Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 45 |
Kỷ Ngọc Lâm lấy quần áo ra từ vali và dọn dẹp đơn giản qua một lượt.
Cuối năm, vì gia đình có nhiều chuyện cần phải thăm hỏi, cậu đã nói trước với bố mẹ sẽ chỉ về muộn vào buổi chiều. Cậu dành vài phút để sắp xếp lại đồ đạc vào chỗ cũ, rồi ra phòng khách lấy một cốc nước nóng, bỗng nhớ ra điều gì đó, vội vàng đi ra ban công, nhìn xuống dưới, xe của Bùi Nhẫn vẫn đang đậu dưới lầu chưa rời đi.
Hơi nước mờ mịt bay lên, Kỷ Ngọc Lâm lấy điện thoại, đối phương nhanh chóng bắt máy.
Hai người lúc đầu im lặng, hơi thở của họ nhẹ nhàng vang lên qua điện thoại, chạm vào tai nhau.
Bùi Nhẫn bật cười: “Sao không nói gì vậy?”
Kỷ Ngọc Lâm nhấp một ngụm nước: “Xe của anh vẫn ở dưới lầu, em thấy rồi, vẫn chưa đi.”
Bùi Nhẫn nói chậm: “Ừ, muốn ở lại thêm một chút.”
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Cậu đứng cạnh ban công, nhìn xe của Bùi Nhẫn hỏi: “Tại sao?”
Đáp án cậu đoán được phần nào, tim cậu đập nhanh hơn, chưa chắc chắn, cậu lại tiếp tục hỏi.
Bùi Nhẫn nói, giọng trầm xuống: “Lúc nãy anh ôm em, em còn đồng ý với anh một việc.”
“…” Kỷ Ngọc Lâm mơ hồ đáp: “Đúng vậy.”
Bùi Nhẫn cười nhẹ, rồi thở dài: “Anh không thể chắc chắn đó là thật hay là do anh tưởng tượng, nên muốn kiểm tra lại một lần nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Ồ, vậy anh muốn kiểm tra thế nào?”
Chưa đợi Bùi Nhẫn trả lời, Kỷ Ngọc Lâm bỗng nảy ra một ý nghĩ ngu ngốc.
Cậu gần như không suy nghĩ nhiều, tắt điện thoại rồi chạy ra ngoài cửa.
Kỷ Ngọc Lâm xuống cầu thang, nhìn vào chiếc cốc nước vẫn đang nắm chặt trong tay trái, và nhìn vào Bùi Nhẫn, người đã phát hiện ra anh mở cửa xe, cả hai không nói gì.
Kỷ Ngọc Lâm không thể ngừng mỉm cười, tay phải siết chặt, bị Bùi Nhẫn kéo vào xe.
Chỉ trong một chốc lát, tay Kỷ Ngọc Lâm đã đỏ lên vì lạnh, nước trong cốc còn lại một phần ba, hơi ấm đã tan đi.
Bùi Nhẫn siết chặt tay ôm eo Kỷ Ngọc Lâm, nghiêng mặt dụi vào trán cậu, cảm nhận hơi lạnh.
“Không mặc áo khoác mà chạy ra ngoài rồi.”
Kỷ Ngọc Lâm vẫn cười: “Em còn quên cả cốc nước, vấy cả một đường.”
Omega quá thật thà như vậy khiến Bùi Nhẫn không biết làm sao, lòng mềm nhũn như bông.
Anh khàn giọng nói: “Nước lạnh rồi, đừng uống.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Em biết rồi, không phải anh muốn kiểm tra sao? Em đã xuống đây rồi, anh lại bảo em đừng uống nước lạnh?”
Bùi Nhẫn: “… Không phải.”
Anh ôm chặt Kỷ Ngọc Lâm: “Để anh ôm em một chút thôi.”
Chỉ một cái ôm đơn giản thật ra chưa đủ để thỏa mãn khát khao mãnh liệt trong lòng Bùi Nhẫn, nhưng hiện tại anh không thể làm gì thêm với Kỷ Ngọc Lâm. Tay anh di chuyển lên, nhẹ nhàng v**t v* sau gáy và tóc cậu.
Trong không gian hạn chế của chiếc xe, mùi hương gỗ linh sam dần lan tỏa, kết hợp với động tác v**t v* sau gáy của Bùi Nhẫn, mùi gỗ như một làn sóng nhẹ nhàng bao quanh thân thể Kỷ Ngọc Lâm, giống như một tấm lưới mỏng manh không thể nhìn thấy nhưng lại như có thực, mơn man trên làn da cậu.
Kỷ Ngọc Lâm cảm thấy tai mình hơi đỏ, tâm trí hỗn loạn, chìm đắm trong sự an ủi từ pheromone của Bùi Nhẫn.
Cậu cảm thấy rất thoải mái, một trải nghiệm chưa từng có. Đầu óc cậu không đúng lúc lại nghĩ về những gì bác sĩ và gia đình đã từng nói.
Nếu sau này pheromone của cậu rối loạn, mất kiểm soát, hoặc vào thời kỳ đặc biệt, liệu Bùi Nhẫn có giống như bây giờ, ôm cậu trong vòng tay và dùng pheromone để an ủi cậu không?
Kỷ Ngọc Lâm cảm giác đầu óc mình như say rượu, nghiêng mặt qua, suýt nữa thì mũi va phải Bùi Nhẫn.
Hơi thở của cậu nóng bỏng, đôi mi không ngừng chớp một cách hỗn loạn.
Bùi Nhẫn hỏi: “Sao vậy?”
Kỷ Ngọc Lâm hỏi về nghi vấn vừa rồi trong lòng, Bùi Nhẫn trầm giọng, nhẹ lắc đầu: “Không đâu.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Không đâu?”
Bùi Nhẫn: “Nếu em cần pheromone để an ủi, chỉ ôm như vậy mà phát tán pheromone vẫn không đủ đâu.”
Kỷ Ngọc Lâm vô thức siết chặt cổ họng: “Vậy phải làm sao?”
Bùi Nhẫn hơi hạ mi mắt, cảm xúc trong lòng dâng trào tối tăm.
Anh hỏi: “Lâm Lâm không biết sao? Không học qua bài này trong lớp sao?”
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Cậu rụt cổ lại, tất cả những kiến thức về omega cậu đều đã học qua một cách đầy đủ.
Có thể đánh dấu tạm thời, cũng có thể l**m, đưa pheromone của alpha vào tuyến thể, sâu hơn nữa là có thể đánh dấu sâu, đánh dấu hoàn toàn, thắt nút trong cơ thể.
Kỷ Ngọc Lâm tự ép mình dừng lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, tay chống lên vai Bùi Nhẫn, cố gắng tách ra.
Bùi Nhẫn chiều theo động tác của cậu, buông cậu ra, như cố ý hỏi: “Sao mặt em đỏ thế? Trong xe nóng lắm sao?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu, ngại ngùng không dám nói với Bùi Nhẫn rằng là do cậu tự nghĩ ngợi quá nhiều.
Cậu quay đi: “Anh chắc chắn rồi đúng không, vậy tôi lên trên đây…”
Bùi Nhẫn nắm lấy tay trái của Kỷ Ngọc Lâm: “Đợi chút.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Ừ?”
Bùi Nhẫn lấy cốc nước của Kỷ Ngọc Lâm, uống cạn phần nước còn lại một phần ba.
“Nước đã lạnh rồi.” Kỷ Ngọc Lâm nhăn mày: “Sẽ bị cảm.”
Bùi Nhẫn không để ý, ánh mắt hơi thu lại: “Không sao” Anh mỉm cười nhẹ, đôi mắt đen sâu thẳm lấp lánh ánh sáng mờ ảo: “Vừa hay hạ nhiệt.”
Kỷ Ngọc Lâm không phải là người ngây thơ như trang giấy trắng, không hiểu gì.
“………”
Cậu đỏ bừng mặt: “Em về nhà đây.”
Bùi Nhẫn không ngăn lại: “Được” rồi nói tiếp: “Một lát sẽ có người mang mèo và đồ đạc của nó đến.”
Bùi Nhẫn hỏi: “Em đã đặt tên cho mèo chưa?”
Kỷ Ngọc Lâm: “Vẫn chưa nghĩ ra, anh có ý tưởng gì không?”
Bùi Nhẫn: “Mèo là của em, em quyết định.”
Tuyết bắt đầu rơi, Bùi Nhẫn thúc giục: “Đừng đứng lâu, mau lên lầu đi.”
Kỷ Ngọc Lâm vẫy tay xua đi những bông tuyết rơi trên tóc, chỉ có thể về nhà trước.
******
Buổi chiều, có người mang mèo và tất cả đồ dùng của nó đến cửa. Mèo con mới tới môi trường mới, còn sợ hãi, chọn một chiếc ghế sofa và trốn dưới đó, không chịu ra.
Kỷ Ngọc Lâm dùng đồ chơi và thức ăn dụ dỗ nó nhưng không hiệu quả, cậu tạm thời từ bỏ, để mèo con ở góc phòng làm quen với mùi vị của môi trường mới.
“Sao mày lại nhát thế?” Kỷ Ngọc Lâm nằm trên thảm, trò chuyện với con mèo cuộn tròn.
Điện thoại trên sofa bỗng vang lên, là Bùi Nhẫn.
“Mèo đến nhà chưa?”
Kỷ Ngọc Lâm hơi thở gấp: “Ừ.”
Bùi Nhẫn nghe thấy tiếng thở của Kỷ Ngọc Lâm, dừng lại một chút: “Sao vậy?”
Kỷ Ngọc Lâm bất lực: “Lúc nãy em dọn đồ, mèo cứ trốn dưới sofa, dùng đồ chơi dụ dỗ mãi nó cũng không phản ứng.”
Bùi Nhẫn: “Để nó tự làm quen với môi trường mới đi.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Em biết rồi, giờ để nó ở một mình, đúng rồi, tên mới của nó là Snowball.”
Bùi Nhẫn: “Tại sao?”
Kỷ Ngọc Lâm nhìn về phía dưới sofa, nghiêm túc trả lời: “Nó trốn dưới đó, cuộn tròn lại thành một quả cầu, gọi là Snowball rất hợp lý.”
Bùi Nhẫn bật cười, thật khó tưởng tượng một người thích chơi đàn như vậy lại không thể tìm ra được chút lãng mạn nào.
Nhưng đôi khi, những người quá nghiêm túc, từng câu từng chữ đều chặt chẽ lại làm anh cảm thấy rất đáng yêu.
Bùi Nhẫn ở lại trò chuyện cùng Kỷ Ngọc Lâm, cho đến khi cậu cảm thấy buồn ngủ và quay về phòng nghỉ.
Buổi tối trôi qua, bầu trời hoàn toàn tối đen.
Kỷ phu nhân nắm tay chồng đi về nhà, nhìn thấy giá leo cây cho mèo đặt cạnh cửa sổ, biết rằng con trai đã về nhà.
Bữa tối của gia đình ba người thật giản dị và ấm cúng. Sau khi ăn xong, Kỷ Ngọc Lâm trở lại phòng, đem quà mà cậu đã mua từ đảo về tặng cho bố mẹ.
Kỷ Ngọc Lâm tặng mẹ một bộ trang sức làm từ ngọc trai, màu ngọc sáng bóng làm tôn lên vẻ đẹp dịu dàng của bà. Phần còn lại là rượu đặc sản địa phương, Kỷ Ngọc Lâm đưa rượu cho bố mình, không quên nhắc nhở một cách nghiêm túc: “Rượu có hại cho sức khỏe, tốt nhất là để dành dùng sau.”
Lời anh nói khiến Kỷ phu nhân cười tủm tỉm, còn Kỷ Thành Chiêu thì gương mặt căng thẳng, gật đầu nhẹ.
Những ngày tiếp theo, Kỷ Ngọc Lâm không ra ngoài, ban ngày luyện đàn, chăm sóc mèo, khi có bố mẹ ở nhà thì trò chuyện cùng họ và chuẩn bị đồ tết.
Vào ngày 28 Tết, Kỷ phu nhân tự tay làm nhiều loại gia vị và sốt, bà phân loại chúng vào các lọ, đóng gói xong bảo Kỷ Ngọc Lâm mang đi gửi tới nhà họ Bùi.
Kỷ phu nhân nói: “Mẹ nhớ Bùi phu nhân là người ở Chương Thành, thích đồ có vị chua ngọt. Nhà mình tuy không bằng nhà họ Bùi, nhưng tấm lòng không thể chậm trễ. Những gia vị này chắc sẽ hợp khẩu vị của bà ấy, con mang đi gửi giúp mẹ nhé.”
Kỷ Ngọc Lâm ôm hộp đồ: “Vâng.”
Kỷ phu nhân dặn dò: “Trời lạnh, ra ngoài nhớ mặc thêm áo, mẹ và bố con còn phải đi thăm chú Hứa.”
Kỷ Ngọc Lâm gật đầu: “Con biết rồi.”
Kỷ phu nhân đột nhiên lên tiếng: “”Lâm Lâm, mẹ thấy con hai lần gọi điện thoại vào buổi tối ở ban công, có phải con và Bùi Nhẫn đã làm lành rồi không?”
Kỷ Ngọc Lâm có chút do dự, Kỷ phu nhân cười nói: “Mẹ không hỏi nữa, chuyện của các con, các con tự lo là được.”
“Mẹ… con vẫn chưa nghĩ ra cách trả lời…” Kỷ Ngọc Lâm nói thật lòng, vì Bùi Nhẫn đã thẳng thắn với cậu hai lần, lần đầu cậu tránh né, lần thứ hai, tức là bây giờ, cậu đã đến gần Bùi Nhẫn, nhưng vẫn chưa trực tiếp thừa nhận thái độ của mình.
Kỷ phu nhân không truy cứu thêm: “Mẹ không hỏi nữa, con đừng có áp lực, nghĩ thế nào thì làm vậy.”
Kỷ Ngọc Lâm cười và cúi đầu: “Vâng.”
******
Trên đường đi, bão tuyết ập đến.
Kỷ Ngọc Lâm buộc phải liên lạc với Bùi Nhẫn, báo cho anh biết mình đang trên đường mang đồ đến nhà họ.
Bùi Nhẫn nhìn những bông tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ, nhíu mày hỏi: “Sao không báo trước với anh một tiếng?”
Kỷ Ngọc Lâm: Trở về không gặp nhau, ban đầu định nhân lúc đưa đồ thì sẽ tạo một bất ngờ cho anh.”
Bùi Nhẫn im lặng một lúc lâu, Kỷ Ngọc Lâm nghi ngờ có phải là do bão tuyết làm ảnh hưởng đến tín hiệu không.
“Bùi Nhẫn?”
Bùi Nhẫn xoa trán, cười nhẹ: “Những lời vừa rồi khiến anh rất vui, thật sự khiến anh cảm động đến mức không kịp phản hồi lại anh.”
“……” Kỷ Ngọc Lâm cảm thấy mặt hơi nóng.
Bùi Nhẫn: “Em đang ở đâu, anh ra ngoài đón em, ngay bây giờ.”
Kỷ Ngọc Lâm gửi địa chỉ cho Bùi Nhẫn, rồi cậu xuống xe giữa đường, theo lời dặn của Bùi Nhẫn tìm một quán cà phê gần đó ngồi. Mới chỉ ăn một phần đồ ngọt kèm nửa ly cà phê, Bùi Nhẫn đã đến.
Vào dịp Tết, có khá nhiều người đến thăm nhà cũ của nhà họ Bùi. Kỷ Ngọc Lâm từng thấy Bùi phu nhân trò chuyện với một người nào đó, và đưa món quà do mẹ cậu tự tay làm.
Khi càng có nhiều người vào ra nhà họ Bùi, Bùi Nhẫn không thể chịu đựng thêm nữa, liền kéo Kỷ Ngọc Lâm lên lầu, tạo một không gian yên tĩnh.
Lầu dưới và lầu trên như hai thế giới khác biệt. Bùi Nhẫn dẫn Kỷ Ngọc Lâm đến phòng riêng của anh để nghỉ ngơi: “Tay em vẫn còn lạnh, lần sau ra ngoài nhớ liên hệ với anh trước.”
Kỷ Ngọc Lâm đáp lại chậm rãi: “Ồ”, rồi cậu cười, “Anh có thể buông em ra rồi.”
Bùi Nhẫn không buông ra mà còn kéo Kỷ Ngọc Lâm vào lòng, ôm cậu bằng một tay. “Tối nay em đừng vội đi, anh sẽ đưa em về.”
Kỷ Ngọc Lâm: “Ừ”
Hai người cùng nhau xem một bộ phim cũ trong phòng giải trí trên tầng. Vào buổi chiều, Kỷ Ngọc Lâm được mời ở lại dùng bữa.
Chưa đến giờ tối, quản gia từ ngoài bước vào, thông báo rằng đường ngoài kia đã bị đóng băng, tình hình giao thông ngày càng xấu, không tiện cho xe cộ di chuyển.
Không lâu sau, Kỷ Ngọc Lâm nhận được tin nhắn từ Kỷ phu nhân, nói rằng trong lúc trở về, họ đã suýt gặp tai nạn vì đường trơn, Kỷ Ngọc Lâm xác nhận rằng bố mẹ cậu không sao, mới thở phào nhẹ nhõm.
Kỷ phu nhân vẫn chưa hết hoảng hốt, dặn dò Kỷ Ngọc Lâm đợi tình hình giao thông trở lại bình thường và tuyết ngừng rơi rồi hãy đi.
Bùi Nhẫn nói: “Tối nay cứ ở lại đây.”
Kỷ Ngọc Lâm nhìn về phía mặt hồ nhân tạo đã đóng băng: “Chắc chỉ có thể thế này thôi.”
******
Phòng ngủ của Kỷ Ngọc Lâm gần với phòng của Bùi Nhẫn, đêm đó cả hai đều không ngủ được, thậm chí khi xuống lầu lấy nước, họ lại tình cờ gặp nhau ở hành lang.
“Không ngủ được à?” Bùi Nhẫn nhìn vào bộ đồ ngủ của Kỷ Ngọc Lâm, thấy nó giống hệt của mình, cả đêm không thể bình tĩnh khiến lòng anh không ngừng xao động.
Kỷ Ngọc Lâm: “Ừm…”
Kỷ Ngọc Lâm uống nước lạnh, vì không thể uống nổi nước ấm..
Cậu cảm nhận mùi hương của mình nhẹ nhàng thoảng qua, quay lại nhìn Bùi Nhẫn với vẻ mặt tự nhiên, theo bản năng đoán ra rằng mình lại vô tình phát ra pheromone của mình.
Kỷ Ngọc Lâm chạy vội về phòng, cố gắng che giấu cảm xúc, nói: “Em đi ngủ đây.”
Bùi Nhẫn đi sau cậu, có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Kỷ Ngọc Lâm đóng cửa phòng lại, uống hết nước lạnh, sau đó vào phòng tắm dùng nước lạnh vỗ lên mặt. Một mùi hương quả mâm xôi chua ngọt nhẹ nhàng xộc lên, khi cậu thả lỏng tâm trí, mùi hương này cứ thế tuôn ra.
Cậu không nhận thức được mình đang phát ra pheromone, khắp cơ thể như nở rộ, lười biếng và càng ngày càng nóng.
Tiếng gõ cửa không ngừng làm gián đoạn hành động vô thức của Kỷ Ngọc Lâm. Bùi Nhẫn đứng ngoài đợi một lát, lo lắng rằng Kỷ Ngọc Lâm có chuyện gì nên lấy chìa khóa dự phòng mở cửa.
Không khí trong phòng tràn ngập hương quả mâm xôi chua ngọt và tươi mát. Kỷ Ngọc Lâm mở mắt: “Sao anh lại vào đây?”
Cậu đỏ mặt đến mức như muốn cháy, đôi mắt ướt đẫm, giọng nói khàn khàn như bị ngâm nước.
Bùi Nhẫn lau mồ hôi trên má Kỷ Ngọc Lâm: “Lâm Lâm, em—”
Khoảnh khắc ấy, không cần Bùi Nhẫn phải nói ra, anh đã hiểu thể chất đặc biệt của Kỷ Ngọc Lâm, liền chủ động giải phóng pheromone, vòng tay ôm lấy vai cậu kéo vào lòng, chậm rãi xoa dịu để cậu dễ chịu hơn.
Kỷ Ngọc Lâm nghiêng cổ, mặt dụi nhẹ vào vai Bùi Nhẫn, vô tình làm cổ áo ngủ của anh bị kéo lệch ra một chút.
Người vốn điềm tĩnh trầm lặng nay lại như một con mèo nhỏ bám người, hoàn toàn vô thức mà dựa sát vào Bùi Nhẫn.
Hương quả mâm xôi dịu dàng và kéo dài ngày càng đậm, k*ch th*ch mùi linh sam của Bùi Nhẫn đáp lại mãnh liệt, với tư thế mạnh mẽ hơn mà dần nuốt trọn mùi hương kia.
Mồ hôi của Kỷ Ngọc Lâm dính lên cổ Bùi Nhẫn, ánh mắt anh cúi xuống, sâu thẳm và khó lường.
Đầu ngón tay thô ráp phủ một lớp chai mỏng nhẹ nhàng đặt lên sau gáy Kỷ Ngọc Lâm, dịu dàng vuốt tóc, rồi lần xuống theo đường cong của cổ, dừng lại ở mép miếng dán pheromone.
Gân xanh trên mu bàn tay Bùi Nhẫn khẽ giật lên, anh cúi đầu thật chậm, đôi môi mỏng nóng rực và cố nén lại, dừng lại ở mép miếng dán, như muốn che phủ toàn bộ, muốn l**m muốn cắn.
Mồ hôi nhỏ xuống sau gáy Kỷ Ngọc Lâm, Bùi Nhẫn dùng môi nhẹ nhàng cọ sát qua lại trên miếng dán, vừa kiềm chế vừa lặng lẽ dằn vặt bản thân.