Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 30 |
Hôm nay tuyết rơi lác đác suốt cả ngày, lúc ngừng lúc lại tiếp tục.
Khi Kỷ Ngọc Lâm gặp Bùi Nhẫn cùng mấy người khác bạn của anh, tuyết vừa có dấu hiệu ngớt lại bắt đầu rơi, xen lẫn những cơn gió lạnh.
Cậu đưa tay che mắt, giây tiếp theo đã bị Bùi Nhẫn nắm lấy cánh tay kéo về phía mình.
Bóng dáng cao lớn thẳng tắp gần như hoàn toàn chắn gió tuyết thổi tới từ bên cạnh. Kỷ Ngọc Lâm hơi ngẩng đầu, khẽ hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Cố Vũ phát huy sự hiếu kỳ và nhiệt tình của mình, đôi tai thính tai nghe được câu hỏi của Kỷ Ngọc Lâm liền lập tức xen vào: “Bọn anh ra ngoài bàn chút chuyện tiện thể ăn cơm, em cũng đi cùng đi, bạn học nhỏ.”
Vốn dĩ Cố Vũ định gọi cậu là “tiểu mỹ nhân”, nhưng sợ bị ánh mắt sắc bén của Bùi Nhẫn chém bay, đành nhịn xuống.
Bùi Nhẫn cụp mắt, ánh nhìn rơi vào chiếc mũ len màu kaki còn vương những bông tuyết của Kỷ Ngọc Lâm, dừng lại ở chóp mũi đỏ bừng vì lạnh của cậu: “Nơi này không tiện nói chuyện, theo anh qua kia ăn đi.”
Cố Vũ hùa theo: “Đi nào!”
Khó từ chối lòng nhiệt tình, Kỷ Ngọc Lâm chậm rãi “ồ” một tiếng.
Khóe môi Bùi Nhẫn khẽ nhếch lên: “Chỉ có vài người bọn anh thôi, đừng căng thẳng.”
Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng gật đầu.
Cậu mặc đồ mùa đông dày cộp, bước đi trên tuyết trông có chút lóng ngóng.
Ngược lại, mấy alpha bên cạnh trông như thể trong người mang theo lò sưởi, ai nấy đều cao ráo, phong thái nhã nhặn.
Kỷ Ngọc Lâm không nhịn được cảm thán: “Các anh không lạnh à?”
Lời nói vừa thốt ra hơi thở nóng phả ra thành làn khói trắng, cậu kéo khăn quàng lên che kín mặt, lặng lẽ đi bên cạnh Bùi Nhẫn.
Bọn họ băng qua một con phố giăng đầy đèn trang trí lễ hội, chẳng mấy chốc đã bước vào một quán ăn mang phong cách cổ điển.
Khi thấy họ bước vào, Kỳ Lễ đang ngồi trên ghế cao bên quầy bar uống rượu, lên tiếng: “Cuối cùng các cậu cũng đến rồi.”
Ánh mắt anh ta chuyển đến Kỷ Ngọc Lâm, lộ ra một tia ý vị sâu xa.
Mấy alpha chọn chỗ ngồi trên sofa rộng rãi, thoải mái, Kỷ Ngọc Lâm chọn một góc, bên cạnh có một chậu trúc phú quý che khuất tầm nhìn.
Bùi Nhẫn và mấy người kia có chuyện cần bàn, cậu không muốn làm phiền, chỉ định “ăn no” rồi rời đi.
Người phục vụ mang nước ấm đến, Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng lịch sự cầm ly lên nhấp vài ngụm.
Nước ấm lan xuống dạ dày, hơi lạnh trong người cũng dần tan đi, tay chân cậu bắt đầu ấm lên.
Rất nhanh, Kỷ Ngọc Lâm nhận ra nhà hàng này không có khách ra vào khác, suy nghĩ một chút liền đoán ra đây chắc là quán của bọn họ, không kinh doanh mà chỉ dùng để tụ tập riêng tư.
Bùi Nhẫn nghiêng người dựa vào lưng ghế, ngẫu nhiên đáp lời vài câu với bạn, ánh mắt lướt qua Kỷ Ngọc Lâm đang uống nước, quan sát cậu một cách kín đáo.
Cố Vũ giơ tay, ra hiệu cho quản lý đi chuẩn bị món ăn.
Anh ta nhìn qua mấy người bạn, mỉm cười, rồi vẫy tay với Kỷ Ngọc Lâm: “Nói chuyện nhiều làm khô cả họng rồi, ăn chút gì trước đã.”
Rồi lại nhướng mày nhìn cậu: “Tiểu——bạn học nhỏ, lại đây ngồi.”
“Lâm Lâm.” Bùi Nhẫn vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình: “Đến đây.”
Bốn alpha trong phòng mỗi người ngồi một hướng, Kỷ Ngọc Lâm không quen thân với những người còn lại, nên chọn ngồi bên cạnh Bùi Nhẫn, khẽ nói: “Nếu anh bận thì lát nữa em về trước.”
Bùi Nhẫn không nhịn được cười: “Không vội, để anh giới thiệu bạn với em.”
Anh đưa mắt lướt qua từng người: “Cố Vũ và Kỳ Lễ lần trước em đã gặp rồi.” Sau đó dừng lại ở Nghiêm Trác: “Cậu ấy là Nghiêm Trác.”
Cố Vũ háo hức bổ sung với Nghiêm Trác: “Nghiêm Trác, cậu không biết đâu, Bùi Nhẫn giấu cậu nhóc này kỹ lắm, tôi và Kỳ Lễ cũng mới gặp cậu ấy không lâu. Hai người họ còn thân hơn cả chúng ta.”
Cố Vũ ăn nói không kiêng dè, nhưng Kỷ Ngọc Lâm lại có chút xấu hổ. Cậu tránh ánh nhìn sáng rực của anh ta, chuyển sang người đàn ông trầm lặng đang ngồi đối diện.
Cậu chân thành và dịu dàng nói: “Nghiêm Trác, chuyện vừa rồi cảm ơn anh.”
Nghiêm Trác chỉ “ừ” một tiếng, tính cách còn trầm mặc hơn vẻ ngoài.
Quản lý đích thân dẫn nhân viên phục vụ lên món. Bùi Nhẫn tráng bộ chén đũa bằng nước nóng, theo thói quen múc một chén canh ô mai chua ngọt cho Kỷ Ngọc Lâm.
“Ăn chút khai vị.”
Kỷ Ngọc Lâm bật cười bất đắc dĩ, hạ giọng nói chuyện với anh, sợ quấy rầy những người khác.
“Sao lần nào đi ăn ngoài, anh đều múc cho em một chén canh ô mai trước vậy?”
Ấy thế mà lần nào Bùi Nhẫn đưa cậu cũng đều uống hết, nhiều năm qua chưa từng ngán.
Từ đầu đông đến giờ, Kỷ Ngọc Lâm toàn ru rú trong nhà luyện đàn, ít vận động, nhưng cân nặng vừa hồi phục được một chút vẫn chưa trở lại hoàn toàn.
Bùi Nhẫn khẽ cười: “Còn chẳng phải là để em ăn nhiều hơn sao.”
Cố Vũ huých Kỳ Lễ, cười hề hề mấy tiếng trêu chọc: “Chậc chậc.” Anh ta quay sang Nghiêm Trác, làm mặt tỏ vẻ “cậu thấy chưa.”
“Nhìn lại mà xem, đã ai thấy Bùi Nhẫn như vậy bao giờ chưa?”
“Tiểu Kỷ không khác gì anh em ruột, còn bọn mình chắc gọi là anh em kết nghĩa thôi, haiz.”
Bùi Nhẫn cười mà không nói, dựa vào lưng ghế một cách lười biếng: “Cố Vũ, đồ ăn cũng không bịt được miệng cậu lại à?”
Cố Vũ nháy mắt với Kỳ Lễ và Nghiêm Trác: “Thấy chưa, đối xử với anh em ruột và bọn mình đúng là tiêu chuẩn kép rõ ràng—”
Bùi Nhẫn lần này cười mà không nói, nụ cười mang theo ẩn ý khó đoán.
Cố Vũ càng nói càng hăng, và đúng như dự đoán, Bùi Nhẫn thực sự phát huy cái gọi là “tiêu chuẩn kép” mà Cố Vũ nói đến đến tận cùng.
Trong suốt bữa ăn, khi nói chuyện với Nghiêm Trác và Kỳ Lễ, Bùi Nhẫn vẫn giữ phong thái như thường ngày, nhưng đến khi chuyển sang đối đáp với Cố Vũ, chỉ vài ba câu đã khiến anh ta cứng họng, cứ như đang nuốt phải hoàng liên, muốn than mà không than nổi.
“Hóa ra hôm nay không phải là buổi tụ tập anh em gì cả, mà là Hồng Môn Yến của tôi à…”
Anh ta quay sang nhìn Kỳ Lễ: “Cậu cũng không nói giúp tôi lấy một câu sao?”
Nghiêm Trác vẫn im lặng từ đầu bữa ăn, thản nhiên múc một chén canh ô mai, bình tĩnh đặt trước mặtCố Vũ.
Cố Vũ cảm động nói: “Vẫn là Nghiêm Trác có nghĩa khí, biết tôi nói khô cả họng còn đưa canh cho tôi uống.”
Kỷ Ngọc Lâm mím môi, cúi đầu khẽ cười, vừa ăn món khai vị trước mặt vừa lặng lẽ quan sát.
Kỳ Lễ che miệng bật cười, dù không nỡ đả kích Cố Vũ nhưng vẫn nói: “Ý của Nghiêm Trác là… một bát canh cũng chưa chắc đã chặn nổi cái miệng cậu đâu.”
Cố Vũ: “……”
***
Sau khi ăn tối cùng Bùi Nhẫn và vài người bạn, Kỷ Ngọc Lâm rời khỏi nhà hàng. Tuyết bên ngoài rơi càng lúc càng dày.
Cậu lấy điện thoại ra xem dự báo thời tiết, thấy rằng mười phút nữa tuyết có thể sẽ ngừng.
Kỷ Ngọc Lâm kéo chặt mũ len, chợt cảm thấy có người tiến lại gần phía sau, cậu hơi nghiêng đầu nhìn, thấy Bùi Nhẫn cũng đi ra theo.
“Bùi Nhẫn.” Kỷ Ngọc Lâm quay đầu lại nhìn những bông tuyết rơi xuống từ mái hiên, nói: “Anh có việc thì cứ vào trong làm đi, em chờ thêm một lúc, tuyết ngừng rồi gọi xe về.”
Bùi Nhẫn đứng bên cạnh cậu, cùng ngắm tuyết một lúc. Sau đó, anh nhìn những bông tuyết rơi xuống chiếc khăn quàng của Kỷ Ngọc Lâm, anh vươn tay, nhẹ nhàng kéo cậu lại gần hơn.
“Để anh đưa em về.”
Kỷ Ngọc Lâm hơi do dự, nhưng cuối cùng lại thôi. Bùi Nhẫn nhìn cậu, hỏi: “Trời lạnh ít ra ngoài thì thôi, nhưng sao ngay cả điện thoại của anh em cũng ít khi nhận?”
Kỷ Ngọc Lâm lúng túng đáp: “Luyện đàn…”
Bùi Nhẫn khẽ thở dài, khó mà nhận ra.
Trước đó anh đã liên hệ với mẹ Kỷ, lấy cớ hỏi thăm mà dò tình hình của Kỷ Ngọc Lâm. Bà nói rằng cậu thực sự ở nhà luyện đàn mỗi ngày.
Bùi Nhẫn còn định nói gì thêm thì có cuộc gọi đến. Vừa nghe điện thoại, anh vừa quan sát tình hình thời tiết, hàng mày sắc nét hơi cau lại.
Kỷ Ngọc Lâm ngoan ngoãn đứng yên, chờ Bùi Nhẫn kết thúc cuộc gọi.
Sau khi cúp máy, Bùi Nhẫn nói: “Lâm Lâm, anh có việc phải đi xử lý, để anh gọi xe đưa em về. Tới nhà rồi nhớ nhắn tin cho anh.”
Mười phút sau, tuyết bắt đầu ngừng, Bùi Nhẫn tự mình đưa Kỷ Ngọc Lâm lên xe.
***
Sau một trận tuyết rơi, đường trơn trượt nên tài xế lái rất cẩn thận, tốc độ không nhanh.
Ngồi trong xe, Kỷ Ngọc Lâm nhớ lại chuyện xảy ra lúc nãy. Cậu tình cờ gặp Bùi Nhẫn, rồi lại ăn tối cùng với nhóm bạn của anh.
Mùa đông khiến đầu óc con người ta dễ trở nên mơ màng. Lúc này cậu đã tỉnh táo hơn một chút, thầm nghĩ bản thân đúng là ngốc, chỉ biết vùi đầu luyện đàn đến mức mụ mị luôn rồi, hễ cứ gặp Bùi Nhẫn là dễ dàng bị anh dắt đi như vậy.
Nhớ đến mục đích ra ngoài hôm nay, Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu nhìn đôi tay trống không của mình, rồi ngẩng lên nói với tài xế: “Bác tài, phiền bác quay xe đi đường trung tâm giúp cháu.”
Tài xế chần chừ: “Nhưng Bùi tiên sinh dặn là…”
Kỷ Ngọc Lâm cắt ngang: “Cháu sẽ giải thích với anh ấy sau.”
Tài xế đành quay đầu xe, dừng lại ở khu trung tâm, cách cửa hàng đồ cổ “Linh Hồn” không xa.
Trên phố, mấy con robot đang dọn tuyết, Kỷ Ngọc Lâm cẩn thận tránh khỏi đường đi của chúng.
Bậc thềm trước cửa tiệm phủ đầy tuyết, dày hơn lúc trước rất nhiều. Cậu đã từng trượt ngã một lần, lần này đặc biệt cẩn trọng, thà đi chậm một chút còn hơn bị ngã thêm lần nữa.
Bên trong tiệm, ánh sáng được điều chỉnh tối mờ, tạo cảm giác như bước vào một không gian phép thuật cổ xưa.
Một beta đang dùng khăn mềm lau chùi đèn, thấy Kỷ Ngọc Lâm liền chào một tiếng. Cậu mỉm cười đáp lại, trò chuyện với đối phương vài câu rồi háo hức đi loanh quanh như một đứa trẻ sắp tìm thấy báu vật.
Bất chợt, ánh mắt cậu dừng lại trên một chiếc lư hương ba chân, được đặt dưới ánh sáng tím nhàn nhạt.
Chiếc lư hương chỉ lớn bằng nửa bàn tay, tinh xảo và cổ kính. Kỷ Ngọc Lâm định đưa tay lấy lên xem thử, nhưng ngay lúc đó, một bàn tay khác rắn rỏi và mạnh mẽ đã vươn ra từ phía đối diện.
Kỷ Ngọc Lâm vội vàng rụt tay về.
Có người nhanh hơn cậu một bước để ý đến chiếc lư hương này.
Tò mò muốn biết đối phương là ai, Kỷ Ngọc Lâm ngước mắt nhìn qua kệ trưng bày, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của người đó. Cậu sững lại trong giây lát.
Là anh ta.
Cậu bất giác thốt lên: “Nghiêm Trác.”
Bóng dáng cao lớn bước vòng qua kệ, đến bên cạnh cậu. Nghiêm Trác không lấy lư hương mà chỉ trầm giọng nói: “Cậu muốn nó?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu: “Anh nhìn thấy trước, quân tử không tranh giành sở thích của người khác. Tôi đi tìm món khác vậy.”
Nghiêm Trác là bạn của Bùi Nhẫn, lại từng giúp cậu một lần. Khi ở trên bàn ăn, dù ít nói nhưng khí chất trầm mặc của anh ta cũng đủ khiến người khác không thể phớt lời.
Với Kỷ Ngọc Lâm, bạn của Bùi Nhẫn xem như cũng là nửa người quen. Dù không thân thiết, tính cậu ôn hòa, nên cũng không để bầu không khí trở nên gượng gạo.
Kỷ Ngọc Lâm hỏi: “Tiệm đồ cổ này dù nằm ở khu trung tâm nhưng vị trí khá khuất, bảng hiệu cũng không nổi bật. Sao anh tìm ra được vậy?”
Nghiêm Trác nhìn thẳng vào mắt Kỷ Ngọc Lâm khi trả lời, tạo cảm giác trầm ổn và nghiêm túc.
“Ông chủ tiệm này không phải người tầm thường.”
Kỷ Ngọc Lâm bừng tỉnh: “Thảo nào bảo vật trong tiệm món nào cũng hiếm có.”
Kỷ Ngọc Lâm thấy Nghiêm Trác không có ý định cầm lấy lư hương, bèn nói: “Anh cứ lấy đi.” Cậu hơi ngượng ngùng nhưng thái độ lại chân thành và dịu dàng. “Nói thật thì tôi vốn định mua một món quà cho dì Bùi. Lư hương này tuy đẹp nhưng không hợp với tôi, hơn nữa nhìn giá thôi cũng biết là ngoài khả năng của tôi bây giờ.”
Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Nghiêm Trác lóe lên tia sáng khẽ động: “Tôi cũng đang chọn quà cho Bùi phu nhân.”
Kỷ Ngọc Lâm bất ngờ: “Hả?”
Hiếm khi Nghiêm Trác giải thích: “Nhà tôi có hợp tác dự án với Bùi thị.”
Kỷ Ngọc Lâm khẽ gật đầu: “Ra vậy.”
Cậu không nghĩ ra thêm chuyện gì để trò chuyện với Nghiêm Trác, nhưng vẫn không quên dặn dò: “Lư hương anh cứ lấy đi, dì Bùi chắc chắn sẽ thích nó.”
Cuối cùng, Kỷ Ngọc Lâm chọn một chiếc bút nghiên men xanh hình lá sen. Khi rời khỏi tiệm đồ cổ, tuyết bên ngoài đã ngừng rơi, gió lùa vào mặt lạnh buốt.
Những bông tuyết lơ lửng giữa không trung, một vài bông rơi xuống hàng mi, Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu chỉnh lại khăn quàng cổ.
Bất chợt, gió trước mặt cậu lặng đi, cậu ngẩng lên, thấy Nghiêm Trác đứng ngay trước mắt: “Xe của cậu đâu? Tôi đưa cậu qua đó.”
Kỷ Ngọc Lâm đáp: “Ngay phía trước, không xa lắm.” Cậu nói thêm: “Cảm ơn anh.”
Nghiêm Trác đi về phía gió thổi, ít nói nhưng dứt khoát: “Đi thôi.”
***
Sau khi tiễn Kỷ Ngọc Lâm lên xe, Nghiêm Trác mới rời đi. Hộp quà trên tay anh ta đựng chiếc lư hương ba chân.
Anh nhận được cuộc gọi từ gia đình. Kể từ khi anh về nước, người nhà dường như cố gắng bù đắp những thiếu sót thuở nhỏ của anh, lúc nào cũng quan tâm nồng nhiệt.
Nghiêm Trác yên lặng lắng nghe.
“Con về cũng được một thời gian rồi, nói là tìm một người để quen biết mà đến giờ vẫn chưa thấy đâu. Nghiêm Trác, con định lại qua loa với mẹ như trước đây sao?”
Mẹ Nghiêm luôn cho rằng vì rời nhà quá sớm mà con trai mình trở nên ngày càng trầm lặng, lạnh nhạt trong chuyện tình cảm.
Giờ đây, họ muốn bù đắp lại điều đó, trong lời nói không ngừng khuyên nhủ anh chuyện lập gia đình, tuy thúc giục nhưng chưa bao giờ can thiệp vào chuyện anh muốn chọn ai.
Trước đây, Nghiêm Trác luôn lấy lý do bận rộn để né tránh, nhưng lần này, anh chỉ đáp ngắn gọn: “Để xem đã.” Câu trả lời khiến mẹ anh sững sờ.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Nghiêm Trác mở hộp, lấy chiếc lư hương ba chân ra, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía.
***
Đợt tuyết đầu mùa chưa bao lâu, Liên minh đã bước vào dịp lễ Tình nhân mùa đông.
Lâm Hướng Dương cùng vị hôn phu đi du lịch về, gửi vào nhóm ba người trong ký túc xá vài tấm ảnh.
Nhật Nhật: [Concert của Hỏa Vũ!! Tôi giành được ba vé hàng ghế đầu, chúng ta cùng đi nghe nhé! @Lâm Lâm @Thiên Thiên]
Hoàng Thiên Thiên: [Ngày đó vừa hay tôi được nghỉ.]
Nhật Nhật: [Lâm Lâm—]
Kỷ Ngọc Lâm vốn không muốn đến quán cà phê giết thời gian, nên đã đồng ý cùng bạn cùng phòng đi nghe ca nhạc.
Vào ngày lễ Tình nhân mùa đông, cậu ra ngoài từ sớm để hội họp với bạn bè.
Trước khi đi, mẹ cậu vốn muốn sắp xếp một buổi xem mắt cho cậu, nhưng Kỷ Ngọc Lâm không cần suy nghĩ nhiều đã chọn đi chơi với bạn cùng phòng thay vì gặp người xa lạ.
Cùng lúc đó, Bùi Nhẫn lái xe đến dưới khu nhà của Kỷ Ngọc Lâm, định đón cậu ra ngoài chơi..
Alpha cao lớn, phong thái kiêu bạc bấm chuông, kiên nhẫn đứng chờ ngoài cửa, chờ đợi một lát thì có một người phụ nữ trung niên sống cùng tầng đi ngang qua.
Ánh mắt quan sát người đàn ông cao ráo, tuấn tú đến mức gần như không thực này, rồi lên tiếng: “Bà Kỷ đi ra ngoài cùng chồng rồi, còn Tiểu Kỷ thì hình như cũng đi hẹn hò rồi thì phải.”
Bùi Nhẫn: “……”
Anh liên lạc với Kỷ Ngọc Lâm qua điện thoại, nghe thấy tiếng nhạc ầm ĩ từ đầu dây bên kia, sắc mặt trầm xuống.
“Em đang ở đâu?”
Kỷ Ngọc Lâm không nghe rõ, bèn nhắn tin lại: [Em đi xem concert của Hỏa Vũ với bạn cùng phòng.]
Bùi Nhẫn hỏi: [Vui không?]
Kỷ Ngọc Lâm nhắn lại: [Cảm giác rất mới mẻ. Mẹ em khuyến khích em thường xuyên ra ngoài chơi, kết bạn nhiều hơn.]
[Trước đây em toàn lấy lý do luyện đàn để từ chối, bây giờ nghĩ lại thấy cứ thuận theo tự nhiên cũng không tệ.]
Bùi Nhẫn chỉ bắt được một điểm quan trọng: [Kết bạn nhiều hơn?]
Kỷ Ngọc Lâm đáp: [Ừm, vài ngày nữa em sẽ gặp mặt một người bạn do mẹ giới thiệu, cùng ăn bữa cơm.]