Thẻ Bài Mật Thất

Chương 78: Đoàn tàu cao tốc - 11: Hung thủ

Trước Tiếp

Kẻ tình nghi g**t ch*t Lý Triết Dân có năm người, bà Mai, Ngưu Đại Bằng, Trịnh Vệ Quốc, Lưu Vũ Minh, Thư bình. Tuy nói hiện tại, Thư Bình là người có nghi ngờ lớn nhất, tất cả chứng cứ đều hướng vào bà ta, nhưng không chừng mật thất này vẫn còn một cái hố khác.

Trước khi xác nhận, Ngu Hàn Giang quyết định thẩm vấn kẻ tình nghi thêm một lần nữa.

Hắn gọi Ngưu Đại Bằng đến trước, bình tĩnh nói: "Nửa đêm hôm qua, ông nghe thấy phòng bên cạnh có người đi vệ sinh, còn thấy ánh đèn qua khe cửa, hơn nữa còn nghe được tiếng động kỳ lạ từ phía thùng rác truyền đến, đúng không?"

Ngưu Đại Bằng gật đầu: "Đúng vậy."

Ngu Hàn Giang: "Lúc đó là mấy giờ?"

Ngưu Đại Bằng gãi gãi cái ót: "Không biết, lúc ấy tôi mơ mơ màng màng, không nhìn thời gian."

Ngu Hàn Giang hỏi tiếp: "Vậy ông có nghe thấy bà Mai ở giường dưới cũng dậy đi toilet hay không?"

Ngưu Đại Bằng làm bộ như rất vô tội mà nói: "Không có."

Ngu Hàn Giang ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn ông ta chằm chặp: "Có người nhìn thấy bà Mai và Lưu Vũ Minh một trước một sau vào nhà vệ sinh, ông nghe được tiếng người ở phòng bên đi tiểu đêm, nghe được cả động tĩnh của thủng rác ở một đầu tàu khác, thế mà lại không biết hành động người ngủ ở giường dưới sao?"

Sắc mặt Ngưu Đại Bằng khẽ biến, cái này đúng là nói không thông. Ông ta cắn chặt răng, banh mặt mà nói: "Tôi thật sự không nghe thấy, nửa đêm ngủ đến mê man, tôi lại chỉ tỉnh dậy được một hai phút, rất nhanh lại ngủ mất, không biết đã xảy ra chuyện gì."

Ông ta một mực chắc chắn rằng mình không nghe thấy gì, nhưng Ngu Hàn Giang có kinh nghiệm thẩm vấn phong phú, vừa nhìn vẻ mặt của ông ta đã biết là đang nói dối.

Ngu Hàn Giang thản nhiên nói: "Ông chán ghét Lý Triết Dân, đoán rằng người đi đến phòng vệ sinh đêm qua có thể là hung thủ, cho nên ông có nghe thấy cũng giả như không, là vì muốn bao che cho người này, đúng không?"

Sắc mặt Ngưu Đại Bằng trắng bệch, bờ môi run run, nhưng lại cắn chặt răng không chịu mở miệng.

Ngu Hàn Giang nói: "Nếu cố tình bao che, không phối hợp điều tra, cảnh sát có thể dùng tội danh cản trở việc xử lý vụ án để đưa ông về đồn thẩm vấn thêm lần nữa, ông nên suy nghĩ kỹ càng một chút."

Ngưu Đại Bằng trầm mặc một lát, cuối cùng chán nản mà rũ vai xuống, nói: "Tôi— tôi đúng là có nghe được chị Mai đi vệ sinh."

Ngu Hàn Giang nhướng mày: "Lúc nào? Mấy lần?"

"Hình như là hai lần, ba giờ hơn một lần, khoảng bốn giờ một lần nữa... Những cái khác tôi cũng không biết."

Ông ta thấp thỏm mà ngẩng đầu nhìn Ngu Hàn Giang một cái: "Chuyện này hẳn là không liên quan đến chị Mai đúng không? Chị ấy lớn tuổi rồi, chân tay không còn nhanh nhẹn nữa, sao có thể giết người được?"

Ngu Hàn Giang nói: "Nếu ông cảm thấy bà ấy không thể giết người, vì sao ông lại muốn giấu chuyện tối qua bà ấy đi vệ sinh?"

Ngưu Đại Bằng tự biết bản thân đuối lý, lẩm bẩm nói: "Tôi cho rằng chuyện này không quan trọng, người già đi tiểu đêm không phải rất bình thường sao..."

Ngu Hàn Giang hỏi tiếp: "Lần thứ hai, cũng chính là lần trước bốn giờ đó, bà ấy đi vệ sinh bao lâu thì về?"

Ngưu Đại Bằng nói: "Lần này thời gian khá dài, hình như là nửa giờ, chắc là ăn phải cái gì nên đau bụng? Dạ dày chị ấy không tốt lắm."

Ngu Hàn Giang nói: "Ông còn nghe được tiếng gì khác nữa không?" 

Ngưu Đại bằng tự hỏi một lát, nói: "Trước khi chị Mai đi vệ sinh lần thứ hai, phòng bên cạnh hình như cũng có người đi vệ sinh, không mang theo đèn, hẳn là không phải Lưu Vũ Minh, nhưng người này ra khỏi cửa không bao lâu đã trở lại. Tôi nghe thấy tiếng mở cửa, đóng cửa, trước sau không đến nửa phút."

Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu liếc nhau —— xem ra người đi vệ sinh ở phòng bên chính là Trịnh Vệ Quốc, trộm giấy ghi nợ muốn đến nhà vệ sinh tiêu hủy, kết quả lại thấy trong nhà vệ sinh có người đi ra, chột dạ nên nhanh chóng quay về phòng. Việc ông ta ra ngoài rồi quay lại chưa mất đến nửa phút là có thể giải thích được.

Ngưu Đại Bằng nghiêm túc nói: "Tôi chỉ biết được nhiêu đây, thật sự không còn gì khác."

Ngu Hàn Giang nhìn thấy ánh mắt thành khẩn của ông ta, tạm thời tin tưởng, gật đầu cho ông ta trở về.

Ngay sau đó, Ngu Hàn Giang lại thẩm vấn Lưu Vũ Minh ở phòng số 2.

Lúc đầu, Lưu Vũ Minh vẫn mang vẻ mặt mỉm cười, bày ra dáng vẻ "tôi là công dân tốt": "Có chuyện gì cậu cứ hỏi đi."

Kết quả, Ngu Hàn Giang trực tiếp hỏi: "Vì sao ông lại nói dối?"

Tươi cười trên mặt Lưu Vũ Minh c**ng c*ng lại, ông ta nhanh chóng điều chỉnh biểu tình, cười gượng mà nói: "Cậu có ý gì thế? Tôi có nói dối đâu?"

Ngu Hàn Giang nói: "Tối qua ông đi vệ sinh vào lúc 3 giờ rưỡi, không phải là 3 giờ."

Lưu Vũ Minh ra vẻ bình tĩnh: "À... thế à? Người già rồi ấy mà, trí nhớ không tốt nữa, chắc là tôi nhớ lầm đấy. Thường ngày tôi cứ quên này quên kia, lần này trước khi ra khỏi nhà, con trai tôi còn dặn đi dặn lại, bảo tôi mang theo khăn mặt và bàn chải đánh răng, thế mà tôi cũng quên mất, chỉ có thể mua cái mới ở nhà gà đấy..."

Thấy ông ta dùng ánh mắt né tránh mà nói sang chuyện khác, Ngu Hàn Giang trực tiếp cắt ngang: "Trí nhớ không tốt? Chuyện như mất đồng hồ cũng sẽ nhớ nhầm được sao?"

Lưu Vũ Minh giật mình, sắc mặt có chút xấu hổ.

Ngu Hàn Giang chỉ vào đồng hồ của ông ta mà nói: "Đồng hồ của ông bị vứt trong thùng rác hơn nửa đêm, thế mà vẫn sạch sẽ, cũng không nhiễm mùi thùng rác."

Lưu Vũ Minh sờ sờ mũi, giải thích: "Tối hôm qua, sau khi tìm thấy đồng hồ thì tôi đã rửa sạch ở bồn rửa tay rồi."

Ngu Hàn Giang nhàn nhạt nói: "Nhưng mà, người trong phòng vệ sinh đối diện nói, sau khi ông đi vệ sinh xong không thấy rửa tay đã đi về, cũng không thấy ông rửa đồng hồ đeo tay."

Lưu Vũ Minh cuống quýt phủ nhận: "Làm sao mà thế được? Hắn căn bản không nhìn thấy tôi mà!"

Văn phòng đột nhiên rơi vào tĩnh lặng, ánh mắt bình tĩnh của Ngu Hàn Giang nhìn chằm chằm vào hắn, lại chỉ thấy sắc mặt vốn trấn định lúc ban đầu của Lưu Vũ MInh dần dần mất đi huyết sắc, sau đó lại đột nhiên đỏ lên.

Ngu Hàn Giang nói: "Cho nên, lúc ông đi vệ sinh, phòng bên cạnh đúng là có người?"

"......" — Lưu Vũ Minh khóc không ra nước mắt.

Ngu Hàn Giang thẩm vấn khiến ông ta xoay vòng vòng, ông ta vẫn luôn bị cuốn theo tiết tấu của đối phương, cứ nghĩ rằng trọng điểm là ở đồng hồ đeo tay, kết quả lại không chú ý đến mấu chốt ở chỗ "người trong phòng vệ sinh đối diện", bị đối phương dùng bẫy ngôn ngữ khiến mình nói ra sự thật.

Ngu Hàn Giang thấy ông ta ngẩn người ra thất thần, liền dùng bút nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn, nói: "Mỗi một lời nói dối cần phải dùng thêm vô số lời nói dối khác để bù vào, chẳng bằng nói thật đi —— 3 giờ tối hôm qua, lúc ông đi vệ sinh đã nhìn thấy cái gì? Có phải thấy Thư Bình ở đó hay không?"

Lưu Vũ Minh lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu: "Không phải bà ấy, tôi không thấy rõ!"

Ngu Hàn Giang nhướng mày: "Nhưng có người ở toa số 4 nhìn thấy rõ, đã xác nhận với chúng tôi, hôm qua lúc 3 rưỡi sáng, Thư Bình xuất hiện ở phòng vệ sinh, còn đụng phải thùng rác ở gần đó."

Mặt Lưu Vũ Minh đỏ rồi lại trắng, giống như đã chìm vào việc đấu tranh tư tưởng.

Ngu Hàn Giang tiếp tục nói: "Thư Bình và Nhụy Nhụy là bạn thân nhất đúng không? Năm đó, khi ông theo đuổi Nhụy Nhụy, có phải Thư Bình đã giúp ông rất nhiều phải không? Quan hệ của ông với Thư Bình hẳn là khá tốt. Không nghĩ tới, sau này Lý Triết Dân đập chậu cướp bông, thừa lúc tiệc rượu chiếm hữu người trong lòng của ông, Thư Bình cũng bị Lý Triết Dân vứt bỏ. Hai người các ông đều bị cô phụ, cũng coi như là đồng bệnh tương liên."

Hắn đặt bút lên bàn, khoanh tay trước ngực, bình tĩnh mà nhìn Lưu Vũ Minh: "Cho nên, mặc dù Thư Bình là hung thủ, ông cũng không muốn đứng ra xác nhận bà ấy. Bởi vì Lý Triết Dân đáng chết, bà ấy giết Lý Triết Dân, Nhụy Nhụy chết rồi cũng có thể nhắm mắt —— ông nghĩ như vậy đúng không?"

Thân thể Lưu Vũ Minh kịch liệt run rẩy, đầy mặt kinh hãi.

Bởi vì lời nói của đối phương chọc đúng suy nghĩ trong lòng của ông ta. Người đàn ông có đôi mắt sắc bén này tựa như có thuật đọc tâm, trực tiếp chọc thủng tâm tư của ông ta. Mấy năm nay, ông ta có vợ hiền còn hiếu, cuộc sống cũng coi như hạnh phúc; tuy rằng ông có nỗ lực quên đi chuyện lúc trước, nhưng nhớ đến một Nhụy Nhụy đơn thuần lại vô tội, tim của ông ta đau như dao cắt.

"Lý Triết Dân thật sự đáng chết, Nhụy Nhụy là bị hắn hại chết!" — Lưu Vũ Minh nhớ lại chuyện xưa, hai tròng mắt tức khắc đỏ bừng, giống như dã thú bị chọc giận, rít gào nói: "Năm đó, lúc Nhụy Nhụy gả cho hắn, Lý Triết Dân đã thề với tôi, nhất định sẽ chăm sóc Nhụy Nhụy thật tốt, tôi tin tưởng. Tôi nghĩ rằng, nếu bọn họ kết hôn, tôi cũng nên chúc phúc cho họ!"

"Nhưng tôi không ngờ, thằng khốn Lý Triết Dân này mặt người dạ thú, hắn thế mà ngoại tình ngay lúc Nhụy Nhụy mang thai! Hắn ta thông đồng với một y tá trẻ trong bệnh viện, mỗi ngày đều tặng hoa cho cô ta, lúc Nhụy Nhụy đến bệnh viện khám thai thì vô tình gặp được, tức giận đến mức trực tiếp sinh non, suýt nữa thì chết trong phòng mổ!"

"Em ấy mắc chứng trầm cảm sau sinh cũng là vì chuyện này. Lúc tôi đi thăm em ấy, em ấy nói rằng mình muốn ly hôn... Nhưng chẳng bao lâu sau, em ấy uống thuốc ngủ tự sát! Bởi vì em ấy bị trầm cảm, cuối cùng cảnh sát nhận định là tự sát."

 "Tự sát? Nào có cái gì trùng hợp như vậy!" — Lưu Vũ Minh căm giận nói: "Mấy cậu tin sao? Dù sao thì tôi cũng không tin! Nhất định là do con súc sinh Lý Triết Dân này sợ sau khi ly hôn không cầm được tài sản và công ty đến tay mình, buộc em ấy uống thuốc ngủ!"

"......" — Tiêu Lâu đã sớm đoán được cái chết của Nhụy Nhụy không đơn giản, nhưng không ngờ còn có một đoạn chuyện xưa như vậy. Bà Mai nói rằng, một năm sau khi Nhụy Nhụy qua đời, Lý Triết Dân mới cưới cô y tá kia. Nhưng trên thực tế, ông ta ngoại tình ngay trong lúc vợ mình có thai, còn bị vợ bắt gặp, chuyện này rốt cuộc là bà Mai không biết, hay là cố tình giấu giếm thì vẫn phải hòi bà Mai mới xác định được."

"Lý Triết Dân sớm đã nên chết rồi! Nếu không phải đứa trẻ kia còn quá nhỏ, lúc Nhụy Nhụy chết đi tôi đã sớm giết hắn!"

Cảm xúc Lưu Vũ Minh kích động, hai tay nắm chặt thành quyền, ngón tay cơ hồ muốn đâm thẳng vào lòng bàn tay, rõ ràng ông ta căm thù Lý Triết Dân đến tận xương tủy.

Bề ngoài, ông ta giao hảo với Lý Triết Dân, rất có thể là vì quan tâm đến đứa con trai duy nhất mà Nhụy Nhụy để lại. Thời gian ông ta kết hôn cũng là mấy năm sau khi Nhụy Nhụy qua đời, có thể thấy được, người đàn ông này kỳ thực rất thâm tình, qua nhiều năm mới có thể bỏ xuống, bị đả động bởi người vợ dịu dàng theo đuổi mình.

Ngu Hàn Giang không vội nói, chờ ông ta nói xong hết thảy, mới thấp giọng hỏi: "Cái chết của bố của Nhụy Nhụy có gì khác thường hay không?"

Lưu Vũ Minh thở sâu ổn định cảm xúc, nói: "Lâm tổng được chẩn đoán là ung thư xương, di căn đến nhiều nơi trong cơ thể, người trong công ty chúng tôi đều đến thăm ông ấy lúc lâm chung. Ông ấy được đưa vào phòng ICU chăm sóc đặc biệt, chống đỡ được một tháng, cuối cùng không cứu được mới đi rồi."

Xem ra, bố của Nhụy Nhụy là chết bệnh bình thường, nhưng cái chết của Nhụy Nhụy có thể là do Lý Triết Dân động tay.

Lúc ấy ông ta đã ngoại tình, một khi Nhụy Nhụy ly hôn thì ông ta không thể có được công ty, bởi vì Lâm tổng để lại công ty cho con gái. Theo luật, đây là tài sản "được tặng", cha mẹ tặng riêng cho con cái, không được tính là tài sản chung của vợ chồng, sau khi ly hôn không thể phân chia. Hơn nữa, Lý Triết Dân ngoại tình được tính là phạm tội trong hôn nhân, một cắc ông ta cũng không được hưởng.

Nhụy Nhụy ly hôn, ông ta sẽ mất trắng. Vì thế, ông ta lén lút, hoặc cưỡng bách cô ấy uống thuốc ngủ quả liều, lại đổ lỗi cho bệnh trầm cảm, nói rằng cô ấy tự sát vì nó. Chỉ cần Nhụy Nhụy chết đi, là phối ngẫu, ông ta chính là người thừa kế tài sản.

Tiêu Lâu ghi chép lại, đáy lòng dâng lên cơn ớn lạnh. 

Lý Triết Dân này đúng là vì tiền mà mất sạch tính người!

Ngu Hàn Giang hỏi: "Chuyện này, ông có nói với Lý Mặc không?"

Lưu Vũ Minh lập tức lắc đầu: "Không có, tôi không muốn Tiểu Mặc đau khổ. Bố ruột giết mẹ ruột, đổi thành bất kỳ ai cũng không thể chịu nổi!"

Ngu Hàn Giang tỏ vẻ hiểu được, tiếp tục hỏi: "Theo ông thì, Lý Mặc là người như thế nào?"

Lưu Vũ Minh nói: "Tiểu Mặc là đứa nhỏ cực kỳ hiểu chuyện và ưu tú, từ nhỏ đã rất độc lập, không thân thiết với bố mẹ. Mười sáu tuổi, nó rời nhà đi học xa, Lý Triết Dân ngoại trừ đúng hạn gửi tiền cho nó thì cái gì cũng mặc kệ. Bởi vì Lý Triết Dân và vợ hai cũng sinh được một thằng con trai, hắn ta càng yêu đứa nhỏ hơn. Không ngờ đứa lớn lại lợi hại như vậy, sau khi tốt nghiệp, chỉ dùng một năm ngắn ngủn đã tăng được giá trị thị trường lên gấp đôi. Hắn ta phát hiện ra con trai lớn đầu óc dùng được, rất biết cách kinh doanh, lúc này mới đổi thái độ, gặp người liền khen Lý Mặc có tiền đồ."

Ngu Hàn Giang bắt lấy một điểm mấu chốt, nói: "Hiện tại Lý Mặc vẫn không phải người cầm quyền thực tế ở công ty sao?"

Lưu Vũ Minh nói: "Tiểu Mặc chỉ là giám đốc điều hành, chủ tịch vẫn là lão Lý, cổ phần đều nằm trong tay Lý Triết Dân. Tôi cảm thấy lão Lý là có tật giật mình, con trai ưu tú như vậy, nhưng Nhụy Nhụy rất có thể là hắn bức tử, trong lòng hắn ta sợ hãi! Nhỡ đâu con trai biết được chân tướng thì sao bây giờ? Cho nên, lão Lý về hưu trên danh nghĩa, để con trai hỗ trợ quản lý công ty, nói là rèn luyện, nhưng thực quyền vẫn luôn không chịu chuyển giao. Tôi đoán chừng, hắn ta đang đợi con trai nhỏ tốt nghiệp đại học xong sẽ giao công ty lại cho nó."

Lưu Vũ Minh nói xong, Ngu Hàn Giang liền để ông ta đi về.

Ngu Hàn Giang cũng không tiếp tục hỏi Lưu Vũ Minh người ông ta nhìn thấy hôm qua là ai. Có đôi khi, đáp án không nhất định cần nói ra bằng miệng, từ vẻ mặt của ông ta đã có thể đoán được —— người ông ta gặp được ở gần phòng vệ sinh, chính là Thư Bình.

Ngu Hàn Giang tiếp tục thẩm vấn tiếp Trịnh Vệ Quốc: "Rạng sáng lúc 3 giờ 40 phút, ông đã tỉnh lại đúng hay không?"

Ông già cờ bạc thành tính này ánh mắt thấp thỏm, đứng ngồi không yên. Hiển nhiên hai lần thẩm vấn liên tục khiến tinh thần ông ta có chút hoảng loạn, ông ta thế mà không vòng vo nhiều, rất nhanh đã nói: "Có.. có tỉnh lại một lần."

Ngu Hàn Giang: "Là trộm giấy ghi nợ, chuẩn bị đến phòng vệ sinh tiêu hủy chứng cớ sao?"

Trịnh Vệ Quốc trợn trừng mắt, suýt chút nữa thì buột miệng thốt ra: Làm sao mà cậu biết?

Ông ta vội nuốt lời nói trong miệng lại, cắn chặt răng, nói: "Tôi— tôi thừa nhận là tôi trộm giấy ghi nợ, cái này... cái tội trộm giấy ghi nợ này hẳn là không qua nghiêm trọng đúng không? Tôi cũng không nói là mình sẽ quỵt tiền lão Lý mà! Tôi chỉ là, lấy giấy ghi nợ ra nhìn nhìn một chút, không cẩn thận..."

Ngu Hàn Giang: "Không cẩn thận ăn luôn?"

Sắc mặt Trịnh Vệ Quốc vô cùng xấu hổ, giống như cũng cảm thấy cái lý do này của mình quá mức vô nghĩa.

Ngu Hàn Giang nói: "Tội trộm giấy vay nợ, nhẹ hơn bao che kẻ giết người nhiều, cho nên ông hãy thành thật mà nói đi."

Trịnh Vệ Quốc lập tức thú nhận: "Được được được, tôi lập tức nói sự thật!" — Ông ta sợ mình nói quá chậm, nhanh chóng tăng tốc mà nói: "Rạng sáng hơn ba giờ, sau khi Lưu Vũ Minh cầm đèn đến nhà vệ sinh, tôi thấy lão Lý ngủ như chết liền trộm lấy giấy ghi nợ trong túi đi. Lưu Vũ Minh trở về xong cũng nhanh chóng ngủ mất. Đại khái hơn 10 phút sau, chờ cả ba người họ ngủ say, tôi muốn đến nhà vệ sinh xả giấy ghi nợ đi, kết quả đến gần thì thấy cửa nhà vệ sinh đối diện đột nhiên mở ra, tôi sợ bị phát hiện nên vội vàng xoay người về phòng."

Ngu Hàn Giang nhìn về phía Tiêu Lâu, mà Tiêu Lâu đang ghi chép cũng ngẩng đầu lên, hai người trao đổi một ánh mắt. 

Suy luận là hoàn toàn chính xác, xem ra bọn họ đã cách chân tướng càng lúc càng gần.

Ngu Hàn Giang nói: "Ông thấy rõ người kia là ai không?"

Trịnh Vệ Quốc son sắt mà thề: "Tuy rằng không thấy rõ, nhưng tôi biết chắc, người kia nhất định là Thư Bình!"

Ngu Hàn Giang nhướng mày: "Vì sao lại chắc chắn như vậy?"

Trịnh Vệ Quốc nói: "Thư Bình rất thích ăn diện, tuổi này rồi vẫn còn xinh đẹp như vậy. Mấy bà già trong đoàn tụi tôi đều đi giày bệt, chỉ mình bà ấy đi giày cao gót... Tôi theo ánh đèn trong nhà vệ sinh nhìn được bóng của bà ấy, là đi giày cao gót."

Ngu Hàn Giang nói: "Vì sao không phải là cô gái ở phòng khác đi giày cao gót?"

Trịnh Vệ Quốc thần bí nói: "Bởi vì sau khi bà ấy đi ra, tôi liền nghe được tiếng bà Mai ở phòng bên cạnh cũng đi tiểu đêm. Chị Mai bị hen suyễn, tiếng hít thở và ho khan của bà ấy rất dễ nhận ra. Bà ấy đi đến khoảng phòng số 4, vừa lúc gặp phải Thư Bình, tôi thấy hai người trò chuyện với nhau, nói cái gì thì không biết, nhưng hai người nhất định là biết nhau."

Biết bà Mai, còn đi giày cao gót, chỉ có Thư Bình.

Lần thẩm vấn này đã xâu chuỗi lại toàn bộ tuyến thời gian.

3 giờ 10, bà Mai đi vệ sinh.

3 giờ 30, Lưu Vũ Minh đi vệ sinh gặp phải Thư Bình, Thư Bình trốn trong nhà vệ sinh không cẩn thận đụng phải thùng rác, Lưu Vũ Minh nhận ra được người kia là ai, nhưng vì che giấu cho bà ta nên đã cố ý xáo trộn tuyến thời gian, hơn nữa còn bịa đặt cái cớ là mình đến thùng rác tìm đồng hồ.

3 giờ 40, Trịnh Vệ Quốc đi tiêu hủy giấy ghi nợ, vừa khéo gặp phải Thư Bình vừa ra khỏi nhà vệ sinh nên lập tức vòng lại. Ngay sau đó, bà Mai đi vệ sinh, gặp được Thư Bình ở hành lang, hai người có một cuộc trao đổi ngắn.

Hung thủ cuối cùng là một trong hai người, bà Mai hoặc Thư Bình.

Ngu Hàn Giang vừa muốn thẩm vấn hai người tình nghi này, kết quả, Trịnh Vệ Quốc vừa từ văn phòng đi ra ngoài, bà Mai đã chủ động đi đến đây.

Bà vừa che ngực ho khan, vừa mang thần sắc trấn định mà nói: "Các cậu không cần hỏi lại Tiểu Bình làm gì —— Lý Triết Dân là do tôi giết."

Ngu Hàn Giang: "......"

Tiêu Lâu: "......"

Bà cụ hơn 70 tuổi, tóc trắng cả đầu, lưng còng cả xuống, đầy mặt đều là dấu vết năm tháng lưu lại trong những nếp nhăn.

Bà nhìn qua vô cùng già nua, chân đi tập tễnh, từng bước đi trên đường lung lay như sắp đổ, giống như lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Nhưng giờ khắc này, đôi mắt của bà cụ lại thanh minh đến lạ, bà chậm rãi nói: "Lý Triết Dân là tôi tuyển vào công ty. Năm đó, mấy người cùng phỏng vấn đều không cho cậu ta điểm cao, tôi lại cảm thấy thằng nhóc này miệng ngọt, có lòng tiến tới, có thể tuyển vào bồi dưỡng. Dưới sự kiên trì của tôi, cuối cùng công ty mới thuê hắn."

Bà dùng bàn tay khô khốc mà vỗ vỗ đầu của mình, mặt đầy hối hận mà nói: "Căn nguyên hết thảy đều ở tôi, nếu không phải tôi kiên trì, hắn sẽ không thể vào công ty được. Nhụy Nhụy sẽ không phải chết, Vũ Minh và Nhụy Nhụy cũng sẽ là một cặp vợ chồng hạnh phúc... Đại Bằng cũng sẽ không bị cướp đi vị trí giám đốc, hắn có thể có được tháng ngày tốt chỉ bằng nỗ lực và công trạng của mình... Tiểu Bình cũng sẽ không phải gả cho thằng khốn bạo lực gia đình kia, em ấy xinh đẹp như vậy, nhất định có thể tìm được một người đàn ông ưu tú..."

Bà Mai che ngực lại mà ho kịch liệt, ho đến vài giây sau, bà mới bình tĩnh mà nói: "Căn nguyên hết thảy đều ở tôi. Lý Triết Dân hại nhiều người như vậy, mọi người đều muốn hắn chết đi, không bằng để bà già này ra tay. Dù sao, tôi cũng chẳng sống được bao lâu nữa."

Hung thủ chủ động nhận tội, biến cố này khiến Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đều ngạc nhiên, không kịp nghĩ đến.

Nhưng mà, vẻ mặt của bà cụ nghiêm túc, không hề giống như đang nói dối.

Bà từ trong túi bên người lấy ra một chiếc túi nhỏ được bọc vải, bên trong là một bức ảnh.

Cô gái trong ảnh có vẻ ngoài thanh tú, tươi cười xán lạn, đôi mắt trong veo sáng ngời như có thể sáng lên.

Bà Mai nhìn bức ảnh, vẻ mặt dịu dàng mà nói: "Đây là Nhụy Nhụy. Lý Triết Dân hình như đã sớm quên rồi, hôm nay... là ngày giỗ của Nhụy Nhụy mà..."

Trước Tiếp