Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
| Chương 16 |
Sau khi bị Bùi Nhẫn bế xuống khỏi thang, Kỷ Ngọc Lâm thoáng choáng váng. Nếu không có bàn tay vững chãi đỡ lấy cậu, có lẽ đôi chân sẽ mềm nhũn mà ngã xuống.
Nhận ra trạng thái của Kỷ Ngọc Lâm có chút bất thường, Bùi Nhẫn không vội buông tay. Lòng bàn tay vẫn đỡ lấy eo cậu, anh hơi cúi người, ghé sát tai thì thầm: “Lâm Lâm, em thấy không khỏe à?”
Bùi Nhẫn vừa từ sân tập trở về dù đã thay đồ và rửa qua nhưng nhiệt độ cơ thể của Bùi Nhẫn vẫn chưa hoàn toàn dịu xuống.
Hơi thở nóng rực của alpha phả vào sau tai Kỷ Ngọc Lâm, ngay cả bàn tay đang ôm lấy eo cậu cũng dường như thấm ra chút mồ hôi nóng. Ngăn cách qua một lớp áo thu mỏng nhẹ, những giọt mồ hôi như bám vào da cậu, vừa nóng ẩm vừa dính.
Ánh mắt Kỷ Ngọc Lâm thoáng lóe lên vẻ không tự nhiên, cậu giơ cánh tay mềm nhũn muốn đẩy Bùi Nhẫn ra. Cậu lảng tránh ánh mắt, không muốn anh thấy sự thất thố và bối rối của mình.
Bùi Nhẫn lại dường như hiểu sai phản ứng này.
Anh “chậc” một tiếng, giọng ra lệnh: “Ra sofa nghỉ ngơi trước đi, không khỏe thì đừng nghĩ đến chuyện vào bếp nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm giấu đi cảm xúc trong ánh mắt, ngẩng đầu lên nhìn anh, rồi lại im lặng.
Người này đúng là quan tâm cậu thật, nhưng dường như cũng chẳng nhìn ra tâm tư riêng tư mà cậu che giấu.
Ngón tay Bùi Nhẫn lướt qua mặt cậu, nhẹ nhàng miết một cái: “Có chút đỏ, sờ vào cũng thấy nóng, lát nữa ăn xong nhớ uống thuốc.”
Kỷ Ngọc Lâm chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý, chỉ gật đầu qua loa: “Em tự biết chừng mực mà.”
Cậu đưa tay sờ gáy, vùng tuyến thể chẳng có chút động tĩnh nào.
Kỷ Ngọc Lâm thở phào nhẹ nhõm, khẽ thở dài, chẳng rõ bản thân đang mong đợi điều gì.
Thấy cậu vẫn chưa nhúc nhích, Bùi Nhẫn nghiêng đầu hỏi: “Anh bế em qua đó nhé?”
Kỷ Ngọc Lâm lập tức lắc đầu: “Không cần.”
Cậu bước về phía phòng khách, Bùi Nhẫn liền theo sau.
Hôm nay Kỷ Ngọc Lâm ngủ hơi lâu, tóc hơi rối, bình thường cậu hiếm khi xuất hiện với dáng vẻ “lôi thôi” thế này.
Bùi Nhẫn vô thức nhếch khóe môi, nghĩ bụng, nếu cậu có thể thả lỏng nhiều hơn một chút thì càng tốt.
Anh hỏi: “Muốn ăn gì, anh bảo người mang đến?”
Kỷ Ngọc Lâm ngồi ngay ngắn trên sofa, Bùi Nhẫn thuận tay nhét một chiếc gối mềm ra sau lưng cậu.
Gối rất êm, Kỷ Ngọc Lâm nhẹ nhàng dựa vào, thoáng khựng lại. Ban đầu còn ngồi ngay ngắn, nhưng sau một hồi do dự, cậu dần thả lỏng người, vùi vào chiếc gối mềm mại, thoải mái đến mức khẽ nheo mắt.
Thấy vậy, Bùi Nhẫn lại bật cười.
Kỷ Ngọc Lâm khó hiểu: “?”
Bùi Nhẫn nói: “Bình thường em tự ép bản thân quá rồi.”
Nghe vậy, nét mặt Kỷ Ngọc Lâm bỗng cứng lại: “Có sao…”
Nói được một nửa, cậu lại rơi vào trầm mặc.
Kỷ Ngọc Lâm luôn vô thức theo đuổi một thứ gì đó.
Sau khi nhận ra tình cảm của mình, mong muốn ấy lại càng trở nên mãnh liệt hơn— có lẽ là vì muốn rút ngắn khoảng cách giữa cậu và Bùi Nhẫn, hoặc muốn thu hẹp sự khác biệt giữa hai người.
“Đừng nói mấy chuyện nhức đầu này nữa.” Bùi Nhẫn lấy điện thoại ra, hỏi: “Muốn ăn gì?”
Kỷ Ngọc Lâm liếc nhìn về phía bếp: “Nguyên liệu trong tủ lạnh nên dùng sớm, không thì sẽ lãng phí lắm.”
Cậu đứng dậy định đi, nhưng Bùi Nhẫn nhanh tay giữ lấy, kéo cậu trở lại sofa.
Kỷ Ngọc Lâm bị ôm eo ấn xuống ghế sofa, đôi mắt đen láy mở to: “Bùi Nhẫn… anh làm gì vậy…”
Bùi Nhẫn không những không buông tay, mà còn còn nghiêm túc dùng cánh tay đo vòng eo của cậu.
Anh thở dài: “Sao lại gầy đi nữa rồi?”
Phần èo Kỷ Ngọc Lâm bị anh chạm vào mà ngưa ngứa.
Lúc nhỏ, Bùi Nhẫn đối với cậu thế nào thì không nói làm gì, nhưng bây giờ hai người đều đã lớn cả rồi. Kỷ Ngọc Lâm hậm hực nghĩ, rốt cuộc anh ta là thói quen khó bỏ hay đang giả vờ ngốc nghếch đây?
Cậu nói: “Em đã nấu xong hai món rồi, anh để em vào lấy.”
Bùi Nhẫn lập tức đứng dậy, sải bước vào bếp với phong thái dứt khoát, chẳng mấy chốc đã mang hai dĩa thức ăn ra bàn.
Kỷ Ngọc Lâm quả thực có năng khiếu nấu ăn. Đôi tay cậu không chỉ biết chơi đàn, mà còn có thể tạo ra những món ăn nhìn thôi cũng khiến người ta thèm thuồng.
Bùi Nhẫn gắp một con tôm bỏ vào miệng, tay còn lại cũng không rảnh rỗi, nâng tay Kỷ Ngọc Lâm lên tỉ mỉ quan sát.
“Học nấu ăn bao giờ thế? Sao anh không biết?”
Anh lại nếm thử thêm mấy miếng: “Mùi vị không tệ.”
Ánh mắt rơi xuống những ngón tay thon dài của cậu, Bùi Nhẫn chậm rãi nói: “Một đôi tay quý giá xinh đẹp như thế này, đừng vào bếp nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm đã chơi đàn nhiều năm, bàn tay phải được chăm sóc cẩn thận.
Về khoản này, Bùi Nhẫn còn quan tâm hơn cả cậu, ngay cả sản phẩm chăm sóc da tay chuyên dụng cũng được anh mua thêm định kỳ.
Bề ngoài Bùi Nhẫn có vẻ lơ đễnh, tùy ý, lại thường xuyên trêu chọc Kỷ Ngọc Lâm rằng cậu chỉ biết ôm đàn mà phớt lờ mình. Nhưng trên thực tế, anh còn chăm sóc đôi tay của Kỷ Ngọc Lâm chu đáo còn hơn cả chính chủ, thậm chí còn mua bảo hiểm cho cậu.
Lúc đó, Kỷ Ngọc Lâm cảm thấy Bùi Nhẫn quá khoa trương, nhưng không nhịn được mà thấy vui vẻ vì sự quan tâm của anh.
Giờ đây, sự quan tâm ấy đã trở thành một gánh nặng ngọt ngào đối với Kỷ Ngọc Lâm.
Bùi Nhẫn dùng bữa cùng Kỷ Ngọc Lâm, hai người chia nhau ăn hết hai món cậu đã chuẩn bị, mỗi người một miếng cho đến khi hết sạch.
Ăn xong nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn, không tiếc lời khen ngợi Kỷ Ngọc Lâm, khiến cậu nghe mà nóng cả tai.
Kỷ Ngọc Lâm ngăn lại: “Đừng nói nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm không quen được khen ngợi, đôi tai mỏng đỏ bừng lên, tựa như hai mảnh ngọc mềm ánh sắc hồng, khiến ý cười trong mắt Bùi Nhẫn càng đậm.
Anh biết chừng mực, nghĩ thầm chưa từng thấy ai dễ ngại như Kỷ Ngọc Lâm, chỉ cần nói đôi câu mà sắc mặt đã thay đổi rõ ràng.
Trước khi ngủ, Bùi Nhẫn gõ cửa phòng Kỷ Ngọc Lâm: “Bản nhạc của anh.”
Bên kia cánh cửa, giọng Kỷ Ngọc Lâm vọng ra có phần xa xăm.
Cậu đáp một tiếng rồi gửi đoạn nhạc đã thu sẵn ban ngày cho anh Bùi Nhẫn.
Lúc đầu, khóe môi Bùi Nhẫn hơi nhếch lên, cả người thư giãn thoải mái. Nhưng càng nghe, anh càng cảm thấy có gì đó không đúng, liền nhíu mày hỏi:
“Lâm Lâm, sao bản nhạc này không giống bản trước?”
Bên kia điện thoại, giọng của Kỷ Ngọc Lâm có chút mất tập trung: “Hửm?”
Bùi Nhẫn nói: “Trước đây em gửi cho anh bản nhạc do em tự biên, sao bây giờ lại không có nữa?”
Kỷ Ngọc Lâm: “… Gần đây em không có cảm hứng.”
Bùi Nhẫn không nghĩ ngợi nhiều, chỉ dặn cậu nghỉ ngơi sớm. Nhưng sau khi mở nhạc lên nghe lại, nửa đêm rồi mà cảm giác kỳ lạ vẫn cứ lẩn quẩn trong lòng.
Sáng hôm sau, sức khỏe của Kỷ Ngọc Lâm đã khá hơn nhiều.
Dưới sự giám sát của Bùi Nhẫn, Kỷ Ngọc Lâm đo nhiệt độ, không có dấu hiệu bất thường mới được anh cho phép rời giường.
Bùi Nhẫn đơn giản chuẩn bị hai phần bữa sáng. Anh sống trong căn hộ riêng, từ lâu đã không nấu ăn, nhưng tối qua được nếm thử món do Kỷ Ngọc Lâm đích thân làm, bất ngờ phát hiện ra cảm giác này cũng không tệ, nên sau khi tập thể dục buổi sáng, anh bỗng có hứng thú tự tay làm đồ ăn.
Kỷ Ngọc Lâm tựa vào cửa, ánh mắt dõi theo từng động tác của Bùi Nhẫn.
Đột nhiên, anh đưa tay về phía cậu, tay còn lại vẫn đang khuấy trứng: “Lâm Lâm, giúp anh xắn tay áo lên.”
Kỷ Ngọc Lâm cúi đầu làm theo, bộ dạng ngoan ngoãn khiến Bùi Nhẫn nhớ đến con mèo nhỏ ngoan ngoãn mà bà nội anh từng nuôi.
“Hôm nay có kế hoạch gì không?” Bùi Nhẫn đổ trứng vào chảo dầu nóng, thuận miệng nói: “Không được luyện đàn cả ngày đâu đấy.”
Thông thường Kỷ Ngọc Lâm đều dành hết thời gian rảnh để luyện đàn, nhưng hôm nay cậu không muốn chỉ làm mỗi việc đó.
“Em…” Cậu hơi ngập ngừng: “Em nghe anh vậy.”
Bùi Nhẫn chỉ có một ngày nghỉ mỗi tuần, tất nhiên phải tận dụng thật tốt.
Anh hào hứng đề nghị: “Đi xem phim nhé?”
Kỷ Ngọc Lâm: “…”
Cậu cố tình chọc anh, thản nhiên nói: “Chẳng phải rạp chiếu phim thường là nơi hẹn hò của các cặp đôi sao?”
Giọng điệu rất nghiêm túc, vừa muốn tách bạch quan hệ giữa hai người, lại vừa mong tìm được chút phản ứng nào đó trên gương mặt anh.
Bùi Nhẫn bật cười, ánh mắt lướt qua gương mặt Kỷ Ngọc Lâm.
Anh vòng tay qua vai cậu, kéo người lại gần, đầu ngón tay khẽ chạm vào vành tai mềm mại rồi nhẹ nhàng véo một cái: “Ai quy định rạp chiếu phim chỉ dành cho các cặp đôi chứ? Đi thôi, hôm nay xem phim, đừng nghe nhạc gì nữa.”
Kỷ Ngọc Lâm còn định nói gì đó nhưng bị Bùi Nhẫn ngắt lời: “Em suốt ngày chỉ làm mấy việc cao nhã thanh tao ấy không thấy mệt sao? Chúng ta thử cái gì đó nhẹ nhàng, bình dân một chút đi.”
“……”
Kỷ Ngọc Lâm vốn sống theo quy củ, những hoạt động thư giãn của cậu gần như đều liên quan đến âm nhạc. Bùi Nhẫn lo cậu tự ép bản thân quá chặt, muốn dẫn cậu tiếp xúc thêm nhiều thứ mới mẻ hơn.
Rạp chiếu phim.
Bùi Nhẫn mua vé xong, quay lại thì không thấy Kỷ Ngọc Lâm đâu. Anh đứng chờ một lát, rồi nhìn thấy cậu ôm một hộp bắp rang lớn bước tới, hoàn toàn không còn dáng vẻ tao nhã thường ngày.
Bùi Nhẫn bật cười, Kỷ Ngọc Lâm lại có vẻ bực bội: “Em còn định mua thêm hai ly coca nữa.”
Bùi Nhẫn: “Để anh đi lấy.”
Anh mua xong đồ uống, đưa vé cho nhân viên soát vé rồi dẫn cậu vào rạp.
Vì quyết định quá đột ngột, rạp hầu như không còn chỗ trống, chỉ còn vài ghế ở góc khuất.
Hai người ngồi xuống, xung quanh tối om. Phía trước có một cặp đôi nắm tay nhau ngồi xuống.
Bùi Nhẫn đưa coca cho Kỷ Ngọc Lâm, ngón tay chạm nhẹ vào cổ tay cậu, cảm giác được cậu thoáng co rút lại.
Anh hỏi: “Lạnh sao?”
Kỷ Ngọc Lâm lắc đầu, rồi bổ sung một câu: “Không phải.”
Phim bắt đầu chiếu, cậu nhanh chóng dồn sự chú ý vào màn hình lớn, cố gắng hạn chế trò chuyện với Bùi Nhẫn.
Máy lạnh trong rạp mở rất lớn, Kỷ Ngọc Lâm uống mấy ngụm coca lạnh liền cảm thấy hơi run.
Cậu không giống Bùi Nhẫn, cơ thể lúc nào cũng luôn ấm áp, tay chân cậu dễ bị lạnh hơn.
Bộ phim là một tác phẩm thương mại khá đạt yêu cầu, nhưng đối với kiểu kịch bản đại chúng này, Bùi Nhẫn không mấy hứng thú, chỉ xem vài phút đã có phần lơ đãng.
Ánh mắt anh rời khỏi màn hình, chuyển sang quan sát từng cử động của Kỷ Ngọc Lâm, dường như mọi biểu cảm của cậu đều bị anh khuếch đại để nhìn.
“Lạnh không?”
Bùi Nhẫn chạm thử vào cánh tay cậu, mày cau lại.
“Em đợi anh một chút.”
Không để Kỷ Ngọc Lâm kịp lên tiếng, Bùi Nhẫn đã rời khỏi rạp. Chỉ vài phút sau, anh quay lại, trên tay cầm theo một chiếc chăn mỏng.
“Đắp lên đi.”
Kỷ Ngọc Lâm thoáng sững sờ: “Anh…”
Bùi Nhẫn có vẻ không vui: “Lạnh hay nóng thì cũng phải nói ra.”
Nhưng rồi anh lại tỏ vẻ bất cần: “Mà không nói cũng không sao, anh hiểu em đang nghĩ gì.”
Kỷ Ngọc Lâm thầm nghĩ: Thật sao? Nhưng có một chuyện anh mãi vẫn không hiểu đấy.
Kỷ Ngọc Lâm cố gắng tập trung trở lại vào bộ phim, nhưng tâm trí vẫn khó mà yên ổn.
“Há miệng.” Bùi Nhẫn không thích ăn bắp rang, nhưng cứ nhất quyết muốn đút cho Kỷ Ngọc Lâm, còn đưa tận tới miệng cậu.
Kỷ Ngọc Lâm chẳng hề động đậy, Bùi Nhẫn kiên nhẫn gọi: “Lâm Lâm.”
Cặp đôi phía trước dường như quay lại nhìn họ một cái. Kỷ Ngọc Lâm sợ lúng túng, nhanh chóng cắn lấy miếng bắp rang mà Bùi Nhẫn đưa đến.
Bùi Nhẫn cảm thấy thú vị, đút một miếng lại thêm một miếng nữa.
Kỷ Ngọc Lâm ăn được một lúc thì uống thêm ngụm coca. Bùi Nhẫn vốn không thích mấy món ăn vặt này, nhưng sau khi nhìn Kỷ Ngọc Lâm ăn có vẻ ngon lành, anh cũng tiện tay bốc một ít bỏ vào miệng.
Kỷ Ngọc Lâm liếc nhìn qua: “…”
Bùi Nhẫn không thể đổi tay khác mà ăn sao? Cái tay đó vừa mới đút cho cậu ăn xong mà.