Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 67 |
Trên đường đến đây tuyết đã bắt đầu rơi, lúc này tuyết đã phủ dày trên mặt đường, Kỷ Ngọc Lâm bước đi, chân chìm chân nổi giữa lớp tuyết.
Bùi Nhẫn một tay xách hành lý, ánh mắt vẫn không rời khỏi người Kỷ Ngọc Lâm. Thấy cậu bước không vững, anh liền đưa tay kéo cánh tay cậu, mang người trở lại sát bên mình.
Kỷ Ngọc Lâm khẽ cười, để lộ hàm răng trắng đều, mỉm cười với Bùi Nhẫn. Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào anh, một lúc sau mới miễn cưỡng dời đi.
Bùi Nhẫn hỏi: “Làm sao vậy?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu: “Chờ đến chỗ không có người rồi nói.”
Hai người dừng lại trước một tòa biệt thự kiểu Tây ba tầng màu trắng, từ cổng sắt có thể nhìn thấy đài phun nước trong khu vườn nhỏ phía trước. Vì tuyết rơi, mặt nước đã đóng thành băng.
Bùi Nhẫn không có ý định sắp xếp cho Kỷ Ngọc Lâm ở phòng khác, trực tiếp đưa cậu vào phòng ngủ chính.
Bùi Nhẫn xoa nhẹ cổ tay mảnh khảnh đang nắm trong lòng bàn tay mình, nói: “Buổi hòa nhạc được định vào tối nay, ban ngày em nghỉ ngơi nhiều một chút.”
Thời tiết giá lạnh, tuyết phủ trắng xóa trời đất, Kỷ Ngọc Lâm cũng không muốn đi lại nhiều. Cậu đáp lời anh, rồi xem ảnh những người cùng tham gia biểu diễn đăng trong nhóm kịch viện.
Tất cả mọi người đều được sắp xếp ở khu ký túc xá đơn dành riêng cho nghệ sĩ, chỉ riêng cậu là bị Bùi Nhẫn “dụ” đến đây.
Kỷ Ngọc Lâm xoay người, nhìn thẳng vào gương mặt Bùi Nhẫn.
Người alpha trước mặt sở hữu một gương mặt không có khuyết điểm nào, vóc dáng cũng hoàn mỹ đến mức không có gì để bắt bẻ.
Cậu khẽ giọng: “Lần đầu tiên em thấy anh như thế này.”
Chín năm qua, hai người gặp nhau chẳng được mấy lần.
Bùi Nhẫn dẫn dắt Hắc Mamba thi hành nhiệm vụ bên ngoài quanh năm, thỉnh thoảng vội vã quay về gặp mặt Kỷ Ngọc Lâm, lúc nào cũng mang dáng vẻ cứng cỏi lạnh lùng. Ngay cả trong những lần thân mật, trên người anh vẫn mang theo hơi thở như vừa từ chiến trường trở về.
Cậu từng thấy Bùi Nhẫn trong bộ đồ tác chiến, như con sói đầu đàn. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên thấy anh trong quân phục.
Uy nghiêm, tuấn tú, từng đường nét chân mày đều toát ra áp lực của một người ở vị trí cao.
Kỷ Ngọc Lâm dịu dàng cười, vòng tay lỏng lẻo ôm lấy cổ anh: “Có lẽ em nên gọi anh một tiếng… tướng quân?”
Bùi Nhẫn lập tức siết chặt vòng tay ôm lấy eo Kỷ Ngọc Lâm, dùng chút sức đã dễ dàng kéo cậu vào lòng.
Ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ, ẩn giấu tầng tầng lớp lớp chiếm hữu, anh nhìn chằm chằm cậu: “Không cần.”
Môi mỏng nóng bỏng của alpha nhẹ dán lên đôi môi mềm mại của Kỷ Ngọc Lâm, lần lượt ngậm lấy môi trên rồi môi dưới, khẽ m*t mát như an ủi: “Lâm Lâm, em nghỉ ngơi trước đi.”
Kỷ Ngọc Lâm gật đầu.
Bùi Nhẫn nói tiếp: “Lát nữa sẽ có người mang đàn piano đến đây. Nếu thấy buồn chán thì chơi vài bản. Trong thư phòng có để mấy tập bản nhạc, nếu thấy hứng thú thì mang về.”
Kỷ Ngọc Lâm ngạc nhiên: “Em chỉ ở đây một ngày một đêm thôi mà.”
Cậu nhẹ nhàng vuốt khóe môi Bùi Nhẫn: “Đàn piano không cần chuyển qua đây đâu, phiền phức lắm.”
Bùi Nhẫn nắm lấy ngón tay cậu: “Tối anh đến đón em.”
Kỷ Ngọc Lâm đáp khẽ: “Được.”
Cậu ngẩng đầu hôn lên cằm Bùi Nhẫn, vừa cảm nhận được bàn tay đang đặt sau eo mình siết chặt hơn, liền đẩy nhẹ người kia ra: “Mau đi làm việc đi.”
Bùi Nhẫn rời khỏi tòa nhà trắng. Kỷ Ngọc Lâm ngồi một lúc trên sofa ở phòng khách tầng một, vừa định đứng dậy rót cốc nước thì người giao đàn đã đến.
Họ không làm phiền Kỷ Ngọc Lâm, động tác nhẹ nhàng mà nhanh gọn, đặt đàn xong liền rời đi ngay.
Kỷ Ngọc Lâm cầm ly nước, ấn thử một phím đàn.
Tòa nhà trắng này chỉ có mình Bùi Nhẫn sinh sống, nếu không được phép thì người ngoài sẽ không tự tiện vào. Hơn nữa hiệu quả cách âm cực tốt, muốn đánh đàn bao lâu, chơi thế nào cũng không vấn đề gì.
Ban đầu cậu chỉ định thử âm, nhưng tay vừa đặt lên phím đàn là cảm giác nghiện lại trỗi dậy. Cậu đến thư phòng như Bùi Nhẫn nói, tìm được mấy bản nhạc viết tay cũ, thấy thú vị, liền mang xuống lầu đánh theo.
Khi Bùi Nhẫn về đến nơi thì vừa vặn trúng lúc Kỷ Ngọc Lâm đang tắm. Người đàn ông đẩy cửa bước vào, qua lớp kính mờ lờ mờ trông thấy thân thể ẩn hiện bên trong, đôi mắt đen sâu hun hút không rời khỏi hình bóng kia, ngón tay chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo.
Kỷ Ngọc Lâm nghe thấy động tĩnh, vừa xoay người thì suýt va vào Bùi Nhẫn.
Dòng nước ấm áp xối xuống cơ thể, ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt anh, rồi theo làn nước trượt xuống dưới, cổ họng khẽ nghẹn lại.
Bùi Nhẫn chạm vào lọn tóc ướt của Kỷ Ngọc Lâm, đổ dầu gội vào lòng bàn tay, giúp cậu gội đầu, giọng khàn khàn nói: “Cùng nhau tắm.”
Kỷ Ngọc Lâm mỉm cười: “Ừ.”
Bùi Nhẫn thực sự chỉ tắm cho Kỷ Ngọc Lâm, không làm gì khác.
Nhưng cho dù Bùi Nhẫn không làm gì, có vài chỗ vẫn rất… thành thật. Chỉ cần chạm vào Kỷ Ngọc Lâm, hoặc bị cậu nhìn một cái, đều không che giấu được.
Bùi Nhẫn không né tránh, Kỷ Ngọc Lâm thấy anh chắc hẳn rất khó chịu, khẽ hỏi: “Thật sự không tiện làm một lần à?”
Bùi Nhẫn lắc đầu: “Buổi hòa nhạc tám giờ bắt đầu.”
Hương mâm xôi dịu dàng bao phủ lấy Bùi Nhẫn, Kỷ Ngọc Lâm đưa hai tay ra gần hơn: “Thế này cũng được mà.”
Bùi Nhẫn: “…”
Hơi thở anh khựng lại, ánh mắt sâu hun hút, xen lẫn một chút bất đắc dĩ.
Cuối cùng Bùi Nhẫn vẫn chiều theo Kỷ Ngọc Lâm, chỉ là thời gian trì hoãn hơi lâu, đến lúc xong thì không còn kịp ăn gì, phải trực tiếp đến khán phòng biểu diễn.
Bùi Nhẫn nhét cho Kỷ Ngọc Lâm mấy viên sô cô la: “Bổ sung chút năng lượng.”
Kỷ Ngọc Lâm nhận lấy, xoay xoay cổ tay đang mỏi nhừ: “Em vào hậu trường chuẩn bị một chút.”
Tối nay Bùi Nhẫn cũng có mặt tại buổi hòa nhạc, anh ngồi ở hàng ghế cao cấp phía trước. Bên cạnh là vài vị sĩ quan cấp cao đang nghiêng đầu nói chuyện nhỏ với anh.
Những đồng nghiệp cùng đến từ nhà hát Liên Minh để biểu diễn tối nay có phần căng thẳng, vì muốn phân tán sự lo lắng, họ bèn tìm người trò chuyện.
Kỷ Ngọc Lâm hơi ngẩng đầu để chuyên viên trang điểm dễ thao tác, mỉm cười nhã nhặn đáp lại vài câu.
Người đối diện hít sâu rồi thở ra, nói: “Cả hội trường đều là sĩ quan, lỡ sai sót gì thì mất mặt chết.”
Tất nhiên cũng có người không đến mức căng thẳng như thế. Làm xong tạo hình, họ từ sau cánh gà lén vén rèm nhìn ra ngoài, chú ý hoàn toàn bị hút về phía đó.
Họ tụ lại, thì thầm bàn tán.
“Sĩ quan ngồi hàng đầu bên trái trông đẹp trai quá.”
“Người đó là ai vậy, nhìn trẻ ghê!”
“Nhìn quân hàm chắc là tướng quân đấy, Liên Minh mình có tướng nào trẻ mà đẹp trai vậy sao?”
“Hình như có đấy.”
Những lời thì thầm rì rầm chưa kéo dài được bao lâu, đúng tám giờ, buổi hòa nhạc bắt đầu đúng giờ.
Với tư cách là nghệ sĩ chính của nhà hát, Kỷ Ngọc Lâm được sắp xếp biểu diễn cuối cùng trong danh sách — tiết mục kết thúc chương trình. Chuyên viên trang điểm sau khi hoàn tất tạo hình, được sự đồng ý của cậu, đã chụp mấy tấm ảnh.
Ảnh chụp xong, người đó gửi một bản cho Kỷ Ngọc Lâm. Cậu lưu lại, nhớ đến việc Bạch Hàm cứ luôn miệng giục cậu việc “kinh doanh hình ảnh”, liền mở album chọn mấy tấm ảnh chụp khi đi nghỉ trước kia gửi cho cậu ấy.
Bạch Hàm: [Cuối cùng tổ tông cũng chịu ‘kinh doanh’ rồi sao……]
Kỷ Ngọc Lâm: [Biểu cảm cười mỉm.]
Bạch Hàm: [Không cần chỉnh sửa gì đâu, em đăng luôn nhé.]
Kỷ Ngọc Lâm đã lui về ở ẩn hơn hai năm, cũng biến mất khỏi tầm mắt công chúng từng ấy thời gian.
Tài khoản công việc của cậu ngoài những nội dung quảng cáo bắt buộc, lâu lâu mới có cập nhật, mà lần nào cũng là do Bạch Hàm thúc ép, nếu không sớm mọc đầy rêu xanh.
Cho nên Kỷ Ngọc Lâm giao hết tài khoản công việc cho Bạch Hàm quản lý. Cậu không hứng thú với việc đăng bài, phần lớn thời gian chỉ gửi video và ảnh cho đối phương rồi phủi tay.
Bạch Hàm: [Tối nay thầy nhận lời biểu diễn của nhà hát phải không?]
Là trợ lý công việc, Bạch Hàm từng xem qua thư mời của nhà hát.
Kỷ Ngọc Lâm: [Ừ, chuẩn bị lên sân khấu.]
Bạch Hàm: [Vậy không làm phiền nữa, ông chủ giỏi nhất!]
Với những buổi biểu diễn có tính chất đặc biệt như lần này, Bạch Hàm xưa nay chưa từng hỏi thêm nửa câu. Giới đó không thuộc phạm vi mà bọn họ có thể chạm tới, Bạch Hàm chỉ muốn yên ổn làm người kinh doanh kiếm tiền mà thôi.
Kỷ Ngọc Lâm tắt điện thoại, hai tiếng sau, cậu bước lên sân khấu biểu diễn màn kết cho chương trình.
Vừa bước lên sân khấu, cậu và Bùi Nhẫn ở hàng ghế đầu phía trước vô thanh mà ăn ý trao nhau một ánh nhìn. Kỷ Ngọc Lâm khẽ nhếch môi cười, tay phải đặt trước người, khẽ cúi đầu chào các sĩ quan ngồi bên dưới, rồi mới ung dung ngồi xuống.
Tiếp xúc với dương cầm hơn chục năm, tháng năm trôi qua không làm giảm đi tình cảm của Kỷ Ngọc Lâm dành cho cây đàn. Cậu vẫn yêu việc chơi đàn, mỗi buổi biểu diễn đều dốc lòng, dốc sức, hòa cảm xúc vào trong từng nốt nhạc.
Một bản nhạc kết thúc, giữa tiếng vỗ tay vang dội, Kỷ Ngọc Lâm bước xuống sân khấu.
Buổi hòa nhạc kết thúc, có người đến tìm cậu ở hậu trường. Kỷ Ngọc Lâm nhận ra đối phương là người phụ tá luôn đi bên cạnh Bùi Nhẫn.
“Chị dâu, đội trưởng Bùi bảo tôi đưa anh qua đó.”
Kỷ Ngọc Lâm đã quen với cách gọi “chị dâu” ấy, theo người kia lên phòng khách tầng ba. Bùi Nhẫn đang cùng mấy vị sĩ quan trò chuyện, thấy cậu bước vào, giữa đôi mày sâu thẳm bình tĩnh thoáng hiện một nụ cười nhạt.
Bùi Nhẫn đưa Kỷ Ngọc Lâm đi chào hỏi.
Vài vị sĩ quan đều là cán bộ cấp phó khu vực của Liên Minh, lời nói ôn hòa khách khí, tuổi đã trung niên nhưng vẫn toát lên khí chất và phong độ được rèn giũa trong quân đội.
Kỷ Ngọc Lâm, với tư cách hậu bối, giữ phong thái chừng mực, lễ độ, đáp lời tự nhiên mà khiêm tốn, cũng xem như ứng đối không tệ.
Trời đã khuya, bên ngoài lạnh, tuyết rơi lác đác. Chưa đến nửa tiếng sau, Bùi Nhẫn đã kéo Kỷ Ngọc Lâm rời đi.
Anh cầm ô bằng một tay, tay kia nắm cổ tay Kỷ Ngọc Lâm không buông. Khi đi bộ, anh đứng ở phía đón gió, chắn lại những cơn gió tuyết đang lùa về phía cậu.
Đế giày quân nhân giẫm lên tuyết kêu lên những tiếng “lạo xạo”. Kỷ Ngọc Lâm ngoan ngoãn để anh nắm tay dắt đi một đoạn, mới khẽ hỏi: “Anh dẫn em gặp họ là vì…”
Bùi Nhẫn đáp: “Với tư cách người nhà.”
Kỷ Ngọc Lâm: “……”
Bàn tay Bùi Nhẫn ấm áp, đang chầm chậm xoa nhẹ mu bàn tay cậu: “Trước đây bận ra ngoài làm nhiệm vụ, giờ bắt đầu rảnh rỗi, tiện đưa em gặp mặt vài người.”
Tương đương với việc dẫn Kỷ Ngọc Lâm giới thiệu qua một vòng các mối quan hệ của anh.
Bùi Nhẫn nghiêng đầu nhìn cậu, cúi mắt hỏi nhỏ: “Mệt không?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu, tay để anh đút vào trong áo khoác mà giữ ấm, rất ấm áp.
Tối đó cậu ở lại phòng ngủ chính trong tòa nhà trắng, ngủ cùng với Bùi Nhẫn, sáng hôm sau mới về.
Đêm khuya, Kỷ Ngọc Lâm tỉnh giấc giữa cơn mộng mị, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Bùi Nhẫn bật sáng đèn ngủ, bàn tay nhẹ nhàng lau mồ hôi ở tóc mai cho cậu: “Lâm Lâm, gặp ác mộng sao?”
Kỷ Ngọc Lâm được anh ôm vào lòng, lồng ngực anh phập phồng nhè nhẹ giúp cậu bình ổn nhịp thở. Cậu uống vài ngụm nước ấm anh đưa, lông mày khẽ nhíu lại.
Đã rất lâu rồi cậu không mơ thấy chuyện đó nữa.
Kỷ Ngọc Lâm nắm lấy ngón tay anh, không nói gì.
Bùi Nhẫn nhìn cậu, hạ giọng hỏi: “Đã mơ thấy gì mà khiến em sợ đến thế?”
Môi Kỷ Ngọc Lâm đã mất hết huyết sắc khẽ run lên.
Cậu không trả lời, chỉ vòng tay siết chặt cổ Bùi Nhẫn, dần dần, đầu ngón tay trượt xuống, lần tìm tới vết sẹo do đạn để lại phía sau vai rộng của người đàn ông — dù đã mờ, vẫn có thể cảm nhận được.
Cơ thể Bùi Nhẫn hơi cứng lại, chân mày nhíu chặt.
“Lại mơ thấy chuyện đó?” Anh ôm Kỷ Ngọc Lâm vào lòng, để cậu ngồi yên, rồi cúi đầu hôn lên cổ tay thon dài đang nằm trong lòng bàn tay mình.
“Mọi chuyện đã qua rồi, anh không sao, Lâm Lâm.”
Kỷ Ngọc Lâm vẫn không nói lời nào, sắc mặt bị một tầng trầm uất phủ kín.
“Lâm Lâm.”
Giọng Bùi Nhẫn trầm xuống. Anh vừa hôn vừa cắn lên sau cổ cậu, cắn lấy vùng da mềm của tuyến thể, l**m m*t dịu dàng, như muốn làm xao lãng tâm trạng đang rối loạn của Omega.
Đôi môi mím chặt của Kỷ Ngọc Lâm hơi hé mở, Bùi Nhẫn nâng lấy khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và nước mắt của cậu, dịu dàng nói: “Nhìn anh đi, anh vẫn còn sống.”
Kỷ Ngọc Lâm ngẩng lên, hàng mi ướt đẫm run rẩy, trong con ngươi đen láy là gương mặt của người đàn ông trước mắt. Một lúc sau, cậu mới khẽ “ừ” một tiếng.
Bùi Nhẫn xoa nhẹ sau gáy cậu, từng nụ hôn rơi xuống bên má ửng đỏ mềm mại của cậu: “Đừng nghĩ linh tinh, anh không sao.”
Đôi mắt Kỷ Ngọc Lâm mở to, nhưng ánh nhìn trống rỗng, tựa hồ hồn vía đã phiêu lạc.
“Anh chưa từng xen vào chuyện em chơi đàn, em cũng không can thiệp việc của anh, nhưng anh đã hứa với em là phải sống thật tốt.”
Kỷ Ngọc Lâm thở dài, khẽ thì thầm: “Nếu anh chết… em cũng sẽ chết theo, Bùi Nhẫn.”
Ngực Bùi Nhẫn như bị một mũi kim đâm vào, nghẹn lại nơi cổ họng: “Lâm Lâm, nhìn anh.”
Anh cúi xuống hôn môi cậu, bàn tay ấm áp dừng lại nơi vạt áo ngủ lộn xộn của cậu.
Ngón tay nhẹ nhàng gẩy một cái.
Lông mày Kỷ Ngọc Lâm khẽ nhíu lại, trong khoảnh khắc cùng anh rơi xuống, cảm giác ấy cũng kéo cậu chìm theo.
Không hề có chuẩn bị, cho nên hơi đau.
Nhưng chính cơn đau ấy khiến Kỷ Ngọc Lâm cảm nhận rõ rệt sự mạnh mẽ và rực cháy nơi Bùi Nhẫn.
Tim cậu đập rộn theo nhịp tim cuồng loạn nơi người đàn ông ấy. Bùi Nhẫn cúi xuống, hôn đi giọt nước vẫn còn vương nơi khóe mắt cậu: “Đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm: “…Ừ.”
Nhưng câu vừa rồi cậu nói là sự thật.
Cậu vòng tay ôm lấy cổ Bùi Nhẫn, khi Bùi Nhẫn lật người, cậu liền bám chặt vào lồng ngực đối phương.
Khoảng cách sâu thêm khiến Kỷ Ngọc Lâm khó chịu, cậu cắn môi, khẽ nói: “Anh phải nhớ kỹ điều em vừa nói.”
Răng hàm Bùi Nhẫn siết chặt.
Anh dùng sức đè chặt Kỷ Ngọc Lâm xuống, giọng trầm khàn: “Anh chỉ có thể chết trong tư thế này.”
Kỷ Ngọc Lâm: “……”
Bùi Nhẫn cúi đầu hôn lên vành tai cậu, mồ hôi nóng hổi lăn dài theo thái dương.
“Được không, Lâm Lâm? Mấy chục năm sau, chúng ta cứ như bây giờ vậy—”
Bùi Nhẫn cắn nhẹ vành tai cậu: “Chết ngay trên người em.”
Thần trí phiêu lạc bấy lâu của Kỷ Ngọc Lâm rốt cuộc cũng dần hồi tỉnh. Cậu định mở miệng, nhưng chỉ vừa động đậy phía sau đầu đã bị đập vào gối, lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng.
“Ngoan, Lâm Lâm.” Bùi Nhẫn không nỡ để cậu đau, nhưng có đôi khi, chẳng hạn như bây giờ, anh lại bắt buộc phải khiến cậu đau một chút.
Chỉ khi đau, Kỷ Ngọc Lâm mới thật sự cảm nhận được anh. Mới không nói ra những lời khiến anh nghe xong như phát điên.