc Lâm rửa sơ vài loại rau rồi trở về phòng khách, đúng lúc trong group chat ký túc xá đang rôm rả, Lâm Hướng Dương đang tán gẫu cùng Hoàng Thiên Thiên.
Hai người thấy Kỷ Ngọc Lâm xuất hiện thì lập tức rủ cậu cùng gọi video.
Lâm Hướng Dương và Hoàng Thiên Thiên đồng thanh kinh ngạc hỏi: “Lâm Lâm, sao cậu gầy quá vậy?”
“Bị bệnh sao, đã đi khám chưa?”
Để họ bớt lo, Kỷ Ngọc Lâm viện cớ bận công việc để qua chuyện. Khi còn học chung, hai người đó là nghe lời cậu nhất, gần như cậu nói gì họ cũng tin. Dù chín năm trôi qua, điều đó vẫn không thay đổi, họ vẫn tin tưởng Kỷ Ngọc Lâm tuyệt đối.
Những năm gần đây vì nhiều lý do, ba người ít có dịp gặp nhau, nhưng không vì thế mà xa cách hay phai nhạt.
Lâm Hướng Dương là người lập gia đình sớm nhất, tính cách vẫn không thay đổi, vẫn là chàng trai vô tư lự, luôn sống theo nguyên tắc vui là chính, gặp chuyện gì cũng cười tươi rói.
Khi còn chưa tốt nghiệp, Lâm Hướng Dương đã thích kéo Kỷ Ngọc Lâm và Hoàng Thiên Thiên đi ngắm trai đẹp, giờ đã làm phụ huynh, cậu ấy có đồng đội riêng, thỉnh thoảng còn dắt con gái nhỏ ra ngoài săn trai.
Hoàng Thiên Thiên mấy năm không liên lạc, lại tình cờ gặp lại Chu Côn trong một buổi xem mắt. Vị tướng quân lạnh lùng nghiêm nghị đó dù biết là hiểu lầm, vẫn cố tình giả vờ không biết, thẳng thắn và đầy áp lực mà đưa Hoàng Thiên Thiên về bên mình.
Hai người coi như là kết hôn chớp nhoáng. Hoàng Thiên Thiên trầm lặng, hiền lành, đôi khi cả mấy ngày không nói một câu. Còn Chu Côn thì lạnh lùng nghiêm khắc, cấp bậc và địa vị đều không phải dạng vừa.
Ban đầu Kỷ Ngọc Lâm còn lo lắng cho Hoàng Thiên Thiên, nhưng sau khi kết hôn, trạng thái của Hoàng Thiên Thiên lại rất ổn. Cuộc hôn nhân vốn bắt đầu bằng sự cố gắng vun vén dần dần cũng nảy sinh tình cảm, có thể xem là mỗi người trị được một người, Chu Côn với tính cách lạnh lùng như vậy cũng vì thế mà có được một mối quan tâm ấm áp.
Lúc này Hoàng Thiên Thiên đang bận rộn trong bếp làm món ngọt, Lâm Hướng Dương thèm ch** n**c miếng.
Hoàng Thiên Thiên mỉm cười dịu dàng, nét mặt thanh tú mà dè dặt: “Chiều nay tôi đóng gói gửi cho mọi người mấy phần.”
Hoàng Thiên Thiên thích nghiên cứu món ăn, mỗi lần làm xong, chỉ cần Kỷ Ngọc Lâm và Lâm Hướng Dương còn ở thủ đô, đều sẽ gửi đến tận tay.
Lúc này bên cạnh Hoàng Thiên Thiên dường như có người lại gần, thấy cậu ấy ngẩng đầu, đưa một miếng bánh đang nguội trên đĩa sứ lên miệng người đó.
“Ngon không?”
Một giọng trầm dày đáp: “Ừm.”
Lâm Hướng Dương chu miệng làm động tác ra hiệu chọc ghẹo, Kỷ Ngọc Lâm chỉ mỉm cười không nói gì.
Bùi Nhẫn từ trong bếp bước ra, tay bưng khay dọn bàn ăn.
Kỷ Ngọc Lâm thoát khỏi cuộc gọi video với bạn bè, tâm trí lập tức quay về người trước mặt.
Cậu bước tới giúp đỡ, Bùi Nhẫn nghiêng người hôn nhẹ lên má cậu: “Sao không trò chuyện với họ thêm một lát?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu, vòng tay qua eo người đàn ông ôm nhẹ lấy, nụ cười vừa rồi tan biến, ánh mắt lộ rõ vài phần mệt mỏi và yếu ớt.
Bùi Nhẫn để Kỷ Ngọc Lâm ngồi xuống ghế bên cạnh, còn mình thì không vội ăn, chỉ im lặng nhìn cậu ăn được nửa bát rồi múc thêm canh cho cậu.
Thức ăn ấm nóng ngon miệng dần lấp đầy dạ dày rỗng, Kỷ Ngọc Lâm khẽ lắc đầu: “Không muốn ăn nữa.”
Bùi Nhẫn dùng ngón tay lau đi vết dầu còn dính nơi cằm nhọn gầy của cậu: “Tối anh đưa em về nhà.”
Lần này Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu mạnh hơn, Bùi Nhẫn nói: “Anh cũng về khu Lan An ở với em, không ở bên này nữa.”
Từ khu Lan An đi đến tổng khu vũ trang nhanh nhất cũng mất một tiếng rưỡi. Kỷ Ngọc Lâm đã quen ở bên đó, lúc cậu không có nhà thì vẫn còn bác Trung trông coi, lại có cả Snowball bầu bạn, Bùi Nhẫn cảm thấy yên tâm hơn.
Dù để Kỷ Ngọc Lâm ở cạnh mình tiện chăm sóc hơn, nhưng môi trường sống lại không thể bằng biệt thự ở khu Lan An.
Bùi Nhẫn nhìn thẳng vào mắt Kỷ Ngọc Lâm, lòng bàn tay áp lên gò má gầy rộc của cậu: “Lâm Lâm, trước khi em hồi phục, anh sẽ không để em ra ngoài đâu.”
Kỷ Ngọc Lâm sững người một lúc rồi khẽ đáp: “…Ừm.”
Giữa mùa hè rực lửa, Kỷ Ngọc Lâm không bước chân ra khỏi cửa, toàn tâm ở nhà điều dưỡng sức khỏe.
Công việc bàn giao của Bùi Nhẫn ở tổng khu vũ trang đã dần ổn định, thời gian hai người ở bên nhau ngày càng nhiều hơn.
Bùi Nhẫn sắp xếp bác sĩ định kỳ đến nhà kiểm tra sức khỏe cho Kỷ Ngọc Lâm, hoặc đích thân đưa cậu đến bệnh viện. Trong suốt quá trình điều trị, Kỷ Ngọc Lâm rất hợp tác, nhưng điều đó không thể làm vơi bớt sự bất an trong lòng cậu, cũng không thể giảm đi chút nào sự quyến luyến dành cho Bùi Nhẫn.
Tâm trạng tiêu cực của Kỷ Ngọc Lâm ngày một trầm trọng, có lúc tỉnh giấc mà không thấy người bên cạnh, cậu sẽ bất giác rơi nước mắt, nhớ Bùi Nhẫn đến mức toàn thân run rẩy.
Một buổi chiều mùa hè rợp bóng cây, Kỷ Ngọc Lâm mở đôi mắt ướt đẫm mồ hôi tỉnh dậy trên ghế mỹ nhân.
Trong phòng ngập mùi mâm xôi, cậu quờ tay ra sau gáy trống không — miếng dán ngăn cách đã bị rơi ra, chất lỏng nhầy ướt rịn tràn qua kẽ ngón tay chảy xuống.
Sự trống rỗng và cơn đau nóng rát nhất thời nhấn chìm cậu vừa tỉnh giấc, Kỷ Ngọc Lâm không thể kìm nén mà bật khóc trong đau đớn, cánh tay run rẩy đến mức không thể đỡ lấy cơ thể đang muốn đứng dậy.
Cậu lăn khỏi ghế mỹ nhân xuống tấm thảm dưới sàn, cắn môi rên khẽ, thân thể chợt nhẹ bẫng khi được Bùi Nhẫn lao đến ôm lên, đặt vào lòng.
Nhiệt độ cơ thể Kỷ Ngọc Lâm rất cao, điều hòa trong phòng không dám để lạnh quá, Bùi Nhẫn đành cởi toàn bộ quần áo trên người cậu.
Sau gáy Kỷ Ngọc Lâm ướt đẫm, tuyến thể tiết ra dịch thể kéo dài từ cổ chảy xuống tận sống lưng.
Bùi Nhẫn hôn lên mắt cậu, ngón tay thô ráp chạm vào vùng tuyến thể mong manh mềm yếu, khiến Kỷ Ngọc Lâm toàn thân vừa đau vừa run.
Nước mắt nhòe cả khuôn mặt, nỗi bất an và trống rỗng trong lòng vì kỳ ph*t t*nh mà bị khuếch đại đến vô tận.
Cậu gầy gò đáng thương, chỉ mong Bùi Nhẫn có thể lấp đầy nỗi đau và sự yếu đuối này, thậm chí chết đi cũng không sao.
Kỷ Ngọc Lâm hé môi hôn lên Bùi Nhẫn, không còn chút sức lực để cắn môi anh.
“Đánh…đánh dấu em đi Bùi Nhẫn… đánh dấu em…”